Ám Dục

Chương 145: Lễ thành hôn đại biến



Ngày cười mỗi lúc một gần kề, hạnh phúc bị đánh mất rồi trở lại, đối với Dung Ân mà nói, quá nhiếu điều bất ngờ, nhưng suy nghĩ kỹ, đây không phải là những điều cô xứng đáng được sao?

Lễ thành hôn lần này, tuy rằng Nam Dạ Tước đã giao lại toàn bộ ột tổ chức chuyên nghiệp, nhưng rất nhiều vật tùy thân lặt vặt, Dung Ân vẫn thích đích thân ra ngoài lựa chọn.

Cách không xa là một cửa hiệu bán trà sữa trang trí tinh xảo, những thức uống này, Lý Hủy rất thích. Dung Ân ngồi xuống một chỗ nghỉ ngoài trời, thờ tiết hôm nay rất đẹp, chỉ cần mặc một chiếc áo len mỏng là có thể ra ngoài, cô vén tóc ra sau tai, khi ngẩng đầu, Lý Hủy đã cầm rất nhiều túi xách đi tới.

“Mau lên, mực vừa nướng xong, còn có trà sữa khoai môn cho cậu nữa”.

Dung Ân ngồi xuống khó khăn, rồi điều chỉnh chỗ ngồi, tay phải theo thói quen đặt ở bụng dưới, “Sau khi ăn cơm xong, chúng ta đi dạo ở trung tâm mua sắm , vẫn còn vài thứ vẫn chưa mua được…..”

“Cậu đó, chỉ tự mình chuốc lấy khổ”, Lý Hủy cắn một miếng mực nướng, trên miệng còn dính lại một ít nước tương màu nâu, cô ta không hề chú ý đến hình tượng của bản thân, “Có người đàn ông tốt như vậy ở bên cạnh,tại sao còn ra ngoài chịu tội chứ?”

“Kết hôn, không thể giao hết mọi chuyện cho người khác”, Dung Ân cầm lấy ly thủy tinh trên bàn, cổ tay khẽ lắc, bọt trà sữa thuận theo ly thủy tinh màu trắng mà chuyển động thành vòng tròn, vô cùng đẹp mắt. Cô nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, không dám tham uống , khi cô đặt ly xuống, cũng ngẩn người, dường như c nhìn thấy bóng đen nào đó thoảng qua. Dung Ân theo bản năng xoay đầu, quảng trường người qua lại thưa thớt, từng tốp người ai nấy cũng đều bận rộn, cô thu hồi tầm mắt, có lẽ chính mình suy nghĩ quá nhiều.

Đến chiều, đi ra từ trung tâm mua sắm, ánh nắng gay gắt, tuy rằng không chói chang như những ngày hè, nhưng vẫn khiến con người trở nên cảm giác lười biếng hơn.

Khi ra ngoài, tuy rằng Nam Dạ Tước bố trí cho vệ sỹ đi theo cô, nhưng Dung Ân không quen, nhưng cuối cùng cũng không thể không thỏa hiệp, chỉ đành để họ đi theo sát từ xa.

Cô bước đi trên giày đế bệt, trên tay cầm một vài đồ dùng cho trẻ em, khi đi xuống cầu thang, từ sau đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, ngay sau đó, những người tò mò cũng tụ tập lại, Dung Ân và Lý Hủy đi đến ven đường mới biết, những người vệ sỹ theo cô như hình với bóng cả ngày hôm nay đang bị vây quanh bởi một đám người.

“Còn trông cậy bọn họ có thể bảo vệ được chúng ta sao”, Lý Hủy quay đầu, kéo Dung Ân đến bên cạnh, “Tớ đi xem sao”.

Vốn dĩ Dung Ân đi một hồi cũng đã mệt, mượn cơ hội nghỉ ngơi một bên, Lý Hủy chạy đến, cố gắng muốn xông vào đám người.

Một chiếc xe màu đen lúc này không tiếng động dừng lại trước mặt Dung Ân, cô không để ý, khi phát hiện ra, một người đã đứng trước mặt cô nói, “Dung tiểu thư, lão gia có lời mời”.

Dung Ân không khỏi cảnh giác, thả lỏng đôi chân cứng ngắc, cả người đứng thẳng tắp, “Lão gia nào?”

“Dung lão gia”, người đàn ông nói ngắn gọn.

Mí mắt Dung Ân giựt giựt , trong tiềm thức, cô không hề muốn gặp bọn họ, thậm chí không muốn có một chút quan hệ nào với bên đó, người đàn ông tự nhiên cũng nhìn ra cô không tình nguyện, khi bước chân Dung Ân lùi lại phía sau, anh ta đã bắt được một cánh tay cô, đem cô đưa vào trong xe, “Dung tiểu thư, xin đừng làm chúng tôi phải khó xử”.

Lời tuy nói ra là vậy, nhưng trong đó rất cứng rắn, rất rõ ràng.

Lực tay người đàn ông có phần thô lỗ, đưa cô vào băng ghế sau trong xe.

Hai tay Dung Ân che chở lấy bụng mình, điều chỉnh tư thế cho bản thân ngồi thoải mái, tuy rằng bài xích, nhưng cô cũng không hề cảm thấy sợ hãi, ở quảng trường Lý Hủy phát giác có gì đó bất thường, lo lắng đuổi theo sau, “Ân Ân, Ân Ân….”

Bảo bối trong bụng khẽ đạp, Dung Ân cố gắng che đậy vẻ khẩn trương, khiến tâm trạng của chính mình thả lỏng.

Đây là lần đầu tiên cô đến Dung gia, cũng là lần đầu tiên đi vào nhà của người đàn ông mà mẹ cô hết lòng yêu sâu đậm. Căn nhà không giống như trong tưởng tượng của Dung Ân, tuy rằng nhìn ra được vết tích của vẻ xa hoa huy hoàng, nhưng trải qua thời gian bào mòn, đặc biệt so với những tiến bộ của hiện giờ mà nói, còn lộ ra không khí thăng trầm.

Người đàn ông vừa rồi đi ở phía trước, Dung Ân bước đi rất chậm, khi đi đến phòng khách, trước tiên gặp Lâm Thanh Nguyệt, bên cạnh bà, còn có Dung Tử Nham đang cúi đầu.

“Con là Dung Ân phải không”.

Theo giọng nói nhìn lại, Dung Ân nhìn thấy Dung lão gia, ông cũng không già nua giống như trong tưởng tượng của cô, một cây ba trượng được khắc hình đầu rồng đang chống bên cạnh thành ghế sô pha, bên ngoài là màu nâu, có thể thấy được tinh tế vô cùng.

Dung Ân khẽ cắn môi, lẳng lặng nhìn qua, không mở miệng.

“Ngồi đi”

Cô vừa ngồi xuống, người giúp việc liền bưng ra một ly cà phê, Dung lão gia nhìn lại, “Đổi thành một ly nước ấm”.

Mãi đến khi bưng ly nước trên tay, Dung Ân mới mở miệng, “Các người có chuyện gì sao?”

Tuy rằng huyết thống là thứ không thể cắt bỏ, nhưng cảm giác xa lạ, càng là một đòn trí mạng.

Dung lão gia cầm lấy cây trượng bên cạnh, bàn tay siết lại, dường như đang đắn đo, Dung Tử Nham trước sau không nói lấy một câu, Lâm Thanh Nguyệt tuy rằng không nói một lời nào, nhưng sắc mặt lại khó coi, ẩn nhẫn dữ dội.

“Dung Ân, suy cho cùng con cũng là con cháu của Dung gia, trước đây là ông không suy nghĩ chu toàn, hiện tại, con trở về đi”.

Chuyện đã xảy ra cách đây nhiều năm, lần đầu tiên Dung Ân được nghe thấy những lời như vậy, tâm trạng cô phức tạp, trăm mối ngổn ngang, nhất thời không thể hình dung được, lòng chua xót, nhưng cũng không mảy may vui vẻ chút nào.

Lâm Thanh Nguyệt trừng mắt ngồi bên cạnh Dung Tử Nham, trước sau không nói chen vào.

Dung Ân nhấp ngụm nước, nhiệt độ vừa phải, “Vậy còn mẹ của tôi, nếu đã tiếp nhận tôi, có phải biểu thị là, cũng sẽ tiếp nhận bà?”

Dung lão gia không lập tức trả lời ngay, dừng lại một hồi, có phần lúng túng, “Về phần mẹ con…..ông sẽ cho con thường xuyên về thăm mẹ, chuyện sắp xếp, con không cần phải lo”.

Lời nói như vậy, rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Không thể, trừ khi để mẹ tôi được trở lại đây”. Dung Ân trở nên cố chấp lạ thường, chính cô hiểu rõ, cho dù Dung lão gia có đồng ý, cô cũng sẽ không nguyện ý.

“Cô đừng được nước làm tới, có thể nhận cô, đã là nhẫn nhịn lớn nhất của tôi rồi”, Lâm Thanh Nguyệt từ đầu đến cuối đếu trầm tĩnh ở bên cạnh cuối cùng không chịu đựng được nữa, giận dữ.

“Dung Ân, mẹ con….bất quá cũng chỉ là chuyện danh phận mà thôi”, Dung lão gia thử chu toàn, “Hơn nữa, nửa đời sau của nó, Dung gia chúng ta sẽ chịu trách nhiệm”.

“Mẹ tôi chỉ muốn danh phận?”, tầm mắt Dung Ân vẫn như cũ nhìn chằm chằm Dung Tử Nham đang trầm mặc, “Cuộc sống của chúng tôi tự nhiên sẽ có người chịu trách nhiệm, tôi lập tức phải kết hôn”.

Nhớ tới Nam Dạ Tước, thần sắc cô không khỏi thả lỏng hơn, đường cong khóe miệng cũng ôn nhu không ít.

“Kỳ thực ngày hôm nay muốn gặp con, chủ yếu cũng là vì chuyện này”, tay phải Dung lão gia đặt trên sô pha, trong thần sắc, giống như đang suy nghĩ “Theo ý của ông, muốn con được gả trên danh nghĩa nhà họ Dung, đến lúc đó, ông sẽ để họ chuẩn bị của hồi môn phong phú cho tụi con”.

Dung Ân cau chặt mi tâm, cuối cùng cũng hiểu rõ tính toán của Dung lão gia, “Không thể nào”, cô cự tuyệt chắc chắn, “Nơi này không phải nhà của tôi”.

“Ân Ân….”

Truyền đến bên tai một thanh âm yếu ớt, như có lo lắng, Dung Tử Nham trước sau vẫn cúi đầu, hai tay đan lấy nhau, “Con hãy đáp ứng đi”.

Đừng tưởng rằng chúng tôi nợ cô thứ gì, nếu không phải là cô, người kết hôn với Tước sẽ là tôi”, Từ góc rẽ lên tầng hai, Dung Ái mang một đôi giày cao gót đi xuống, đáy mắt không chút thân thiết, đôi mắt nhuộm đầy oán hận.

“Câm miệng!”, Dung lão gia dùng sức nện cây trương xuống nền đất vài cái, “ở đây con không được lên tiếng!”

Ông đã dặn dò, để Dung Ái ở trên lầu không được đi xuống, cũng không ngờ cô sẽ không kiềm chế được.

“Ông nội, ông không cần như vậy, con sẽ không để cô ta dễ dàng cướp đoạt mọi thứ của con, đến lúc con và Tước kết hôn, đã có thể giúp gia đình chúng ta qua khỏi ải khó khăn”, Dung Ái đi đến trước mặt Duntg Ân, một lời nói làm phá vỡ mục đích lần nhận lại Dung Ân này.

Sắc mặt Dung lão gia đã không còn tốt, cũng đã thấy vài sợi tóc bạc.

“Ba, con nghĩ Dung Ái lần này nói rất đúng, nếu như không có cô ta, nói không chừng Dung Ái đã sớm….”

“Các người câm miệng lại cho tôi!”, Dung lão gia không khỏi cao giọng, khóe miệng run lên để lộ sự già cả có tâm mà vô lục, “đừng làm mất mặt ở đây nữa!”.

Dung Ái không cam tâm đá chân, lời trong miệng vừa muốn thốt ra, nhưng lại bị nghẹn lại vì thân hình xuất hiện ở trước cửa.

Người đàn ông này, cho dù đi tới đâu, cũng luôn đầy khí thế, khiến người khác không muốn nhìn cũng khó.

Dung Ân nhìn ra ngoài cửa, bước chân Nam Dạ Tước khẩn trương đi vào, mái tóc đã nhuộm lại màu rượu đỏ, bất kham phô trương như cũ, viên kim cương trên tai trái của người đàn ông dưới ánh mặt trời soi rọi, theo động tác của người đàn ông càng trở nên tỏa sáng. Anh mặc một bộ thường phục mới nhất của thương hiệu Armani, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ nguy hiểm, vẻ căng thẳng đó, khi nhìn thấy Dung Ân đang ngồi trên sô pha, lúc này mới thả lỏng hơn rất nhiều.

Nam Dạ Tước đi vào trong phòng khách, cũng không chào hỏi, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Dung Ân, “Em muốn đi đâu thì nói với anh biết một tiếng, anh có thể đưa em đi”.

“Em không sao”, Dung Ân cầm lấy tay anh, nhưng lại phát hiện ngón tay thon dài của anh lạnh buốt, nghĩ là, anh đã lo lắng cả đoạn đường, “Không có lần sau nữa, về sau em sẽ để anh đi cùng em”.

Dung Ái mím chặt đôi môi, hai tay để hai bên nắm chặt, người đàn ông này, phải là của cô.

“Chúng ta về thôi”, Nam Dạ Tước kéo tay Dung Ân, lúc này ánh mắt mới nhìn về phía Dung lão gia, “Xin lỗi”.

Ngoài sân nhà Dung gia, anh vẫn như cũ không khách khí đỗ xe ngay ở cổng, Nam Dạ Tước nheo đôi mắt hẹp dài, từ trên khuôn mặt anh Dung Ân nhìn thấy vẻ không hài lòng, đợi anh đỡ cô ngồi vào trong xe, sau khi thắt dây an toàn, mới mở miệng “Tức giận rồi?”

Người đàn ông khởi động xe, không trả lời.

Mặt Dung Ân lộ vẻ cười, điều chỉnh tư thế ngồi, vừa nghiêm túc vừa trêu đùa nói, “Anh là ai chứ, Tước thiếu ở thành phố Bạch Sa có thể lên trời xuống đất , mọi người đều nể sợ anh, tại sao còn giận bản thân mình đây?”

Nam Dạ Tước đưa mắt nhìn Dung Ân, đường cong khóe miệng hòa hoãn.

“Mọi người đều sợ anh, nhưng em chỉ thích ngược anh”.

“Em biết anh lo lắng, không có việc gì, chả lẽ bọn họ có thể trói em lại?”

Từ sau khi Dung Ân mang thai, Nam Dạ Tước lái xe luôn đặc biệt bình ổn, anh đỗ xe lại ở ven đường, ngón trỏ đặt trên vô lăng gõ nhẹ vài cái, khuôn mặt anh tuấn xoay qua, “Dung gia, trên thực tế chỉ là hữu dnah vô thực, lúc đó hôn sự cùng Lâm gia, cũng chỉ cứu được bọn họ một lần, Ân Ân, lẽ nào em cũng muốn can thiệp vào sao?”.

Hóa ra, Dung Tử Nham vứt bỏ không chỉ là mẹ cô, còn có cả hạnh phúc phần đời còn lại của ông.

“Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa”, thấy cô không nói lời nào, Nam Dạ Tước đưa người tới, vươn tay vén tóc cô qua sau cổ, “Người như vậy, không đáng chúng ta phải để tâm”.

Dung Ân cười thành tiếng, “Đúng, không đáng để tâm”.

Gió mát thổi tới, sắc thu của Ngự Cảnh Uyển đẹp vô cùng, những cây bạch quả đứng trước gió, lá cây rơi rụng xuống mặt đất rải thành một lớp dày, một cây rồi lại một cây, tương hợp với ánh đèn tối, giống như tiên cảnh.

Dung Ân thích ngồi trong vườn ăn cơm tối, ăn cơm xong, Nam Dạ Tước để Vương Linh đi nghỉ trước, anh ở bên cạnh cô.

Trên xích đu, lá vài chiếc lá rụng rải rác, Nam Dạ Tước đỡ cô ngồi xuống, “Không sợ lạnh sao”.

Anh ngồi trên xích đu, để Dung Ân ngồi trên đùi mình, “Ấm áp mà”.

Cô mang bụng lớn rúc vào lòng người đàn ông, Dung Ân trông giống như một con chuột túi, bảo bối dường như cảm nhận được sự an bình, sau khi đạp đạp, cũng ngoan ngoan yên tĩnh lại, “Dạ, anh thích con trai hay con gái?”

“Con gái”, chiếc cằm Nam Dạ Tước đặt lên cổ Dung Ân, “không phải nói, con gái là người yêu kiếp trước của ba hay sao”.

“Haizz!” Dung Ân nhún vai, “Tước, em cũng muốn đẻ con gái”.

Hai tay Nam Dạ Tước giữ lấy hai sợi dây , anh nghiêng người ra sau, nghe xong lời của cô, chế nhạo nói, “Lúc thì Dạ, lúc thì Tước, em gọi ai đấy, có phải còn giấu một người tình nào nữa phải không?”.

(*Bản tiếng hoa là người đàn ông hoang dã, nhưng đó là dịch sát nghĩa, mình hỏi một người bạn TQ thì biết nghĩa bóng có nghĩa là một người đã có chồng mà ở ngoài còn có người đàn ông khác thì gọi là người tình, nên mình để là người tình nhé.)

“Đúng”, Dung Ân xoay người, một ngón tay khẽ chỉ vào trán anh, “Anh, người tình này! Em thích gọi như vậy”.

“Em không nghe lời rồi….”, người đàn ông ép dưới thân, mở miệng ra vẻ cắn nhẹ lấy bả vai cô, khóe miệng sủng nịnh rất rõ ràng , “Tùy em, chỉ cần em vui là được rồi”.

Màn đêm từ từ buông xuống.

Dung Ân cảm thấy mệt mỏi, cô quay đầu lại, chỉ thấy khuôn mặt anh tuấn đang ngủ tựa trên vai cô, tuy rằng như vậy, nhưng tay người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn giữ chặt lấy sợi dây thừng hai bên, dường như chỉ buông lỏng tay, cô sẽ ngã xuống.

Dung Ân yên tâm tựa vào phía sau, hai mắt mông lung, cô lờ mờ trông thấy Nam Dạ Tước đứng trước bến tàu. Âu phục màu trắng giữa màn đêm đen lộ ra rất lạnh lẽo , cô còn trông thấy từ xa, một cây súng bắn tỉa nhắm trúng tim người đàn ông, lúc này, một hồi chuông điện thoại vang lên, từng đợt, rõ ràng như sắp chói tai nhức óc, phá vỡ màn đêm tĩnh mịch, Nam Dạ Tước nhấn nút nhận cuộc gọi………

Sắc mặt anh bình tĩnh, trong chốc lát chợt trở nên chết bi ái, Dung Ân chưa bao giờ nhìn thấy thần sắc làm cô lòng đau như cắt đến như vậy, cùng lúc đó,tim người đàn ông bị trúng đạn, bước chân không vững, trong chớp mắt ngã xuống sông.

Lạnh, rất lạnh.

Lạnh đến thấu vào xương tủy.

“Không….”, Dung Ân dường như sợ hãi thét lên thành tiếng, cô chỉ cảm thấy có người vỗ nhẹ khuôn mặt mình, khi mở mắt ra, Nam Dạ Tước đến gần nhìn cô tỉ mỉ, “Ân Ân, sao vậy, gặp ác mộng rồi”.

Thì ra chỉ là một giấc mơ….

Chỉ là, giấc mơ này đã thật sự từng tồn tại.

Trời chuyển lạnh, chẳng trách trong giấc mộng lại lạnh lẽo như vậy.

Bụng dưới co thắt dữ dội, Dung Ân cảm thấy toàn thân lạnh buốt, một nỗi bất an không nói thành lời đang hòa trộn với gió đêm cuộn đến.

Thời gian có chút gấp gáp, nhưng việc chuẩn bị lễ cưới lại rất dư dả thời gian.

Đến ngày kết hôn, bụng Dung Ân đã mang thai được tám tháng.

“Ân Ân, Ân Ân, đẹp không?” phụ dâu Lý Hủy mặc lễ phục quả nhiên rất đẹp, khuôn mặt tròn như quả táo lộ ra nét dễ thương non mịn, Dung Ân ngồi trước bàn trang điểm, chuyên gia trang điểm bên cạnh được Nam Dạ Tước giao cho cô ta lấy ra một bộ trang sức trong cái két bảo hiểm, cẩn thận đeo lên cho cô.

Viên kim cương chiếu sáng rực rỡ, người ngoài ngoài nghề nhìn cũng biết là cực phẩm.

“Cô dâu thật sự có phúc, kim cương mấy nghìn vạn, Tước thiếu rat ay thật hào phóng”.

“Chài, thật là người giàu không hiểu được nỗi khổ của người nghèo”, Lý Hủy cúi lưng ngắm kĩ sợi dây chuyền trên cổ Dung Ân, “Tớ mà có thể tìm được một người đàn ông như vậy thì tốt rồi”.

“Cậu đó…”, Dung Ân cười cô, cảm thấy trong lòng có chút ngột ngạt, “Hủy, cậu mở cửa sổ đi”.

Phòng trang điểm cô dâu được bố trí trên tầng mười, Dung Ân mặc áo cưới đi đến bên cửa sổ, bên ngoài có gió thổi đến, một lát liền đuổi hết đi những buồn bực trong lòng.

Phía dưới, tiệc cưới ngoài trời đã được bố trí xong xuôi, toàn bộ khu vườn đều được những đóa hoa hồng rực rỡ vây quanh khắp nơi, những chùm bong bóng bay lên không trung, mỗi cái đều được viết lên những lời chúc phúc, như nói lời của Nam Dạ Tước, hôm nay là ngày thuộc về họ.

Dung Ân dựa vào cửa sổ, ánh sáng chiếu rọi vào có chút chói mắt, híp mắt lại, cũng một nơi cao như vậy, cô dường như trông thấy Tư Cần mặc một bộ đồ trắng, hai chân quấn lấy lan can, hai chân run rẩy, đôi mắt mê hoặc.

Mặc áo cưới, là niềm vui tốt đẹp lớn lao nhất trên đời của một người phụ nữ nào, phải đau đớn đến thế nào, mới có thể khiến cô ấy hạ quyết tâm, nhảy xuống như vậy?

“Ân Ân….”, Lý Hủy khẽ gọi, kéo lòng của cô trở lại.

“Đây là quà cưới của bạn gửi tới, nhân viên phục vụ nói có thiệp bên trong”, Lý Hủy vừa nói vừa đem hộp quà được gói tinh tế đến trước mặt Dung Ân, cô nhận lấy, cảm giác cũng không quá nặng, sau khi tháo dây nơ, một tay mở nắp hộp quà.

“Á….”

“Sao vậy?”

Buông tay, hộp quà rơi xuống mặt đất. Một tay Dung Ân đè lên bụng, thần sắc hoảng loạn đau đớn, cô lùi về sau vài bước, cho đến khi cả người dựa sát vào vách tường.

Vật gì đó từ bên trong hộp lăn ra, là một con búp bê đã bị chặt hết chân tay. Bên trên còn đầy dịch thể màu đỏ tươi, mọi người đều bị hù dọa cả lên, Lý Hủy to gan đến gần, sau khi nhìn kỹ liền nổi giận nói, “Trò đùa ác ôn của kẻ tâm thần nào”, cô vội vàng đến gần Dung Ân, hai tay đỡ lấy cô, “Đừng sợ, chỉ là sốt cà chua thôi”.

Dung Ân bị dọa tới nỗi toàn thân đổ mồ hôi lạnh, tay phải ra sức tóm lấy cổ tay Lý Hủy, “Mau xử lý đi, lát nữa anh ấy sẽ lên tới đây rồi”.

Khi Nam Dạ Tước tiến vào, Dung Ân đang ngồi trước bàn trang điểm, thần sắc cô nhợt nhạt, để che giấu, nhân viên trang điểm đang đánh thêm phấn hồng cho cô.

Phản chiếu qua gương, cô trông thấy người đàn ông bước đến mỗi lúc một gần hơn, thân thể cao lớn, mái tóc màu rượu đỏ mê hoặc không hề vuốt gel, nhưng tinh thần rất tốt, Nam Dạ Tước đi tới sau lưng Dung Ân, hai tay đặt lên vai cô. Người đàn ông nhìn chằm chằm hình ảnh cô trong gương, cúi lưng xuống, môi mỏng ghé sát vào tai cô nói khẽ, “Chuẩn bị xong rồi chứ?”.

Dung Ân mỉm cười, gật đầu, nhưng trong lòng có sự sỡ hãi khôn thôi. Hai tay nắm chặt lấy váy màu trắng, cố gắng đè sâu nỗi sợ hãi xuống.

Nam Dạ Tước dựa bên cạnh Dung Ân, có thể ngửi được mùi nước hoa thoang thoảng của Dung Ân, “Vợ tôi đẹp không?”.

Lý Hủy còn đang suy nghĩ về chuyện vừa rồi, đột nhiên bị người đàn ông hỏi, cô tự trấn tĩnh thần sắc, giả vờ bình tĩnh, “À…..đương nhiên là đẹp rồi”.

Ánh mắt sắc bén của Nam Dạ Tước, người như anh, có thể giấu được chuyện gì, “Xảy ra chuyện gì sao?”

“Không có việc gì”, Dung Ân nắm tay anh, “sắp bắt đầu rồi,em có chút hồi hộp”.

Người đàn ông, luôn luôn coi cô làm trung tâm, rất nhanh được Dung Ân chuyển đề tài câu chuyện, “Ngốc, còn gì khẩn trương đâu, việc nên làm cũng đã làm rồi, con sắp được sinh ra rồi, chúng ta cũng đã thành thạo rồi”.

“Phụt….”, người bên cạnh không nhịn được, đã cười ra tiếng.

Dung Ân đánh khẽ vào mu bàn tay anh, Nam Dạ Tước bị đau, nhanh như chớp vrút tay về.

“Sự thật mà”.

“Da mặt anh dày quá rồi.”

“Em cũng không phải lần đầu tiên da mặt anh dày sao”.

Vẻ u ám trên đỉnh đầu của Dung Ân vì những lời này mà tan biến, cô mỉm cười nói, “Đúng, em cũng không phải lần đầu tiên đã biết anh vô lại như vậy”.

“Tước thiếu, cô dâu cần trang điểm, nếu không lát nữa sẽ làm chậm trễ giờ của anh”.

“Được”, Nam Dạ Tước trả lời, cúi lưng xuống trước mặt Dung Ân khẽ hôn, “Anh ở ngoài chờ em”.

“uhm”.

Bên cạnh phòng trang điểm là phòng chờ, cómẹ Dung cùng một vài người hàng xóm đều ở đây, khi Nam Dạ Tước đi vào thang máy, tay trái đút vào túi quần, lấy ra một chiếc hộp nhung.

Đây là nhẫn cưới anh chuẩn bị cho Dung Ân, nhà thiết kế tài năng hàng đầu, thiết kế “Lục Châu cho cô.

Dung Ân ngồi trong phòng trang điểm, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, ngay sau đó, hệ thống bảo vệ tự động mở ra, một người đàn ông tay cầm giấy thông hành đi đến, “Phu nhân, đã đến giờ”.

Dung Ân vẫn chưa quen với cách xưng hô này, Nam Dạ Tước vì ngày hôm nay có thể coi là đã bỏ ra rất nhiều tiền, hệ thống an ninh bất khả xâm phạm.

Lý Hủy nâng đuôi váy của cô lên cánh tay, “Ân Ân, đi thôi”.

Dung Ân đứng dậy, một vệ sĩ cường tráng đi đến phía trước, khi đến gần cô, cánh tay anh ta gập lại, trong nháy mắt rút ra một con dao từ trong tay áo kề sát cổ Dung Ân. Thay đổi này khiến mọi người trong phòng đều kinh hoàng.

“Anh….anh là ai”, hai tay Lý Hủy vẫn duy trì động tác như trước.

“Đi theo tôi”, Người đàn ông đẩy Dung Ân, hướng cô ra ngoài cửa.

Hai tay Dung Ân bảo vệ bụng, bả vai đã bị người đàn ông một tay khống chế, hai chân vừa bước ra đến cửa, đã bị kéo mạnh, cô không kịp phòng bị cả người ngã về phía trước, may mắn đối phương chỉ đẩy nhẹ, cô vẫn còn sức bám tay vào vách tường.

Dựa vào sức mạnh này, khiến người khác phản ứng không kịp.

Dung Ân tựa lên vách tường thở dốc, Lý Hủy là người phản ứng đầu tiên xông đến bên cạnh cô, Dung Ân ngẩng đầu, chỉ thấy Duật Tôn trên người mặc một chiếc áo sơ mi màu kem nhạt, chân đi một đôi giày bốt da kiểu quân đội rất phong cách, anh chế trụ cổ tay người đàn ông đó, gập chân lại, lấy sức bẻ gẫy cánh tay anh ta.

Phía xa, một vài người đang chuẩn bị tiếp viện phát giác không ổn, đang tiến lại gần hơn, đã bị người của Duật Tôn đã sắp xếp từ trước giải quyết từng tên một.

Người đàn ông vén tay áo lên, bộ dạng bất kham, Dung Ân chú ý đến ngón tay thon dài mạnh mẽ của anh, nhìn không giống dùng để giết người đâu.

Người đàn ông ở dưới đất kêu la không thôi, Duật Tôn lấy chân phải đá vào ngực anh ta, Dung Ân có thể nghe được tiếng xương sườn bị cố tình đá gãy. Cô lấy tay ôm ngực, không kêu lên tiếng nào, cũng không đi đụng đến người đàn ông này.

Thủ đoạn quá tàn ác như vậy, cô vốn dĩ không có ấn tượng tốt với Duật Tôn.

Nam Dạ Tước tuy rằng độc ác, nhưng không giống với Duật Tôn.

Người đàn ông kéo tay áo, nút tay áo bạch kim vén lên cánh tay màu đống của anh, “dẫn xuống dưới”, sắc mặt Duật Tôn âm lãnh, khóe môi mỏng nhếch lên, “Đi thôi, ở dưới còn có người chờ cô”.

Lý Hủy đỡ lấy Dung Ân, tầm mắt vẫn chưa rời khỏi, người đàn ông này, thật sự quá đẹp trai.

Duật Tôn quay lưng, bước đi nhẹ nhàng đến cửa sổ, lấy điện thoại ra nói chuyện gì đó, dưới ánh mặt trời nhỏ vụn, nhuộm lên mái tóc người đàn ông một màu vàng kim óng ánh, bóng lưng anh thẳng tắp, giống như bức tượng hoàn mỹ của Hy Lạp.mỗi một nét hoàn mỹ đều lả do ông trời ban tặng.

Dung Ân và Lý Hủy đi thang máy chuyên dụng xuống dưới lầu, âm nhạc của lễ cưới vang lên, dưới ánh mắt của vạn người, cô có chút chưa thích ứng được, khách khứa đã vây quanh lại, Diệp Tử mặc bộ lễ phục phù dâu giống Lý Hủy mặc đứng dưới đài, bàn tay nhẹ vỗ tay.

Dung Ân tuy rằng đang mang bụng bầu lớn, nhưng không làm suy giảm vẻ đẹp của cô.

Nam Dạ Tước yêu loại khí chất đặc biệt này của cô, đã mê luyến,cả đời này không thể thoát khỏi.

Ngày hôm nay, anh đã chờ từ rất lâu, thật sự tưởng như song núi đều đã khô cạn.

Tuy rằng vui vẻ là vậy, nhưng Nam Dạ Tước không hề lơ là chút nào, ngày hôm nay xem chừng sẽ không thể yên bình đâu, hơn nữa theo như tin tức của A Nguyên, những người trong băng đảng muốn giết chết anh ở bến tàu lần trước, vẫn còn hành động.

Dung Ân đi lên đài, Nam Dạ Tước vươn tay phải, kéo cô về phía mình.

Hai người cám ơn quan khách trước, Nam Dạ Tước mời người chủ trì là người dẫn chương trình nổi tiếng trong giới giải trí, miệng lưỡi lanh lợi, luôn lựa những lời hay mà nói, khách ngồi ở hàng ghế đầu, có mẹ Dung và vài người hàng xóm ngồi đó, thần thái an tường, hạnh phúc.

Nam Dạ Tước nắm tay Dung Ân đi về hướng micro, câu nói đầu tiên là, “Dung Ân, em đồng ý lấy anh không?”

Lời này vốn là do người chủ trì nói, Dung Ân mỉm cười nhẹ, không đợi cô trả lời, Nam Dạ Tước lại hỏi một lần nữa, “Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, lần đầu tiên anh hôn em, lần đầu tiên anh nói, anh yêu em không?”.

Cô làm sao có thể quên, cả đời này cũng không thể quên.

“Anh còn nhớ trước kia anh đã từng nói, Ân Ân, trái tim của em làm bằng sắt, lạnh băng ”, Nam Dạ Tước nắm chặt tay cô, ánh mắt nhu hòa, hoàn toàn không phải Tước thiếu chuyên chế độc đoán của ngày thường, “Ngày hôm nay, nó đã được anh sưởi ấm, anh cảm thấy được sự ấm áp, từ trước tới nay chưa từng nghĩ anh sẽ lập gia đình, sẽ bị một người phụ nữ ràng buộc, thế nhưng, anh cam tâm tình nguyện, và hạnh phúc vì điều đó”.

Đúng vậy, từng có lúc, anh không nghĩ bản thân sẽ kết hôn.

Nỗ lực của Nam Dạ Tước vì điều này, nhưng lại nhiều hơn rất nhiều lần so với người bình thường.

“Ân Ân, em hãy mở lòng, dùng nửa đời sau của em khảo nghiệm anh, anh từng nói, anh sẽ cho em những điều tốt nhất, cho em tất cả những thứ em mong muốn, anh sẽ không hứa suông với em, nếu anh không làm được, em có thể biến thành cục đá sắt như trước đây, trừng phạt anh….”

“Nhưng có lẽ em đã biết, anh sẽ không cho em cơ hội đó…….”

Lý Hủy đứng dưới đài, sờ lên mặt, có chút lạnh lẽo, được rồi, cô thừa nhận, tuy có chút nổi da gà, nhưng vô cùng cảm động.

Nam Dạ Tước và Dung Ân đứng đối diện nhau, nét mặt cô tươi như hoa, tuy rằng đã trang điểm, nhưng không cứng ngắc chút nào, cô từ trước tới nay không giỏi nói lời ngon tiếng ngọt, Dung Ân chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn ngào, cô hướng về phía micro, giọng nòi khàn khàn, nói vài chữ, “Nam Dạ Tước, em đồng ý lấy anh, em muốn gả cho anh”.

Dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Mẹ Dung lau lau mắt, những người hàng xóm bên cạnh mắt cũng đỏ ửng.

Người chủ trì ra hiệu hai người trao nhẫn cưới, trên đỉnh đầu, những chùm bong bóng màu sắc rực rỡ, phiêu dạt trên bầu trời xanh thẳm.

Nam Dạ Tước lấy ra chiếc “Lục Châu”, chầm chậm chuẩn bị đeo vào ngón tay Dung Ân.

“Pằng….”

Đột nhiên, tiếng nổ lớn khiến mọi người sợ hãi.

Bong bóng không biết vì lý gì bị nổ tung, viên kim cương tai trái của Dạ Tước truyền đến tín hiệu của sự nguy hiểm, lúc này, anh chắc chắn đã bị tay bắn tỉa của đối phương đưa ngắm trúng. Tiếng nổ lớn vừa rồi, chỉ muốn che đậy tiếng súng sắp nổ ra.

Anh vội vàng ôm lấy bả vai Dung Ân, xoay người, hai tay cố gắng bảo vệ bụng của cô, sau lưng, là tiếng bắn súng, viên đạn bay lên khán đài,găm sâu dưới đất.

Hai tay Nam Dạ Tước đỡ lấy, thân thể đỡ trước người Dung Ân, “Ân Ân, không sao chứ?”

“Không”.

Bộp bộp bộp….

Lại một trận càn quát dữ dội.

Nam Dạ Tước ôm lấy Dung Ân lăn mấy vòng, đám người bên dưới đã cháy loạn lên, ở phòng khách, có người khác giương súng nhắm bắn, anh trước sau vẫn giữ tư thế nằm phủ lên người cô, Dung Ân thấy thế, hai tay vòng qua thắt lưng Nam Dạ Tước, cố sức xoay người.

Hai bên chiến đấu dữ dội, qua một hồi lâu, tiếng súng mới chấm dứt, A Nguyên mang theo vài người vội vàng chạy đến, “Đại ca”.

Nam Dạ Tước thở gấp, lòng bàn tay phải xoa lên đầu Dung Ân, “Ân Ân, không sao rồi”.

Nhưng cô chỉ khẽ rên, đầu chôn trước ngực anh, không đứng dậy.

A Nguyên phát hiện có gì không ổn trước tiên, gương mặt anh kinh ngạc, tay phải Nam Dạ Tước đang ôm lấy lưng Dung Ân sờ thấy một mảng ướt sủng, đưa tới trước mặt, mới phát hiện là máu.

“Ân Ân….”

Hai mắt cô nhắm nghiền, miệng tái nhợt, gần như trắng bệch.

Trong phòng cấp cứu, cửa phòng khép chặt. Đèn bảo hiệu màu đỏ giống như tín hiệu yếu ớt của sinh mệnh, bất cứ lúc nào cũng có thể lụi tắt.

Nam Dạ Tước mặc âu phục đầy máu, nôn nóng đi đi lại lại ngoài hành lang, cửa lúc này mở ra, một bác sỹ đeo găng tay đi ra ngoài, “Muốn giữ lấy người lớn hay đứa bé”.

“Có ý gì?”

Thấy sắc mặt anh dạo người, bác sỹ suýt nữa líu lưỡi,“Viên đạn……có thể đã cắm vào cột sống, hơn, hơn nữa có dấu hiệu sinh non….”.

Toàn thân Nam Dạ Tước toát mồ hôi lạnh, toàn thân giống như đang ngâm trong nước biển lạnh lẽo, “Hai người đều phải giữ”.

“Cơ hồ là không thể, như vậy sẽ có nguy hiểm”.

“Nguy hiểm con mẹ cậu!”, một tay Nam Dạ Tước nắm lấy cổ áo bác sỹ, đưa ông ta đến trước mặt mình, “Nếu như có chuyện xảy ra trước khi ông người Mỹ đến đây, tôi sẽ lột da ông!”.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.