Ám Dục

Chương 130



Tứ chi Dung Ân nhẹ giãy giụa, đành chịu bị ép lợi hại, cô cho là đang nằm mơ, mới vừa bắt đầu mở miệng, liền cảm giác được một trận nước hoa tiến tới trước cánh mũi, miệng bị che lại, tiếng thở dốc của anh nồng đậm cùng với đầu lưỡi cô khẽ đau nhói lan tràn.

Trong đầu Dung Ân ầm ầm giống như nổ tung, cô gấp gáp muốn mở mắt, quần ngủ sớm bị cởi ra, cô bị hôn đến đầu óc choáng váng, Nam Dạ Tước đem quần áo trên người Dung Ân đẩy tới cần cổ, lại theo hai cánh tay cô hướng về phía trước cởi ra. Lúc ngang qua chỗ ngoặt khuỷu tay, anh ngừng lại động tác, hai tay cô bị trói buộc ở phía trên, cảm giác giống như là bị cố ý trói chặt.

Nam Dạ Tước thật lâu không có chạm qua cô, lần trước cũng chỉ là thừa lúc Dung Ân hôn mê, trong lòng anh đã sớm chất chứa dục vọng hôm nay càng ngày càng bành trướng, toàn thân cũng căng thẳng đã dậy đau đớn. Nếu không phải vì một câu thật xin lỗi mới nãy của Dung Ân , cục tức này anh vẫn còn nghẹn lại. Môi mỏng cực nóng lướt qua những nơi nhạy cảm của Dung Ân, anh biết cô gái này đối với phương diện này lãnh đạm, anh tính trút hết bực tức trên người rồi hãy nói. Anh cúi người cắn ở trước ngực Dung Ân, chăn đã rơi xuống đến thắt lưng, Dung Ân cảm thấy rất lạnh, hơn nữa anh đang khó khăn tự kiềm chế, lần này tương đối mạnh, cô đau đến cong lên hai đầu gối, chính là động tác này, để cho Nam Dạ Tước thuận lợi hơn đem thân thể to lớn xâm nhập giữa hai chân cô.

Anh ở trước ngực cô nặng nề bú mút, phát ra thanh âm ám muội vô cùng, Dung Ân không nhìn thấy mặt của anh, chỉ cảm thấy cả người mình cũng nóng lên, anh theo đường cong bộ ngực hôn đến cần cổ cô, đồng thời, vừa theo động mạch cần cổ Dung Ân trở lại trên mặt cô, anh đưa ra đầu lưỡi, vừa đủ trêu chọc mỗi dây thần kinh của cô. Hai tay Nam Dạ Tước nắm chặt lấy mặt Dung Ân, anh vốn là ưa thích như vậy, lúc hôn, không để cho cô có thể tránh né.

Anh khẽ cắn nhẹ cằm Dung Ân, hàm răng khẽ dùng sức, cô cảm thấy có chút đau.

“A… Nhẹ chút…”

Nam Dạ Tước giống như là không nghe thấy, hai tay trở lại trước ngực Dung Ân, anh dùng lực rất lớn, làm cho nơi mềm mại của cô tại trong lòng bàn tay mình bị xoa bóp thành đủ loại hình dáng, anh trở lại bên môi cô, nhẹ mổ, nhỏ vụn hôn lên khoé miệng Dung Ân, anh không vào sâu, chẳng qua là phối hợp với động tác tay.

Anh rõ ràng có thể cảm giác được, Dung Ân cũng không có bất động như trước kia, mặc dù sẽ không chủ động, nhưng ít ra đã làm tốt chuẩn bị tiếp nhận.

Anh tiến vào, hai tay không khỏi giữ chặt ở hai chân Dung Ân, dùng lực đem nó mở ra, đem chính mình hết sức vùi sâu vào, Dung Ân cắn môi, đã cảm giác như sắp bị xé toạc, bên trong quá mức kịch liệt, như vậy kết hợp, luôn phù hợp hoàn mỹ như thế.

Nam Dạ Tước không khỏi rên nhẹ, hai tay đem chân Dung Ân giữ ở trước ngực cô, bên trong thật chặt làm anh thiếu chút nữa không khống chế được, cõi đời này, cũng chỉ có cô gái này mới có thể làm anh điên cuồng như vậy.

Trong không khí bao phủ ham muốn ấm áp, ám muội mà quấn giao, Nam Dạ Tước đem hai chân Dung Ânkẹp tại chính thắt lưng mình, anh thích loại tư thế này, vừa thâm sâu vừa chặt, hai tay cô giữ chặt lấy ga giường phía dưới, cắn chặt khóe miệng, chính cô cũng xấu hổ khi nghe thấy âm thanh nhỏ vụn bật ra nơi khoé miệng.

Nam Dạ Tước cấm dục đã lâu, tất nhiên là hung mãnh vô cùng.

Dung Ân chỉ cảm thấy toàn thân cũng mệt rã rời rồi, đến sau nửa đêm, cô cảm giác trong bụng truyền đến đau nhức, nhưng anh không có một chút ý tứ dừng lại, “Nhẹ chút, đau quá…”

Cô nhiều lần lên tiếng cầu xin tha thứ nghe vào trong tai Nam Dạ Tước, càng giống tiếng đáp lạikiều mỵ vô cùng, anh nặng nề chuyển động, luân phiên mấy lần đụng chạm, đang lúc sắp giải thoát, vừa đúng lúc rút ra ngoài, Dung Ân chỉ cảm thấy trên bụng ấm áp, anh cúi người, nằm chết dí bên cạnh cô.

Mùi vị tình dục rất nặng, vừa dính vừa ướt, Dung Ân nhận thấy được động tác của anh, cô nhớ được, trước kia, anh sẽ phóng thích trong cơ thể cô, bất luận cô có nguyện ý hay không, anh nói, muốn cho Dung Ân mang thai con của mình.

Tiếng thở dốc Nam Dạ Tước tăng thêm, Dung Ân chỉ cảm thấy trong bụng trướng đau, cảm giác giống như là kỳ kinh nguyệt sắp tới, cô không khỏi cuộn lên hai chân, đã một tuần anhhoàn toàn không nói chuyện với cô, Dung Ân vốn muốn cùng anh nói chuyện về đứa con, nhưng thấy anh thái độ lãnh đạm như vậy, cũng không có mở miệng, nghĩ thầm đợi sau này có cơ hội rồi hãy nói.

Nam Dạ Tước đi tới phòng tắm tắm rửa qua, rất nhanh trở lại liền ngủ say, buổi sáng khi…tỉnh lại, liền thấy Dung Ân đưa lưng về phía anh nằm, hai bả vai run rẩy, tựa hồ có cái gì không đúng.

Anh đứng thẳng dậy, mặc quần áo tử tế sau trở lại bên giường, Dung Ân hai tay đè chặt bụng, sắc mặt mơ hồ lộ ra khó coi.

“Em làm sao vậy? ” Anh cuối cùng không làm được thờ ơ lãnh đạm.

Dung Ân mở ra hai mắt mông lung, cũng không có cảm thấy rất đau, nhưng chính là cả người không thoải mái, trong bụng đã giảm bớt cảm giác đau, cô lắc đầu, “Tôi không sao”.

Nam Dạ Tước thấy cô chẳng qua là ôm lấy bụng, liền đem chăn đắp ở trên người cô vén lên, ánh mắt rơi vào trên đùi trơn bóng trắng nõn của Dung Ân, con ngươi anh trở nên u ám, “Sao lại có máu?”

Dung Ân nghe vậy, giật nảy mình, cô theo tầm mắt Nam Dạ Tước nhìn xuống, quả thấy bẹn đùi có loang lổ vết máu, mặc dù không nhiều lắm, nhưng vẫn đập vào mắt ghê sợ, hơn nữa, kỳ kinh nguyệt của cô đã qua rồi, “Tôi… Tôi cũng không biết”.

Nam Dạ Tước xoay người, từ tủ quần áo bên trong đem quần áo Dung Ân ném qua, “Mặc vào, tôi đưa em đi bệnh viện”

Dung Ân ngồi dậy, liền cảm thấy trong bụng truyền đến cảm giác đau đớn dữ dội rõ ràng, cô không có nghĩ cái gì, liền đi theo phía sau Nam Dạ Tước.

Đi tới bệnh viện, cách Ngự Cảnh Uyển tương đối gần, Dung Ân thấp thỏm bất an mà ngồi ở trước mặt bác sỹ, bác sỹ già trừng mắt kính lên, “Lần kinh nguyệt trước là khi nào?”

Dung Ân suy nghĩ, trả lời.

“Đi siêu âm đi, đến lầu hai thanh toán tiền, rồi lên phòng siêu âm ở lầu năm.”

Lần này cũng không có phiền toái giống như lần trước, Nam Dạ Tước ở trên đường cũng đã an bài tốt, cho nên Dung Ân rất nhanh được đưa tới phòng kiểm tra đã trở lại.

Sắc mặt người đàn ông ngưng trọng, anh nhớ tới lần trước kia ở Nữ Sắc, nói không chừng, là Dung Ân đã có thai, mà lần này chảy máu…

Hai đầu lông mày Nam Dạ Tước không khỏi vắt chặt, bác sỹ nhìn danh sách, ánh mắt từ trên mặt anh quét qua, rơi vào trên bụng Dung Ân, “Không có gì đáng ngại, chính là cái vòng tránh thai bị rớt, đợi thêm một thời gian nữa đem nó đặt vào trở lại là được.

Khoé mắt Nam Dạ Tước nhẹ híp lại, trong đó âm u làm vị bác sỹ sợ hãi không dứt, tự hỏi có phải là mình nói sai cái gì hay không?

“Cái gì mà vòng tránh thai? ” tiếng nói anh trầm thấp mà âm thầm, bằng trắc không hẹn mà gặp.

Dung Ân ban đầu muốn đem nó tháo ra, nhưng luôn kéo dài thời gian không đi bệnh viện, hai tay cô đặt ở trên bụng, cúi đầu xuống.

“Cái này… ” vị bác sỹ giương lên mắt kính, “Cái vòng tránh thai này tối thiểu nhất là một năm rồi, bây giờ tháo ra rất bình thường, không có chuyện gì, thật không có chuyện gì, đừng lo lắng…”

Hắn cho là Nam Dạ Tước là lo lắng, liền vội vàng an ủi, hận không thể vỗ bộ ngực bảo đảm.

Một năm.

Trong con ngươi anh điên cuồng, thâm trầm gợn sóng, sau đó bắt đầu phát ra tiếng cười lạnh, nếu là được một năm, vậy trước kia, làm sao có thể có đứa con kia? Ở bến tàu, cô như thể tâm thần mà nói muốn cho anh chết cũng không nhắm mắt được, chẳng lẽ, ngay cả đàn tam huyền (một loại đàn ba dây bên TQ) cũng là cô thêu dệt nên sao? ( Ở đây ý nói, chuyện gì cô cũng có thể thêu dệt được sao?)

“Cái đó… , hai tính sinh con sao? Là muốn gở xuống hay tiếp tục đặt trở lại đây? ” Bác sỹ vừa nói chen vào.

“Cô thích mang phải không? ” khoé miệng mỏng của Nam Dạ Tước nhếch lên cười, nhưng lại âm lãnh vô cùng, “Vậy thì cho cô ấy mang cái mười cái tám, Dung Ân, cô không muốn đứa con của tôi, tôi cho cô biết, tôi cũng không thèm cô mang thai đứa con của tôi!”

Hành động tối hôm qua của anh, cũng đã thông báo quyết định này của anh.

Nam Dạ Tước bỗng nhiên đứng dậy, nắm chặt một cánh tay Dung Ân kéo cô ra ngoài.

“Nam Dạ Tước, anh muốn làm cái gì? ” Dung Ân đứng dậy giãy dụa, lại bị anh giữ chặt cánh kéo đi,thân thể cô gầy yếu, sao chống lại được anh hành hạ như vậy, “Anh buông ra!”

Cánh tay dài của Nam Dạ Tước giữ chặt eo Dung Ân, kéo cô theo mặt đất trơn bóng về phía trước, cô biết anh tức giận, “Anh lúc ấy muốn tôi mang thai đứa con của anh, nhưng khi đó, lòng tôi tràn đầy thù hận, tôi liền tự mình đi bệnh viện đặt vòng tránh thai…”

“Đứa bé kia thì sao?”

Anh đột nhiên dừng lại cước bộ, quay đầu lại, một đôi mắt đỏ ngầu đầy máu, thân thể Dung Ân bị anh nắm giữ thật chặt ở trong khuỷu tay, không thể động đậy, “Tôi… Tôi lừa gạt anh!”

“Các người làm gì đó? Nơi này là bệnh viện, cãi nhau như vậy còn ra thể thống gì nữa?” Một chỗ khác cửa phòng bệnh bị mở ra, bên trong nữ bác sỹ đi ra ngoài nói.

Dung Ân cảm giác được thân thể bị đẩy mạnh về phía trước, đồng thời vị bác sỹ vừa lúc đón được cô, bộ dáng Nam Dạ Tước tàn bạo như vậy không ai dám trêu chọc, “Đi vào, đem cái vòng tránh thai kia đặt vào cho cô ấy”.

Vị bác sỹ kia đem Dung Ân thiếu chút nữa ngã xuống dìu dắt đứng lên, cô kinh ngạc đứng ở cửa, đôi mắt hiện lên vô vàn cảm xúc phức tạp, Dung Ân nuốt xuống buồn bực trong ngực, đẩy cánh cửa kia đi vào.

Bác sỹ còn đứng ở cửa, Nam Dạ Tước bực bội nóng nảy ngồi vào trên ghế bên cạnh, hai tay xoa vào bên trong mái tóc màu nho, anh suy nghĩ một chút, vẫn ngẩng đầu nói, “Chờ chút”.

Bác sỹ ban đầu xoay qua chỗ khác liền xoay trở lại.

“Đem vật kia bỏ đi”.

Nữ bác sỹ đi vào, cánh cửa phía sau bị đóng sầm lại, Nam Dạ Tước ngồi thẳng thân lên, đem hai tay mở ra đặt ở trên ghế dựa, anh nhấc lên một chân, thần sắc so sánh với lúc trước, cũng lặng yên phai nhạt đi nhiều.

Dung Ân đã nằm ở trên bàn mổ, bác sỹ cẩn thận xem xét chỗ vòng tránh thai của cô rơi xuống, “Không cần khẩn trương, tình huống như thế cũng sẽ có phát sinh, đoán chừng là dùng sức quá mạnh mà bị”, bác sỹ mang vào găng tay, ngồi xổm trước mặt Dung Ân, “Cô hình như không muốn có con, sao vậy, là không muốn, hay cảm thấy chưa đến lúc?” Bác sỹ nói chuyện, hy vọng có thể giảm bớt khẩn trương của cô lúc này.

Dung Ân không biết nên trả lời như thế nào, “Ban đầu, chính là không muốn có con”.

“Thật ra thì, những người lựa chọn đặt vòng tránh thai phần lớn là đã sinh con, tôi chưa từng thấy qua người giống như cô”, Bác sỹ đem hai chân Dung Ân đẩy ra chút ít, “Người bên ngoài kia là chồng của cô sao? Anh ta muốn tôi bỏ đi cái vòng tránh thai của cô, cho nên, tôi vẫn muốn nghe ý kiến của cô”.

Dung Ân hai tay khẩn trương nắm chặt, nghe được bác sỹ hỏi thăm, cô sợ run lên, trong bụng trướng đau càng phát ra rõ ràng, “Phiền cô… giúp tôi gỡ nó đi”.

Nam Dạ Tước ở bên ngoài đợi thật lâu, cho đến khi nhận được một cú điện thoại.

Lúc anh đứng dậy cũng không quên phân phó Vương Linh, bảo cô nhanh chóng thuê xe tới bệnh viện, xác định Dung Ân sẽ không lập tức ra ngoài, lúc này anh mới vội vã rời khỏi bệnh viện.

Bỏ đi vòng tránh thai cũng chỉ là tiểu phẩu, lúc Dung Ân đi ra, tay phải ôm bụng, lúc mở cửa, cũng không có thấy thân ảnh của anh, cô vô lực tựa vào trên vách tường trắng, Nam Dạ Tước đích thị là rất tức giận tự mình về trước rồi.

“Ồ, chồng cô đâu rồi, mới vừa rồi còn ở đây”.

Dung Ân đem thân thể tránh ra, khoát khoát tay, “Tôi sẽ ở đây đợi anh ấy, bác sỹ, cám ơn cô”.

“Tôi cho cô biết tập trung công việc cũng đừng cố quá, trở về nghỉ ngơi thật tốt biết không?”

“Được”. Dung Ân biết Nam Dạ Tước là sẽ không trở lại, nửa người trên nhẹ khom xuống, hi vọng như vậy có thể làm giảm đi chút ít đau đớn, cho đến khi bác sỹ đi xa, cô lúc này mới theo ánh sáng dọc hành lang đi ra ngoài bệnh viện. Lối đi bộ qua lại như mắc cửi, Dung Ân vốn định thuê xe trở về, nhưng vừa sờ miệng túi, lúc này mới phát hiện lúc đi ra vừa không mang tiền cũng không có mang điện thoại di động.

Cô ở ven đường đứng thêm vài phút đồng hồ, cuối cùng vẫn là từng bước hướng Ngự Cảnh Uyển đi, dù sao đường đi cũng không phải là rất xa, kiên trì chút cũng có thể đi về tới.

Vương Linh vô cùng lo lắng mà chạy tới, gọi xe cũng không chú ý hai bên đường, chỉ sợ làm Dung Ân ở bệnh viện chờ, không có nhớ tới nơi Nam Dạ Tước dặn dò ở đâu, cuối cùng là công cốc.

Dung Ân đi một chút nghỉ ngơi một chút, vốn là chỉ cần 20 phút là tới, cô mất gần một giờ cũng chưa đến, Vương Linh tìm ở chung quanh bệnh viện, lại vào phòng tìm bác sỹ, lúc này mới xác định cô đã rời đi bệnh viện.

Lúc trở lại Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân dựa sát vào cửa sắt, trên trán đã hiện đầy mồ hôi lạnh, ánh nắng ấm áp chiếu xuống, cô có loại cảm giác choáng váng hoa mắt chóng mặt.

Cô bước đi rất chậm, mỗi một bước cũng cảm giác là lết trên mặt đất, Nam Dạ Tước nhận được điện thoại của A Nguyên nên mới vội vàng trở về, hai người ở bên trong thư phòng nói chuyện thật lâu, lúc đi ra, thần sắc đều ngưng trọng, nặng trịch giống như bầu trời bao la âm u sắp sập xuống.

“Sau này, chuyện trong nhà cậu chiếu cố nhiều chút, tôi đi nghỉ ngơi một chút”. Nam Dạ Tước theo cầu thang đi xuống dưới.

“Đại ca, Lý Hàng đúng là người của cảnh sát, nhưng rất kỳ quái, kể từ khi anh gặp chuyện không may, hắn vốn có thể thăng chức, lại tạm thời từ chức rồi, lúc tôi tìm được nhà hắn, hắn cũng không có ra vẻ giật mình chút nào, cứ như là đã biết tôi sẽ đi tìm hắn, hắn cũng biết đại ca đã trở lại, hắn ở ngoại ô, cũng không chuyển đi…”

Nam Dạ Tước giẫm thảm trải sàn đi xuống dưới, Lý Hàng cùng A Nguyên giống nhau, đã từng, không chỉ là thủ hạ của Nam Dạ Tước, mà còn là cánh tay đắc lực của anh.

Hai tay anh nắm ở trong túi quần, khuôn mặt tinh sảo có chút nghiêng đi, “Sắp xếp thời gian, hẹn hắn gặp mặt tôi một lần”.

“Vâng, Đại ca”.

“Cậu đi về trước đi”.

Nam Dạ Tước đi tới phòng khách, nhớ tới Dung Ân vẫn chưa về, thân ảnh cao lớn của anh ở trong phòng khách đi tới đi lui, cuối cùng vẫn là cầm lên áo khoác bên cạnh, đi về phía cửa.

Mở cửa, đã nhìn thấy Dung Ân đứng ở bên ngoài, tay phải giơ lên, bộ dạng giống như là muốn nhấn chuông cửa.

Nam Dạ Tước tầm mắt quét qua mặt cô, nhìn về phía sau cô, “Vương Linh đâu?”

Dung Ân không nói gì, chẳng qua là lấy tay ôm bụng, trên quần áo màu hồng ở nhà, có vài giọt máu rõ ràng lộ ra. Sắc mặt cô trắng bệch, cặp chân không ngừng run rẩy, khó khăn nuốt mấy ngụm khí, cần cổ trượt xuống, có thể nhìn thấy mồ hôi lạnh trên trán cô rơi xuống.

“Em về bằng cách nào? ” Nam Dạ Tước tức giận xông lên hỏa khí, lông mày anh lạnh lùng, lời nói băng hàn hỏi.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.