Ám Dục

Chương 75



” Anh là ai? Định làm gì?” Thẩm Mặc vô thức kéo tay Dung Ân mang về phía sau lưng mình , hiển nhiên cũng nhìn thấy trong ánh mắt người đàn ông kia chẳng có cái gì là tốt đẹp cả.

” Khẩn trương như vậy làm cái gì, giống như tôi ăn thịt được các người ấy ,” Bùi lang giơ chén rượu ở trong tay lên,” tôi chỉ xem xem ở đây có gì thú vị không, muốn mời các cô một chén rượu thôi.”

Dung Ân nhìn về phía người đàn ông khóe miệng đang khẽ nhếch lên cười, đó đó là một nụ cười gian tà ,thần sắc loại này, cô cũng không lạ lẫm, Thẩm Hiên đi đến cầm lấy tay Thẩm Mặc , ý bảo cô không cần sợ hãi,” Ý tốt của ngài chúng tôi xin nhận , nhưng thật ngại quá, mấy cô gái này lại không uống được rượu, tôi thay mặt các cô ấy kính ngài một ly, được không?”

Dường như qua rất lâu mà hắn ta vẫn không thấy có phản ứng gì, rồi bỗng nhiên người đàn ông kia cầm chén rượu hất vào mặt Thẩm Hiên, Thẩm Mặc sợ tới mức thét lên thành tiếng, vội vàng lấy tờ giấy ăn lau đi những giọt rượu vương trên mặt Thẩm Hiên.

Dung Ân biết rõ đêm nay đã chọc tới trời rồi, Thẩm Hiên cùng hai người cộng sự thật rất muốn nhào tới đánh cho hắn ta một phen nhưng đều bị Selune và các cô can ngăn, Người đàn ông đó thật sự mang không ít người, hơn nữa bất luận xét về điểm nào,.Các cô cũng không thể động chạm tới.

Bùi Lang giơ lên một tay, người phía sau biết ý liền khom lưng đi lên đưa cho hắn một chén rượu khác.

” Bổn công tử mời rượu, còn có người không muốn uống sao?.”

Thẩm Mặc cả người đều sợ hãi run rẩy, đem ánh mắt đen láy lướt qua người Thẩm Hiên bên cạnh , ý bảo anh nhịn xuống cơn tức này, cô bước tới trước mặt người đàn ông kia, vươn tay ra.

Chất lỏng màu đỏ có chút nổi bọt đáng nghi, Dung Ân thấy thế, đặt bàn tay mình vào mu bàn tay của ThẩmMặc ,” Chén rượu này, vẫn là nên để chúng tôi kính ngài.” Nói xong, liền từ trên bàn rót hai chén rượu, đưa về phía Bùi lang.

Bởi vì lúc trước trong góc quá đen, người đàn ông cũng không có chú ý tới bản thân người con gái này, giọng nói thật nhẹ nhàng thanh thoátkhiến hắn liền không khỏi hiếu kỳ nghiêng đầu nhìn, ánh mắt đặt trên người Dung Ân bỗng phức tạp.

Hai mắt, không khỏi nheo lại, ánh mắt theo đó trượt dọc trên người cô xuống phía dưới.

Dung Ân hôm nay mặc chiếc áo cổ lông cao cổ, bên ngoài khoác một chiếc áo dạ bằng bông dài đến đầu gối, cách ăn mặc rất gọn gàng càng tôn lên dáng người của cô, tuy nhiên trong hộp đêm tối đen này vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của cô cùng với làn da trắng nõn.

Bùi lang không phải bên người thiếu đàn bà, nhưng khi vừa nhìn thấy người phụ nữ này liền không kìm chế được , ít càng thêm ít.

Hắn liếc mắt nhìn Dung Ân đưa rượu tới, đôi tay trắng nõn lạ thường nhìn rất đẹp mắt,hắn giơ tay lên, nhưng không phải là tiếp nhận chén rượu, mà là cầm lấy tay của cô dùng sức đem Dung Ân kéo vào lồng ngực mình. Dung Ân do mất đà nên chén rượu trong tay cô đổ trên áo sơ mi của người đàn ông kia, nhuộm đỏ một vùng, cục diện bỗng nhiên rơi vào hỗn loạn, Thẩm Hiên tính tình nhịn không được, xông lên nện một quyền đúng vào mặt Bùi lang.

” Bùi công tử!” Sau lưng truyền đến tiếng hét.

Dung Ân cũng theo đà đó lảo đảo vài bước, thiếu chút nữa té ngã, người đàn ông vẫn thái độ ngang ngược đó ôm lấy thắt lưng cô,khóa trụ cô vào lồng ngực mình, ngón trỏ của anh ta nhẹ nhàng đặt tại khóe miệng, ở đó có một chút máu đã rỉ ra ” Mẹ kiếp, đánh cho ta, hôm nay ta muốn chính là tay nó tàn phế!”

Người phía sau ùa lên, mấy thuộc hạ cầm bình rượu đập tan rồi đâm những mảnh vỡ về phía Thẩm Hiên, Selune cùng Trầm Mặc sợ tới mức đứng chôn chân tại chỗ cũ, Dung Ân nhanh chóng giãy dụa ra, lại bị tên đàn ông kia gắt gao khóa trụ tại vòm ngực. Trong hộp đêm bỗng náo loạn vô cùng, cũng không có ai dám đến ngăn cản, Thuộc hạ của Bùi lang thậm chí phong kín tất cả các cửa ra vào, đêm nay, xem ra là nhất định phải máu chảy thành sông.

” Thả tôi ra–” Dung Ân gắt gao giãy dụa,” Không phải chỉ là uống rượu sao? Tôi uống!”

Bùi lang duỗi thẳng cánh tay ra, đem mặt của cô ép đối diện với chính mình,” Đêm nay tôi muốn cô theohầu tôi, còn nữa chơi cô xong, sau đó cô còn phải tiếp tục phục vụ các anh em của tôi thật tốt.”

Dung Ân trừng mắt lớn nhìn hắn ta, đột nhiên hé miệng, hung hăng cắn vào cổ người đàn ông trước mặt, răng nhọn đâm vào trong thịt, máu lập tức chảy ra, Bùi lang đau nhức buông tay ra. Nhưng Cô vừa chạy được vài bước ,thì Thẩm Hiên ngạo cùng mấy người kia lại bị đánh cho quỳ rạp trên mặt đất không thể động đậy. Người đàn ông đưa mu bàn tay lau vết thương trên cổ mình, không suy nghĩ gì liền đem mu bàn tay lên liếm lấy chỗ máu, ánh mắt càng lộ ra thú tính,” Tính cách thật ương ngạnh, tôi thật sự muốn nếm thử mùi vị này xem thế nào.”

” AHiên, anh có làm sao không, anh đừng làm em sợ–” Thẩm Mặc ngồi xổm trên mặt đất khóc rống, nếu sớm biết sẽ xảy ra những chuyện như vậy, đánh chết cô cũng sẽ không tới những chỗ như này.

Bên cạnh người vây quanh xem náo nhiệt mỗi lúc một đông, cũng không có ai có ý giúp họ, cũng không dám.

Bùi langnhàn nhã đi đến phía ghế sô pha ngồi xuống, chân phải vắt lên chân trái, nâng điếu thuốc lên hút.

Hắn chẳng qua cũng mới có 26 tuổi, nhưng ai nhìn bộ dáng của hắncũng giống như lăn lộn trong giới xã hội đen hàng thế kỷ, từ nhỏ mọi thứ đối với hắn đều thuận lợi, đi đến đâu đều có kẻ hầu người hạ, vừa ý cái gì , mặc kệ người đàn bà đó có muốn hay không, hắn sẽ giành lấybằng được, thủ đoạn của hắn cho tới bây giờ đều làm người ta không rét mà run.

“Đánh gẫy tay hắn cho ta, một quyền này ta sẽ không so đo.” Người đàn ông nói rất nhẹ nhàng , làm người ngoài nhìn vào như chính mình bị ăn hiếp vậy.

” Tôi cầu xin ngài, đừng như vậy–” Thẩm Mặc khóc đến lạc cả tiếng, cô gắt gao ôm lấy Thẩm Hiên, chỗ bị mảnh nhọn rượu đập vào cơ hồ không động đậy được, máu còn đang tuôn ra như suối, đem chiếc áo lông trắng của cô nhuộm đỏ một vùng.

” Cô đau lòng vì hắn ta?, thế thì ai đau lòng thay cho ta đây?” Bùi lang dùng đầu lưỡi liếm liếm khóe miệng, chỗ vừa bị thương đau nhói lên một cái, lập tức lửa giận lại bốc lên ngùn ngụt.

” Anh dốt cuộc muốn thế nào?” Dung Ân đem tay vào túi quần sờ sờ tìm vật gì đó, người đàn ông nhìn thấu ý đồ của nàng, liền nhếch miệng lên cươi,” Đừng nghĩ sẽ báo án, cho dù cảnh sát đến đây, hai tay của hắn đã phế rồi!”

Dung Ân mới sờ đến điện thoại, liền vô lực buông thõng xuống.

” Chuyện này đúng là chúng tôi không phải , anh muốn tôi uống, tôi sẽ uống, anh có thể thả cho họ đi không?.” Thẩm Mặcđôi chân đi không vững tớitrước mặt Bùi lang, còn kéo dài thêm phút giây nào nữa ,e rằng Thẩm Hiên không chống đỡ được

Người đàn ông nghe nói xong, liền đem chén rượu đưa ra trước mặt cô, cũng từ trong túi quần móc ra một viênthuốc màu trắngrồi bỏ vào ly rượu, Dung Ân chỉ thấy chén kia rượu toát ra một lượng bọt nhỏ rồi dần dần tan thành hư không, , Bùi lang đem cái chén đưa tới bên miệng Dung Ân,” Chỉ cần cô uống , tôilập tức thả người.”

Dung Ân hai con mắt ngước lên nhìn hắn, đáy mắt đầy u tối,” Chỉ cần tôi uống, chúng tôi có thể đi sao?”

Bùi lang trông thấy trong mắt cô đầy vẻ chờ mong, khóe miệng cười như không,” Uống xong chén rượu này, tôi sẽ thả bọn họ, nhưng là cô, đêm nay phải theo hầu ta, cô phải quyết định nhanh lên, anh ta chống đỡ không nổi nữa kia kìa.”

Dung Ân răng cắn chặt vào môi, người đàn ông cười cười,” Cô Không uống cũng được thôi, nhưng có điều … hắn ta không thể đi, các cô cùng mấy tên kia cũng không thể đi.” Hắn đưa tay chỉ về phía sau Dung Ân cùng Trầm Mặc và Selune.

Máu Thẩm Hiên chảy qua tấm gạch lạt dưới sàn đến chân Dung Ân , Thẩm Mặc ghé sát vào người Thẩm Hiên khóc không thành tiếng, Dung Ân bỗng cảm giác hít thở không thông, Cô run rẩy vươn tay, đem cái chén trước mặt Bùi lang về phía mình. Cuộc sống, dường như khắp nơi đều muốn hại cô, cô càng muốn được bình yên thì xui xẻo càng đến với cô, cô tránh đi tránh lại, tránh né cả Nam Dạ Tước, lại không biết rằng lúc không có anh ta bên mình, đi đến những nơi như này ,cô một chút sức lực cũng không có.

” Ân ân–” Thẩm Mặc thấy cô bưng chén rượu lên, muốn nhào đến ,” Không cần phải uống, không cần phải uống–”

Người đàn ông thấy cô cứ nhìn vào chén rượu đỏ như máu, liền cười cách đắc ý cúi xuồng ghé vào tai cô,” Cô hẳn biết ta vừa thả cái gì vào bên trong đúng không?”

Cô nhẹ gật đầu, đáy mắt tràn ra hơi nước.

” Uống đi, có thể làm cô đạt được khoái cảm đó.”

Loại đau khổ như thế này, Dung Ân bên Nam Dạ Tước đã từng nếm qua, bị ép hầu hạ anh ta, muốn đứng lên mà không đứng được, tay cô cầm thật chặt chén rượu, chậm rãi ngẩng đầu lên. Bùi lang ngạo nghễ đưa ánh mắt xuống nhìn cô, nhưng lại không nhìn ra sự đau đớn trong ánh mắt cô mà chỉ nhìn thấy sự thỏa mãn của mình khi ép buộc người khác, Dung Ân dùng sức nắm chặt tay lại, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng của những ly thủy tinh vỡ tạo thành, cô nhìn chằm chằm vào mặt người đàn ông đối diện, thậm chí muốn đem cái chén bóp nát rồi vứt đi, đem những mảnh nhỏ đâm vào ngực của hắn ta!

” Độp, độp, độp–” Trong đám người đang xem góp vui, đột nhiên truyền đến tiếng vỗ tay .

Mọi người tự động mở ra một lối đi, Dung Ân bên cạnh cũng nhìn lại, chỉ thấy Nam Dạ Tước thân hình cao lớn đột ngột xông vào trong tầm mắt,anh ăn mặc một bộ đồ Armani được may thủ công, sáng rực rỡ dưới ánh đèn, người đàn ông đút tay vào túi quần, dùng khí thế cao ngạo mà bước đến. Mái tóc màu rượu đỏ ,đôi mắt thâm thúy, mặc dù ai nhìn vào đi chăng nữa cũng đều muốn đắm chìm vào đó, bên tai trái, được đính một viên kim cương sáng trói mắt .(Anh ấy xuyên lỗ tai. Hợ hợ.chết mê anh mất)

Dung Ân chậm rãi buông tay cánh tay đang cầm ly rượu xuống, nhưng rõ ràng trong hốc mắt cô đã đỏ lên, rõ ràng sau khi nhìn thấy khuôn mặt kia cảm xúc của cô đã không còn kìm lại được.

Nam Dạ Tước, cái người đàn ông này mà cô trăm phương nghìn kế muốn tránh mặt, thật không ngờ mấy lần ngẫu nhiên mà đứng trước mặt cô, đều trong tình cảnh cô thảm bại như thế vậy , nhưng lần nào anh cũng xuất hiện kịp thời để cứu cô.

” Bùi công tử, thật có hứng thú đấy, ở đây có thể đánh người, Tôi từ xa cũng có thể nghe thấy tiếng van xin anh tha cho họ.”

Bùi lang thấy là Nam Dạ Tước, liền đứng lên,” Thật không ngờ tước thiếu gia cũng ở đây, cũng chẳng có gì to tát, tôi đang dạy dỗ vài người thôi, ngược lại Tước thiếu gia cũng thật có nhã hứng .”

Nam Dạ Tước đôi chân thon dài đi vài bước đếnbên người Dung Ân, một cánh tay đặt ở bả vai cô, kéo cô vào lòng,” Không ở nhà hả cô bé ngốc này, em sao lại chạy tới đây làm cái gì?”

Dung Ânngước nhìn lên, biểu lộ sững sờ nhìn chằm chằm vào Nam Dạ Tước.

” Đây là người phụ nữ tôi để ở nhà chăm sóc, bình thường bị tôi làm hư, rõ ràng dám sau lưng tôi tới những nơi như này, làm cho Bùi công tử chê cười rồi.”

Bùi lang sắc mặt rõ ràng ngẩn ra lúc lâu,” Đây là người phụ nữ của Tước thiếu gia?”

” Lần trước, chẳng phải là Bùi công tử đã gặp qua sao?.”

Nghĩ lại, Bùi lang đáy mắt lại càng phát ra sự hung ác nham hiểm, hắn giật giật khóe miệng, vẻ bề ngoài thì cười nhưng trong đáy lòng lại lạnh băng,” Hôm nay, chính cô ta nhào vào lòng tôi, tôi cứ như vậy thả cô ta ra, chẳng phải sẽ bị người đời chê giếu sao?”

Nam Dạ Tước thuận thế đem Dung Ân trong lòng ôm càng chặt hơn, lòng bàn tay nóng bỏng đặt ở eo cô,”, chẳng lẽ người của tôianh cũng muốn đụng tới?”

” Tước thiếu hôm nay quả thật nói rất đúng ý tôi, tôi còn muốn nếm thử mùi vị trên người cô ta.”

Người đàn ông nói xong những lời này , Nam Dạ Tước cả khuôn mặt đều như có mây đen u ám. Dung Ân đứng ở bên cạnh anh ta cũng không dám động đậy, cúi thấp đầu xuống chỉ nghe thấy tiếng trầm thấp của người đàn ông ở trên đỉnh đầu mình “ Ý của Bùi công tử là……, cố tình giành người phụ nữ của tôi?”

” Tước thiếu gia,” Bùi lang đứng cách anh mấy bước ở phía trước, khí thế không vì Nam Dạ Tước mà giảm đi chút nào,” Tôi hình như nghe láng máng rằng, đằng sau lưng Tước thiếu gia cũng chẳng phải có hành động quang minh lỗi lạc gì, mà làm gì thì có lẽ Tước thiếu gia cũng biết, viện kiểm sát bên kia nhất quyết đang nhằm vào anh,nếu như tôi muốn động tay vào, ắt hẳn, anh cũng chẳng có những ngày tháng vui vẻ như thế này nữa đâu”.

Đây là người mà Nam Dạ Tước không muốn động vào nhất, hắn tuy nhiên chiếmhai đạo hắc bạch, muốn gì có nấy, nếu như không cẩn thận một chút, chỉ sợ ngay lập tức gặp phải phiền toái.

Dung Ân ngẩng đầu lên, chỉ thấy anh hung hăng trừng mắt liếcmình một cái.

Vì người đàn bà mình chơi chán có đáng không? Nam Dạ Tước đang do dự , sau đó mới mở miệng nói,” Chuyện gì cũng có cách giải quyết của chính nó, Bùi công tử hãy chọn cách vẹn cả đôi đường, người phụ nữ này,tôi nhất quyết không thể giao cho anh được, đây là quy tắc của tôi, trừ khi chính tôi phá bỏ nó.”

Lúc này, một thuộc hạ của Bùi Lang đi đến bên hắn ghé sát vào tai hắn nói gì đó, đại khái là nói về hơn thua, Nam Dạ Tước, bọn họ thật đúng là không thể trêu vào. Dù sao thân phận của anh ta nguy hiểm, cũng không thể tùy tiện mà đắc tội được. Đã đi đến nước này, Bùi lang cơn tức này chưa xả thì chưa thế nuốt xuống được,” Như vậy đi,” Hắn nói giọng điệu cũng hạ xuống,” Bình thường tôi đây nhất quyết không bỏ qua, nhưng nể tình huynh đê,hôm nay hãy để cho tôi được lĩnh giáo tài nghệ của Tước thiếu gia đây, anh cùng thuộc hạ của tôi luyện quyền (nói luyện quyền cho oai nhưng thực chất là đánh nhau), nếu anh có thể thắng được, tôi sẽ gạt đi mặt mũi này mà thả người phụ nữ của anh đi .”

Nam Dạ Tước một cánh tay vỗ nhẹ ở dưới eo Dung Ân, một tay khác đem cô đẩy ra xa,”Được.”

Dung Ân lảo đảo xuýt ngã, nghĩ đến Nam Dạ Tước phải đích thân đánh trả những nười kia , trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt,” Anh cẩn thận một chút.”

Nam Dạ Tước buông mắt về phái cô, rồi lại nhìn mười mấy người đang tiến về phía anh, đưa anh vây vào trong, những người đứng xem đã thối lui đi rất xa, sợ rằng trận ẩu đả này sẽ liên lụy tới họ. Thẩm Mặc cùng Selune ngồi xổm một bên, đem áo khoác cởi ra khoác lên người Thẩm Hiên, mặt khác lại đi đến chỗ hai cộng sự thật cũng bị thương không ít, họ đều bị đánh đến quỳ rạp trên mặt đất không thể nhúc nhích.

Trong đám người, Nam Dạ Tước cái áo khoác màu trắng ra, tay áo vén lên một chút, lại đem hai cúc áo ở phía trước ngực cởi ra.

Anh chỉ bằng tay không nhưng động tác lại rất linh hoạt, giống như con Báo trong hang sâu ngàn dặm, thân hình cao to vừa tránh đi một cú đấm trí mạng của đối phương đồng thời tay rất nhanh chế ngụ người vừa đánh mình giơ chân lên đạp cho hắn ta một nhát nằm bất tỉnh dưới đất, sau một hồ Dung Ân chỉ còn nghe được tiếng rên rỉ van xin của thuộc hạ Bùi Lang, phảng phất đâu đây còn nghe thấy tiếng xương cốt bị bẻ gẫy.

Nhưng đúng lúc này có tiếng chai bia bị đập nát, Nam Dạ Tước không kịp trở tay đã bị đối phương đâm trúng một nhát nhưng anh cũng kịp thời vung mạnh tay lên không chút thương tình, lấy bình rượu tại quẩy bar đập đúng vào đầu của đối phương, lúc này, trong hộp đêm vang lên tiếng kêu rên vô cùng thảm thiết, thuộc hạ của Bùi Lang sợ tới mức mặt mũi xanh mét, không dám tiến lên.

Nam Dạ Tước tay phải cầm nửa cái bình rượu vỡ , rất nhẹ nhàng vứt ra một bên, dưới ông quần của anh máu cứ như thế mà chảy xuống, người đàn ông nhếch môi mỏng, trường hợp này đối với anh chỉ là bài tập thể dục, so với mưa bom bão đạn thi đây chỉ là trò chơi trẻ con. Dung Ân tựa ở mép bàn, lúc này ngón tay cô gắt gao nắm lấy mặt bàn, trái tim cô đã bị treo lơ lửng không xuống được.

Còn lại mấy người cùng nhìn về phía Bùi lang, nhìn thấy hắn ta sắc mặt tối sầm lại, cũng không dám quay lại ,quay lại cũng chết thôi thì đành liều mạng đến cùng, Nam Dạ Tước cũng không để bọn người kia trong mắt, một vung chân đá phốc một người xuống quầy bar, bình rượu chén rượu rơi đầy mặt đất, trên mặt đất trống rỗng, khắp nơi tràn ngập ra nồng đậm mùi máu tươi.

Lúc này Nam Dạ Tước ở trongmắt Dung Ân, như một vị thần HiLap vậy, hình ảnh đó chiếu thẳng vào mắt cô làm mắt cô có chút ướt át.

Còn lại hai người rất nhanh chồm tới , Nam Dạ Tước nghiêng người nhưng vẫn không kịp, cánh tay bị rạch mất một đường, máu chảy thẫm đẫm cánh tay anh, anh quơ lấy bình rượu trong quầy ba đập vào người bọn họ, nhưng vẫn không bỏ qua, liền tiến lên đá cho bọn người đó mấy cái làm bọn họ oằn ẹo trên mặt đất.

Bùi lang cười cười, nhưng lại trong ánh mắt đó lại tỏa ra khí thế lạnh lẽo,” Tước thiếu quả thật là một nhân tài, những tên thuộc hạ của tôi trong mắt anh thật vô dụng, cần để anh chỉ giáo thêm rồi.”

Nam Dạ Tước giật calavat xuống quấn quanh tay mình, nhưng Dung Ân vẫn có thể nhìn ra được rất nhiều máu tươi chảy xuống cổ tay đến calavat cũng không kìm lại được. Anh bước vài bước tới chỗ Dung Ân, ôm bả vai cô rời đi.

” Đợi chút,” Dung Ân quay đầu nhìn lại,” Thẩm Mặc, mau đỡ Thẩm Hiên ra ngoài thôi.”

” Dừng lại,” Bùi lang thấy mấy người chuẩn bị rời đi, liền ngăn bước đi của Nam Dạ Tước,” Vừa rồi tôi chỉ nói thả người phụ nữ của Tước thiếu nhưng không phải người khác cũng được đi.”

Nam Dạ Tước trên trán nhễ nhại mồ hôi, ánh mắt của anh đảo qua trên mặt Dung Ân, bỗng nhiên nắm tay cô lên đem cô kéo đến trước bàn của Bùi Lang, trên mặt bàn to lớn mà Bùi Lang đang ngồi có chuẩn bị một ly rượu. Anh lấy tay không bị thương vươn đến mặt bàn cầm lấy ly rượu, đưa tới bên miệng Dung Ân,” Uống hết.”

Dung Ân ngơ ngẩn, thực sự nhớ tới lời nói Bùi lang lúc đó, chỉ cần cô uống, hắn ta sẽ thả mọi người đi.

Nam Dạ Tước đem chén rượu lại kề sát bên miệng Dung Ân,” Sợ cái gì? Em chẳng phải cũng đã từng nếm qua thuốc này sao, cùng lắm là sau khi trở về nhà làm nhiều lên mấy lần, nhanh uống đi!”

Cô biết rõ anh đang giúp cô và mọi người, trong tình huống này, cô chỉ có thể biện pháp duy nhất là uống.

Dung Ân há miệng ra, Nam Dạ Tước động tác cũng rất vội vàng, đem rượu dùng sức rót vào trong miệng cô, anhnhìn thấy cô vì uống rượu mà sắc mặt đỏ rực lên, lại bị sặc rượu tới không thể thở được, lúc này mới đem những chén rượu còn sót lại một ít ném đi không thương tình,” Tôi xem em lần sau còn dám nữa không!!”

Dung Ân có thể cảm giác được trong đáy mắt anh đầy vẻ phẫn nộ, sự tức giận này như lửa thiêu đốt khắp toàn thân cô.

Trong mắt anh ấy, cô lại một lần nữa làm cho anh chán ghét cô.

Bùi lang thấy sự việc đã tới nước này, chính miệng nói ra những lời đó thì không thể thu hồi lại được, chỉ còn cách cam chịu nhẫn nhịn nỗi uất ức sang một bên, Nam Dạ Tước cúi xuống mặt đất nhặt chiếc áo choàng của mình sau đó đem khoác lên vai Dung Ân , anh đưa cánh tay lên đầu cô vỗ nhẹ vài cái,” Bùi công tử, tôi sẽ không phụ sự kỳ vọng của anh, tôi lập tức trở về đem cô ấy dìm xuống mười tám tầng địa ngục.

Câu nói thật mập mờ đến cực điểm, Bùi lang khóe miệng khẽ nhếch lên,” Không tiễn.”

Nam Dạ Tước nắm chặt bả vai Dung Ân, ôm cô bước từ từ ra ngoài, sau lưng, Thẩm Mặc cùng Selune vội vàng nâng mấy người kia dậy, Thẩm Hiên bị thương khá nặng, còn lại hai người cộng sự kia cũng phải cố gắng lắm mới đứng dậy lảo đảo đi ra ngoài.

Cửa chính của Cám Dỗ đã mở, Dung Ânliền đi ra ngoài lại cảm giác được bả vai mình có cái gì đó dính dính nhớp nhớp, cô cúi đầu xuống, thì lại nhìn thấy một cánh tay của ai đó đã bị nhuộm đỏ.

” Nam Dạ Tước, anh không sao chứ?”

Người đàn ông sắc mặt tái nhợt, đôi mắt đẹp hẹp dài dường như không còn thần sắc, khuôn mặt hoàn mỹ cũng như cắt không còn giọt máu, anh xoay người nắm chặt bả vai Dung Ân,” Tôi thật sự là không hiểu nổi, cô có phải rất thích đến những nơi như này?”

Dung Ânkhẽ nâng khóe miệng nhưng không trả lời, hết lần này tới lần khác, cô xuất hiện trước mặt anh đều là tình cảnh như thế này.

” Cô nói đi chứ!” Người đàn ông xoay người, giọng nói như nâng cao hơn một bậc,ngữ khí làm cho người ta phải sợ hãi.

Cô buông rủ mi mắt xuống, cũng khống có ý tứ muốn trả lời, không phản bác nhưng cũng không thừa nhận.

” Dung Ân, quan hệ của chúng ta đã sớm chấm dứt, loại chuyện mất mặt như thế này tôi vốn không cần phải quan tâm, chỉ là tôi có một nguyên tắc, tôi chơi đùa đàn bà, không thích người đàn bà đó trước mặt tôi lại bị người khác chơi, cô nhớ cho kỹ, nếu cô còn dám có lần sau, hậu quả chắc cô cũng biết.” Nam Dạ Tước nhìn chằm chằm vào cô thấy sắc mặt cô ngày càng trắng bệch, thật sự bản thân cũng không muốn có lời nói tuyệt tình như vậy, có thể tưởng tượng cô lần này tới lần khác toàn chìm đắm vào suy nghĩ của chính cô, trong lònganhlại dâng lên cảm giác tức giận mà chính mình cũng không biết tại sao? Cứ tưởng rằng sẽ đoạn tuyệt quan hệ với cô đấy, nhưng lại không ngờ, hình ảnh cô ấy dần dần xâm lấn trái tim mình,” Đừng để tôi nhìn thấy cô lần nữa, bằng không, tôi sẽ giam cô vào một cái phòng, tôi sẽ không đụng đến cô, nhưng sẽ giam cô cả đời đến khi cô chết mới thôi!”

Nghe thấy ngữ khí ác liệt của anh ta, làm cho Dung Ân không khỏi run rẩy, cô dừng bước chân lại,” Đã như vậy, tôi xin phép đi trước.”

Mới xoay người, tay đã bị Nam Dạ Tước giữ lại,”Cô quả nhiên là qua cầu rút ván, muốn nhìn thấy tôi chết mới hả dạ phải không?”

Thẩm Mặc dìu Thẩm Hiên đi lên trước, nhìn thấy Nam Dạ Tước thì cô lập tức nở nụ cười,” Chuyện ngày hôm nay, thật sự là cám ơn Tổng Giám đốc Tước.”

Người đàn ông liếc qua cô, trong miệng có ý cười nhàn nhạt giễu cợt,” Hừ.”

Selune đi ra ngoài đón xe, nơi này là nơi phồn hoa đô thị, xe taxi rất hiếm thấy, có một vài xe lác đác đi qua nhưng khi nhìn thấy Thẩm Hiên người be bét máu thì đều cự tuyệt chở khách, nhất quyết lái xe đi.

” Dại dột thì chết!” Nam Dạ Tước lỗ mãng buông ra một câu sau đó mới đi lên phía trước, vẫy tay, một chiếc xe taxi liền dừng lại.

” Lên xe!”

Thẩm Mặc hai mắt khóc đến sưng đỏ, vội vàng dìu Thẩm Hiên ra phía sau xe, tài xế xe taxi liếc mắt qua gương chiếu hậu ,rồi vội vàng nói,” Không được, các người hãy gọi xe cứu thương đi.”

Tình cảnh như vậy, làm cho Dung Ân nhớ tới lần trước tại chân núi cùng Diêm Việt. cô cũng cố gắng cầu xin họ nhưng không được.

Nam Dạ Tước một tay đặt ở trên mui xe, cúi người,” Người còn chưa có chết, ông liền cự tuyệt? Chúng tôi hôm nay chính là muốn ngồi xe của ông.”

Tài xế kia thấy thế, lập tức khởi động xe rời đang định rời đi, Nam Dạ Tước chỉ cần xoay ba bước đã chắn trước cửa xe, đôi chân thon dài giơ lên đạp mấy cước vào gương chiếu hậu, lái xe cả kinh, hai mắt trợn lên, chỉ thấy đầu xe oằn một chỗ, Nam Dạ Tước lấy từ trong túi chiếc ví da, đưa ra rất nhiều tiền trước mặt tên lái xe. “Ông cầm lấy và trở những người này cho tôi, tôi sẽ bám theo ngay sau ông, dám chơi tôi, tôi sẽ giết ông ngay tức khắc.”

Nói xong, không để ý gương mặt của Thẩm Mặc đang trắng bệch, kéo cô và mọi người ngồi đằng sau xe,” Cho những người bị thương lên xe đi. Đồng thời cô cùng đi với họ đi”

Lái xe ngồi nghiêm chỉnh, cũng không dám nhìn quay lại, đợi ọi người ngồi yên vị trên xe mới mửa cửa bước vào chỗ lái, Dung Ân muốn theo họ về, lại bị Nam Dạ Tước giữ chặt,” Cô cùng tôi đi một xe.”

Cô bị người đàn ông kia ôm chặt liền bỗng thấy run rẩy, trong lúc Nam Dạ Tước mang xe tới ý bảo cô lên thì Dung Ân kéo cửa phía sau ra và ngồi vào.

Cô chỉ ngồi lặng yên ở đó, hai tay đặt ở đầu gối bám chặt lấy chiếc váy, cả khuôn mặt cúi gằm xuống, tóc hai bên che lấp gần hết khuôn mặt của cô, Nam Dạ Tước nhìn qua kính chiếu hậu cũng không thể trông thấy sắc mặt của Dung Ân lúc này như thế nào, chỉ nhìn thấy hai vai cô run rẩy, hai chân dường như không an phận gắt gao khép chặt vào nhau.

Phía trước xe taxi đang trên đường đi đến bệnh viện, đôi mắt Nam Dạ Tước lại nhìn chằm chằm vào phía người Dung Ân, đột nhiên anh bẻ quặt tay lái, chiếc xe chệnh khỏi quỹ đạo, đi về hướng khác.

Dung Ânvẫn nhất quyết cúi đầu xuống, đôi chân càng khép chặt lại, ngón tay đâm sâu vào lòng bàn tay tạo thành hình lưỡi liềm rõ rệt, khảm sâu vào lòng bàn tay cô. Cô lúc này cũng không phát hiện chiếc xe đã đổi hướng tử lúc nào đến lúc xe đi thằng vào hướng tòa nhà lớn thì dừng lại, bỗng một bàn tay to lớn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, Dung Ân hai mắt mê ly, hô hấp đã nóng rực từ bao giờ.

Nam Dạ Tước đem bàn tay dán chặt vào khuôn mặt cô, những ngón tay tỏa ra hơi lạnh buốt đến tận xương, làm cho người ta khó có thể kiềm chế.

Khuôn mặt tuyệt mỹ dần dần tiến sát vào khuôn mặt cô rồi bỗng nhiên hôn cuồng nhiệt làm Dung Ân toàn thân phát run, Nam Dạ Tước đem cô đẩynhẹ làm cô ngã ở phía sau chỗ ngồi, thân thể cao lớn tùy ý đè lên.

Loại khao khát, thậm chí so sánh với lần thứ nhất cũng là anh cho cô uống thuốc còn mãnh liệt hơn, mọi tế bào trong thân thể anh đều kêu gào đòi phóng thích, Nam Dạ Tước dùng cánh tay không bị thương lần lần tìm khóa ké của chiếc váy, vừa cởi bỏ, tay vừa tham lam tiến vào, Dung Ân sợ hãi mở trừng hai mắt.

Cô thật sự vất vả mới rời khỏi anh ta, chẳng lẽ, nhanh như vậy lại trở về điểm xuất phát.

Không, không thể!

Cô chống đỡ thân thể ngồi dậy, Nam Dạ Tước vùi mặt vào cần cổ trắng ngần của cô không kiên nhẫn ngẩng lên,” Định làm cái gì?”

” Nhanh đi bệnh viện, tay của anhkhông thể tiếp tục để như vậy được.”

Người đàn ông không cho là đúng, môi mỏng tiếp tục hôn lên cổ của cô, Dung Ân chỉ cảm thấy toàn thân đều muốn vỡ ra dường như rất khó chịu, Nam Dạ Tước mơ hồ bên tai cô thì thầm ,” Cô chịu được sao? Tôi không quan tâm, cô quan tâm làm gì chứ?”

Dung Ân nghe vậy, động tác trên tay bỗng nhiên ngừng lại, Nam Dạ Tước cho rằng cô đã nghĩ thông suốt, vừa muốn giật dây lưng ra, lại không ngờ tớicô bỗng nhiên xô anh ngã xuống đất, bả vai tay bị thương đập xuống nền xe đau điếng,” Dung Ân, cô làm loạn cái gì vậy? Ngoan ngoãn bỏ chân xuống đi.”

Người đàn ông tức giận ngùn ngụt.

Dung Ânthật sự không có ý công kích anh ta, nhưng lúc này quan hệ phải rõ ràng, cô chẳng nhẽ muốn cam tâm tình nguyện trở lại vạch xuất phát?

” Tước thiếu gia, anh cần phải suy nghĩ kỹ vào, tôi nếu bây giờ trở thành người của anh, sau này, anh muốn bỏ cũng không xong.” Dung Ân có chút thở dốc, cũng đem hai tay duỗi ở đằng sau vươn lên trước quấn ở cổNam Dạ Tước. Người đàn ông quả nhiên dừng lại động tác,” cô có thể chịu được không?”

” Anh nếu muốn thay tôi dập tắt lửa, tôi cầu còn không được.”

Nam Dạ Tước khuôn mặt ngạo nghễ nhìn người con gái dưới thân, hai tay của anh đặt ở người cô bắt đầu nổi gân xanh , tối nay, nếu không phải anh đã trùng hợp xuất hiện ở đó, như vậy chẳng phải thân hình xinh đẹp này hẳn là đang ở chỗ nào đó nở rộ dưới thân của tên Bùi Lang sao? Nghĩ vậy, ánh mắt anh lộ ra mấy phần chán ghét, đẩy hai tay của cô ra,đứng dậy, vòng qua cửa xe bên kia trở lại ghế lái của mình.

Anh nghĩ loại tình thế này là đương nhiên, nhưng thật cũng không nghĩ tới, Dung Ân đang liều một phen cá chết lưới rách (tức là đem đánh cược tất cả một mất một còn) , trong mắt anh, cô chính là loại đàn bà lăng nhăng.

Xe hơi lập tứcrời đi, Dung Ân nhìn về phía ngoài xe, phát hiện ra nơi vừa đi qua là một ngõ nhỏ,ra đường lớn anh đi cả trên vạch ngăn cách,cũng chẳng nghĩ gì cứ thế vượt qua hai cái đèn đỏ mà thẳng tiến tới bệnh viện.

Dung Ân cứ thế ngồi ở trong góc xe, đem khóa kéo kéo lên, áo lông vuốt cho thẳng, toàn thân bị mồ hôi làm choướt một mảng, cảm giác ướt sũng thật khó khó chịu.

Nam Dạ Tước thật cũng chẳng quan tâm cô sống hay là chết, một tay lái xe, lao thẳng trên đường cao tốc , Dung Ân cắn môi dưới, thỉnh thoảng, có tiếng rên rỉ nhịn không được theo trong miệng cô bật ra ngoài,cô liền vội vàng dùng hai tay che miệng lại.

Đến bệnh viện, người đàn ông cầm lấy cánh tay của cô, đem cô từ sau xe lôi xuống, bọn họ lại nằm hai phòng khác nhau, Nam Dạ Tước bàn tay vết thương đã rách cả, hở ra một đoạn, Dung Ân lại đi ra phòng khác rửa ruột . Giằng co cả buổi tối, Dung Ân buông lỏng thân hình mệt mỏi, khi nhìn thấy Thẩm Mặc, may mà Thẩm Hiên ngạo cũng không xảy ra việc gì chỉ cần ở lại vài ngày là không còn việc gì nữa.

Thẩm Mặc hiển nhiên là rất sợ hãi, lại vừa khóc vừa tự trách mình, Selune cùng Dung Ân ở bên cạnh an ủi sau một hồi mới dần dần an tĩnh lại.

Lúc này, mấy người đều cực kỳ mệt mỏi, Thẩm Mặc khuyên các cô về trước nghỉ ngơi, bệnh viện lúc này đã không có trở ngại nữa, hai người không lay chuyển được cô, nên cũng đều chuẩn bị về nhà.

Dọc hành lang bênh viện mùi thuốc khử trùng nồng nặc, Dung Ân trải qua một gian phòng bệnhthì bước châncũng dừng lại tại một phòng, bên trong, Nam Dạ Tước nằm ở trên giường bệnh, cánh tay bị thương được bó bột như chiêc bánh trưng, tay kia,thì lại bị treo lên một chút.

Người đàn ông đó trông điệu bộ có vẻ như cũng rất mệt mỏi, đầu tùy ý gối lên nửa cái gối ,dường như là đang ngủ rất say vậy, thân hình hoàn mỹ được bao bọc bở bộ quẩn áo đang rộng mở, bên trong lộ raxương quai xanh.khêu gợi

Trong phòng bệnh tuy có mở hệ thống sưởi bằng hơi nước, nhưng vẫn cảm thấy lạnh lẽo, Dung Ân đi vào, đem đầu của anh gối được một nửa chỉnh cho thoải mái, đem mền đang đắp giở kéo lên cho anh, vừa muốn kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, nhưng liền nhớ lại câu nói hung ác của người đàn ông đã nói lúc trước,”Đừng để tôi nhìn thấy cô lần nữa, bằng không, tôi sẽ giam cô vào một cái phòng, tôi sẽ không đụng đến cô, nhưng sẽ giam cô cả đời đến khi cô chết mới thôi!”

Dung Ânđang định cúi xuống bỗng đứng thẳng dậy, Lúc trước cô đã bị đùa giỡn đủ rồi, từ nay về sau, nếu có thể cô sẽ không muốn bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa, càng tiết kiệm sức lực cho anh ấy hơn.

Nghĩ như vậy, cô dường như đi ra khỏi phòng bệnh mà không quay lại lấy một lần.

Nam Dạ Tước cứ thế ngủ cho đến khi y tá thay băng cho anh ,anh mới dần dần tỉnh lại , trên tay thuốc tê vẫn còn tác dụng, cũng không cảm thấy đau. Một tay khác đặt trên hai đầu lông khẽ day day, một chút mệt nhọc dường như tan biến đi chút ít, lúc này mới đi vào phòng bệnh củaDung Ân.

Vừa Đi vào, nhưngbên trong phòng bệnh lại không có một bóng người, anh tìm đến người y tá đêm qua trông coi Dung Ân,” Người bệnh nằm ở đây đi đâu rồi?”

” Ấy, sáng sớm hình như là đã xuất viện rồi.”

Người đàn ông nghe thấy vậy, trên khuôn mặt tuấn tú không khỏi tối sầm lại, Người phụ nữ ngốc này, dám nhẫn tâm mà dời xa khỏi anh.

Nói đi, là đi luôn.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.