Ám Dục

Chương 108



Dung Ân thần sắc buông lỏng, lời nói này của Diêm Việt giống như là cơn gió mùa thu lướt qua, lòng nàng cảm thấy ấm áp vô cùng.

Trên mặt, dấu năm ngón tay hết sức rõ ràng, rỉ ra tia máu hồng.

“Việt, ban đầu còn có ai tiếp xúc qua dây chuyền này sao?”

Diêm Việt đầu đau như muốn vỡ tung, “Mẹ, con muốn nghỉ ngơi, con cảm thấy mệt mỏi quá.”

“Được được… Chuyện này chúng ta sau này hãy nói, không vội…”

“Mẹ, ” Diêm Việt gọi bà, “Người sau này đừng đánh Ân Ân, người đánh cô ấy chính là đánh trên người của con, đau giống nhau”.

Lòng bàn tay Diêm phu nhân bây giờ còn đau nhức, chuyện của Diêm Việt, Dung Ân mặc dù đã không còn quan hệ, nhưng thái độ của bà đối với Dung Ân sẽ không thể trở về được như hai năm trước , dù sao mọi chuyện cũng đã thay đổi rất nhiều, bọn họ đã không còn tương xứng. Nhìn Diêm Việt hôm nay tỉnh lại, nhất định là sẽ không buông tay, anh hoàn toàn không rõ ràng những biến cố bên trong, nếu là biết rồi, làm sao có thể tiếp nhận.

Diêm Thủ Nghị nắm cả hai bả vai bà, mang qua một bên, bây giờ không phải là thời điểm so đo những chuyện này, Diêm Việt khôi phục lại vẫn là điều quan trọng nhất.

Dung Ân đi tới bên giường anh, cầm tay của anh, Diêm Việt ánh mắt nhu hòa rơi trên người cô, “Ân Ân, em gầy —— “

Dung Ân tại bên người anh ngồi xuống, cô có rất nhiều lời muốn nói cùng Diêm Việt, nhưng là đến khóe miệng, rồi lại không biết làm sao mở miệng.

“Bệnh nhân cần nghỉ ngơi, một người ở lại chăm sóc là được. ” Bác sĩ bắt đầu đuổi khách.

Diêm phu nhân vốn định ở lại, nhưng Diêm Việt cũng đã mở miệng trước tiên, “Mẹ, Người đi về trước đi, nơi này có Ân Ân là được”.

Diêm phu nhân ngoài miệng không nói gì những trong lòng tất nhiên là không yên, bà gật đầu, đi theo bác sĩ ra bên ngoài, về sau cũng không có rời đi.

Diêm Việt trên người lại bị chèn vào cái ống, Dung Ân kìm nước mắt, “Việt, anh khó chịu sao?”

“Không khó chịu”, mái tóc ngắn màu nâu đậm của Diêm Việt theo gió giương nhẹ, “Anh ngủ đã lâu rồi, anh thấy được tóc trên đầu cha đều trắng hết rồi, Ân Ân, hai năm trôi qua em có khỏe không?”

Ánh mắt người con trai ấy vĩnh viễn trong vắt như vậy, bất kỳ lời nói dối nào, phảng phất đều là không tôn trọng nó, Dung Ân quay mặt qua chỗ khác, đem đầu gối ở trước ngực Diêm Việt, “Khỏe, em rất khỏe”.

“Anh lúc trước cứ như vậy mà ngủ, đã làm em sợ hãi rồi, Ân Ân không chịu được hù dọa nhất mà…”

Dung Ân đầu dựa khẽ vào cằm Diêm Việt, anh nhìn về đỉnh đầu đen nhánh của cô, đáng tiếc tay nâng không nổi, không thể đụng chạm đến, trong trí nhớ của anh mái đầu kia rất mềm mại, “Anh biết em lo lắng, em sợ, sao anh lại ngủ không chịu tỉnh lại?”

Lồng ngực Diêm Việt phập phồng, làm như đang cười, “Anh nghe được giọng nói của chúng ta, hình như là ở trường học, anh gọi em là Ân Ân chuột túi, em ầm ĩ cùng anh náo loạn, anh nghĩ thầm, thì ra là anh ngủ cũng không được lâu, lúc ấy, tựa như mọi giấc ngủ trưa đều giống nhau, anh liền mở mắt”.

“Thời điểm mở mắt không nhìn thấy em, anh sợ sao?”

“Sợ… ” tiếng nói Diêm Việt mang theo khẩu khí đặc biệt, “Cho dù lúc ấy tứ chi không thể động, cũng không có nhìn tới thấy được em, anh thấy được má Lưu đang khóc, bà xông ra cửa gọi ba mẹ, anh liền biết ngay chính mình đã ngủ thật lâu…”

“Đúng vậy a”, Dung Ân ôm thật chặt hắn, “Hai năm, thật rất dài”.

Trong phòng bệnh, lúc này còn có một người, nhìn thấy nhìn thấy hình ảnh hoà hơp này, liền cảm thấy sự xuất hiện của hắn là dư thừa. Diêm Minh đi tới bên giường, mái tóc đen ngắn rũ xuống, hai mắt lộ ra tối tăm cùng phức tạp, “Anh…”

“Minh”, Diêm Việt khẽ kéo khóe miệng lên, ánh mắt rơi vào đôi mắt trên gương mặt tuấn tú kia chính mình hoàn toàn bất ngờ, “Em so sánh với hai năm trước không còn nụ cười như xưa nữa.”

Diêm Minh tư tưởng trầm mặc định cầm tay của anh, chẳng qua là còn chưa đụng chạm lên, liền thay đổi tay, ánh mắt Diêm Việt dừng ở trên mu bàn tay ẩn bên trong người hắn, thần sắc anh trở nên vội vàng, “Minh, tay của em tại sao?”

Tầm mắt Diêm Minh cùng Dung Ân không khỏi chống lại, hai người đều yên lặng, một hồi lâu sau, mới nghe được nam nhân xem thường nói, “Phế đi”.

“Phế đi?”

Ngay cả Dung Ân cũng khẽ rùng mình, nàng lúc trước chỉ là suy đoán qua, nhưng không nghĩ tới rốt cuộc thật sự phế đi.

“Tại sao có thể như vậy, bị người nào?”

“Anh, người mới tỉnh, không nên nghĩ nhiều như vậy, sau này em sẽ đem mọi chuyện hai năm qua từ từ nói cho anh nghe”. Diêm Minh đem cái tay kia rời đến phía sau, cũng không muốn cho người khác nhìn thấy.

Dung Ân đem chăn kéo đến cổ anh, Diêm Việt thần sắc có chút ảm đạm, “Xem ra, thật sự đã xảy ra rất nhiều chuyện, Ân Ân, em thật sự ổn sao?”

Khuôn mặt Dung Ân được ánh sáng chiếu rọi vào hiện ra vẻ mông lung nhẵn nhụi, giống như là lần đầu tiên Diêm Việt nhìn thấy cô, tóc thật dài, không có trải qua duỗi nhuộm, tự nhiên thoải mái. Cô như nghẹn ở cổ họng, đặc biệt là có Diêm Minh ở đây, tất cả hành động của Dung Ẩn, chỉ là mở mắt nói lời bịa đặt, “Tốt, em thật sự rất tốt.”

“Ân Ân, cám ơn em đã đợi anh hai năm.”

Dung Ân đem hốc mắt phiếm hồng gạt qua, cô nằm ở trước ngực Diêm Việt, nếu quả thật làm cho cô đợi…, cô nhất định nói sẽ chờ anh hai năm, chẳng sợ chết nghèo chết đói, chỉ cần cô biết anh ban đầu còn sống. Nhưng trên đời không có nhiều như vậy nếu như, thời gian trước đây cũng không thể nào quay lại được.

Diêm Minh đứng một chút cũng đi ra ngoài, trong phòng bệnh liền chỉ còn lại Dung Ân cùng Diêm Việt.

Bác sĩ nói anh mới tỉnh lại, vẫn không thể thông qua cổ họng trực tiếp tiếp xúc thức ăn, nhưng miệng Diêm Việt rất khô, Dung Ân mang tới khăn bông thấm nước, tỉ mỉ lau ướt đôi môi cho anh.

“Ân Ân, Bác gái thân thể khỏe không? Hai người vẫn ở tại chỗ kia sao?”

Diêm Việt không biết, mỗi câu nói của anh, đều giống như đao nhọn, một tấc một tấc khắc vào trong lòng cô. Cô thậm chí cảm thấy được, chỉ cần lưu lại từng giây từng phút, đều khó có thể chống đỡ được, “Dạ, chúng ta còn ở tại chỗ kia”.

“Đợi thân thể của anh tốt trở lại, anh liền tới nhà của em, Ân Ân, chúng ta kết hôn, anh muốn đem thiếu thốn hai năm qua nhanh chóng bù đắp lại cho em”.

Dung Ân ánh mắt đỏ bừng, xoay người sang chỗ khác, bối rối lấy tay che dấu mà lau đi khóe mắt, “Việt, em đi vào phòng vệ sinh rửa tay, sẽ trở lại ngay”.

Bên ngoài phòng bệnh là một gian phòng đơn, có phòng vệ sinh cùng phòng nghỉ ngơi, lúc này những người khác trong Diêm gia đều đang an vị ở trên ghế sa lon, thấy nàng đi ra ngoài, Diêm phu nhân dẫn đầu khẩn trương nói, “Như thế nào, Việt không có sao chứ?”

“Bác gái, anh ấy không có chuyện gì, chỉ là có chút mệt mỏi”.

Dung Ân không để cho nước mắt rớt xuống, Diêm phu nhân xem xét phía trong, thấy Diêm Việt an tĩnh nằm ở kia liền quay qua gọi Dung Ân, “Ta biết, chuyện hai năm trước, có lẽ thật cùng ngươi không liên quan, nhưng là…”

Dung Ân dừng lại bước chân, đứng ở trước mặt người nhà Diêm gia, “Bác gái, người có lời gì có thể nói thẳng”.

Diêm phu nhân khẽ thở dài, “Vốn là, Diêm gia chúng ta có lẽ có thể tiếp nhận ngươi, nhưng Dung Ân ngươi cũng nên biết, bây giờ không phải là hai năm trước nữa, chuyện ngươi cùng giám đốc Tước Thức còn có người nào không biết, ta thật sợ Việt sẽ chịu không nổi sự đả kích này”.

“Bác gái, ” khuôn mặt nhỏ nhắn của Dung Ân nhẹ ngẩng lên, phía trên vẫn sưng đỏ , “Con tự mình có chừng mực, Người không cần lo lắng”.

“Phu nhân, ” má Lưu ở bên cạnh cố gắng khuyên can, “Nếu thiếu gia đã tỉnh dậy, hơn nữa cũng lại thích Ân Ân như vậy…”

“Câm miệng, ngươi thì biết cái gì?” Diêm phu nhân quát ngưng lại những lời mà ở trong miệng bà không còn kịp nói ra …, thấy Dung Ân xoay người muốn đi, rồi lại khẽ gọi, “Ân Ân, Việt hiện tại rất cần cô, ta hi vọng… cô có thể nói chuyện nhiều cùng nó, còn chuyện của cô nữa, bây giờ không phải thời điểm tốt để nói cho nó biết …”

“Con biết, ” Dung Ân cảm thấy mệt chết đi, không đợi Diêm phu nhân nói xong liền cắt đứt lời bà…, “Trước lúc Việt chưa hoàn toàn khôi phục lại, con sẽ không bỏ lại anh ấy”. Không đem đối phương một mình bỏ lại, đây cũng là lời họ đã từng thề, Dung Ân xoay người mở cửa đi vào, khi Diêm Việt không có tỉnh lại, cô còn có thể lừa mình dối người, hiện tại anh đã tỉnh lại, những thực tế kia liền khẩn cấp muốn ép cố cúi đầu, thật ra nếu suy nghĩ thấu đáo thì bọn họ, không chỉ tồn tại riêng hai năm xa cách, mấu chốt là rất nhiều thứ cũng đã thay đổi.

Đi vào phòng bệnh, Diêm Việt mắt đang nhắm lại, mái tóc ngắn màu nâu đậm xoã trên trán, trên người đắp chăn mỏng giống như là một tờ giấy trắng, Dung Ân đi về phía trước vài bước, tâm tư bỗng nhiên khẩn trương lên, hai con mắt trợn tròn.

Hô hấp của Diêm Việt thật giống như vừa chặt đứt, trên giường cái chăn đắp ở trên người che đi cũng nhìn không ra cái gì phập phồng . Nàng cước bộ vội vả tiến lên, đến bên giường của anh, chỉ cảm thấy hai chân chính mình đều run rẩy, trong lòng bàn tay cũng là mồ hôi.

Dung Ân nhắm chặt hai mắt lại, sức lực rất lớn mới đưa tay phải ra, vừa muốn chạm đến đến hơi thở Diêm Việt, anh liền mở mắt ra, ánh mắt sáng như ngọc lưu ly. Nàng cả kinh giật mình, tay còn chưa kịp rút về thì trong hốc mắt lệ đã trào ra.

“Ân Ân, em thật khờ… ” Diêm Việt câu khởi một bên khóe miệng, nụ cười sủng nịnh, “Anh không có ngủ thiếp đi nữa…”

Khoảnh khắc vừa rồi, côthật cho là anh lại ngủ mất.

Mà bên trong Ngự Cảnh Uyển, Vương Linh vạn lần không nghĩ tới, Nam Dạ Tước sẽ sớm trước trở lại như vậy.

Bây giờ mới bất quá 3 giờ, người đàn ông liền đẩy cửa ra đi tới.

“Tiên sinh, ngài trở lại.”

Nam Dạ Tước hai đầu lông mày khép lại lên, đem áo khoác trong tay giao cho cô, “Cô ấy đâu? Hôm nay có khỏe không?”

Vương Linh xoay người đem áo khoác treo lên, nàng không dám hướng về phía ánh mắt Nam Dạ Tước, “Dung tiểu thư sau khi ăn cơm xong an vị ở trên ban công, sau lại, đi ngủ”.

Người đàn ông cởi bỏ khuy cài tay áo, đem tay áo xắn lên , lộ ra cánh tay màu đồng, Vương Linh thấy anh không nói gì, vừa định hỏi anh buổi tối muốn ăn cái gì, liền thấy Nam Dạ Tước đã bước dài lên lầu.

Vương Linh toàn thân kéo căng, mới trôi qua một lát, quả nhiên nghe thấy trên lầu truyền đến thanh âm đóng sập cửa, Nam Dạ Tước đứng ở đầu bậc thang, mắt phượng nham hiểm quét xuống dưới, “Người đâu?”

Lý Hàng đi ra ngoài, liền lưu lại một tên vệ sĩ, “Dung tiểu thư cả ngày cũng đều nhốt ở trong phòng, một bước cũng không có đi ra”.

“Trong lúc đó có ai đi vào?”

“Bên ngoài ngoại trừ cô ấy ra thì…, không có”. Người đàn ông ánh mắt quét hướng về phía Vương Linh.

“Cô đi lên đây!”

Lúc đi lên lầu, Vương Linh trong lòng run sợ, chỉ cảm thấy phía sau lưng đều có mồ hôi lạnh xuất hiện, đi tới phòng ngủ , Nam Dạ Tước đã đứng ở trên ban công, hai tay chống dựa trên lan can, “Cô ấy đi lúc nào, đi đâu?”

“Tôi, tôi không biết, Dung tiểu thư không phải là ở trong phòng sao?”

“Cô ấy leo lên trên cây kia sau mới rời đi”, Nam Dạ Tước vươn tay, trên cây bạch quả này còn có dấu vết lúc cô chạy trốn, “Khoảng cách xa như vậy, không có có người khác hỗ trợ rất khó đi qua, nói đi, cô đi đâu?”

Vương Linh biết không thể gạt được đôi mắt sắc bén kia, cô gục đầu xuống, “Tôi cũng không biết Dung tiểu thư đi đâu, chị ấy chỉ nói là, muốn đi gặp người nào đó, bộ dáng giống như đang rất lo lắng”.

Nam Dạ Tước câu khởi khóe miệng, ánh mắt lạnh nhạt quét qua khuôn mặt thấp thỏm của Vương Linh, “Thu thập đồ đạc, cô ngày mai không cần tới”.

Vương Linh cả kinh sững sờ, lúc ngẩng đầu lên, bên trong đôi mắt tràn ra trong suốt, cô quý trọng công việc biết mấy, Nam Dạ Tước không phải là không biết, tầm mắt anh ngắm về hướng nơi xa, Dung Ân, em đã muốn đi, cũng đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.