Ám Dục

Chương 63



Dung Ân nhíu mày, lúc này đem khăn mặt bỏ xuống, đứng dậy.

Bọt nước theo da thịt nhẵn nhụi chảy xuống, cô nâng một chân chuẩn bị ra ngoài, cổ tay lại bị nam nhân nắm chặt, dùng một chút lực, Dung Ân liền ngã quỵ giữa hai chân Nam Dạ Tước.

Hai đầu gối đập vào bồn sứ run lên.

“Thế nào, cô không bằng lòng sao?” Nam Dạ Tước nhíu một bên mày.

” Nam Dạ Tước, chơi đùa người khác như vậy không tốt sao? Anh sẽ dễ dàng để người khác mang thai con anh sao?” Dung Ân biết trong lòng anh khó xử, hơn nữa, cô cũng chưa từng có ý nghĩ như vậy.

Nam Dạ Tước tay dừng ở sau cổ Dung Ân, tay dùng sức, kéo cô đến trước mặt chính mình, ” Đừng làm bộ như cô hiểu được tôi, Ân Ân, tôi nói cái gì nó là cái đó, tôi không cho cô đi, cô nên sớm quên ý định này đi.”

” Nam Dạ Tước,” Dung Ân một tay kéo tay anh xuống, ” Tôi không phải là nô lệ của anh.” Nói xong, liền hoắc mắt đứng dậy muốn đời đi.

” Ân Ân, cô học ở đâu thói bướng bỉnh như vậy?” Nam nhân xoay người đem cô đặt ở bồn mát xa trong bồn tắm, ” Tôi đã sớm nói với cô, không cần phản kháng, cô từ nay về sau ngoan ngoãn theo tôi, nói không chừng, tôi có thể sớm chán cô……..”

” Nam Dạ Tước,” Dung Ân một tay chống bên người, để tránh bị sặc nước, vẻ mặt cô bỗng nhiên mang theo một chút bi thương khó tả, ” Anh xem tôi là cái gì?”

Ánh mắt như vậy, tựa hồ có thể làm người ta đau đớn, Nam Dạ Tước nhất thời không trả lời được, anh thất bại phủ người lên cơ thể Dung Ân, răng sắc nhọn cắn lên vai cô, Dung Ân biết giãy giụa sẽ đổi lấy quả đắng như thế nào, cô không nhúc nhích, như là con búp bê mặc cho người khác điều khiển.

Anh đem Dung Ân trở thành cái gì?

Nam Dạ Tước chưa bao giờ nghĩ tới, nữ nhân, với anh mà nói, chị có phục tùng và chưa bị phục tùng, mà Dung Ân…

Trên tay anh động tác có chút xao động, trong lòng không thoải mái, liền phát tiết lên người khác, nam nhân hung ác cường hãn, Dung Ân chỉ cảm thấy toàn thân như bị đâm nát, tóc dài bết lại vướng víu trên vai hai người, cùng với từng cử động uyển chuyển, trong bồn tắm lớn, bọt nước tầng tầng lớp lớp bắn tung tóe, màu trắng bọt nước rơi đầy trên mặt đất.

Cánh tay bị thương của Nam Dạ Tước ôm chặt eo cô, làm cho cô ngồi trên người anh, va chạm mãnh liệt, hơn nữa, tư thế ma sát như vậy, thật làm người khác chịu không nổi.

Dung Ân tuy rằng gắt gao cắn môi, lại vẫn không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ, cô thật là khó chịu, phía dưới cơ thể dường như bị xé toạt đau đớn, Nam Dạ Tước sao lại mãnh liệt tựa lửa như vậy, lại không cho cô một chút nồng nhiệt, nam nhân dường như lập tức tiến vào, trên mặt bày ra cảm giác sắp đạt được khoái cảm, mỗi lần công kích lại càng sâu hơn, nhưng lại làm cho trong lòng Dung Ân, càng thêm thất vọng, hốc mắt chua xót lợi hại, từng đợt tiến vào mãnh liệt, nước mắt rốt cuộc nhịn không được rơi xuống.

“A—-” Nam Dạ Tước đè eo Dung Ân dưới tay, dùng sức cấu véo da thịt cô, môi mỏng khẽ mở, cắn trước ngực cô, anh tức giận Dung Ân phó mặc hoàn toàn không phản ứng, anh muốn làm cô kích động cùng anh, ở nơi giao hợp, gắt gao chống đỡ 1 chỗ, Dung Ân thậm chí còn cảm nhận được anh trong cở thể mình rung động.

Sau khi mở miệng thở dốc, nam nhân buông tay ra, một tay để cô ra, đứng lên. < phủ="" phàng="" quá="">”< !!!="">

Dung Ân ngã ngồi trong bồn tắm, Nam Dạ Tước không coi ai ra gì đứng lên tắm, bọt nước văng đến người Dung Ân, cô nhấc hai vai, chôn đầu vào sâu giữa đầu gối.

Sau một hồi, Dung Ân mới đứng dậy tắm sạch, lúc đi vào phòng ngủ nam nhân đã nằm trên giường, thấy cô lại, lạnh nhạt nói ” Uống thuốc đi.”

Cô ngồi ở mép giường, lấy ra trong tủ một viên thuốc, không cần nước, nhét vào trong miệng.

Hương vị kích thích đầu lưỡi, Dung Ân nuốt xuống, nhưng không nuốt trôi, miệng đắng nghét cô lại như không cảm giác, tùy ý để nó trong miệng.

Cánh tay còn lại của Nam Dạ Tước, sau khi quay Dung Ân hướng về phía mình, hôn tới, đầu lưỡi tách môi cô, mới vừa xâm nhập, lập tức rút ra.

“Phi!!! Cái gì vậy?” Nếm đắng nghét, tay phải nam nhân kềm chặt cằm cô, hai ngón tay bóp chặt hai má, mắt cô hé miệng.

“Cô không nuốt?” Nam Dạ Tước giọng nói lạnh nhạt.

Dung Ân trong thấy trong mắt anh phẫn nộ cùng châm chọc, lập tức đẩy anh ra, ” Anh cho là, tôi cố ý không nuốt xuống?”

“Nếu không phải thì ?”

Trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy nhói, ánh mắt ngoài nghi như vậy, so với bất kì lời nói ác độc nào đều có sức đả thương người, miệng đắng, đã tính không được gì, vậy thì, nhỏ nhặt không đáng nói.

Đang lúc giằng co, Dung Ân bỗng nhiên cầm lấy lọ thuốc trên bàn, sau khi đổ hết ra, một tay cầm ly nước, cô không xem qua mấy chục viên thuốc, nhắm mắt lại, nuốt hết vào bụng.

Dường như, chỉ có như vậy mới có thể chứng minh, cô khinh thường việc sinh con cho anh.

Bàn tay bị đập mạnh, Nam Dạ Tước giận dữ, đoạt lấy ly nước trong tay cô ném tới vách tường, “Dung Ân, cô làm như vậy cho ai xem? Thân thể của cô, nếu muốn vứt bỏ, không cần làm trò trước mặt tôi.”

Nam Dạ Tước tức giận không ít, trên cánh tay được băng bỏ bắt đầu rỉ máu, mặc kệ anh ta có muốn không, nhưng với Dung Ân mà nói, mang thai con của anh, khiến cô ghét bỏ như vậy sao?

” Nam Dạ Tước, nếu chúng ta có thể sống rời khỏi đây, sau này không cần cãi nhau nữa, được không?”

Trong sơn động, thân mật gần gũi như vậy, phảng phất còn rõ ràng trước mắt, vì sao sau thi thoát khỏi hiểm cảnh, lại tổn thương nhau vô cùng sâu sắc tới vậy?

Những viên thuốc, văng tung tóe dưới đất, màu trắng như đóa hoa Sơn Chi, Dung Ân ngồi xổm xuống, nhặt từng viên từng viên bỏ vào lọ, viên cuối cùng, cô trực tiếp bỏ vào miệng, lại cầm lấy ly nước, nuốt xuống bụng.

Nhìn thấy yết hầu Dung Ân nuốt xuống, Nam Dạ Tước không biết vì sao, trong lòng lại bế tắc khó chịu, anh cảm giác được toàn thân nóng bừng, không thể dịu đi, cảm xúc như vậy không thể khống chế được tình huống càng ngày càng nhiều.

Nam nhân bực bội vén chăn lên, thay quần áo, xuống lầu đi khỏi.

Dung Ân đi vào bên giường, chỉ kịp thấy đèn sau xe thể thao biến mất ở chỗ rẽ, cô đứng bên cửa sổ thật lâu, đến khi không chịu nỗi cái lạnh, mới trở lại phòng ngủ.

Cầm ly thủy tinh, cô mang dép lê xuống lầu, muốn lấy nước ấm.

Tầng dưới rất tối, cũng không có bật đèn, Dung Ân mới vừa đi xuống cầu thang, liền cảm giác được một bóng người tới gần, “Ai?”

Trên huyệt thái dương, đã cảm nhận được một cái gì chỉa vào đó tối om.

Cùng lúc đó, phòng khách soàn soạt sáng đèn, ánh sáng mạnh đột ngột làm mắt Dung Ân thiếu chút nữa không mở ra được, Lí Hàng đứng cách đó không xa, Dung Ân xoay đầu đi, liền thấy A Nguyên cầm súng hung hăng chỉa vào người cô, ” Anh muốn làm gì?”

“Tôi muốn giết cô!” A Nguyên không chút kiêng kị, “Thưa dịp lão đại không ở nhà, vừa lúc giết chết cô.”

“A Nguyên, ngươi đừng xằng bậy.” Lí Hàng mặc áo da vào.

” Ta không xằng bậy, nữ nhân này không đơn giản, ở bên cạnh lão đại, chỉ gặp chuyện không may, vẫn là nên sớm dọn sạch sẽ…”

“Hiện tại, Tước thiếu không có ở đây, chúng ta không thể quyết định được.” Lí Hàng hai mắt nhìn khẩu súng trên tay A Nguyên, sắc mặt khẩn trương.

” Chính vì lão đại không ở đây, tôi mới phải xuống tay, nếu anh ta trở về, làm sao có cơ hội?”

“Nếu Tước thiếu vẫn chưa hạ lệnh, ngươi càng không thể động thủ, ngươi hẳn là hiểu tính tình anh ta…” Lí Hàng hết sức thuyết phục, Dung Ân đứng giữa hai người, ngược lại không hề sợ hãi, ở trong mắt Lí Hàng, cô thấy được một loại năng lực làm cô có thể an tâm.

“Nhưng mà…” A Nguyên do dự, ” Nữ nhân này, là một con bò cạp độc!”

Dung Ân lần đầu tiên nghe được có người hình dung cô như vậy, Lí Hàng đi lên trước, xác định A Nguyên sẽ không động thủ, lúc này mới kéo tay anh ta, ” Mạc kệ cô ta là cái gì, chỉ cần Tước thiếu còn giữ cô ấy lại, chúng ta không thể động thủ.”

“Hừ!” A Nguyên không cam lòng bỏ súng xuống, tức giận bất bình ngồi một chỗ.

” Anh ta đã đi ra ngoài, các anh không sợ anh ta gặp nguy hiểm sao?” Dung Ân bước qua Lí Hàng lấy nước ấm.

“Coi như cô còn có lương tâm,” A Nguyên liếc cô một cái, ” Nhưng mà không cần cô quan tâm, lo tốt cho cô là được rồi.”

Dung Ân uống miếng nước, miệng khô khốc cũng đã tốt hơn rất nhiều, cô đến trước mặt Lí Hàng, giọng nói dịu dàng rất nhiều, ” Cảm ơn anh.”

“Chúng ta cũng về đi.” Lí Hàng cầm chìa khóa trên bàn, nói với A Nguyên.

“Được.”

Hai người đi rồi, trong phòng lại yên ắng đáng sợ, Dung Ân lên lầu, một mình nằm trên chiếc giường to như vậy, sáng sớm tỉnh lại, bên người vẫn lạnh lẽo.

Cô đứng dậy rửa mặt chải đầu, thay đổi quần áo, rồi đến công ty.

Vừa vào đến văn phòng, Lý Hủy nhìn thấy cô liền nén giận, “Ân Ân, mấy ngày nay cậu đi đâu? Gọi điện thoại không bắt máy.”

“Hủy, di động của tớ bị mất, chút nữa ăn cơm xong, cùng tớ đi mua cái di động nhé!”

“Cắt, đợi đã.” Lý Hủy cười xấu xa, đến bên người cô, ” Nói, ngày đó cậu cùng giám đốc đi đâu? Buổi tối lúc tập hợp cũng không thấy 2 người đâu, tớ còn phải một mình lủi thủi trong phòng.”

“Cậu nghĩ đi đâu vậy?” Dung Ân sắp xếp tài liệu trên bàn, chính cô cũng không nghĩ rằng, một chuyến du lịch Vân Nam lại biến thành như vậy, ” Còn cậu, sau đó lại đi đâu? Chơi vui không?”

“Đương nhiên chơi rất vui, tớ còn mua rất nhiều quần áo, à, tớ cho cậu nghe, mấy ngày nay thoải mái vui chơi, còn không muốn về nhà nữa….”

Dung Ân mỉm cười, “Trông bộ dạng không có tiền đồ của cậu kìa.”

” Đúng rồi, không phải cậu xin nghỉ một tuần sao? Sao bây giờ lại đi làm rồi?”

“Dù sao cũng không có việc gì, ” Dung Ân nghĩ đến đống việc chất lên đến đầu, ” CÒn không bằng sớm đi làm.”

Lúc làm việc, thời gian trôi qua thật nhanh, khi sắp tan ca, Hạ Phi Vũ đi vào văn phòng, ” Đầu chuẩn bị tốt rồi chứ?”

” Trưởng phòng Hạ, đang chờ cô lên tiếng đấy…”

“Trưởng phòng Hạ, buổi đối đi đâu vui vẻ vậy?”

Hạ Phi Vũ cười cười vỗ tay, ý bảo mọi người dừng công việc.” Lần trước công trình đó đều là công lao của mọi người, cho nên nếu khao thì tất nhiên là Cám Dỗ rồi.”

“Wow, chỗ đó rất nổi tiếng….”

Dung Ân đã chuẩn bị đồ đạc định về, Hạ Phi Vũ sau khi quét mắt một vòng, dừng lại trên người cô, ” Hôm nay mặc kệ ai có chuyện quan trọng gì cũng không được vắng mặt, công lao này toàn bộ là của phòng thiết kế chúng ta.”

Chỗ ồn ào như vậy, Dung Ân cũng không muốn đi, vừa muốn từ chối, lại nghe Hạ Phi Vũ nói ” Dung Ân, cô từ trước đến nay không có cùng tham gia với đồng nghiệp, hôm nay, sẽ không lại vắng mặt chứ?”

Một loạt ánh mắt nhìn Dung Ân, Lý Hủy thấy vậy, vội kéo tay áo cô, ” Ân Ân, cùng đi nhé, cậu đừng sợ, còn có tớ mà.”

Thấy cô không nói lời nào, Hạ Phi Vũ liền cười vỗ tay, ” Nếu đã chuẩn bị xong, chúng ta đi thôi.”

Đồng sự thích thú, trang điểm công phu, một nơi như Cám Dỗ, vào đó chỉ là đốt tiền, nếu không phải công ty chi trả, ai sẽ tới một nơi xa xỉ như vậy chứ.

Hạ Phi Vũ đặt chỗ trước, mọi người ra ngoài ăn cơm Tây trước, sau đó đến Cám Dỗ.

Buổi chiều sa đọa, trong sàn nhảy, dáng người xinh đẹp quấn quít đầy dục vọng, không khí như vậy, có thể làm cho người ta ném đi bản tính, phóng thích dã tính đã bị chôn giấu trong cơ thể.

Có người đã cởi áo khoác, chỉ còn lại thắt lưng khêu gợi, theo âm nhạc sống động, nhảy nhót đủ kiểu.

Lý Hủy trời sinh đã không có khiếu nhảy, ở trong không khí cuốn hút như vậy, cũng tham gia, chỉ còn Dung Ân, im lặng ngồi trong góc.

Cửa phòng hé mở ra, trên hành lang, một gã kéo vuốt ngực cùng kéo váy ngắn của một cô gái vội vàng nhìn qua dừng bước, cô đẩy cửa ra đi vào, “Dung Ân, là cô?”

Dung Ân ngẩng đầu, chỉ thấy trên tay cô gái đang cầm điếu thuốc, tóc quăn được cột tùy ý sau lưng, toàn thân hấp dẫn cùng ngang ngược, “Mị?”

“Không ngờ lại được gặp cô,” Mị vừa múa xong, cô mang giày cao gót một tấc đi vào trước mặt mọi người, ” Cảm giác cùng cô múa mở màn như mới ngày hôm qua, người cộng tác hiện tại, tôi tìm không được cảm giác đó lần nữa, cô liền đi như vậy, thật sự đáng tiếc.”

Lời vừa nói ra, chung quanh nháy mắt đã yên ắng lại, Hạ Phi Vũ trong mắt sáng lên, ” Cô nói, Dung Ân từng ở đây nhảy mở màn?”

“Đó là bạn của cô hả?” Mị nâng ngón tay cầm thuốc lên.

Dung Ân không biết trả lời như thế nào, càng không ngờ bị vạch trần vết sẹo ở đây, trong tầm mắt chung quanh, rõ ràng đã có châm biếm và khinh thường, sau khi Lý Hủy nhìn mọi người, ngồi ở bên cạnh Dung Ân.

” Dung Ân, không thể tưởng tượng được cô lại có quá khứ như vậy?” Hạ Phi Vũ có chút hả hê đứng dậy, ” Chuyện khi nào vậy, là vì cái gì, thiếu tiền sao?”

“Oh, tôi nhớ ra rồi, ” một trong những đồng nghiệp nói, ” Còn nhớ rõ tấm hình được gửi trong mail không? Nói không chừng cô ấy cùng giám đốc, chính là ở đây gặp gỡ…”

“Phải không?” Hạ Phi Vũ tinh xảo khóe miệng ” Có lẽ như vậy, cô cũng coi như tìm được kim chủ rồi,.”

“Như thế nào, các ngươi thật khinh thường múa mở màn sao?” Im lặng nãy giờ, Mị bước lên trước, đem tàn thuốc gạt vào trong ngực Hạ Phi Vũ, ” Nhất là cô, cô tính toán thứ gì vậy?”

Cô ta rõ ràng ngẩn ra, mặt trong nháy mắt cứng đờ, ” Cô nói cái gì?”

“Chúng tôi tự mình kiếm tiền, nhan sắc là của chúng tôi, làm sao phải mất mặt?” Nhửng người ở chỗ này, hận nhất chính là ánh mắt khinh thường đó, ” Tôi nói cho cô biết, cô có cởi hết quần áo lên khiêu vũ, cũng không ai thèm liếc mắt một cái.”

“Cô—-” Hạ Phi Vũ tức giận cắn chặt răng, một tay chỉ đối phương, ” Thế nào, tự mình là chuyện không chút xấu hổ, còn không cho người khác nói sao?”

Hai người đấu qua đấu lại, lúc này, Dung Ân vội đứng dậy, cô biết gia cảnh Mị không tốt, múa mở màn ở đây là nguồn thu duy nhất, Hạ Phi Vũ tốt xấu cũng là khách hàng của Cám Dỗ, cô vài bước đến bên Mị, ” Chúng ta đã lâu không gặp , đi thôi, chúng ta đi ra ngoài nói.”

“Bị nói trúng rồi, muốn tránh sao?”

Hạ Phi Vũ không chịu buông tha, Mị vốn tình tình mạnh mẽ, cô đi về phía trước, chụp lấy tay đối phương” Cô làm ra vẻ cái gì? Mặt ngoài thanh cao, trong xương tủy không phải là một con điếm sao, như thế nào, đêm nay có cần ta tiềm nam nhân đến hầu hạ cô không?” “Trưởng phòng Hạ, bỏ đi, hôm nay là đến chơi, không đáng….” “Đúng vậy, trường phòng Hạ, bỏ đi…” Vài người thấy cách ăn mặc của Mị biết cô không dễ đụng vào, cũng không nên làm to chuyện, Hạ Phi Vũ sớm đã nổi nóng, cơn nóng giận vẫn còn chưa nguôi ” Một con gà như cô còn dám làm càn như vậy, đây là tiêu chuẩn chọn người của Cám Dỗ sao?” Vừa nghe lời này, Dung Ân liền biết sắp có chuyện. Cô vội vàng kéo Mị, đã thấy đối phương cười cười, trong mắt toát ra một loại hung ác, cô nhẹ đẩy Dung Ân ra sau, không hề cãi lại, bước ra ngoài. ” Trưởng phòng Hạ, đừng tức giận, vì loại người này không đáng…” Dung Ân vội đuổi theo đi ra, nhưng bên ngoài dòng người ồn ào, không thấy bóng dáng cô đâu. Trong sàn nhảy, đèn nhấp nháy, Dung Ân chỉ cảm thấy đêm nay sẽ có chuyện, cô không trở lại phòng, mà theo con đường quen thuộc vào phòng nghỉ. Sau vài li rượu, Hạ Phi Vũ hét lên, cơn tức giận đầu mình lúc này mới được trút xuống, mọi người bắt đầu ca hát lần nữa, không khí náo nhiệt lại trở lại. “Mọi người cứ chơi, tôi đi toilet.” “Trường phòng hạ, muốn chúng tôi đi cùng không?” “Không cần,” cô tự đứng dậy, bước ra cửa, ” Thật đúng là dỡ cô ta tìm người đến sao….” Hạ Phi Vũ một tay chống vách tường, uống vài ly, dạ dày có chút không thoải mái, lúc đi vào toilet, bên trong rất yên lặng, rửa mặt, liền cảm thấy dễ cịu hơn. Trên vai bỗng nhiên bị vỗ xuống, cô ngẩng đầu lên, chỉ thấy một gã nam nhân hung hãn đứng sau lưng cô, trong lòng hồi hộp, rút bả vai về ” Đây là toilet nữ….” Lúc xoay người, mới phát hiện đằng sau còn vài người nữa. Cô lúc này mới bắt đầu kinh hoảng, vội vàng lùi lại, ” Các ngươi là ai, muốn làm cái gì?” “Không muốn gì cả, ” nam nhân cầm đầu xắn tay áo, lộ ra cánh tay săn chắc, ” Chỉ muốn nhìn xem, con người thanh cao, bị anh em chúng ta đặt dưới thân sẽ có bộ dạng thấ nào.” “Đừng lại đây,” Hạ Phi Vũ có thể đoán trước sẽ xảy ra chuyện gì, cô sợ hãi đưa cánh tay ôm trước ngực, “Tôi có thể cho các anh tiền, các anh muốn bao nhiêu…” “Tiểu thư, ” bàn tay to lớn chạm cằm cô, ” Chúng ta không cần tiền, chỉ muốn người của ngươi, hôm nay ta muốn nếm thử một chút, giúp các huynh đệ này, đã vài ngày chưa được khai thông….” “Đại ca”, phía sau có người nói, ” nói không chừng cô ta không phải người ở đây đâu” “Không phải ta cũng muốn.” Hạ Phi Vũ bị dù dọa hoảng sợ, cô thừa dịp lúc họ nói chuyện, vội chạy ra cửa, cũng không ngờ nam nhân đã đoán được ý định của cô, cánh tay chụp tới đem cô ép vào trong ngực, một tay kia điêu luyện sờ một bên ngực cô, “Lớn nhỏ vừa vặn thích hợp.” Lời nói dâm loạn truyền vào tai cô, Hạ Phi Vũ không ngừng giãy giụa, “Buông, Buông ra, các người là đồ súc sinh….” “Chúng ta chính là súc sinh.” bàn tay tay to lớn chui vào trong áo len, lôi kéo 1 chút, liền đem áo ngực kéo ra, ” Súc sinh mới có thể làm cho cô thích” “Không cần …” Hạ Phi Vũ gào théo khóc thành tiếng, nhưng sức lực quá ít, ngay cả một ngón tay của anh ta cũng kéo không ra. Mấy người bên cạnh đã vây quanh lại, kéo váy của cô, tất chân trên dùi bị xe rách, bàn tay to lớn xâm nhập váy cô, đã kéo lấy viền quần lót. “Thà tôi ra, đừng…” “A—-” xoay mình, thân dưới chợt lạnh, nam nhân giơ quần lót trên tay, đắc ý, ” Nếu cô dám đi ra ngoài như vậy, tôi sẽ tha cho cô, thế nào?” Hạ Phi Vũ cuộn mình trên mặt đất, trên mặt lớp trang điểm đã nhòe vì nước mắt, cô chật vật kéo váy cùng áo, ánh mắt có chút do dự, đẩy mạnh nam nhân, chạy ra khỏi toilet. Thân ảnh biến mất ở cửa, bên trong nhấy người nhìn nhau, theo đi ra ngoài. Cô không dám chạy quá vội thành tiếng, cũng không muốn bị đuổi kịp, cho nên bước chân nghiêng ngã lảo đảo, phía trước mặt chính là đại sảnh, Hạ Phi Vũ gắt gao cúi đầu ôm ngực, cuối đầu xuống đi qua. “Tiểu thư,” phía sau, nam nhân gọi cô, ” Em không phải quên cái gì sao?” “Ha ha ha—-” trong đam người, cười vang, càng ngày càng nhiều người vây lại, ” Ngay cả quần cun4ng không cần đã đi rồi sao, ha ha…” Tóc rớt xuống dán chặt hai má, cô không dám ngước mặt lên, chỉ có thể nhìn ra phía sau ánh sáng có vài nam nhân. Quần lót của cô trên ngón trỏ của tên cầm đầu, trên tay tên còn lai, cầm áo lót của cô. Hạ Phi Vũ cắn môi, bất lực đứng trong đám người, nước mắt tuôn rơi xuống, cô sợ hãi lắc đầu “Không được lại đây, đừng lại đây….” ” Oh!, thì ra bên trong cái gì cũng chưa mặc a….” “Này, ngẩng đầu lên, cho chúng ta xem có phải vậy không…” “Không được, xin các ngươi …hu … hu….” Cặp mắt lang sói như muốn ăn tươi nuốt sống cô, trước mặt mọi người, tên cầm đầu đi lên, bàn tay to lớn để trên mông cô, bóp mạnh một cái, ” Các huynh đệ ai muốn cô gái bé nhỏ này, chờ ta chơi đùa xong, sẽ có phần.” “Có thật vậy không?” Trong đám người, ồn ào. “Đương nhiên là thật…” Một đôi tay thon dài, bỗng nhiên đẩy đám người ra đi vào, bị đẩy ra người xem vốn tức giận, nhưng thấy gương mặt đối phương, một đám sợ không dám lên tiếng ngoan ngoãn lùi ra. ” Buông ra, không được đụng ta ———–” Hạ Phi Vũ bị vây trong đám người, ra sức phản kháng, ở sau đẩy ra một người, dường như là lăn lộn về phía trước, cô không dám ngẩng đầu, thầm nghĩ nên trốn khỏi chỗ này lập tức, muốn cho cơn ác mộng này tỉnh lại. Thân thể mệt mỏi đụng vào một lồng ngực, cô vung tay đánh tới ” Thả ta đi, đừng….” Cổ tay bỗng nhiên bị nắm chặt, gióng nói nam nhân quen thuộc vang lên, ” Phi Vũ” Hạ Phi Vũ đột nhiên khiếp sợ, ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mông lung, sắc mặt sợ tới mức trắng bệch, bộ dáng thập phần đáng thương, “Tước, tước. . . . . .” Cô hai tay nhanh chóng ôm cổ anh, toàn thân run rẩy, Nam Dạ Tước một tay kề sát lưng cô, ánh mắt dừng lại cách đó không xa, thấy quần lót trên tay nam nhân. Mọi người nhìn nhau, Tước thiếu ở đây ai không biết, lại thấy quan hệ với nữ nhân này, bọn họ hiển nhiên gặp rắc rối lớn. Nam nhân cầm đầu đem quần lót giấu sau lưng, ùm một cái quỳ gối trên mặt đất, ” Tước thiếu, không liên quan đến chúng tôi, chúng tôi bị người khác sai khiến….”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.