Ám Dục

Chương 64



Nam Dạ Tước cởi áo khoác, khoác lên vai cô, anh chậm rãi xăn tay áo, khuôn mặt trầm tĩnh, nhưng đáy mắt nham hiểm hung ác tựa như sóng biển cuồng phong tàn sát bừa bãi đứng lên, ” Những ai không liên quan, nhắm mắt lại, cút xéo.”

Những người vây quanh xem, nhìn thấy anh như vậy, không ai dám nán lại, vội vàng rời khỏi.

Hạ Phi Vũ nắm chặt tay áo Nam Dạ Tước, không dám rời anh một bước.

Nam Dạ Tước mở đường bước về trước, Hạ Phi Vũ nắm chặt tay anh, ” Tước, anh đi đâu, đừng bỏ tôi lại….”

CÔ trong mắt Nam Dạ Tước, chưa bao giờ thảm hại như vậy, anh cũng chưa bao giờ chạm vào, bởi vì muốn giữ cho cô nguyên vẹn, sự cao ngạo cùng trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô hoàn toàn bị thay thế bởi sự sợ hãi tột cùng, anh nắm nhẹ tay cô, dẫn cô đến trước mắt những người kia.

“Ai sai các ngươi?”

“Là…” Một tên cân nhắc, vẫn không dám đắc tội với Nam Dạ Tước, ” Là người múa mở màn , Mị”

Nam Dạ Tước một tay túm cổ áo đối phương, kéo lên, tay phải nắm chặt, nện thật mạnh vào mũi hắn, tiếng xương gãy răng rắc truyền đến, nhưng anh vẫn không bỏ qua, sau khi đấm vài đấm liên tiếp, mới ném người gần như hấp hối trên mặt đất.

“Người của ta các ngươi cũng dám đụng, hôm nay, các ngươi sờ một chút, ta khiến các ngươi gãy một khúc.”

“Tước thiếu tha mạng, không phải chúng tôi … Nếu sớm biết như vậy, có mượn gan trời chúng tôi cũng không dám như vậy….”

Nam Dạ Tước băng qua những người đang quỳ, đến trước mặt gã cầm đầu, anh túm áo hắn, kéo về phía trước, đồng thời nói với mấy người phía sau, ” Các ngươi theo ta lại đây, còn ngươi, đi kím cô gái đó lại đây, nếu không dẫn cô ta được tới phòng Vip, các ngươi ai cũng đừng nghĩ còn sống rời khỏi….”

Cánh tay Hạ Phi Vũ trong tay anh lạnh run, anh nhẹ giọng an ủi, ” Đừng sợ, ai chọc cô, tôi sẽ cho chúng nó trả giá đắt!”

Dung Ân tìm một vòng ở Cám Dỗ, cuối cùng cũng tìm được Mị ở phòng luyện nhảy.

Cô dựa lưng vào song thủy tinh, trên mặt đất ngổn ngang tàn thuốc, Dung Ân lặng lẽ đến, ” Tôi tìm cô nãy giờ “.

” Tìm tôi làm gì? ” cô gái quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe.

” Mị, có đôi khi chúng ta không cần quá để ý đến ánh mắt của người khác, miệng là của các ả, chúng ta muốn quản cũng không được.”

” Dung Ân, tôi và cô không giống nhau,” thấy cô bị sặc khói thuốc của mình liền ném nửa điếu thuốc còn lại xuống mặt đất, dùng đôi giày cao gót dẫm lên, ” nếu có lựa chọn khác cô gái nào muốn đến nơi như thế này? Chúng ta cùng cười, cùng tươi trẻ, chúng ta sạch sẽ , nhưng ở trong mắt người khác, chúng ta vẫn là đem bán mình, không ai hiểu chúng ta, cũng không ai có thể chấp nhận….”

Mị nói xong lời cuối, đôi mắt liền đỏ lên, Dung Ân cổ họng nghẹn lại, cúi xuống ôm lấy cô, ” Người khác không biết …, không có vấn đề gì, lúc trước khi chúng ta bước vào…, không phải đã chấp nhận từ bỏ một số thứ hay sao? “

Giống như cô, Nam Dạ Tước đến bây giờ đều khẳng định rằng lần đầu tiên của cô là cho người khác.

” Tôi không muốn vứt bỏ, không muốn bị người khác khinh thường, Dung Ân…”

Lần đầu tiên, họ cảm giác được mình cùng chung cảnh ngộ, Mị hai tay ôm chặt ở sau lưng Dung Ân, ánh sáng dưới ngọn đèn chiếu sáng hai bóng dáng cô đơn.

” Mị.” Lúc này ở cửa truyền đến tiếng gọi khẽ.

Cô gái lau khóe mắt ướt át, thấy đối phương tiến lại liền hỏi, ” Làm tốt chứ? “

Nam nhân ánh mắt lảng tránh: ” Làm tốt, có khách mới tới phòng Vip, muốn cô qua đó uống chén rượu “

” Được, tôi qua ngay “. Cô vỗ nhẹ trên vai Dung Ân, ” Khi nào có thời gian chúng ta sẽ lại gặp nhau. “

” Tôi và cô cùng đi “. Thấy cô không có việc gì, lo lắng trong long Dung Ân lúc này mới buông lỏng, bọn họ định ra phòng Vip

” Chuyện hôm nay thật xin lỗi, tôi nghĩ họ đều là bạn của cô. “

” Không có việc gì, họ muốn nghĩ như thế nào là chuyện của họ “

Nam nhân đi ở phía trước, phía sau hai người chỉ lo nói chuyện, căn bản là không nhận ra được sự khác thường của anh ta.

Đi đến cửa phòng Vip, nam nhân dẫn đầu gõ cửa, Dung Ân nghe được một giọng nam truyền ra ” Vào đi.”

Cô nhíu mày, mới vừa nhận ra giọng nói quen thuộc, cửa đã mở ra, đập vào mắt là một gã đầu đầy máu, nằm trên mặt đất, ngay sau đó, Nam Dạ Tước vẻ mặt u ám ngồi trên sô pha, ôm Hạ Phi Vũ trong lòng.

“Không——” Dung Ân hi vọng bắt được tay Mị, cùng lúc đó nam nhân kế bên đã đẩy cô vào trong phòng, cửa lập tức bị khóa trái.

“Mở cửa, mở cửa, Mị ——”

Cô gái lảo đảo vào, ánh mắt đảo qua nam nhân nằm trên mặt đất, biết sắp có chuyện xảy ra.

Trong phòng tràn ngập mùi thuốc lá, cô lạnh lùng ngẩng đầu, thấy Hạ Phi Vũ đang ở trong lòng Nam Dạ Tước, khóc không ngừng, ” Các người muốn gì?”

“Những người này là do cô tìm?” Nam Dạ Tước dùng chân đá nam nhân nằm trên mặt đất.

“Đúng,” Mị không hề muốn chối cãi, hướng mắt nhìn Hạ Phi Vũ đang khóc , miệng cô cười lạnh nhạt, ” Xem ra, tôi đã nhỏ phải râu hùm rồi, không nghĩ tới cô ta là người của Tước thiếu.”

“Nếu đã muốn động vào, cô nên biết hậu quả.”

Cô gái gật đầu, ” Nhưng tôi Không hề hối hận.” Cô bước lên hai bước, thấy Hạ Phi Vũ ngoại trừ một chút sợ hãi không hề bị xâm hại, ” Đó là cô ta tự chuốc lấy.”

Cảm giác được cô gái trong lòng khóc càng dữ dội, sữ phẫn nộ trên mặt Nam Dạ Tước đã không giấu nổi, ” Cô chỉ là múa mở màn của Cám Dỗ, dám có lá gan như vậy sao.”

Hạ Phi Vũ nghẹn ngào, hai vai run rẩy, cô sợ đối phương nói ra chuyện tranh chấp lúc ở phòng rượu, liền nhanh chóng ôm eo anh, khóc lóc nói, ” Tước, tôi sợ, tôi không muốn sống nữa, làm sao bây giờ, rất nhiều người thấy…”

Nhớ tới trên hành lang, những ánh mắt như xuyên thấu, cô nhịn không được nấc lên, ” Nếu anh không xuất hiện, tôi phải làm sao bây giờ, tôi phải làm sao bây giờ…”

Nam Dạ Tước ôm chặt vai cô đứng lên, cô gái này, anh đối với cô, quả thật tồn tại một loại tình cảm khác thường, Hạ Phi Vũ nói rất đúng, hôm nay nếu không phải anh đến Cám Dỗ đúng lúc, cô sẽ bị lăng nhục trước mặt mọi người, thậm chí….

“Mở cửa, để tôi vào!” Cửa phòng truyền đến âm thanh gõ cửa đùng đùng.

Dung Ân sợ gặp chuyện không may, cô biết rõ tính tình Nam Dạ Tước, xem tình hình vừa rồi, Hạ Phi Vũ dường như đã gặp chuyện gì, “Mị, cô không sao chứ? Nam Dạ Tước cho tôi vào ——”

“Tước thiếu, thật sự không liên quan đến chúng tôi, ” Mấy người bên cạnh đã thú nhận, cúi đầu khom lưng, ” Là cô ta tìm chúng tôi, nói muốn giáo huấn một cô gái, chúng tôi mới…”

“Giáo huấn như thế nào?”

“Này…” Nam nhân đứng đằng trước bộ dạng xấu hổ, do dự một hồi sau mới nói, ” Nói, nói là mấy người chúng tôi, sau…. sau khi lột quần áo trên người cô ta đem ném cô ta ra đường.”

Hạ Phi Vũ lòng còn sợ hãi, nghe vậy, càng thêm lạnh run, ngay cả hàm răng cắn chặt đều run lên không ngừng.

Nam Dạ Tước hừ một tiếng, nụ cười lạnh thấu xương, khóe mắt sắc bén nóng nảy điên cuồng, anh nhấc chân lên, giọng điệu lạnh lẽo, ” Cô đã thích như vậy, được, các ngươi xử lý cô ta tại đây, nếu không, ai cũng đừng nghĩ ra khỏi cửa này.”

Vẻ mặt trấn tĩnh của Mị, lúc này mới tan rã thần sắc, ” Muốn đánh phải không, tôi sẽ không nháy mắt dù chỉ một chút…”

“Lúc cô tìm người, nên nghĩ đến hậu quả.” Môi Nam Dạ Tước lạnh lùng nhếch lên sắc sảo thích thú.

“Thả ta ra —-” Mị vội vàng xoay người chạy đến cửa, kéo ra, lại phát hiện cửa đã bị khóa chặt, bên ngoài, Dung Ân nghe được động tĩnh, kịch liệt đập vài cái, ” Mị, cô sao rồi?”

“Thả tôi ra, cút ngay, đừng đụng tôi —-”

Bên trong âm thanh dường như bị kéo trở về, Dung Ân dán lỗ tai trên cửa, ngay sau đó là tiếng quần áo bị xé rách, cùng với tiếng thét choi 1tai của phụ nữ.

“Đừng như vậy, Nam Dạ Tước, anh thả cô ấy ra…”

Dung Ân ở ngoài cửa hét nửa ngày, bên trong lại như trước không dừng tay, cô gấp đến độ vội vàng xoay người đến phòng nghĩ của Cám Dỗ, ôm đồm cầm tay của quản lý, ” Quản lý, mau, đã xảy ra chuyện…”

” Dung Ân?” Quản lý đang ăn cơm trưa, phản ứng lại khi đã muốn bị Dung Ân kéo ra tới cửa, ” Xảy ra chuyện gì?”

“Mị, cô ấy ở phòng Vip gặp phiền toái, hiện tại cửa bị khóa trái, ai cũng không thể vào được…”

“Cái gì?” Quản lý kinh hãi, rút tay lại ” Tôi đi lấy chìa khóa.”

“Cô xem rõ ràng chưa, trong phòng Vip là ai?”

” Là Nam Dạ Tước!” Dung Ân thấy quản lý dừng bước, liền vội thúc giục nói, ” Nếu không tới ngay e rằng không kịp nữa…”

“Tước thiếu?” Quản lý giọng nói tối sầm lại, ” Mị làm sao lại đắc tội với anh ta?”

“Quản lý, vẫn là nên đi trước rồi nói sau,” Dung Ân vội vàng, mồ hôi nhễ nhại, kéo tay đối phương, đã thấy cô không nhúc nhích đứng ở đó , ” Dung Ân, chuyện này, chỉ có thể trách Mị tự mình chuốc lấy phiền phức.”

“Sao chị có thể nói như vậy?” Dung Ân khó có thể tin, nhìn chằm chằm cô, ” Cô ấy chính là người chủ chốt của Cám Dỗ”

“Chỉ là, Cám Dỗ không thể đắc tội với Tước thiếu, ” Quản lý một tay chống trên ghế, bước chân chênh vênh ngồi xuống, ” Khách khác gây chuyện, chúng ta còn có thể che chở, nhưng nếu…”

“Vậy, liền trơ mắt nhìn sao?”

” Dung Ân, ai bảo cô ấy đắc tội với anh ta.”

Bo bo giữ mình, thật là khiến lòng người lạnh giá đến cực điểm, Dung Ân trở lại cửa phòng Vip, bên trong đã yên lặng rất nhiều, càng không thể nghe được động tĩnh, cái loại bất an đó lại càng muốn trào ra khỏi ngực, ngoài cửa, ngay cả người đi ngang qua cũng đều trốn tránh, sợ chuốc họa vào thân.

” Nam Dạ Tước, anh mở cửa, anh mở cửa—-” Dung Ân tay chân cùng sử dụng, nhưng cái cửa kia thật sự rắn chắc, chân đá mấy cái, cũng không hề lay động.

Bên cạnh, chậu bon sai đắt tiền, Dung Ân cũng không biết sức lực đâu ra lại có thể nhấc lên đập về phía trước.

Sau tiếng đánh dồn dập, không lâu, một gã mở cửa ra.

Dung Ân vội vàng đi vào, chỉ thấy mấy gã đàn ông đang bối rối sửa sang quần áo, trên bàn trà to lớn, Mị giạng mở hai chân nằm trên mặt, dưới thân máu tươi chảy ra lộn xộn, mái tóc quăn hỗn độn xõa trên mặt đất, lớp trang điểm đậm dường như bị nước mắt rửa sạch, hiện ra khuôn mặt trắng bệch.

Ánh mắt kích động, Dung Ân lẳng lặng đi đến.

Thấy cô vào, ánh mắt Mị chuyển động, vẻ mặt lúc này, ngược lại yên ắng như mặt hồ.

Dung Ân đặt hai chân cô nằm xuống, cởi áo khoác khoác lên người cô, cô gái miễn cưởng cử động, hai đùi thon dài run rẩy, khép lại bất động, Dung Ân ngồi xổm xuống, kéo nhẹ nhàng chiếc quần bị tuột tới mắt cá chân lên, cô gái im lặng hồi lâu, lúc này nước mắt mới trào ra, ” Tôi không sao, coi như là bị chó điên cắn mấy phát.”

Dung Ân nhanh chóng mặc lại quần áo cho cô, cũng cài lại hết nút áo, cúi đầu không hề ngẩng lên, cũng không liếc qua Nam Dạ Tước một cái.

Cô không biết, mệnh của các cô sao lại hèn mọn đến vậy?”

” Nam Dạ Tước, cùng lắm, cô ta chỉ là bạn nhảy vài lần với cô, chuyện này cô cũng muốn quản sao?” Nam Dạ Tước thấy cô không hề ngẩng đầu lên, liền lạnh lùng nói.

“Anh vĩnh viễn sẽ không biết được,” Dung Ân đứng dậy, trên con ngươi bao phủ một tầng mông lung, ” Anh cho rằng sự việc có thể nghe qua từ người khác sao?”

” Căn nguyên chuyện này, cô cũng nên ở đây, cô ta tìm người đối phó Phi Vũ, thủ đoạn độc ác như vậy, nên cho cô ta tự mình nếm chút mùi vị.”

“Tôi là ở đây,” Dung Ân dường như hét lên, chuyện này cũng bởi vì cô mà nên, ” Cho dù Mị ngàn không nên vạn không nên, anh cũng không thể đối với cô ấy như vậy.”

” Hơn nữa,” Dung Ân nhìn Hạ Phi Vũ, ” Anh có hỏi qua, Mị vì sao làm vậy không? Anh đối với Hạ Phi Vũ chỉ có che chở, anh có nghe qua lời nói của người khác không?”

“Tại sao tôi phải nghe người khác nói?” Nam Dạ Tước thấy cô chất vấn như vậy, cơn tức cũng trào lên, ” Chuyện này, là tôi tận mắt nhìn thấy.”

“Tước, thôi đi.” Hạ Phi Vũ giữ chặt tay anh đứng dậy, trên mặt, thần sắc sợ hãi vẫn chưa tan biến, ” Tôi không muốn ở chỗ này nữa.”

Thủ đoạn như vậy, xem ra cô ta cũng run sợ trong lòng, nhưng cuối cùng là cho cô ta thở phào, nghĩ đến đây, ánh mắt hướng nhìn phía Mị toát ra mấy phần mãn nguyện.

“Cô hiện tại biết thôi đi?” Dung Ân thấy cô ta bộ dạng giả mù sa mưa, bỗng nhiên phẫn nộ, trong lòng đau xót, “Cô nếu thật muốn thôi đi, sẽ không có chuyện như vậy xảy ra, Nam Dạ Tước, nếu cô ta lương thiện như anh nghĩ, thì sẽ sớm kêu anh dừng tay.”

Hạ Phi Vũ, trước một bộ dạng, sau một bộ dạng, làm thế nào có thể thành thục như vậy, Dung Ân nhớ tới ánh mắt đó của Mị, trong lòng cũng lắp đầy bi thương, cô thuận tay cầm lấy ly rượu trên bàn hất vào mặt Hạ Phi Vũ.

“A—–”

Nam Dạ Tước hiển nhiên không ngờ cô lại hành động như vậy, lúc anh kềm chặt cổ tay cô, ly rượu đã hất hết vào mặt Hạ Phi Vũ < há="" há,="" đáng=""> “Dung Ân, cô thật sự không coi ai ra gì!”

Cô giãy giụa khỏi tay anh, ném ly rượu xuống đất, nhìn Hạ Phi Vũ đang cúi đầu xuống nói, ” Ở trước mặt anh ta, cô không dám trả đũa, tôi không cần giả bộ, cho nên, ly rượu này nhất định phải tạt vào cô.”

Rượu chảy theo tóc Hạ Phi Vũ xuống, trên mặt đầy mùi rượu, cô không nói một câu, hai mắt bị che khuất lộ ra căm hận, Dung Ân nói đúng, cô sẽ không đánh trả.

Nam Dạ Tước tuy rằng sắc mặt khó coi tới cực điểm, nhưng cũng không có vì cô ra mặt, Hạ Phi Vũ tức giận cắn môi dưới, chỉ có thể tạm thời nuốt tức giận vào trong.

Dung Ân trở lại bên cạnh Mị, hai tay ôm chặt vai cô, ” Có thể đi không?”

Cô gái gật đầu.

Dung Ân nâng cô đứng dậy, Mị dương như đem toàn bộ cơ thể dựa vào Dung Ân, hai chân khó khăn đi đến cửa, dọc đường đi, còn có vết máu loang lổ trên sàn.

Nam Dạ Tước mắc sát bén chằm chằm nhìn bóng dáng Dung Ân, tới cửa, bước chân chậm rãi về phía trước liền dừng lại, Dung Ân xoay đầu lại, ” Nam Dạ Tước, hôm nay đổi lại là tôi, anh cũng sẽ đối xử với tôi như vậy sao?”

Vần đề này, cô không quan tâm đáp án của anh là gì, cho nên không đợi anh trả lời, dìu Mị ra khỏi.

Nam Dạ Tước nhìn cô từng bước một ra ngoài, trong lòng, không hiểu sao lại khó chịu như vậy. Anh làm chuyện gì, ở trong mắt cô, dường như đều sai, đều là tội ác tày trời.

Ra khỏi Cám Dỗ, bởi vì không về phòng nghỉ thay đồ, toàn thân Mị lạnh phát run, cô giữ chặt cánh tay Dung Ân, ” Bộ dạng tôi thế này, không thể về nhà.”

” Tới nhà của tôi đi.” Dung Ân đón xe, trở lại cư xá trước đây.

” Dung Ân, cám ơn cô.”

“Mị, cô an tâm ở lại đây, cô đi tắm trước đi , tôi chuẩn bị nước cho cô.”

” Ân Ân, về sau, cô có thể gọi tôi là Tư Cần, đây là tên thật của tôi.”

“Được.” Cô cầm tay đối phương, đứng dậy đi vào phòng tắm, tìm bộ quần áo sạnh sẽ đặt ở cửa.

Dung Ân ngồi trong phòng ngủ của mình, nơi này vẫn được bài trí như cũ, không có gì thay đổi, khi cô dọn sang nhà Nam Dạ Tước, chỉ mang theo mấy bộ quần áo, đã lâu không có về nhà, cảm giác ấm áp trước đây rốt cuộc không tìm lại được.

Đợi lâu, Dung Ân không thấy Tư Cần đi ra, cô ở cửa gọi vài tiếng, không thấy bên trong trả lời, trong lòng bất an, vội đẩy cửa vào.

Trong bồn tắm nhỏ hẹp, Tư Cần nửa ngồi nửa nằm bên trong, vùi đầu giữa hai đầu gối, Dung Ân tiến lên, đưa tay khẽ đặt trên vai cô, “Đừng nghĩ nữa…”

Cô gái nén tiếng khóc, thân thể run rẩy không ngừng, Dung Ân cầm khăn mặt lau nhẹ trên lưng cô, một lúc sau, Tư Cần mới ngẩng đầu nói, “Cô yên tâm đi, tôi sẽ không nghĩ lung tung đâu.”

“Mấy này nay, cô cứ ở đây.” Dung Ân vén tóc dài của cô, thấy sau lưng một mảng lớn ứ máu, cổ họng cô nghẹn lại, không đành lòng nhìn lại, liến nhìn hướng khác.

“Cảm ơn cô….”

Giọng cô ủ rũ, rồi làm bộ như không có gì , ” Chuyện như vậy xảy ra trên người tôi, không phải là lần đầu , hôm nay, chọc giận Tước thiếu, tôi còn nghĩ sẽ không thể sống đi ra ngoài, Dung Ân, trừng phạt như vậy,trong phạm vi này, đã coi như là nhẹ…”

Dung Ân thở dài, muốn nói gì cũng đều không nói được, phạm vi như vậy, thật sự làm cho người khác run sợ, cô sẽ không an ủi cô ấy, chỉ là đem quần áo lại, đặt trên ghế.

Trong phòng tắm chỉ còn một mình Tư Cần, khi Dung Ân trở lại phòng ngủm di dộng đã reo không ngừng.

Cô cầm lên, không một chút do dự tắt máy.

Lặp lại vài lần sau, đối phương cuối cùng không có tính nhẫn nại, tiếng còi ô tô dưới lầu vang không ngừng.

Dung Ân đẩy cửa sổ, nhìn ra, chỉ thấy xe Nam Dạ Tước dưới đèn đường, di động lại vang lên, cô bất đắng dĩ nghe máy, ” Alo….. đêm nay tôi ở đây, không muốn về…”

” Năm phút, cô xuống hoặc là tôi đi lên…”

Phía sau, cửa phòng tắm mở ra, Dung Ân vội cúp máy, Tư Cần vừa mới thay quần áo đi tới.

Cô rót nước để ở đầu giường, “Tư Cần, đêm nay tôi… muốn đi bệnh viện thăm mẹ tôi, cô nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai tôi trở về.”

“Được, cô đi đi.” Tư Cần im lặng ngồi trên giường , thấy cô còn đứng đó, cô cố nặn ra một nụ cười, ” Tôi không sao, cô không cần lo lắng”

Dung Ân lại dặn vài câu, thấy quả thật cô đã ổn lại, mới đi xuống lầu.

Đèn đường ảm đạm sáng , dưới bóng cây, bóng của anh bị kéo dài ra.

Cô đi lên trước, nhưng chưa đến gần, chỉ đứng một bên xe.

Nam Dạ Tước ném thuốc trên mặt đất, sắc mặt âm u, mở cửa xe, ” Lên xe!”

Dung Ân liếc anh, cơn giận còn sót lại chưa tiêu tan, cô mở cửa xe ngồi vào, Nam Dạ Tước nới lỏng cà vạt, một đạp nhấn ga lao xe đi


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.