Ám Dục

Chương 60: Sưởi ấm lẫn nhau



“Thế, Diêm Việt đâu?”

———

“A…..”

“Nam Dạ Tước!” sự sợ hãi của Dung Ân cuối cùng được trấn an bội phần, cô vươn tay, vừa vặn đỡ được người đàn ông nửa người trên chưa chìm hẳn, cô chậm chạp tiến lại gần, một cánh tay người đàn ông đã khóa trụ cô, áp sát khuôn mặt lạnh cóng của Dung Ân vào vòm ngực của mình.

Mãi cho đến lúc này, Dung Ân cơ hồ mới như muốn khóc nấc lên vì mui mừng khôn siết, hai tay cô vòng qua thắt lưng Nam Dạ Tước, ôm thật chặt tấm lưng anh, mỗi lúc một gần gũi hơn.

Bàn tay của người đàn ông đặt sau gáy cô vuốt nhè nhẹ, mặt nước xung quanh, lan tràn là máu tươi đỏ ngầu, Dung Ân buông tay, giọng nói lạc đi vì sợ hãi và run rẩy, “Anh sao rồi?”.

Nam Dạ Tước tỏ vẻ hời hợt, “Không sao, chỉ là trúng một viên đạn”.

“Bây giờ chúng ta phải làm sao?”, Nước biển thâm nhập vào từng thớ da thịt, len lỏi qua từng lỗ chân lông, nơi này lại tràn ngập âm khí (vì không có ánh mặt trời ý ), Dung Ân rét cóng khiến hai hàm răng va chạm lẫn nhau không ngừng, nếu như không có anh, e rằng cô đã tuyệt vọng mà chết.

“Tìm xem, có bờ không”, Nam Dạ Tước tỉnh táo lại, lúc này, nếu xung quanh chỉ là biển cả, hai bọn họ sẽ không còn đường sống.

Dung Ân không hề có kinh nghiệm đi xa, dĩ nhiên sẽ chỉ biết dựa vào Nam Dạ Tước.

“Anh còn sức không?”

“Vết thương nhẹ, không việc gì”.

“Không thì anh ở lại đây, tôi đi thăm dò, tìm được rồi, tôi sẽ lập tức quay lại”, Nếu cố thêm nữa, chắc chắn sẽ làm tiêu hao khí lực của Nam Dạ Tước quá phân nửa, lúc này, chỉ có áo cứu sinh mới có thể giúp anh chèo chống được trên mặt biển, người đàn ông cũng không phô trương thanh thế, “Được”.

Tay trái móc ra một chiếc bật lửa, bật lên, ánh lửa chập chờn nhanh chóng le lói trong không gian đen ngòm lạnh lẽo, trước mắt đột nhiên có ánh sáng, phản chiếu vào trong mắt, ánh lên vẻ mặt lo lắng của Dung Ân.

“Ân Ân, cuối cùng cũng có ngày trông thấy được em vì tôi mà lo lắng”

Lần này, Dung Ân không đôi co cùng anh, cánh tay Nam Dạ Tước máu đã bắt đầu đông lại, chiếc áo màu trắng hoen ố những vệt máu đỏ sậm, Dung Ân cố nén trụ trong lòng sự kinh sợ, cầm lấy bật lửa trong tay anh.

Đem theo hy vọng mong manh, tưởng chừng như không tìm được bờ, Dung Ân cầm theo bật lửa dần dần biến mất trong mắt Nam Dạ Tước, sau một hồi, mới nghe được giọng nói mừng rỡ của cô truyền đến, “Chỗ này có một cái hang……”.

Dung Ân theo lối cũ trở lại, từ xa nhìn đến chỉ thấy thân thể Nam Dạ Tước đang nổi trên mặt nước, đầu chìm ngỉm trong nước, cô vội vàng lại gần, khẩn trương túm lấy một cánh tay anh, “Tôi đưa anh đi, lập tức bám vào”.

Tắt bật lửa, không gian lại chìm ngập trong bóng tối, không nhìn ra bất cứ hình thù vật thể nào, Dung Ân thở khó nhọc, tay phải Nam Dạ Tước đã hoàn toàn mất cảm giác, chỉ có thể theo sức nước, một phần dựa vào sức lực của Dung Ân mà di chuyển.

Anh chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày, anh phải trông cậy vào một người phụ nữ.

Đi đến bờ, Dung Ân bò vào bờ trước, đem toàn bộ sức lực còn lại kéo Nam Dạ Tước từ dưới nước lên mặt đất, rẽ những nhánh cây mọc tua tủa rậm rạp hai bên, dẫn vào trong hang.

“Nơi này, làm sao có cả những chỗ thế này?”

“Có phải….cảm giác rất giống phim điện ảnh?”, Nam Dạ Tước tựa người vào một khối đá, tóc ngắn dính dớp trên mặt, tay trái chống lên mặt đất, khó khăn ngồi thẳng dậy.

“Ân Ân”, Nam Dạ Tước đã yếu đi nhiều, không thể cất giọng nói trọn vẹn một câu, “Lấy ít nhánh cây, nhóm lửa…..”.

“Được”, Dung Ân nghe theo, chọn một vài cành cây, toan châm lửa, người đàn ông cẩn thận nhắc nhở, “Che cửa động lại, bọn chúng rất có thể vẫn đang tìm kiếm”.

Động này vốn dĩ rất kín đáo, Dung Ân dùng cây bụi che chắn cửa, sau khi xác nhận không có sơ hở, lúc này mới quay lại, nhóm lửa.

Không gian cũng không quá rộng, có ánh lửa, nên nhanh chóng lan tỏa sự ấm áp.

Nam Dạ Tước tìm kiếm gì đó ở thắt lưng, may mắn thay, vẫn chưa bị rơi mất.

Một chiếc dao thương hiệu Thụy Sĩ đưa đến trước mặt Dung Ân, Nam Dạ Tước ra hiệu cho cô cầm lấy, “Ân Ân, em qua đây”.

Cô đến bên cạnh anh ngồi xuống, Nam Dạ Tước cầm con dao đặt vào lòng bàn tay cô, “Giúp tôi xé áo, tôi muốn xem, tình trạng vết thương”.

Dung Ân tiếp nhận, trước tiên xé măng sét áo, khi đến vết thương, máu đã đông tụ, chỉ cần tác động nhỏ, cũng khiến mi tâm Nam Dạ Tước cau chặt lại.

Nhận thấy động tác của cô, người đàn ông nhìn cô nói, “Sợ?”

Dung Ân nắm chặt chiếc dao trong tay, sắc mặt trắng bệch, hốc mắt ửng đỏ, Nam Dạ Tước nhìn ra, không muốn làm khó cô, chính mình rạch một đường, gắng sức cầm áo xé ra.

Máu đỏ nóng ấm, không giống như tưởng tượng của Dung Ân sẽ bắn ra tung tóe, chỉ là chảy ra một chút, bởi vì vết thương đã ngâm trong nước quá lâu, xung quanh miệng vết thương đã sưng đỏ, trên mặt da, thịt thậm chí đã bắt đầu rữa, Nam Dạ Tước nhịn đau, hai mắt đỏ rực, trên trán mồ hôi túa ra không ngừng , năm ngón tay đang cầm tay áo cũng trắng bệch.

Dung Ân ngã xuống mặt đất, Nam Dạ Tước thở hổn hển lấy hơi, toàn thân vô lực tựa vào khối đá, “Cầm dao…..hơ trên lửa….”

Cô đã đoán ra chuyện tiếp theo, nặng nề cầm lấy dao hơ hơ trên ngọn lửa phập phù, lòng bàn tay Dung Ân nóng lên, đưa lại cho Nam Dạ Tước. Người đàn ông ngẩng đầu, mồ hôi theo quai hàm chảy thành dòng xuống ve áo, anh nghiêng đầu, đôi mắt sâu đen thăm thẳm nhìn vào Dung Ân, “Lại đây”.

Cổ tay cô run lên, Dung Ân khó lòng có thể làm được.

“Em bình thường…..chẳng phải luôn muốn xé tôi thành trăm mảnh sao? Hôm nay, như em….muốn”, Nam Dạ Tước cắn môi, anh có dự cảm chẳng lành, tay phải của anh đã không còn cảm giác, nếu không lấy được viên đạn ra, cánh tay này, e rằng thật sự không thể đảm bảo được nữa.

“Nam Dạ Tước….”, Dung Ân nhìn vết thương của anh, nhớ lại lần trước ở thư phòng, cô bị A Nguyên dí súng vào đầu, đến bây giờ lại bị truy sát, những mối nghi ngờ mỗi lúc một đầy lên, “Anh, rốt cuộc là ai?”.

Nam Dạ Tước cười cười, “Biết nhiều, đối với em không tốt”.

“Đằng sau anh, không chỉ đơn giản có Nghiêm Tước thôi?”.

Nam Dạ Tước thu hồi khóe miệng, “Xem tivi nhiều quá rồi? Nhận thức của em, người nguy hiểm và đen tối nhất….là tôi”.

“Anh, từng giết người chưa?”

Khóe môi mỏng của người đàn ông khẽ nhếch lên, dường như đang cười cô đã biết rõ còn cố chấp hỏi vòng, “Nếu không, tôi còn sống được đến ngày hôm nay”.

Thấy cô hồi lâu không nói gì, Nam Dạ Tước khẽ cười nói, “Sợ?”.

Dung Ân nhìn thấy vết thương ở cánh tay của Nam Dạ Tước đã bắt đầu mưng mủ, sợ thì sao? Tới nước này, còn có thể sống hay không vẫn còn là một ẩn số, “Làm thế nào mới có thể lấy nó ra?”.

“Đầu tiên dùng dao làm sạch chỗ thịt đã bị rữa đi, rồi lấy mũi dao…..xẻ một đường lên vết thương, nhớ kỹ…..Động tác phải dứt khoát…..”.

Dung Ân biết rõ chính mình không thể, nhưng vẫn ép buộc bản thân cầm lấy dao, dao nhỏ vừa đụng phải vết thương, tay cô đã run lên, từ trên da Nam Dạ Tước máu bắt đầu rỉ ra.

Người đàn ông dần lấy lại cảm giác, một tay, nắm chặt cành cây xù xì phía sau lưng Dung Ân, cô tự trấn an sự mềm yếu của bản thân, lau mồ hôi trên mặt, đem con dao hướng về phía cánh tay Nam Dạ Tước.

Lấy hết thịt rữa đi, kỳ thật so với việc lấy viên đạn ra còn đau đớn hơn gấp trăm ngàn lần.

Dung Ân kiên cường giữ bình tĩnh, trấn áp nỗi sợ hãi, cánh tay Nam Dạ Tước dơ dớp máu, nhưng khuôn mặt anh vẫn kiên nghị, chỉ khi không chịu đựng được, từ khóe môi mỏng mới phát ra những thanh âm rên rỉ khe khẽ.

Mũi dao đâm vào da thịt, Dung Ân có cảm giác chạm phải viên đạn, nhưng mãi vẫn không sao lấy ra được, cô khẩn trương, khắp mặt là mồ hôi túa ra như tắm, “Sâu quá, không được….”.

“Đạn vẫn chưa tới xương, cầm dao….chếch sang rồi đâm vào….”.

Dung Ân nghe theo, nhưng vẫn chỉ có thể chạm được đến nó, không sao lấy ra được, Nam Dạ Tước đã bắt đầu hạ đường huyết do mất máu quá nhiều, nhìn khuôn mặt lo lắng của Dung Ân, anh cố gắng chịu đựng, cất giọng an ủi, “Đừng nóng vội….xem như đâm vào bông thôi, sẽ không có cảm giác”.

“Anh còn cười….” Phụ nữ, dù cho có mạnh mẽ đến cỡ nào, một khi phải đối diện với ranh giới sinh tử, cũng đều trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.

“Ân Ân, khi em lo lắng cho tôi, trông rất tuyệt, nếu không….tôi thật sự không có được chút sức lực nào nữa, tôi sẽ….A!”, Tay trái Nam Dạ Tước đã bẻ gãy cành cây, thả con dao trong lòng bàn tay, Dung Ân sau khi lấy viên đạn ra, liền vội vàng cầm lấy đoạn tay áo vừa xé quấn chặt quanh cánh tay Nam Dạ Tước, người đàn ông ngay cả khí lực để thở dường như cũng không còn, trống ngực phập phồng, khuôn mặt hai người ở rất gần nhau, thậm chí, Nam Dạ Tước chỉ cần liếc qua cũng có thể nhìn ra đôi mắt đang ngân ngấn nước của Dung Ân.

Anh vươn tay trái lên, đầu ngón tay vừa chạm được vào mắt của cô, Dung Ân đã theo bản năng né tránh.

Chỉ là, nước mắt ẩn nhẫn đã nhịn hồi lâu nên cứ như vậy tuôn ra, Nam Dạ Tước ngơ ngẩn, Dung Ân nhìn cánh tay đầy máu của anh ở giữa không trung, cô cầm lấy, áp sát vào má mình.

Mái tóc dài che khuất toàn bộ biểu cảm trên gương mặt, từ trong lòng bàn tay Nam Dạ Tước đón nhận yêu thương chân thành, nước mắt mặn đắng len lỏi vào những vết xước sát, hai vai Dung Ân không ngừng run lên, cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này.

Cánh tay Nam Dạ Tước kéo vào, quấn lấy cánh tay cô, hai người tựa vào nhau, thanh âm nghẹn ngào của Dung Ân hòa cùng tiếng khóc nấc vang lên từ lồng ngực anh, “Nam Dạ Tước, nếu như chúng ta có thể sống, sau này đừng cãi nhau nữa, được không?”.

Người đàn ông gắng sức đưa cánh tay bị thương lên, bàn tay anh vỗ về cô, “Được”.

Dung Ân lau nước mắt, dường như nhớ ra điều gì, cô tìm kiếm trên người một hồi, cuối cùng móc ra một chiếc điện thoại di động.

Nam Dạ Tước nhìn ra suy nghĩ của cô, nhưng cũng không nỡ phá tan hy vọng đó, Dung Ân trong lòng khấp khởi, ngay lập tức bấm nút cầu cứu, cô gọi nhiều lần liền, nhưng lại phát hiện ra, nơi này cơ bản không hề có sóng.

Nam Dạ Tước nắm lấy tay Dung Ân, kéo cô lại gần mình, “Đợi đến khi trời tối, Lý Hàng không thấy chúng ta quay về, tất sẽ đi tìm”.

“Anh ấy biết được chúng ta ở đây sao?”

“Tôi đã nói cho cậu ta biết hành tung, nhưng chúng ta cũng không chắc có thể qua được trước hoàng hôn hay không”, Nam Dạ Tước động đậy thân, ra hiệu Dung Ân cởi áo cứu sinh trên người ra, “Ném nó ra biển”.

“Nhưng…..”, Nhỡ như rơi vào đường cùng, nếu như ngay cả áo cứu sinh cũng ném đi, bọn họ lại càng không cơ hội sống sót.

“Nếu như không ai tìm ra, hai chúng ta, dù có áo cứu sinh cũng không thoát được”.

Dung Ân tuy rằng không đoán ra được ý đồ của anh, nhưng vẫn ra khỏi hang, ném áo cứu sinh xuống biển.

Đem những cây leo che chắn lại cửa hang, khi cô quay trở lại, nhìn thấy Nam Dạ Tước đang tựa người an tĩnh lên phiến đá, một người đàn ông cao quý, ngay cả ăn cháo của cô, khuôn mặt cũng nhăn nhó, hôm nay, lại lâm vào tình trạng này.

Dung Ân nhẹ nhàng đi qua, vừa ngồi xuống, hai mắt người đàn ông vốn đang khép chặt bỗng mở ra.

“Im lặng!”

Bàn tay to lớn của anh áp đầu cô sát vào vòm ngực mình, Nam Dạ Tước giọng nói sắc lạnh.

Dung Ân tức thì cảm giác toàn thân đông cứng, cách đó không xa, truyền đến vài âm thanh rất nhỏ, thấp thoáng trong không gian, còn có ánh đèn pin sáng lên.

Cô tựa sát trước ngực Nam Dạ Tước, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay anh, mỗi lúc một căng thẳng hơn.

Khe hẹp giữa hai ngọn núi đã bị bịt lại bởi chiếc ca nô, những người đó chỉ có thể mặc áo cứu sinh, mạo hiểm bơi vào.

“Tối thế này, cũng không biết bên trong là gì….”.

Ngay sau đó vang đến tiếng lội nước, ánh đèn pin liên tục đảo đảo qua nơi hai người đang ẩn náu, tiếng sóng nước va đập để lại những bọt nước trôi nổi, đan xen còn có tiếng chửi rủa, “Mẹ kiếp, hai đứa chúng nó làm thế nào vào được trong này……”

Một người khác lại nói những lời thô tục họa thêm, “Chỗ này tối như bưng, ngay cả ma quỷ sống còn không nổi…..”

Dung Ân căng thẳng đến ngừng thở, đèn pin quét qua quét lại, “Kia là cái gì?”.

Ánh sáng dừng lại trước cửa hang nơi hai người đang ẩn náu, Dung Ân một tay nắm chặt ống tay áo Nam Dạ Tước, tay phải của người đàn ông lục tìm đồ, rồi bắt được con dao.

“Hình như là áo cứu sinh”.

Hai người áp sát vào nhau, bắt gặp một chiếc áo cứu sinh nổi lềnh bềnh trên mặt nước, đèn pin xem xét xung quanh một hồi, nhưng cũng không phát hiện ra nơi có thể ẩn náu, “Nhìn xem, áo cứu sinh cũng ở đây, chắc chắn là chết rồi”.

“Như vậy có thể trở về báo cáo…..”

*Huýt sáo* “Không ngờ Tước thiếu gia cũng có ngày hôm nay…….”

Dung Ân cơ thể vốn dĩ trước đó đã thả lỏng hơn rất nhiều, chợt nhiên lại cảm thấy có vật gì đó, dường như còn đang di chuyển. Cô cúi đầu nhìn, sợ đến hồn bay phách lạc, một con rắn con có đốm nhiều màu đang theo chân của cô bò lên bụng. Cô vốn dĩ rất sợ rắn, vừa muốn kêu lên sợ hãi, đã bị một bàn tay bịt chặt miệng.

Dung Ân kinh hoàng, trợn to hai mắt nhìn Nam Dạ Tước.

Anh biết cô đang rất hoảng loạn, liền nghiêng người, đôi môi mỏng nhẹ nhàng chạm vào mắt cô, cô nhắm mắt, con rắn mỗi lúc tiến lại gần hơn, một chốc đã lên đến đùi Dung Ân. Nam Dạ Tước nhanh chóng vươn tay, hai ngón tay chuẩn xác cặp vào đầu con rắn, thân rắn bắt đầu giãy dụa, quấn lại thành vòng tròn, nghe thấy tiếng động, cô vừa muốn mở mắt, chợt nghe thấy tiếng thì thầm của Nam Dạ Tước, “Nhắm mắt lại”.

Dung Ân không dám động đậy, chỉ đành nhắm chặt mắt.

“Về thôi, bọn chúng không chết đuối, cũng chết vì lạnh…..”

“Đi, mẹ kiếp, tự làm tự chịu….”

Dần dần, hai người đàn ông chìm vào biển cả, Nam Dạ Tước giơ tay, đem con rắn đã chết ném xuống phiến đá, Dung Ân ý thức được đối phương đã đi xa, lúc này mới mở mắt.

“Trời tối rồi sao?”

“Kiên cường lên”.

“Nam Dạ Tước, nếu như không ai đến, chúng ta sẽ chết ở đây?”

“Không có nếu như, tôi tin tưởng cậu ta”.

Dung Ân đi ra cửa hang, sau khi xác nhận bọn chúng sẽ không quay lại, lúc này mới tìm đến đống củi, một lần nữa nhóm lửa, cô cởi áo khoác, vắt lên cành cây để hong khô.

Nam Dạ Tước đã mất máu quá nhiều, sức lực còn lại không là bao nhiêu, anh ngã xuống mặt đất, Dung Ân nhìn thấy, hấp tấp lại gần, “Anh không được phép ngủ”.

Lời thoại kinh điển trong phim truyền hình, người đàn ông thuận thế tựa vào người cô, đầu gối trên vai cô, anh cảm thấy tức cười, “Nhưng, tôi mệt”.

“Vậy cũng không được ngủ”, sau khi Dung Ân hong khô áo, đắp lên người anh, “Tôi kể anh nghe truyện cười nhé?”.

Không đợi câu trả lời của Nam Dạ Tước, cô tự mình bắt đầu, thật sự là một câu truyện nhạt thếch, người đàn ông vốn dĩ không buồn ngủ, nhưng khi nghe cô kể truyện, cảm giác buồn ngủ thật sự lại đến.

“Ân Ân?”

“Ừ?”, Bị cắt ngang, cô chú ý lắng nghe anh.

“Nếu như không trở về được, ai là người khiến em không yên lòng nhất?”

Dung Ân vốn dĩ đang ép buộc bản thân không được phép nghĩ ngợi, Nam Dạ Tước vừa hỏi như vậy, nỗi lòng lại trở nên chua xót, “Mẹ tôi”.

“Thế, Diêm Việt đâu?”

Dung Ân không nhìn anh, chỉ thản nhiên nói, “Tình yêu của tôi đã chết rồi”.

Nam Dạ Tước cười cười, “Giữa hai người, có tình yêu? Tình yêu thật sự, sao có thể chết đi dễ dàng như vậy?”.

Cô buông hạ mi mắt, nếu như là lúc thường ngày, cô chắc chắn sẽ không cùng Nam Dạ Tước nói nhiều chuyện như vậy, “Tôi chưa từng hoài nghi, tình cảm giữa hai chúng tôi”.

“Vậy….Em lúc này hoài nghi anh ta”.

Giọng điệu ung dung, Dung Ân trốn tránh, “Tôi không muốn nói”.

“Được rồi”, Nam Dạ Tước quả thật cũng không còn sức lực, “Tôi muốn ngủ”.

“Không được”, Bả vai Dung Ân đưa đẩy, không cho phép anh ngủ được.

“Yên tâm đi”, người đàn ông cười miễn cưỡng “Tôi không dễ chết như vậy đâu”.

Mặc dù anh đã đảm bảo là vậy, mặc dù biết anh đang mệt, Dung Ân vẫn không muốn anh nhắm mắt lại. Cuối cùng Nam Dạ Tước cũng hiểu, khi phụ nữ chán nản, thật sự phiền phức đến cỡ nào.

Bên ngoài, bầu trời cũng đã dần sẩm tối, nhưng Dung Ân không hề biết.

Cô co hai chân, bả vai lẫn cổ bắt đầu nhức mỏi, tự chịu khổ, là cô tình nguyện, cô vẫn luôn tin tưởng rằng, giữa lúc con người đang trong nghịch cảnh, sẽ tự nhiên sản sinh cảm giác muốn nương tựa vào nhau, cô không biết với Nam Dạ Tước, anh có cảm giác này hay không?

“Ân Ân?”

“Ừ?”

Cuộc đối thoại như vậy, trở đi trở lại, không biết đã lặp lại bao nhiêu lần.

“Em có biết tín điều(điều đặt ra để tin theo) của tôi là gì không?”.

“Là gì?”

“Người khác đánh tôi một quyền, tôi sẽ đâm người đó một dao, người khác đâm tôi một dao, tôi sẽ lấy mạng của người đó”. Quả nhiên đủ tàn nhẫn.

“Làm người phụ nữ của tôi, tôi không cho phép ai khác tùy ý ức hiếp”.

Dung Ân vốn định cãi lại anh, nhưng nghĩ lại thôi, lúc này cũng chẳng thể làm gì, sao còn tốn sức giải thích dài dòng.

Cuối cùng Nam Dạ Tước đã mất sức không còn nói nổi, Dung Ân sợ rằng anh chịu đựng không nổi, cùng anh hàn huyên, nhìn cô luôn mồm đủ chuyện, người đàn ông dù rằng rất mệt mỏi, nhưng ý cười mỗi lúc một đậm hơn.

Hai người bọn họ, lần đầu tiên nói chuyện nhiều đến vậy. Bất luận bắt đầu ra sao, chí ít lúc này, ngay tại đây, hai người đang rất gần gũi và thân thiết.

Khi Lý Hàng dẫn người đến nơi, màn đêm đã buông xuống từ rất lâu, dò xét ngoài hang một hồi, Dung Ân đỡ Nam Dạ Tước ra ngoài.

Không được bao lâu, Lý Hàng dẫn người đến, khi nhìn thấy toàn thân Nam Dạ Tước đang chật vật, lếch thếch, anh ta cũng không bày ra vẻ gì ngạc nhiên gì, cởi áo khoác choàng lên người Nam Dạ Tước, cùng thuộc hạ, đưa anh và Dung Ân ra ngoài.

Khi Nam Dạ Tước được đưa vào bệnh viện, Hạ Phi Vũ nghe được tin ngay lập tức chạy đến trước cửa phòng cấp cứu, nét mặt cô ta lo lắng, sau khi nhìn đèn cấp cứu vẫn đang sáng, lúc này mới hạ mình, nhìn Dung Ân nói, “Qua đây”.

Hai người đi tới chỗ rẽ ở hành lang, Dung Ân vừa dừng bước, liền nhận ngay một phát tát đáp thẳng vào mặt.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.