Ám Dục

Chương 125



Từng cảnh vật ở nơi này, cô đều không nhận ra, thậm chí đều chưa từng nhìn thấy.

Nội thất xa lạ, bầu không khí xa lạ, cảm giác xa lạ không chút an toàn.

Dung Ân sợ hãi ngồi dậy, hai cánh tay chống ở bên cạnh đều đang run rẩy, hòn đảo tư nhân này, từ lúc cô đặt chân đến cũng đã cảm giác được sự bức bách không thở nổi, hôm nay, dường như cổ cô bị bóp nghẹn khó chịu, quanh mình, không khí rất loãng.

Chiếc rèm cửa dày bên ngoài được thả xuống, bên trong căn phòng mang phong cách châu Âu, một loạt đèn chùm pha lê được bật lên, ước chừng phải một nghìn bóng đèn thủy tinh màu sắc sáng loáng, sáng rực đến mức dường như soi rõ từng góc nhỏ.

Dung Ân mặc áo ngủ bước xuống giường, cô cúi đầu nhìn, đây cũng không phải bộ quần áo hôm qua cô mặc khi ngủ, tơ lụa cao cấp màu đỏ thẫm, một chút hơi ấm thổi tới, liền ôm chặt lấy thân hình quyến rũ của cô, làm lộ ra những đường cong gợi cảm. Nhưng, Dung Ân không thích màu sắc này, đỏ sậm, giống như máu tươi đông lại.

Cô chân trần đứng trên tấm thảm lông, mái tóc dài mềm mại ngang lưng, loại cảm giác này, giống như lúc trước cô bị nhốt ở Ngự Cảnh Uyển, chính là tối tăm ngột ngạt như thế này.

Dung Ân không cam lòng, cô bước vội tới trước cửa sổ, vén tấm rèm ra, lại phát hiện phía bên ngoài còn có một lớp, hơn nữa, phủ kín hết, không một tia sáng nào có thể rọi vào.

Lúc Dung Ân quay lại giường, sắc mặt đã thay đổi rất nhiều, cô đi đến cửa, lôi lôi kéo kéo, nhận ra cánh cửa được điêu khắc bức tranh cá heo đã bị khóa chặt, cô dùng sức đập mấy cái, “ Có ai không? Có ai không? Thả tôi ra…”

Gào thét nửa ngày, nhưng trước sau đều không có ai trả lời.

Dung Ân trở lại bên giường, không tìm thấy di động của mình, phòng này cũng không có điện thoại, cô vội vã vào phòng tắm, nhưng vẫn không có kết quả, căn bản là cô không thể nào đi ra ngoài.

Cô lùi lại bên giường, chân đụng phải mép giường, Dung Ân thất thần ngồi xuống.

Buổi sáng tỉnh dậy Lý Hủy không nhìn thấy Dung Ân, nhưng lúc đó cũng không cảm thấy có gì đó bất thường, mãi cho đến khi mặc xong quần áo mới phát hiện đồ đạc của Dung Ân đều không thấy đâu nữa.

Cô thử gọi vào di dộng của Dung Ân, nhưng không thể kết nối được.

Lý Hủy vội vàng cầm áo khoác đi ra ngoài, tìm khắp các phòng ở tầng hai, các đồng nghiệp cũng mới thức dậy, ai nấy đều nói không nhìn thấy Dung Ân.

“Cậu, bây giờ phải làm sao?”

“Có phải cô ấy về nhà rồi không? Có lẽ vội quá, không kịp nói cho con.”

“Không thể nào” Lý Hủy không chút nghĩ ngợi lắc đầu, “Nếu thực sự cô ấy có việc gấp nhất định sẽ nói cho con biết, làm sao có thể để chúng ta phải lo lắng chứ?”

“Nếu không thì thế này, con thử gọi điện thoại về nhà Dung Ân xem…”

Lý Hủy suy nghĩ một lát, đành phải gọi thử.

Điện thoại vừa bắt đầu kết nối, vang lên vài tiếng mẹ Dung mới nhấc máy.

“Alô, dì ạ, cháu là Hủy,” Lý Hủy thuận miệng chào hỏi, “Dì, chúng cháu đang chơi ngoài đảo, dạ, đúng, rất tốt, Ân Ân ý ạ…Ân Ân ở đây, cậu ấy đi ăn sáng rồi, nhờ cháu gọi điện thoại cho dì nhắc dì hôm nay đừng quên đến bệnh viện kiểm tra lại huyết áp, dạ đúng…”

Sắc mặt Lý Hủy sa sầm, khi bỏ điện thoại xuống, gần như sắp khóc đến nơi “Cậu ấy có không về nhà.”

Ông chủ cũng cảm thấy có sự kỳ lạ, “Đừng khóc, mọi người mau chia nhau ra tìm xem, tôi đi hỏi đầu bếp ở đây xem có thấy không, mọi người tìm bên trong, đừng đi xa, biết chưa?”

“Vâng”

Phòng trên tầng hai, Lý Hủy gần như đã tìm hết rồi.

Dung Ân ngồi ở trên giường, đèn thủy tinh chiếu rọi đến kéo bóng cô đi rất dài, lướt nhẹ qua tủ quần áo, phản chiếu trên mặt tủ.

“Phòng ở đây đều khóa, không vào được…”

Yên tĩnh đến mức ngay cả rơi một chiếc kim cũng có thể nghe thấy, đột nhiên truyền tới tiếng nói chuyện thật rõ ràng, sau đó là tiếng bước chân đi tới “Đều khóa sao? Gọi thử xem…”

Đó là tiếng của Lý Hủy, nỗi sợ hãi của Dung Ân nhất thời được thay thế bằng hi vọng, cô mừng đến phát khóc, vội vàng chạy ra cửa “Hủy,mình mình ở đây,mình mình ở đây…”

Bên ngoài cửa bị gõ vang, chỉ nghe thấy Lý Hủy nói “Bên này cũng bị khóa, xem ra chúng ta không vào được”

“Hủy”, Hai tay Dung Ân bắt đầu đập cửa “Mình ở trong này, Hủy ——”

Lý Hủy buồn bực, hai mắt đỏ bừng, giọng lo lắng “Làm thế nào bây giờ, không tìm thấy, mọi người nói xem Ân Ân sẽ đi đâu?”

Sắc mặt Dung Ân kinh ngạc, bọn họ rõ ràng cách nhau một cánh cửa, cô phát ra tiếng động lớn như vậy, Lý Hủy sao lại không nghe được?

“Lý Hủy, cô đừng sốt ruột, suy nghĩ kỹ, hôm qua không phải là hai người ngủ chung sao?” Bên cạnh, đồng nghiệp kêu cô nhớ lại.

“Đúng vậy, lúc đi ngủ vẫn còn bình thường, nhưng khi tỉnh dậy tôi đã không thấy tăm hơi của cậu ấy, ngay cả hành lý cũng bị mất, mọi người nói xem, sao lại có thể như vậy?”

“Hủy, mình ở đây, Hủy…” Hai bàn tay Dung Ân đập cửa đến đỏ ửng, cho dù nghe vào tai cô, âm thanh thật lớn, nhưng bên ngoài vẫn như trước không thấy chút tiếng động, những lời của bọn họ, mỗi câu đều có thể truyền đến tai Dung Ân, thật rõ ràng.

“Thế nào, tìm được không?” Tiếng của ông chủ cũng truyền tới.

“Cậu, không tìm thấy, cậu bên đó thì sao?”

“Mấy đầu bếp kia đều nói không thấy, có lẽ đã đi rồi.”

“Không thể nào,” Lý Hủy vẫn như trước kiên trì, “Ân Ân cho dù là có việc gấp, cậu ấy cũng sẽ không đến mức một tin nhắn cũng không để lại, cậu ấy nhất định đã xảy ra chuyện.”

Nước mắt Dung Ân chảy không ngừng, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng, cô quay trở lại bên giường, cầm chiếc đèn bàn hình người cá ném vào tường.

” Ầm——-”

Thủy tinh văng khắp nơi, tiếng vỡ vụn kia, cũng đủ vang dội cả căn phòng.

Dung Ân chân trần bước tới, những mảnh thủy tinh ẩn dưới thảm lông đâm vào lòng bàn chân cô, máu tươi tràn ra theo từng cử động của cô, hiện ra từng dấu chân cô độc.

“Chúng ta đi về trước đi, đến thành phố Bạch Sa rồi tìm xem, thử liên hệ với bạn bè thân thiết của Dung Ân xem sao…”

“Con không đi,” Lý Hủy cố chấp, “Ân Ân bị mất tích ở nơi này, chúng ta nên báo cảnh sát.”

Tiếng động lớn như vậy, bọn họ lại không nghe thấy.

Dung Ân tuyệt vọng mà gào khóc “Tôi ở đây, thả tôi ra…”

“Mới không thấy Dung Ân có mấy tiếng, cho dù con đi bảo cảnh sát, họ cũng sẽ không lập án.” Sắc mặt ông chủ cũng lo lắng, “Biện pháp duy nhất bây giờ là phải trở về thành phố Bạch Sa trước đã.”

“Nhưng nhỡ Ân Ân vẫn còn trên đảo này, cậu ấy không tìm thấy chúng ta, sẽ sợ hãi.

“Lý Hủy, Dung Ân không có khả năng còn ở lại trên đảo này,” có người đồng nghiệp thử phân tích, “Hành lí cô ấy cũng mang đi, hơn nữa, chúng ta tìm lâu như vậy, nếu cô ấy còn ở đây, nghe thấy tiếng của chúng ta thì đã sớm ra, cho nên nhất định là đã rời đi.”

Dung Ân đã không còn gào thét nữa, trong lòng, một chút hi vọng ban đầu đã dần dần biến mất.

“Tôi không có đi…”

“Lý Hủy,” ông chủ tiến lại giữ chặt cánh tay cô, “Không tìm thấy Dung Ân, chúng ta cũng lo lắng, đừng làm loạn nữa, con cùng cô ấy rất thân thiết, mau về thôi, đến những nơi cô ấy thường đến để tìm xem, thật sự nếu vẫn không thấy lúc đó báo cảnh sát vẫn còn kịp, con ở lại đây cũng vô ích, lãng phí thời gian.”

Lý Hủy dường như bị thuyết phục, rất lâu cũng không nói gì.

Sau đó, Dung Ân chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân xoay người rời đi, cô tựa vào cánh cửa, thân thể dần dần trượt xuống, mãi cho đến khi bọn họ đi xuống lầu, cô vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng khóc của Lý Hủy.

Cuộc sống chính là như vậy, nó luôn cho người ta nhìn thấy hy vọng, ngay lúc người ta cố gắng nắm bắt lấy nó, lại bị đập tan một cách tàn nhẫn.

Bọn họ nhất định là đi rồi, sự yên tĩnh bình thường lại áp đến.

Lúc ở xung quanh mình quá yên tĩnh, Dung Ân cảm thấy ngay cả màng nhĩ cô cũng thình thịch, dường như một tiếng động nhỏ cũng sẽ khiến người ta trở nên rất nhạy cảm.

Cô rúc vào phía sau cửa. ngồi thật lâu, gập chân lên áp vào người.

Cả cơ thể bởi vì duy trì một động tác quá lâu mà trở nên cứng ngắc, Dung Ân không biết đã ngồi bao lâu, bên ngoài im ắng, một chút tiếng động cũng không có.

“Rắc”

Tiếng động rất nhỏ từ sau lưng truyền đến, Dung Ân đột nhiên ngã ra khỏi phòng, nửa người trên ngã ở trên hành lang

Cô vội vàng bò dậy, lúc này mới nhận ra cửa đột nhiên mở ra. Cô không kịp suy nghĩ, chỉ thấy đôi giày của mình ở đầu cầu thang cô không chút nghĩ ngợi xách nó lên, sau khi nhìn xung quanh bốn phía không có ai, lúc này mới rón ra rón rén đi xuống lầu.

Bởi vì hôm qua Dung Ân đã đi tham quan qua địa hình ở đây, cho nên biết được đại khái phương hướng, trong tòa nhà u ám tối tăm, trừ chiếc đèn tường mờ mờ, cũng không có ánh sáng nào khác. Cô dò đi tới cửa chính, thấy không có người, lúc này mới hấp tấp đi giày vào, cũng không quay đầu lại mà chạy ra ngoài.

Cô mặc chiếc áo ngủ mỏng manh, gió lạnh ở khắp nơi ùa vào, gần như đóng băng cô tại chỗ.

Mới xuống thềm đá, nhưng chỉ hai ba bước, không gian ban đầu u tối bỗng nhiên được ánh đèn chiếu sáng như ban ngày, Dung Ân sợ hãi quay đầu lại, chỉ thấy trong nhà từng phòng đều sáng đèn, trên mái nhà, còn có một dàn đèn lớn chiếu xuống, giống như đèn pha, soi rõ từng ngóc ngách trong vườn trong mắt người.

Dung Ân kinh hãi, vội vàng bỏ chạy.

Cô không chọn đường lớn, mà lách mình vào trong vườn trái cây bên cạnh. Những cây ăn quả ở đây mỗi cây đều rất cao, khi ẩn núp, không đến mức dễ dàng bị phát hiện..

Hai tay Dung Ân đẩy những chướng ngại trước mặt ra, lòng bàn chân bởi vì bị thương, cho nên khập khiễng chạy rất chậm, cô không rõ được phía sau có người đuổi theo hay không, nhưng cô không quan tâm được nhiều như vậy, đành phải liều mạng chạy bằng bất cứ giá nào.

Cánh tay chi chít vết xước, trên mặt cũng có vết máu, mắt rất đau, đầu tóc cũng tán loạn vô cùng…

Té ngã rồi, lại lập tức đứng lên, lúc này không có thời gian để dừng lại mà đau đớn.

Dung Ân chạy thật lâu mới ra khỏi khu vườn đó, phía trước là một bãi đất trống rất rộng, chỉ cần băng qua nó, là có thể đi đến bến tàu, lên thuyền trở về.

Dung Ân tăng tốc chạy tới, thân ảnh vừa lộ dưới ánh đèn, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng ầm ầm.

Cùng lúc đó, bên trên gió thổi thật mạnh, cảm giác giống như có lốc xoáy trên đỉnh đầu, mạnh mẽ thổi bay áo ngủ của Dung Ân, cô chỉ có thể miễn cưỡng giữ lấy vạt áo, mới có thể làm ình không quá thảm hại.

Bụi cuồn cuộn thổi rơi vào mắt Dung Ân, cô đau đến mức làm sao cũng không thể mở mắt ra được, cổ áo ngủ bị thổi mở, lộ ra áo ngực màu đen bên trong.

Thân thể trắng nõn lộ ra bên ngoài, Dung Ân lạnh đến run rẩy, tóc vừa bị thổi bay quật vào mặt, vừa đau vừa ngứa, cùng lúc giày vò tra tấn người.

Sau khi tiếng động cùng gió mạnh dần dần mất hẳn, Dung Ân mới dụi dụi mắt mở đôi mắt ra, lúc này cô mới phát hiện, dừng ở trước mặt mình, lại là một chiếc máy bay trực thăng.

Cửa khoang đã mở ra, nhưng không nhìn thấy ai đi ra.

Tay chân Dung Ân lạnh đến cứng ngắc, hai tay cô ôm lấy bả vai, lấy dũng khí tiến về phía trước, cô dừng lại trước cửa máy bay, vừa muốn mở miệng, đỉnh đầu liền có một bóng đen áp sát đến.

Bởi vì góc nhìn, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là một đôi giày nam sáng lóa, ngay sau đó là quần tây màu đen, chậm rãi hướng lên trên…chính là chiếc cằm kiên nghị của người đàn ông, cùng với chiếc khuyên tai lóe sáng bên tai trái, sau đó…là đôi mắt dài hẹp mà u ám của người đàn ông.

Dung Ân há to miệng, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.

Hai tay người đàn ông mở ra, động tác nhanh nhẹn từ trên phi cơ xuống, tóc ngắn màu nho, càng phát ra khí chất hắc ám, ánh mặt trời dường như cũng vì sự xuất hiện của người đàn ông này mà tập trung đến, chiếu rọi sau vóc dáng cao ráo của anh.

Khóe miệng Nam Dạ Tước giương lên, nhưng không hề có chút ý cười, trái lại, có vẻ âm mị mà nguy hiểm, hơi thở quanh người cũng u ám không khác gì địa ngục, lạnh đến mức làm cho người ta run rẩy.

Người đàn ông chăm chú nhìn Dung Ân.

Bên trong đôi mắt đối điện, con ngươi u ám càng sâu thêm.

Anh không thể diễn tả được vẻ mắt của Dung Ân lúc này, cô chỉ là kinh ngạc nhìn anh, quên mất sợ hãi, quên mất kinh hoảng, quên luôn vẻ mặt của mình bất luận như thế nào, giống như một hình nộm, con mắt vô thần.

Anh tiến đến, Dung Ân muốn lùi lại, nhưng hai chân nẵng như chì, ngay cả chút sức lực di chuyển cũng không có.

Cô nhìn người đàn ông đi tới, ngọn đèn chói mắt lúc đầu bị anh che lại sau lưng, Nam Dạ Tước giơ tay phải lên, định sờ lên mặt cô gái.

Năm ngón tay thon dài mở ra, giống như một tấm lưới khổng lồ.

“A ——” Cô giống như lànhìn thấy quỷ hất bàn tay Nam Dạ Tước ra, ánh mắt hoảng sợ, xoay người bỏ chạy.

Người đàn ông giật mình, không ngờ được cô sẽ phản ứng như vậy, xem ra từng việc liên tiếp, quả nhiên hù dọa cô đến sợ rồi.

Dung Ân vẫn không chọn đường lớn, như trước chui vào vườn cây, toàn bộ sức lực của cô đều dồn lên hai chân, cô thậm chí còn không rõ vì sao mình muốn chạy, chỉ biết đó là Nam Dạ Tước, về phần là người hay quỷ, cô cũng không có thấy rõ.

Cô nghe thấy có tiếng bước chân cùng bước tới, càng ra sức chạy. Tiếng động kia ở ngay phía sau cô, Dung Ân la hét, cả người lảo đảo tiếp tục chạy như bay.

Nam Dạ Tước giữ chặt cánh tay cô, nhẹ nhàng kéo cô vào trong ngực mình.

Lồng ngực kia, rất ấm áp. Nhưng mà Dung Ân chỉ biết giãy dụa, không có thời gian cảm nhận, Nam Dạ Tước ôm lấy eo cô đem cả người cô nhấc về phía sau mình, anh muốn khiêng cô lên vai.

“A ——” người đàn ông kêu lên một tiếng, đau đến gập người.

Khi Dung Ân giãy dụa, đầu gối đã thúc mạnh vào chiếc bụng rắn chắc của người đàn ông, cô thoát khỏi khống chế, tiếp tục chạy như bay.

Nam Dạ Tước khẽ mắng một tiếng”Mẹ nó, nếu thấp hơn một chút thì tàn rồi.”

Khi cánh tay Dung Ân lần nữa bị kéo lại, người đàn ông trực tiếp giữ cô vào lòng “Em cũng biết chột dạ, cũng biết sợ hãi? Ân Ân, tôi từ địa ngục trở về tìm em đây…”

Tiếng nói của người đàn ông kèm theo gió lạnh càng âm trầm kinh khủng, Dung Ân ngẩng đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt trước mặt, “Anh muốn mang tôi xuống địa ngục sao?”

“Đúng, Ân Ân, tôi phải nhốt em cả đời ở bên tôi, trừ khi tôi chết lần nữa, nếu không, cho dù là chán ngấy đi nữa cũng muốn em phải ở bên cạnh tôi…” hơi thở nóng bỏng của người đàn ông phả vào cổ Dung Ân, ánh mắt cô mơ màng, giống như vẫn chưa phục hồi lại tinh thần.

Nam Dạ Tước buông một cánh tay ra, tay phải kéo cổ áo của mình, dùng sức một chút, sau khi xé bay mấy nút áo ra, lộ ra vòm ngực màu đồng rắn chắc, anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Dung Ân lên, đem nó hướng về vết sẹo dữ tợn kia.

Anh mở bàn tay của Dung Ân ra, làm cho lòng bàn tay mềm mại của cô tiếp xúc với miệng vết thương mới khỏi kia của anh, chỗ này đã là một khối thịt thối rữa, có thể cảm thấy được có một đường nhô ra.

“Thấy như thế nào? Chính là một phát súng, để lại trên người tôi một hố sâu, Ân Ân, tôi bị ngâm mình trong nước sông lạnh như băng, nhưng Diêm Vương không bắt tôi, ông ta nói, nếu muốn bắt thì phải bắt cả hai chúng ta…”

“Không, không, anh buông ra,” hai mắt Dung Ân đỏ bừng, bây giờ, cuối cùng cũng có thể xác định là anh thật sự không chết, cô rất sợ người đàn ông này, anh ta thật sự là ác quỷ, có thể phá hủy tất cả của cô, dưới lòng bàn tay, vết sẹo kia chạm tới nỗi sợ hãi trong lòng cô. Dung Ân dường như nhìn thấy trước ngực anh, một vết thủng rất lớn, chính là máu tươi không ngừng chảy ra ở trước mặt cô, “Anh thật sự phải bức tôi phát điên sao? Nam Dạ Tước, nếu anh không chết, điện thoại và nhẫn lúc trước, còn có việc tôi bị đẩy xuống bể bơi đều là anh làm phải không…Còn có, còn có tai nạn giao thông, anh muốn giết tôi vì sao lại còn cứu tôi…”

Dung Ân nói năng lộn xộn, Nam Dạ Tước vươn tay che miệng cô “Em cũng biết sợ hãi sao? Dung Ân, khi tôi nằm trong dòng nước lạnh băng, em có nghĩ tới tôi cũng sẽ sợ hãi không?”

Cô biết, lần nay anh trở về tất cả là vì muốn báo thù, theo tính cách của anh, người hại anh, cho dù có chạy tới chân trời góc bể, cũng sẽ bị bắt trở về.

Cho nên, Dung Ân sẽ không phản kháng nữa. Nam Dạ Tước nhấc cô lên vai.

Đầu vai anh chống lấy bụng Dung Ân, cả ngày cô vẫn chưa ăn gì, hiện giờ càng thêm khó chịu. Cảnh vật xung quanh trong mắt đều quay cuồng, Nam Dạ Tước ôm cô đi qua vườn cây, đi vào bên trong tòa nhà tối om trống vắng kia.

Anh vác cô đến tầng một, cửa phòng ngủ mở ra, người đàn ông giẫm lên những mảnh thủy tinh kia bước tới, đem Dung Ân đặt lên trên giường lớn.

Cô muốn đứng dậy, người đàn ông lại trước một bước đem đùi phải đặt giữa hai chân cô, anh cúi người, hai tay chống bên cạnh đầu Dung Ân, “Ân Ân, nhìn thấy người đàn ông của em trở lại, chẳng lẽ em không thể tỏ ra vui mừng một chút sao?”

Dung Ân nằm ngửa trên giường, sự hoảng loạn vừa rồi đã đổi thành tỉnh táo, “Tôi biết, anh trở lại là muốn tìm tôi trả thù, đúng vậy, chiếc CD kia là tôi lấy…”

Người đàn ông giơ tay lên, động tác tao nhã đem ngón trỏ chạm nhẹ lên trán Dung Ân, sau đó, từ mũi cô di chuyển xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở môi Dung Ân, đầu ngón tay anh đặt trên môi hồng nhuận của cô lướt nhẹ vài cái “Nhưng là đĩa giả”

“Anh sớm đã thu xếp tốt rồi phải không?”

“Đương nhiên,” người đàn ông trả lời không chút giấu diếm, “Ân Ân, em làm quá rõ ràng, trong ánh mắt em từng chút đều lộ ra hận ý muốn đưa tôi vào chỗ chết, tôi làm sao lại ngu ngốc như vậy, dễ dàng để chiếc CD rơi vào tay em?”

Cho dù cô cẩn thận như thế nào, cũng không thể đấu được một con sói lão luyện.

Đôi mắt Dung Ân dừng lại trên khóe miệng mỉm cười như có như không của người đàn ông, anh không hề chết, sau một năm, nỗi hận điên cuồng lúc trước đã tiêu tan đi rất nhiều, cô có một loại ảo giác mất mát mà phức tạp, rõ ràng cảm thấy không thể nào, suy nghĩ trong đầu càng lớn, thật sự không chỉ là chua xót.

“Nếu như, anh muốn tìm tôi báo thù, cũng không cần phải tốn nhiều công sức như vậy.”

Người đàn ông cười yếu ớt, đôi mắt dài hẹp mở ra, cong lại đầy âm mị, ánh sáng trong mắt anh rất lạnh, dường như có thể làm đông cứng đối phương, “Tôi tất nhiên sẽ không tha thứ cho em.”

Hai tay Nam Dạ Tước chống ở trên vai của cô, “Nếu không phải phát súng kia bắn trượt một chút, tôi thật sự đã chết,” người đàn ông giơ cổ tay lên, đưa vết sẹo tới trước mặt Dung Ân, “Nhìn thấy không, ở đây, nơi này, đều bởi là vì em…xem ra CD kia không thể lấy được mạng của tôi, nhưng mà, em lại có thể.”

“Nam Dạ Tước, nếu như không phải anh không để ý đến cảm nhận của tôi mà hại chết Diêm Việt, giữa chúng ta khi đó sẽ không biến thành như vậy, tôi không thể để anh ấy chết oan uổng, cho dù anh đối xử với tôi tốt như thế nào cũng vô dụng, trong lúc đó ngăn giữa chúng ta chính là một mạng người!” Dung Ân cất cao tiếng nói, hốc mắt phiếm hồng.

Người đàn ông nhìn chằm chằm khuôn mặt dưới thân, những việc anh làm, cũng là vì muốn tốt cho cô, anh sớm nên ý thức được, Dung Ân sống, nhưng mầm mống thù hận trong lòng kia lại càng khắc sâu, mọi giá,, cuối cùng, cũng chỉ là muốn anh tự mình thừa nhận..

“Em muốn biết Diêm Việt chết như thế nào không?”

Nam Dạ Tước nghiêng người, ánh mắt đối diện với Dung Ân, thật ra, cái gọi là sự thật cho dù có nói với cô, cô cũng không tin.

Tầm mắt Dung Ân nhìn vào người đàn ông, cô trợn mắt lên, không hiểu sao lại bắt đầu hoảng loạn “Anh nói như vậy là có ý gì? Anh ấy không phải là bị anh…”

“Không, hắn là bị em chính tay hại chết.”

Dung Ân để tâm nhất, chính là cái chết của Diêm Việt, người đàn ông cười gợi lên, sự trừng phạt tàn khốc nhất đối với cô, đơn giản chính là như vậy.

“Nam Dạ Tước, anh quá hèn hạ!”

“A,” người đàn ông cười yếu ớt, miệng ghé đến bên tai Dung Ân, “Trước đây khi tôi vào phòng bệnh của hắn, chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều, tôi nói cho hắn biết, chúng ta quen nhau như thế nào, em ở trong lòng hắn hoàn mỹ như vậy, lại là gái ở Cám Dỗ. Sau đó, em bán mình cho tôi, rồi sau đó…chúng ta ở cùng nhau, rồi còn có con…”

Dung Ân trợn tròn hai mắt, tim như bị lăng trì.

“Cho nên, hắn tự sát, hắn chịu không nổi sự dơ bẩn của em, chịu không nổi sự sa đọa của em, khi những tia sáng cuối cùng của cuộc đời đều trở nên đen tối, hắn còn có thể sống tiếp sao?” Nam Dạ Tước mỉm cười nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch của Dung Ân, đúng, anh muốn tự tay đẩy cô vào địa ngục một lần nữa, để cho cô nếm thử, mùi vị đứng trước cửa địa ngục, đến tột cùng là trống rỗng trong lòng đến nhường nào.

Trong mắt Dung Ân đã tràn đầy hơi nước, tầm mắt mơ hồ “Không, anh nói dối…”

“Là tự em không chịu chấp nhận sự thật mà thôi, em có thể chấp nhận, chính là tôi giết chết Diêm Việt, lúc trước em muốn chết theo hắn, nếu tôi nói chân tướng cho em, em đã sớm không chịu nổi, Dung Ân, tôi chỉ có thể để cho em hận tôi, càng hận càng tốt, sau đó, em quả nhiên không còn làm loạn tìm cái chết nữa…chỉ là, tôi cũng không thể ngờ…” khóe miệng người đang ông giương lên tự giễu, “Tôi thật không ngờ em thật sự có thể ra tay, tôi đã nghĩ, nếu em còn nhớ chút tình cũ, cho dù là do dự cũng tốt, bi thương cũng tốt, tuy rằng kết quả đều giống nhau, nhưng với tôi mà nói, hoàn toàn không giống.”

Người đàn ông nện mạnh một quyền xuống bên tai Dung Ân, đệm mềm mại đàn hồi làm tay anh bật lại, ánh mắt càng trở nên hung ác nham hiểm.

Nhìn cặp mắt kinh ngạc cùng giật mình của Dung Ân, Nam Dạ Tước nheo mắt lại, những chuyện này, cũng không phải toàn bộ là sự thật.

Anh chỉ muốn đem cái chết của Diêm Việt đổ lên đầu Dung Ân, để cho cô nếm thử, một chút mùi vị ngày đêm dày vò này


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.