Ám Dục

Chương 107



Dung Ân bị ném nên có chút choáng váng, nhưng rất nhanh liền kịp phản ứng, chống đỡ thân thể, đem chính mình chuyển đến bên giường, “Nam Dạ Tước, anh lại muốn đối với tôi như vậy sao?”

Trí nhớ đêm đó quá sâu sắc, có một chút dấu vết cũng sẽ bị đào bới lên.

“Ân Ân, tôi đã cho em nhiều cơ hội như vậy, tôi nói rồi, tôi không thể làm em động lòng, tôi không có nhiều kiên nhẫn để chờ em buông tay Diêm Việt, em đã buông không được, tôi thay em lựa chọn. ” Nam Dạ Tước đứng ở trước giường, thân hình cao lớn giống như ác ma giang cánh áp xuống, Dung Ân lui đến đầu giường, “Anh tại sao phải thay tôi lựa chọn, anh đến tột cùng muốn làm cái gì?”

Nam Dạ Tước hai tay chống ở trên giường, ở giữa chỗ ngồi theo lực tay anh trũng xuống không ít, “Em cứ chờ xem đi.”

Anh đứng dậy đi ra ngoài, khi Dung Ân kịp phản ứng, Nam Dạ Tước đã đem cửa khóa trái lại, cô kéo vài cái lần không được, liền dùng sức đập ở trên cánh cửa, “Thả tôi ra!” Anh, lại lần nữa đem chính mình tù hãm , hơn nữa lần này hiển nhiên nghiêm trọng hơn rất nhiều. Bắt đầu từ ngày thứ hai, Vương Linh liền đem một ngày ba bữa đưa vào bên trong gian phòng cho Dung Ân, vì sợ cô phản kháng, nên lúc đưa cơm, Lý Hàng cùng một tên khác đứng ở cửa. Dung Ân chợt cảm thấy vô cùng khuất nhục, trong mắt Vương Linh cô cũng không hiểu, cậu chủ và tiểu thư rõ ràng là yêu nhau, vì cái gì mà lại hành hạ lẫn nhau như vậy.

Thị trường chứng khoán của tập đoàn Viễn Thiệp rõ ràng trượt xuống, cùng với mấy công trình bị ngừng lại giữa chừng, những người trong giới, ai cũng biết Tước Thức đang đối đầu tạo áp lực, thậm chí có ý đồ chiếm đoạt tập đoàn Viễn Thiệp.

Diêm lão gia nghe được tin tức kia liền vội vã trở về nước, gót chân còn chưa đứng vững, rồi lại gặp phải một loạt phiền toái.

Trong hội đồng quản tri, sóng gió lại tiếp diễn, kể từ khi Diêm Minh tiếp nhận tập đoàn Viễn Thiệp, công trạng không những không có tăng lên, sắp tới, thậm chí còn có xu hướng trượt thẳng xuống, Trần Bách Huy lại lấy việc Diêm Minh ngầm hút thuốc phiện ra, và cùng Tư Mạn quan hệ thân mật, tập đoàn Viễn Thiệp là từ Trần lão gia một tay gây dựng lên cơ nghiệp quy củ ban đầu như cũ như làm bằng sắt , việc đã đến nước này, Trần Bách Huy liền đề nghị, huỷ bỏ vị trí Diêm Minh, đem tập đoàn Viễn Thiệp giao trở lại về tay Trần gia.

Diêm gia đương nhiên không đồng ý, hơn nữa Diêm Minh ra nước ngoài gần mười ngày, trong lúc này, còn có thể tạm thời đem chuyện làm dịu xuống.

Hội đồng quản trị quyết định đợi Diêm Minh trở về nước , một lần nữa thảo luận.

Cho dù kéo dài thời gian, nhưng Diêm gia biết rõ tình hình hiện tại, không thể lạc quan, nếu bị Trần Bách Huy tìm được chứng cứ Diêm Minh hút thuốc phiện, hơn nữa với tình trạng hiện nay của Diêm Việt, tập đoàn Viễn Thiệp chỉ có thể lần nữa đổi chủ.

Mà Nam Dạ Tước ý nghĩ rất đơn giản, anh muốn cho Diêm Việt hiện thân, làm cho tập đoàn Viễn Thiệp sụp đổ, anh xem hắn có phải hay không còn muốn trốn tránh .

Trở lại Ngự Cảnh Uyển, bên trong cực kỳ yên tĩnh.

Nam Dạ Tước mở cửa phòng ngủ,Dạ Dạ ngoan ngoãn cuộn mình trên mặt đất, nhìn thấy anh đi vào, chẳng qua là lười biếng nâng lên mí mắt, Dung Ân nằm ở trên giường, mặc dù mới hơn 5 giờ, nhưng cô đã phân biệt không rõ đêm tối hay ban ngày, người đàn ông ngồi xuống mép giường, tay mới vừa đưa ra, Dung Ân liền mở mắt.

Hai người nhìn nhau chốc lát, người nào cũng không nói gì,người đàn ông bị ánh đèn màu da cam trong trẻo nhưng lạnh lùng bao phủ lại, đường nét khuôn mặt nhẹ nhàng rất nhiều, Dung Ân nhìn về phía anh tay dừng giữa không trung, cô chống nửa ngồi dậy, “Anh định giam tôi như vậy sao?”

“ Vậy chẳng lẽ muốn tôi trơ mắt nhìn em trở lại bên cạnh Diêm Việt sao?”

“Nam Dạ Tước, anh cũng chỉ có thể dùng loại thủ đoạn này ư?”

“Đây là trực tiếp nhất , tôi không chiếm được , tôi cũng sẽ không buông tay , tôi sẽ nghĩ hết mọi biện pháp để đạt được.”

“Chuyện của tập đoàn Viễn Thiệp, là anh làm sao?”Mấy ngày qua tin tức đã sớm truyền ra ồn ào. phía ngoài suy đoán, không biết tập đoàn Viễn Thiệp là thế nào đắc tội Tước Thức ” Anh quá điên cuồng.”

“Nghĩ như thế nào tùy em , em không quên được Diêm Việt lúc trước, tôi sẽ liên tục nhốt em tại nơi này.”

Dung Ân trên mặt lộ ra giễu cợt, “Tôi cả đời này cũng không quên được đâu?”

“Vậy thì tôi sẽ giam em cả đời”.

Hai tay bên người cô buông xuống nắm chặt, bên trong đôi mắt chứa đầy lửa giận, ” Nam Dạ Tước,Anh dựa vào cái gì?, anh còn hiểu được tôn trọng người sao?”

“Dung Ân, có phải hay không chỉ có đem em ép đến đường cùng em mới có thể an tâm ở bên cạnh tôi, giống như ban đầu em không còn đường có thể đi. ” Nam Dạ Tước vươn tay, bàn tay chiếm lấy người của cô, bên trong đôi mắt người đàn ông hiện ra mấy phần bi thương, “Khi đó cách thức ở bên nhau, so sánh với hiện tại còn tốt hơn nhiều, vì cái gì chúng ta thủy chung không tới gần được, thật giống như vĩnh viễn đều lần lượt không có thể ở bên nhau.”

Dung Ân đưa tay hạ cổ tay của anh xuống, cô bị trói quá mệt mỏi, lòng của cô, bị Nam Dạ Tước tàn nhẫn hung hăng xé nát, nhưng cô vẫn bền bỉ chống đỡ ở phía sau cửa, không để cho anh nửa phần có cơ hội xông vào, “Có lẽ chúng ta thật sự là không thể ở chung một chỗ . ” phía sau của cô còn có Diêm Việt, bọn họ có thể nào còn hị vọng ở chung một chỗ, “Chúng ta không thuộc cùng một thế giới…”

“Cái gì mà không phải cùng một thế giới, chẳng lẽ em sống ở dương gian tôi sống ở âm phủ sao? ” Nam Dạ Tước tát đánh rớt tay của hắn, chợt đứng dậy, ánh mắt hung ác nham hiểm của anh nhìn chằm chằm Dung Ân một chút, quay lại rồi đi ra ngoài.

Dạ Dạ nghe được hai người cãi vã, cũng dè dặt đứng lên, nó nhào tới giường, ngủ trên cái chăn ở hai đầu gối cong lên của Dung Ân, lúc ăn cơm tối, vẫn như cũ là do Vương Linh đưa tới cho cô, Dung Ân xuyên qua khe cửa nhìn ra ngoài, có thể nhìn thấy Lý Hàng, đầu kia lá rụng khắp nơi.

Nhà cũ của Diêm gia, má Lưu dựa theo lời Dung Ân nói, mỗi ngày đều đem băng ghi hình của cô cùng Diêm Việt trước kia bật cho anh nghe, khi đó, bọn họ thích nhất lấy phương thức như thế nói chuyện với nhau, có đôi khi, Dung Ân tức giận , có mấy ngày đều không để ý đến anh, điện thoại cũng không chịu nghe, Diêm Việt vì dụ dỗ làm cô vui vẻ, liền làm những động tác buồn cười do chính mình tự tạo , lại lặng lẽ nhét vào trong túi xách của Dung Ân , để giảng hòa.

So ra mà nói, Dung Ân đã chơi xấu rất nhiều, nếu cô muốn ghi hình mà nói…, cũng là mặc thật xinh đẹp , nói chuyện lại càng ra dáng, hơn nữa lại muốn Diêm Việt làm ra mặt quỷ, khi anh biểu diễn xong, cô liền bày ra bộ dạng nghiêm trang chê cười anh.

Những hình ảnh kia đang chiếu ở trên ti vi là băng ghi hình và cũng là Dung Ân lúc thu dọn phòng cho Diêm Việt tìm ra,má Lưu mỗi ngày thay phiên phát hình, có đôi khi bà quét dọn , cũng sẽ bị tiếng cười nói bên trong hấp dẫn, rồi đem cái băng tới đây, xem một chút, sẽ không nhịn được mà chảy nước mắt.

Phần lớn đều là cuộc sống trong trường học , hoàn cảnh đều là lúc hồn nhiên ngây thơ, làm lòng người khao khát.

Dung Ân gục ở trên bàn học, khuôn mặt nhỏ nhắn không có tinh thần, ánh mặt trời lười biếng xuyên đến, cô mở mắt, lông mi nồng đậm giống như là cây quạt nhỏ, cô vươn tay, vung tay giống như đuổi ruồi, thấy ai đó nhìn mình chằm chằm không tha, liền nhíu mày, “Chán ghét.”

Đó lại là lúc kỳ kinh nguyệt của cô tới, cả người không có tí sức lực nào, Diêm Việt thân thể gục ở trên bàn học, ngón tay quấn tóc dài của cô trên tay, “Ân Ân, nhìn ống kính kìa đẹp đẹp quá…”

Dung Ân đứng thẳng,cái túi chườm nóng bên trong áo khoác, bụng khép lại bộ dáng hết sức tức cười, “Việt, anh còn náo loạn nữa, em liền không để ý tới anh.”

“Chuột túi.”

“Ai là chuột túi ?”

“Bộ dạng của em bây giờ chính là chuột túi, Ân Ân chuột túi… ” người con trai tiếng nói trong trẻo đường hoàng, hình ảnh trên TV, Dung Ân tức giận cong miệng lên, nhìn chằm chằm anh.

Má Lưu cũng bị chọc cười , buông công việc trong tay ra ngồi ở bên cạnh.

“Anh mới là…”

Hình ảnh đùa giỡn, Diêm Việt nắm tay Dung Ân cướp đoạt máy quay không ngừng xoay, hình ảnh cũng có chút loạn , chẳng qua là bên trong lời nói giống như là đã mọc cánh bay ra ngoài, chui vào mỗi không gian thật nhỏ.

Bên trong đôi mắt Má Lưu có nước mắt, bà lẩm bẩm tự nói, ” Hai đứa bé này thật tốt, Việt, con nói làm sao con cam lòng nằm ngủ như vậy đây? ” bà đứng dậy, muốn lật người cho Diêm Việt , để cho anh đứng lên phơi ánh sáng mặt trời, mới vừa đi tới hai bước, má Lưu liền dừng lại bước chân , trên mặt xen lẫn vui mừng cùng khó có thể tin, bà xoa xoa mắt, xác định không có nhìn lầm, thét chói tai phóng ra bên ngoài, “Lão gia, phu nhân —— “

Dung Ân sau khi ăn cơm xong, ngồi ở sân thượng, nhận được điện thoại của má Lưu, cô kinh ngạc nhìn về nơi xa, điện thoại di động rơi xuống trên ghế sa lon, cả người giống như là mất hết linh hồn, hồi lâu chưa lấy được lại tinh thần.

Cô chỉ cảm thấy trên mặt lạnh lẽo vô cùng, đặt ngón tay lên, mới biết được nước mắt lại tuôn rơi xuống, hai tay Dung Ân ôm đầu gối, thất thanh khóc rống lên, ánh mặt trời chiếu xạ tới, cũng đủ làm lòng người ấm áp.

Cô không hề cố kìm nén mà khóc, ngẩng mặt lên, đem toàn bộ chật vật hiện tại soi dưới ánh mặt trời.

Vương Linh lúc tiến vào liền bắt gặp được bộ dạng này của Dung Ân, cô sợ hãi, vội vàng đi tới sân thượng, “Dung tiểu thư, chị làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?”

Dung Ân không có chút khí lực ngã xuống, đem đầu gối ở bả vai Vương Linh, một câu cũng không nói, cũng chỉ là khóc rống. Vương Linh lòng lo lắng, “Em gọi điện thoại cho cậu chủ.”

Dung Ân đè lại tay cô, lắc đầu, Vương Linh thấy thế, liền thử nắm ở bả vai, Dung Ân khóc đến mệt rồi, trong cổ họng cũng không có thanh âm, chỉ là bả vai thỉnh thoảng run run, “Vương Linh, tôi muốn đi ra ngoài, tôi muốn đi gặp anh ấy.”

“Dung tiểu thư, chị muốn đi đâu?”

“Em để cho tôi đi ra ngoài được không? ” Dung Ân cầm chặt tayVương Linh, cô biết lầu dưới còn có Lý Hàng cùng một tên khác, “Tôi nhất định sẽ quay lại trước khi anh ta trở về.”

“Dung tiểu thư, chị biết tính tình của cậu chủ, nhỡ bị phát hiện thì sao.”

“Tôi sẽ không để cho bọn họ phát hiện . ” Dung Ân đứng dậy, nửa người trên ở trên lan can thăm dò, cô hạ giọng, đem Vương Linh kéo qua đi, “Tôi nghĩ ra biện pháp bò lên cây kia, tôi đi từ trong vườn ra, em chỉ cần không mở cửa phòng, bọn họ sẽ không phát hiện.”

Vương Linh đang do dự, “Không được đâu, quá nguy hiểm.”

“Vương Linh, em giúp tôi một lần được không? ” Dung Ân thử đưa tay ra, có thể mò tới thân cường tráng của cây bạch quả , “Sẽ không xảy ra chuyện gì cả , tôi chỉ cần leo qua là được, được không?”

Dung Ân mặc dù nói sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng khi leo qua , làm cho người ta trong lòng run sợ, thiếu chút nữa ngã xuống , Vương Linh lôi kéo một cánh tay của cô, cô thật vất vả đi qua , cánh tay đã bị rách một vết máu, Vương Linh như cũ trong lòng còn có lo lắng, xem xét bốn phía, xác định không có ai, lúc này mới hướng Dung Ân ra hiệu, ý bảo cô đi xuống.

Dung Ân theo vườn dè dặt đi ra ngoài, Vương Linh thấy cô đi xa, rồi làm như không có chuyện gì xảy ra đi ra khỏi phòng ngủ, cũng đem cửa phòng khóa trái.

Dung Ân thuê xe chạy tới bệnh viện, cô từ trong túi quần móc ra sợi dây chuyền, đây chính là Diêm Việt ban đầu đích thân đeo lên cho cô , Dung Ân hai tay thu về , mười ngón tay khẩn trương đan lại,càng gần tới nơi, lòng của cô lại càng là bối rối, không biết lúc Diêm Việt mở mắt ,còn có thể nhớ được cô không?

Có thể nhớ được sao, Dung Ân buông tay ra, quay đầu nhìn về ngoài cửa sổ, một chút lại không biết đem hai tay bày ở kia,bộ dạng chân tay luống cuống.

Đi tới bệnh viện, tìm được cái gian phòng bệnh, má Lưu nói ở trong điện thoại, bên trong tập trung mấy người, Diêm gia đều ở đó, còn có bác sĩ chủ trị, má Lưu cùng Diêm Minh.

Dung Ân đứng ở trước phòng bệnh, chỉ còn lại có một bước cuối cùng, làm sao cũng bước không được.

Bỗng nhiên, trong đầu trống rỗng, lâu như vậy chờ đợi rốt cục cũng đợi được, nhưng cô không biết nhìn thấy Diêm Việt nên nói cái gì.

Trong lòng khẩn trương vô cùng, ngực nhảy múa kịch liệt, giống như cả trái tim sẽ phải nhảy ra.

Dung Ân do dự , vẫn là đẩy cửa đi vào.

Bác sĩ chủ trị đang nói tình huống trước mắt của Diêm Việt, “Có thể tỉnh lại cũng đã là kỳ tích rồi, các người cũng đừng có áp lực, trước mắt chân tay cậu ấy vẫn trong trạng thái cứng ngắc, nhưng sau này có lẽ vẫn có thể hoạt động , nhưng phải chuẩn bị tâm lý”

Lời này ý tứ quá rõ ràng, Diêm Việt mặc dù tỉnh nhưng thân thể vẫn ở tình trạng thực vật như cũ, có lẽ đời này sẽ không khôi phục. Diêm phu nhân nghe nói thế, tâm tình khó có thể khống chế, che miệng khóc lên, Diêm thủ Nghị cũng không an ủi được, “Đừng khóc, nếu Việt đã tỉnh lại, trước sau rồi cũng sẽ hồi phục trở lại, vậy cũng không có khó khăn rồi.”

Dung Ân lúc tiến vào, lệ rơi đầy mặt.

Diêm phu nhân phát hiện thấy trước chợt đẩy chồng ra bên cạnh , xông lên, hướng về phía Dung Ân chính là một cái tát , “Cô còn dám tới đây, cô làm hại con tôi còn chưa đủ sao? thấy nó không chết, cô lại chưa từ bỏ ý định phải không?”

“Phu nhân, phu nhân người đừng như vậy… ” má Lưu bước lên phía trước thuyết phục.

Diêm Thủ Nghị sắc mặt cũng khó coi, lại ngay trước mặt bác sĩ và y tá nên không tiện nổi giận, “Cô tới làm cái gì? Cút ngay đi!”

Dung Ân bị đánh lảo đảo mấy cái, trong miệng cơ hồ có mùi máu tươi chảy ra, cô thật vất vả ổn định rồi bước lên, Diêm phu nhân lúc này hoàn toàn mất đi đoan trang, giống như điên rồi lần nữa xông qua.

“Đừng đừng —— dừng tay —— “

Ai cũng không nghĩ tới, Diêm Việt lại mở miệng, bác sĩ mới vừa thử mấy cái, thiếu chút nữa liền cho rằng anh đã mất chức năng tiếng nói , Diêm lão gia thấy anh nói chuyện, tâm tình vô cùng kích động, “Việt, con có thể nói chuyện sao?”

Diêm Việt mặc quần áo bệnh nhân, tóc ngắn màu nâu đậm, cặp mắt màu trà mở ra tròng mắt hướng về Dung Ân.

“Việt… ” Diêm phu nhân tới bên giường, ngạc nhiên vui mừng đan xen, “Con cuối cùng đã tỉnh, con biết con ngủ bao lâu không? Việt, mẹ đã lo lắng gần chết…”

Dung Ân bụm mặt, nhìn cặp mắt quen thuộc kia, nước mắt rơi như mưa, đây mới là Diêm Việt, không cần nói chuyện, không cần động tác gì dư thừa, một cái ánh mắt, liền có thể kiên định.

Người đàn ông vô lực kéo khóe miệng cười, cũng là nụ cười cô quen thuộc , mang theo chút không kềm chế được, còn có sủng nịnh, trong phòng bệnh huyên náo thoáng cái an tĩnh lại, bọn họ người nào cũng không nhìn thấy, Diêm Việt nơi cổ họng nhẹ cuộn , anh nói, “Con ngủ được không lâu, bởi vì, Ân Ân của con không thay đổi.”

Dung Ân lúc ấy liền che miệng lại , nhịn xuống tiếng khóc từ giữa ngón tay lộ ra, cô vô lực chống đở, liền ngồi chồm hổm ở trên mặt đất.

Diêm phu nhân há mồm muốn nói điều gì, lại bị Diêm Thủ Nghị kéo lại, lúc này, những sự tình kia không thích hợp nói cho Diêm Việt, anh mới tỉnh lại, không thể chịu kích động nữa.

Má Lưu lau tròng mắt, nước mắt tuôn đầy mặt, Dung Ân đứng ở giường bên kia, Diêm Việt không nhìn thấy cô, liền có chút khẩn trương, “Ân Ân —— Ân Ân —— ”

Diêm phu nhân mắt lộ ai oán, nhưng vì Diêm Việt, phải nhịn xuống khẩu khí này, ai bảo con trai ngốc của bà chính là yêu Dung Ân, chính là nhớ thương cô.

Hôm nay, là một ngày tốt lành, Dung Ân tự nói với mình không nên khóc.

Tay phải cô lôi kéo chân giường, từ từ di chuyển thân, ánh mắt Diêm Việt đọng lại ở trên người cô, cô đến gần , người đàn ông mở trừng hai mắt, đáy mắt sâu hoắm, có ánh sáng nhu hòa, “Ân Ân… anh, thật sự ngủ rất lâu sao?”

Dung Ân cố nén không rơi lệ, trong lòng cảm thấy chua xót cùng giãy dụa được che dấu trong mắt, cô phải nói như thế nào để cho anh biết, Diêm Việt, anh ngủ hai năm, anh ngủ ngon lâu thật lâu, cô phải như thế nào nói cho anh biết, Ân Ân đã không còn thuần khiết như lúc ban đầu nữa, cô cúi người xuống, nước mắt rớt xuống mặt người đàn ông, Diêm Việt cười cười, cánh môi đơn bạc yếu ớt khẽ cong, anh muốn giơ tay lên sờ vào khuôn mặt đó, nhưng chân tay của anh đã không nghe theo anh, “Xem ra, anh thật ngủ thật lâu rồi… để em phải lo lắng thành như vậy.”

Diêm Việt vẫn rất yếu, nói chuyện đứt quãng.

Dung Ân không biết nên trả lời như thế nào, cô cúi người, đem mặt vùi vào cổ Diêm Việt , nước mắt nóng hổi thấm ướt quần áo bệnh nhân của anh, rơi vào cổ người đàn ông bởi vì lâu không thấy ánh mặt trời mà trên da thịt trắng nõn.

“Ân Ân… Đừng khóc… ” anh sợ nhất là nước mắt của Dung Ân , “Anh tỉnh, anh sẽ không ngủ tiếp rồi, Ân Ân…”

Má Lưu đứng trong góc yên lặng rơi lệ, nếu nói đây là vận mệnh mà nói…, hai đứa bé này, cũng quá đắng cay rồi, bọn họ gặp nhau tại đúng lúc này, nhưng là hai năm qua trống rỗng, mọi thứ đều thay đổi rất nhiều, Diêm Việt ngủ say, trí nhớ tốt đẹp của anh vĩnh viễn dừng lại ở trên núi, nhưng Dung Ân thì không, cô chịu đựng sinh ly tử biệt, vừa chịu đựng Diêm Minh có ý định trả thù, đến trong tay Nam Dạ Tước, vừa khiến cho cả người tổn thương, cô làm thế nào còn có thể lột xác như lúc ban đầu, trở lại bộ dáng của hai năm trước đây?

Cô ôm Diêm Việt, không ngừng lặp lại, “Anh tại sao không sớm tỉnh lại ? Tại sao bắt em chờ anh hai năm, tại sao —— “

Tiếng nói bi thương mang theo sự cuồng loạn, Dung Ân hai tay ôm chặt lấy thân thể Diêm Việt , bên cạnh y tá mắt đỏ hồng, quay lưng đi, tình cảm của hai người, phải kiên định như thế nào, mới có thể có sự chờ đợi như vậy ? Tiếng khóc của Dung Ân đến cuối cùng liền vô lực giảm xuống, trong lòng cô trăm mối cảm xúc ngổn ngang, thật cảm thấy chua xót vô cùng, có một loại cảm giác dường như đã có mấy đời. (ý nói xúc động trước sự thay đổi lớn lao)

Từ đầu đến cuối, Diêm Minh cũng đứng ở bên cạnh, phần này hạnh phúc, hắn vĩnh viễn cũng không thể dung hòa vào được.

“Ân Ân, thật xin lỗi…”

Diêm Việt cho là, là anh làm Dung Ân thương tâm, đợi chờ hai năm qua, anh có thể tưởng tượng Dung Ân là phải vượt qua đau khổ như thế nào.

“Không nên nói xin lỗi, không nên—— ” Dung Ân ngẩng đầu, đôi mắt khóc thành sưng đỏ, người nên nói xin lỗi là cô, mà không phải là Diêm Việt nói ra ba chữ kia.

Dung Ân nghĩ đến cái gì, liền đứng dậy từ trong túi quần móc ra sợi dây chuyền, “Còn nhớ rõ cái này không? Là anh đích thân đeo lên cho em .”

Hình dạng cỏ 3 lá rơi vào trước mắt Diêm Việt , lấp lánh ánh sáng như cũ kinh diễm rực rỡ, Diêm Việt khẽ động khóe miệng, vừa muốn mở miệng, lại thở gấp kịch liệt.

Gương mặt tuấn tú của anh bởi vì thiếu dưỡng khí mà đỏ bừng, động tác thở gấp gáp, bộ ngực phập phồng kịch liệt, Dung Ân giật mình, Diêm phu nhân bên cạnh vội vàng đẩy ra cô, “Việt, con sao vậy?”

“Không được rồi, là bệnh hen suyễn của cậu ấy phát tác. ” bác sĩ chủ trị vội vàng sai y tá mang bình phun sương tới, Dung Ân bị mọi người đẩy đến bức tường đằng sau, Diêm Việt ổn định lại, Diêm phu nhân thái độ đúng mực lần nữa bị bỏ qua, buột miệng mắng, “Đồ xấu xa, tại sao cô còn muốn xuất hiện, Việt chỉ cần đụng phải cô sẽ xui xẻo…”

“Mẹ —— ” Diêm Việt giọng nói có chút kích động, “Làm sao mẹ lại nói cô ấy như vậy?”

“Việt, con không biết cô ta…”

Diêm Thủ Nghị vội vàng kéo tay bà, “Việt mới tỉnh lại, bà không thể cho con an tĩnh sao?”

Dung Ân lấy sợi dây chuyền, sắc mặt bị chuyện ngoài ý muốn vừa rồi làm cho sợ đến trắng bệch, Diêm Minh chân mày nhíu lại, đi lên trước nói, ” Cho tôi xem sợi dây chuyền một chút.”

Cô không rõ cho lắm, hướng về cặp mắt màu trà giống nhau với Diêm Việt, đem dây chuyền trong tay giao cho hắn.

“Đây là dây chuyền Hỏa Tinh. ” Diêm Minh cầm lấy nó đi tới bên giường Diêm Việt, cẩn thận tỉ mỉ, đột nhiên sắc mặt tím tái, hắn hiện tại mới nhớ tới trên tạp chí có nói về sợi dây chuyền này ,trên mặt của dây chuyền này, thật ra là có một cái móc, ban đầu phỏng vấn nhà thiết kế về sợi dây chuyền này , ông ấy nói sự tinh xảo này là do vợ ông đột nhiên có ý tưởng , bên trong, có thể chứa vài giọt nước hoa, Diêm Minh để dây chuyền ở lòng bàn tay, quả thấy phía sau có một cái khuy cài rất nhỏ , hắn dùng ngón tay khêu nhẹ dưới, mở ra sau, bên trong có phấn vụn màu cam tràn ra.

Bác sĩ biết rõ ràng Diêm Việt bị dị ứng, liền nhận ra, ” Trong mặt dây chuyền này tại sao có thể có hạt phấn hoa lan?”

Dung Ân giật mình, đầu óc hoàn toàn bị trống không, Diêm phu nhân thất thanh thét chói tai, “Cô muốn hại chết Việt, tại sao cô tâm địa ác độc như vậy…”

“Tôi không có! ” cô trăm miệng cũng không thể bào chữa, “Tôi căn bản không biết trong mặt dây có giấu vật như vậy…”

Diêm Minh sắc mặt âm u, con ngươi lãnh đạm, “Dây chuyền này để ở đâu, còn có ai tiếp xúc qua sao?”

Dung Ân cũng là tùy thân mang theo ,giấu ở Ngự Cảnh Uyển đặt ở trong tủ đầu giường.

“Chẳng lẽ… ” Diêm Minh cũng không nói đến tên Nam Dạ Tước , nhưng Dung Ân từ trong ánh mắt của hắn đã hiểu ra, cô không chút nghĩ ngợi phủ nhận nói, : “không thể nào, không có ai chạm qua.”

Nam Dạ Tước cũng không biết Diêm Việt sẽ dị ứng với hạt phấn hoa lan, chuyện này, cô tin tưởng anh.

Dung Ân cẩn thận nhớ lại sắc mặt cứ như vậy mà cứng lại , “Dây chuyền này là hai năm trước Việt đích thân đeo lên cho tôi , mà bệnh hen suyễn của anh ấy phát tác, là lúc đeo dây chuyền cho tôi, tôi vẫn không biết tại sao lúc trước trên áo lại dính hạt phấn hoa lan, có thể hay không, cũng là bởi vì sợi dây chuyền này?”

“Đúng. ” bác sĩ chủ trị đến nay vẫn nhớ được, “Ban đầu bộ quần áo kia , chính là trên cổ áo tìm được loại phấn hoa đó.”

Nói cách khác, lúc trước sợi dây chuyền trên tay Dung Ân, cũng đã có dấu hạt phấn hoa lan..

Diêm Minh ngẩng đầu nhìn về Dung Ân, ánh mắt phức tạp.

“Vậy là người nào? ” Diêm Thủ Nghị thần sắc nghiêm túc.

Diêm Việt trong lúc bọn họ nói chuyện với nhau đoán ra chút ít đầu mối, đôi mắt anh ảm đạm, chợt cảm thấy đau lòng, “Mẹ, chẳng lẽ các người cho là Ân Ân muốn hại con sao?”

Diêm phu nhân nghiêm mặt không nói gì, nhưng thần sắc đã nói rõ hết thảy.

Diêm Việt cánh môi như có như không nhép miệng, lời của anh nói cũng không nhiều, bởi vì không có dư thừa khí lực, nhưng mỗi một chữ mỗi một câu, đều giống như đục khoét ở trong lòng người, khắc sâu công kích, “Các người muốn hoài nghi bất luận kẻ nào…cũng không được lôi Ân Ân vào, bởi vì cô ấy không biết… Vĩnh viễn không biết.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.