Ám Dục

Chương 73



Chẳng lẽ ngày xưa yêu nhau, khiến cho anh ta một chút tin tưởng cô cũng không có?

Dung Ân nhịn không được nước mắt cứ thế rơi xuống.

Bây giờ , Dung Ân -cô để cho người khác làm thế nào để tin tưởng cô đây, cô chậm rãi buông tay xuống dưới, quần áo là chính cô ta chọn lựa, đặt ở trong nhà, người khác không có khả năng sờ đến, hơn nữa gặp chuyện không may về sau cô cùng Diêm Việt đúng là đường ai nấy bước, thuốc hen suyễn của anh cũng là qua tay của cô , cho nên, đổi lại là ai, đều có thể nghi ngờ cô được.

Nửa năm, anh sống đời sống thực vật.

Dung Ân thật sự không dám nghĩ, trong vòng nửa năm, cô đau lòng gần chết, mà Diêm Việt lại nằm ở trên giường, toàn thân bị cắm đầy những cái ống truyền dịch, không hề hay biết gì.

Hai mắt cô rủ xuống dưới nhìn đôi chân đi bộ lâu có chút mỏi, cô chỉ cảm thấy cả người lung lay sắp đổ.

Diêm vượt lên trước, gắt gao đem cô ôm vào trong lòng,” Ân ân, thật sự xin lỗi em.”

Anh ôm cô thật chặt, thế cho nên cô hoàn toàn không thể dãy dụa được,” Anh không cần phải nói xin lỗi tôi , các ngươi đều như vậy mà nghi ngờ tôi,Anh bây giờ lại tại sao lại quay trở về tìm tôi?”

” Anh hối hận,” Diêm Việt không để cho cô có cơ hội phản kháng,” Anh không nên trong lòng nghi ngờ em, ân ân, Trong lòng anh, một mực đều tin tưởng em.”

” Nói cho cùng, có phải là vận mệnh đang trêu đùa chúng ta,” Dung Ân để mặc cho anh ôm lấy, một đôi mắt đẫm lệ trong suốt lộ ra vô cùng trống rỗng,” Chuyện này không bao giờ có thể nói rõ dàng được, Anh tin, còn Bác Diêm trai, Bác Diêm gái thì tin sao? Bọn họ hận tôi như vậy, chắc là sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.”

” Ân ân, chuyện này anh sẽ sai người điều tra rõ dàng, rồi sau đó đem tình cảm của 2 chúng ta nói chuyện với bố mẹ anh, cho dù bọn họ phản đối, anh cũng muốn kiên trì đến cùng.”

Dung Ân hai tay đặt trước ngực Diêm Việt khẽ đẩy anh ra, người đàn ông vòng tay vô lực dần dần buông tay,” Việt, mặc kệ chân tướng như thế nào, là tôi nghĩ không muốn kiên trì nữa, tôi mệt mỏi quá, tôi không muốn cuốn vào bất cứ một cuộc tranh luận nào , tôi chỉ mong muốn trở lại khoảng thời gian bình thường .”

” Em có phải vẫn đang còn vì chuyện mẹ em mà trách anh?”

“Tôi không có trách ai,” Dung Ân ngẩng đầu, con ngươi lạnh lẽo trở nên bình tĩnh , cô nghĩ về cuộc nói chuyện với anh lần trước ,” Lần trước , chuyện của Nam Dạ Tước, Anh cũng thừa nhận mình là ngươi gây nên, Việt , tôi không muốn đi theo anh chờ đợi hay lo lắng, tôi thật vất vả lắm mới thoát khỏi anh ta, cũng giống nhau thôi, , hiện tại, tôi chỉ muốn mẹ tôi có thể mau chóng khôi phục, anh hiểu chưa?”

“Vậy, hiện giờ trong lòng của em , còn có yêu anh không?”

Dung Ân xoay người, vấn đề này, đổi lại lúc trước, cô nhất định sẽ không chút do dự trả lời, nhưng hiện tại bây giờ cô chỉ biết cúi đầu xuống, suy nghĩ một hồi sau đó nhất quyết ngẩng lên ôn nhu nói,” Việt, cuộc sống cũng không phải chỉ có dựa vào tình yêu, nhờ vào tình yêu mà chống đỡ được tất cả, bao nhiêu người yêu nhau mà không có thể ở cùng một chỗ, thích hợp chính mình, có lẽ, cũng không phải đã từng nhất quyết đợi người kia trở về.”

Hiện tại , cô quá mệt mỏi,” Nam Dạ Tước nói anh đặt chân chợ đêm, tôi hỏi anh, hiện tại anh thu tay lại, liệu rằng còn kịp không ?”

Diêm Việt lông mày nhíu lại, một khi đã đặt chân vào , anh cũng sẽ không có ý định thu tay lại,” Ân ân, chỉ có như vậy, anh mới có thể để cho diêm gia trở nên tốt hơn , mới có thể củng cố thêm địa vị của Diêm gia.”

Dung Ân gắt gao nắm lấy chiếc bàn bên cạnh ,” Việt, muốn được cái gì, sẽ trả giá tương ứng một cái giá lớn như vậy, tôi chỉ hi vọng anh cái gì cũng tốt.” Nói xong, liền rời đi.

” Ân ân?” Diêm Việt vội vàng kéo cổ tay của cô lại,” Hôm nay dù xảy ra chuyện gì, anh cũng muốn có em đang ở đây, ở bên cạnh anh.”

Dung Ân dừng chân, gạt tay anh , nhất quyết giằng ra bước đi, cô cái gì cũng không muốn nói liền đi ra đường lớn, Diêm Việt tưởng rằng nói ra chân tướng một năm trước, Dung Ân gặp lại anh đúng lúc mâu thuẫn, lại không biết, cô sớm đã mệt mỏi, đến ngay cả khí lực cũng không có.

Còn có một việc, hắn cũng không có nói cho cô biết, hiện tại Diêm Việt, đến cái dũng khí thẳng thắn cũng không dám nói.

Qua vài ngày , thời gian cũng trở nên yên ắng, hiện tại Dung Ân có rất nhiều công việc cần giải quyết, cuộc sống bận rộn không ngớt .

Nhớ lại trước kia, cô như trước là một người bình thường, ngay cả việc làm cũng không có, đi khắp thành thị trong khắp ngõ ngách, trải qua rất nhiều gian truân, giờ cuộc sống cũng đã thuộc về mình.

Mua vài món ăn về nhà, mở cửa đi vào,” Mẹ?”

Cô đem vài món ăn đặt ở trên bàn cơm, cô đi vào trong phòng mẹ Dung, nhưng lại không thấy bóng dáng bà đâu, cô vội vàng tìm một vòng trong phòng, Dung Ân trong lòng bống loáng thoáng kêu lộp bộp. gấp rút đẩy cửa ra ,chạy xuống lâu tìm kiếm.

Loại khẩn trương sợ hãi vừa lan tràn đến ngực, nhưng lại trông thấy cách đó không xa hai cái bóng dáng khác nhau , chậm dã tản bộ.

Mùa đông hoàng hôn rất đẹp, ánh nắng chiều như tấm thảm làm bằng gấm vóc loại thượng hạng tại phương Tây, trăm hoa đua nở, trong công viên nhỏ , người đàn ông đưa lưng về phía Dung Ân, anh đẩy xe lăn, bóng dáng cao ngất với đôi chân thon dài rất có lực, mẹ Dung quay đầu lại đang cùng anh ta nói cái gì đó, trên gương mặt bà có chút cười , Dung Ân đã lâu lắm rồi không thấy.

Không gian bên đó quá yên tĩnh , làm cho cô nhất thời không dám tiến lên quấy rầy.

Người đàn ông thỉnh thoảng cúi đầu xuống, tiếp sau đó xoay người đem chiếc khăn nhung khoát lên đùi mẹ Dung, động tác săn sóc, Dung Ân đi chầm chậm tới đó, quanh thân cây cối toàn bộ qua một đêm mà nhuốm màu đỏ già cỗi,cô đi từ phía sau lưng hai người ,” Mẹ.”

Người đàn ông đẩy xe lăn xoay người, Dung mẹ mặt mỉm cười,” Ân ân, con đã về rồi à, Việt thấy mẹ ở nhà một mình, sợ mẹ buồn chán, liền đẩy mẹ đi ra ngoài dạo một chút.”

” Mẹ?” Dung Ân vội vàng tiến lên, theo tay Diêm Việt đẩy xe lăn ẹ Dung ,” Chúng ta về nhà.”

Cô sợ mẹ Dung thấy Diêm Việt, một lần nữa lại bị kích động,” Anh tại sao lại ở đây?”

” Anh muốn tới thăm dì.”

” Anh đi đi.” Dung Ân nói xong, liền đẩy xe lăn đi vào đầu bậc thang, bên cạnh cũng không có thấy quải trượng (Mình nghĩ cái này là cây gậy trống của người già, do không chắc lắm nên để nguyên tác. Ai biết bảo nhé . T__T) đâu, cô quay đầu lại dặn dò mẹ Dung,” Mẹ, Mẹ ở đây đợi lát nữa, con đi cầm quải trượng xuống.”

” Được.”

Dung Ân vội vàng lên lầu, vừa cầm lấy quải trượng xuống dưới, chỉ thấy Diêm Việt đã sau lưng mẹ Dung từng bước từng bước một đi tới, anh ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú , trên trán lấm tấm mồ hôi tựa hồ nhìn thấy từng giọt rơi xuống cằm vậy.

Dung Ân hai tay nắm ở quải trượng, dường như cứ như vậy ngơ ngác đứng ở đó.

Một màn này, làm cô nhớ tới tình cảnh anh lần đó cõng cô lúc lên núi. Diêm Việt đi đến trước mặt Dung Ân,” Đi thôi, ngơ ngác gì đấy?”

Vừa Lấy lại được tinh thần thì người đàn ông đã cõng mẹ Dung lên mấy bậc cầu thang rồi, cô chỉ biết yên lặng theo sát ở phía sau, sau khi về đến nhà, Diêm Việt nhẹ nhàng đặt mẹ Dung ngồi xuống, lúc này mới xuống lầu đem xe lăn đi lên nhà.

” Việt, tối nay ở lại ăn cơm đi, ân ân chính mình nấu ăn đó.”

” Được, con cũng rất lâu không có ở ăn ở nhà mình .”

Dung Ân ở trong phòng bếp làm thức ăn, nghe nói như thế thì, động tác nhịn không được dừng lại, Diêm Việt đành đi vào phòng bếp, đã nhìn thấy cô với bộ dáng kinh ngạc.

Anh cầm lấy bó rau bên cạnh, đặt xuống cái rổ gần đó để nhặt, Dung Ân thấy thế, giật bó rau trong tay anh ,” Anh đi ra ngoài đi, tôi một mình làm là được rồi.”

” Ân ân, anh không có ý tứ gì khác,” người đàn ông da mặt dường như rất dầy, lại từ cái túi ni lông gần đó lấy bó rau khác mang ra chỗ khác nhặt ,” Anh chỉ chỉ muốn chăm sóc tốt cho dì, làm cho tâm tư của dì tốt lên một chút.”

Dung Ân không nói gì thêm, đem bó rau rửa sạch sau đó cho vào nồi,” Anh đi ra ngoài đi, chỗ này có em là được rồi.”

Diêm Việt đem bó rau đã nhặt xong để vào trong rổ, anh đưa lưng tựa vào vách tường, hai mắt chằm chằm vào bóng lưng thon gầy của Dung Ân, cô để gia vị vào chỗ cũ, vừa muốn đem xào nốt một vài món ăn để vào trong mâm, người đàn ông liền chậm dãi đi đến vòng tay qua ôm cô từ phía sau, hai tay của anh ôm chặt lấy thắt lưng của cô , tiếp theo đó, hai tay càng gắt gao ôm chặt, khuôn mặt tuấn tú rất cẩn thận tựa lên cổ Dung Ân,” Ân ân, anh sẽ không ép em , anh sẽ cho em thấy sự thay đổi của anh, anh chỉ muốn em đừng nhanh như vậy cự tuyệt anh.”

Dung Ân bị ôm lấy, không thể động đậy, một hồi lâu sau, cô mới thở dài,” Anh đi ra ngoài trước đi, món ăn đều bị anh làm hỏng hết rồi đây này.”

Người đàn ông nghe lời buông cánh tay ra , ra ngoài cùng mẹ Dung xem tivi, lúc ăn cơm, vượt xa ngoài ý muốn hòa hợp, Diêm Việt rất biết cách ăn nói, càng làm ẹ Dung tâm tình tốt lên nhiều. Dung Ân vùi đầu vào chăm chú ăn cơm, lại một mực nơm nớp lo sợ, không gian càng im ắng, Diêm Việt cứ liên tục gắp thức ăn cho cô , lại cẩn thận bóc tôm cho vào bát của mẹ Dung.

Một bữa cơm mà chiếm hơn nửa tiếng đồng hồ, sau khi ăn xong, Diêm Việt thật cũng không có ở lâu, ngồi một chút liền rời đi.

Dung Ân xoay xoay bả vai trở lại phòng ngủ, vừa ngồi vào giường của mình, mẹ Dung cũng từ từ mở cửa vào ,” Ân ân.”

” Mẹ.” cô đi qua, ngồi xổm xuống trước mẹ Dung, hai tay cô đặt trên đùi mẹ đấm nhẹ,” Hôm nay thế nào, có dễ chịu tí nào không?”

” Cũng được” mẹ Dung đau lòng giơ tay lên, đem vài lọn tóc trước trán của cô vén ra sau tai ” Mẹ thật không ngờ, con gái của mẹ chịu nhiều tủi nhục như vậy.”

” Mẹ, Mẹ nói gì vậy?”

” Việt hôm nay cùng mẹ nói chuyện suốt cả buổi chiều, cũng đem chuyện của bọn con nói ẹ biết , ân ân…… Trách không được…… Diêm gia không tha thứ cho con, mẹ nghĩ thông suốt rồi…… Điều này cũng không có thể trách đứa bé Diêm Việt kia, ai gặp chuyện như vậy, thì không còn cách nào khác phải thận trọng? Huống hồ, nó thực xem như tìm được đường sống trong chỗ chết, nói gì thì nói, mẹ cũng biết một chút ít , mẹ biết rõ con vẫn chưa quên được nó , nếu còn yêu nó, sẽ không muốn như vậy mà buông tha đừng bởi vì chuyện của mẹ thành ra thế này mà dằn vặt lẫn nhau, đừng trách nó nữa được không?.”

” Mẹ,” Dung Ân trong nội tâm loạn cực kỳ,”Con hiện tại cái gì cũng không nghĩ tới , chỉ hi vọng mẹ bình phục tốt thôi.”

” Nha đầu ngốc.” mẹ Dung để cho cô gối lên trên đầu gối, ngón tay không được linh hoạt vuốt ve mái tóc cô, Dung Ân nhắm lại hai mắt, không muốn nghĩ tới cái gì nữa, đối với cô như này cũng đã rất hạnh phúc rồi.

Trải qua một khoảng thời gian dài cố gắng, công việc tại Sang Tân cũng không tồi , tất cả đều tiến triển theo cách tốt nhất.

” Ân ân,” Thẩm Mặc như trước tính tình vô cùng lo lắng,” Cái là để giao cho cậu, hết thứ ba tớ muốn xem qua.”

” Yên tâm đi,” Dung Ân đem sơ đồ phác thảo tiếp nhận tay đi, tiện tay lật ra vài cái,” Dự án lớn như vậy, chỉ sợ là sức cạnh tranh quá mạnh mẽ.”

” Đó là đương nhiên, tớ chính là cố ý lấy về phải nhờ người quen mới có được đấy ,” Thẩm Mặc đắc chí, tiến lại gần sát Dung Ân, hạ thấp thanh âm ra vẻ thần bí nói ,” Còn có vài nhà đầu tư nhìn trúng, cùng lắm, đối phương nói rõ, chỉ nhìn kết quả công việc không nhìn quy mô công ty, tớ nói với cậu một tin đó là cả Tước thị cũng cạnh tranh, đấy, đến lúc đó, chúng ta cùng với bọn họ liều một phen kẻ sống người chết.”

Đây là mấy tháng qua, Dung Ân lần đầu tiên từ miệng người khác có được chút tin tức về Nam Dạ Tước, cô khẽ cười chậm dãi ,” Nếu là Tước thị , chẳng phải là chúng ta đang hi vọng xa vời sao.”

” Ân ân, cậu khi nào lại không có lòng tin như vậy?” Thẩm Mặc hai tay đặt ở trên bả vai cô,” Tớ chính là đối với cậu là hoàn toàn tin tưởng, vui vẻ lên, tranh thủ không đến đấy lại chẳng biết làm sao, gia thế công ty đó lớn, chúng ta là con tôm nhỏ, thua chẳng phải không mất mặt sao?.”

Dung Ân lại lần nữa mỉm cười, Thẩm Mặc vĩnh viễn đều là lạc quan như vậy, hơn nữa nhìn giống như tuềnh toàng, trên thực tế, tâm tư cẩn thận, rất biết săn sóc người khác.

Sau khi tan việc, Dung Ân cũng không có lập tức về nhà, mà là mua chút ít hoa quả, đổi hai tuyến xe bus sau mới đi đến nhà Tư Cần.

Tư Cần cũng không có ở nhà, Bà Tư nói cô ấy hiện giờ làm tại một phòng đua xe, làm chính là công việc văn thư, rất nhẹ nhàng.

Dung Ân liền hỏi bà Tư địa chỉ, Bà Tư tuy nhiên nói như vậy, cô cũng không tin.

Như vậy người con gái đó, trằn trọc bôn ba, không biết có chỗ nào an thân không?

Trường đua xe rộng lớn, đặt tại trung tâm chợ, nói toạc ra, lại là kẻ có tiền tìm kiếm một chỗ kích thích.

Dung Ân tiến đến về sau, sắc trời đã tối xuống, cô hỏi vài người sau đó mới tìm được hậu trường, vừa định vào phòng,lại nghe thấy giọng nói Tư Cần,” Long ca, em hôm nay thân thể thật sự không thoải mái, đợi tí nữa lên sân khấu anh tìm người khác được không?”

” Mị, không phải tôi nói cô, hôm nay trận đấu này có ý nghĩa hết sức to lớn, nhiều ít cậu ấm đều chờ ở bên ngoài, đầu óc cô có phải là bị làm sao không, lúc này để cho tôi đi tìm ai? Cô có thể đi ngay bây giờ, ngày mai thì đừng tới nữa!”Được gọi tên là Long ca mồm miệng dẻo quạnh nhưng trong lời nói thì lại mang tính mệnh lệnh, không có chút nào để cho người ta con đường sống.

Dung Ân đứng ở ngoài cửa, gặp tư cần đang lấy tay xoa bụng mình, trông bộ dáng đó nhất định là rất khó chịu,” Long ca, Anh cũng không hi vọng trận thi đấu ngoài kia bị chúng ta phá hỏng đúng không, nếu như có thể cố gắng được, em cũng không mở cái miệng này để xin anh, Long ca……”

” Đó là chuyện của cô,” Long ca sắp bị cô nắm đến rách cả tay áo,” Từng nơi đều có quy định của riêng nó, mị, tôikhông phải là muốn tốt cho cô sao, tôi cũng sẽ không giữ cô lâu như vậy, Cô nếu không muốn làm, Được, đằng sau còn rất nhiều người xếp hàng chờ tôi.”

Tư cần buông hai mí mắt xuống, tuy nhiên khoảng cách rất xa, nhưng Dung Ânvẫn có thể nhìn ra được mặt mũi cô đầy thống khổ.

” Mặc kệ cô dùng biện pháp gì, đợi tí nữa, tôi muốn trông thấy có người lên sân khấu!” Long ca lỗ mãng hung ác bỏ lại những câu sau, lập tức không quay đầu lại đi ra ngoài.

Tư cần khom người, đem mặt gục lên trên bàn trang điểm, Dung Ân đợi Long ca đi xa một đoạn, lúc này mới đi vào,” Tư cần.”

Người con gái ngẩng đầu,” Dung Ân?”

Trên gương mặt cô tràn đầy vẻ kinh ngạc, tựa hồ thật không ngờ cô sẽ xuất hiện tại đây.

” Cô làm sao vậy?” Dung Ân thấy cô sắc mặt trắng bệch,” Hay là đi bệnh viện a.”

” Không cần,” Tư cần đi đến bên ghế chậm dãi ngồi xuống,” Ta bị người ta bỏ thuốc hãm hại .”

” Cái gì?”

” Tôi đây với địa vị này rất nhiều người tranh cướp, không cần cảm thấy lạ, Nơi này chính là như vậy,” Tư cần đưa cánh tay đặt ở trên bàn trang điểm,” Đem tôi kéo xuống đài sau, các cô tacó thể leo đi lên.”

Dung Ân nhíu chặt lấy lông mày,” Vậy cô định làm như thế nào?”

” Tự nhận xui xẻo,” Tư cần đau đớn rên rỉ, ánh mắt lướt qua trên gương mặt Dung Ân, cô lập tức trong mắt lóe sáng,” Dung Ân, Cô có thể giúp ta xử lý công việc được không?”

” Cái gì?”

” Hôm nay , Cô thay ta lên sân khấu, cô học qua khiêu vũ, động tác lại thành thạo, nhất đinh là học động tác rất nhanh.”

” Cái này……” Dung Ân do dự ,đua xe đối với cô mà nói, có điều tối kỵ.

Tư cần thấy cô không nói lời nào, lúc này mới nhớ tới đưa ra yêu cầu như vậy có chút đường đột,” Thực xin lỗi, Dung Ân.”

” Cô đừng nói như vậy,” Dung Ân biết rõ cô tìm được một công việc như thế này nhất định là không dễ dàng,” Được rồi, dù sao như giết một chút thời gian vậy.”

” Thật sự?” Tư cần không nghĩ tới cô lại nhanh như vậy đáp ứng,” Dung Ân, cám ơn cô.”

Trong phòng nghỉ nhỏ, tư cần tìm bộ quần áo cho Dung Ân thay,” Cái này nhỏ nhắn chắc là hợp với cô .”

Những kia động tác, nhắc tới cũng không khó, nhìn quamấy lần Dung Ân liền có thể nhảy một cách thuần thục tự nhiên, tư cần phải khó khăn lắm mới dược ngồi ở đó, sắc mặt không tốt một tí nào,” Có thể bắt đầu ngay bây giờ được rồi, Dung Ân, ở đó rồng phượng hỗn tạp, cô ngàn vạn không cần phải ở lâu.”

” Được,” Dung Ân cầm lấy hai mặt lá cờhắc bạch hơi nghiêng,” Tư cần, Cô thật sự không có chuyện gì sao?”

” Yên tâm đi,” Tư Cần khoát khoát tay,” Tôi chờ cô trở lại.”

Đua xe là Người đàn ông độc quyền, hưởng thụ tốc độ cuồng dã , lại có thể cảm nhận được chinh phục khoái cảm, mà đua xe con dường như lại thêm dạng mị hoặc phong tình hơn đua xe tốc độ, cảm giác chân thực.

Đường đua rộng dãi, hai bên dùng ngọn đèn dầu chiếu sáng, vạch trắng phân cách tuyến, một màu sắc sa hoa xe thể thao, Dung Ân đứng ở phía sau màn, còn chưa tiến lên, liền có chút ít luống cuống.

Âm nhạc vang lên đã chiếm đầy tâm trí cô, cô hít một hơi thật sâu, giẫm phải mười cm lớp sơn giày bó lên sân khấu.

Bầu trời đêm bỗng chốc rực rỡ bởi đèn đuốc, trong không khí rực rỡ như vậy nhưng bị sự lãnh đạm của cô cũng giảm đi đôi phần, Dung Ân mặc một chiếc váy ngắn giả da màu đen, trên mặc một chiếc áo ngực cùng màu , dù như vậy, ngược lại cũng không cảm thấy có bao nhiêu lạnh lùng, cô đứng ở phía trước hàng đua xe xếp thành một hàng, thân hình cô nhỏ bé như chiếc lông vũ, càng tôn lên sự nhỏ bé của cô.

” Ơ, Bảo bối mới tới thật không tồi nha.”

” Bảo bối, tên gọi là gì, trận đấu sau anh đây mời ngươi đi uống rượu?”

Các loại thanh âm mangtheo sự tôn nghiêm quý phái lại phát ra từ miệng những người này, Dung Ân thủy chung duy trì sắc mặt trước sau như một, như là không có để ý, cô đứng thẳng tắp, giống như một cây Thanh Liên cao ngạo (cậy Thanh Liên là gì mình cũng không biết).

Trận đấu còn chưa bắt đầu, mà đề tài nói chuyện của những gã đàn ông kia, tự nhiên liền xoay quanh người con gái này.

Có người còn xuống xe đi thẳng tới trước mặt Dung Ân,” Bảo bối, trận đấu sau cô phải đi theo ta.”

” Ơ, Hàn công tử vừa ý cô cô này?”

Trong đám người vây quanh Dung Ân, tất cả đều ồn ào.

” Đúng đấy, bổn công tử coi trọng, nhìn xem cái tư thái này, sờ sờ cái làn da này, chậc chậc……”

Người đàn ông duỗi duỗi tay ra không có chạm đến đến trên người, Dung Ân ,chỉ là mô phỏng vuốt ve tư thế, mặc dù như vậy, nhưng lại làm cho toàn thân cô ớn lạnh, thậm chí có loại cảm giác muốn nôn mửa.

Phía xa, một cỗ xe thể thao màu ngân hôi đột nhiên bay nhanh đến, kỹ xảo người lái xe rất cừ, trong đội xe người liếc liền nhận ra là ai, đều đem xe của mình nhường đường, cho xe đó qua.

” Kéttt–” Phanh lại âm thanh bị phá vỡ cuộc đàm thoại này, bén nhọn khiến mang nhĩ tai mọi người như muốn nổ tung ra.

Chiếc xe kia không hề kiêng nể gì xông qua cảvạch trắng hàng bắt đầu, đầu xe phi thẳng tới chỗ Dung Ân, phanh lại chân về sau, thiếu chút nữa dường như chồm lên hai người.

Trên ghế lái phụ, Mỹ nữ dường như rất bình thản, tuy nhiên sợ tới mức không nhẹ, nhưng bên môi nhất quyết duy trì nét cười, khóe miệng nhàn nhạt nhếch lên.

Dung Ân ngước đôi mắt lên, nhìn thoáng qua, đầu tiên lọt vào trong tầm mắt, chính là người đàn ông tóc ngắn màu rượu đỏ,với khuôn mặt đạo mạo.

Anh ta ăn mặc chiếc áo màu trắng nhạt, sắc thái cứ như vậy mà nhu hòa, nhưng lại phát ra không khí vài phần mị hoặc, người đàn ông ngón tay thon dài đặt tại vô lăng gõ gõ vài cái, tay phải lại trên ngón tay, dường như xung quanh phát ra ánh sáng.

Dung Ân hô hấp bỗng nhiên ngừng lại , hai mắt trợn lên.

Nam Dạ Tước gương mặt hoàn mỹ hơi nghiêng, cái nhìn bén nhọn, con ngươi vẻn vẹn là nhàn nhạt quét trên người cô, rồi liền rơi vào trên mặt họ Hàn,” Hàn công tử, sao thế? Đàn bà mà tôi chơi chán, ngươi cũng muốn?”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.