Ám Dục

Chương 88



Dung Ân bình tĩnh đứng ở đó, đứng lâu trên đá cuội, lòng bàn chân truyền đến cảm giác đau nhức.

Thân hình cao lớnđứng dưới cây bạch quả vừa mới được dời tới, làm cho người ta có ảo giác hoang vu, đơn độc, trời thu chính là như vậy, nhuốm vào trong con người làm họ cũng sẽ đa sầu đa cảm theo. Nếu không phải mái tóc ngắn màu rượu đỏ kia của Nam Dạ Tước, Dung Ân thiếu chút nữa cho rằng ,người đứng ở đó là Diêm Việt.

Trước kia, trường học của bọn họ cũng có rất nhiều những cây bạch quả rất to, đến trời thu, lá rụng dần, Diêm Việt nhặt được rất nhiều, sau đó chọn lựa vài chiếc lá đẹp nhất đưa cho Dung Ân làm thẻ đánh dấu sách, anh còn có thể viết chữ ở trên, viết rất xấu nhưng những chữkia, Dung Ân bây giờ còn nhớ rấtrõ.

Ân Ân, anh yêu em.

Ân Ân chuột túi, anh thật sự yêu em. (Khoai Môn Kem: Các bạn theo dõi chuyện từ đầu sẽ biết chương 2 Trần Kiều có gọi Dung Ân là chuột túi, chuột túi là biệt danh của Diêm Việt đặt cho Dung Ân khi hai người yêu nhau)

Hoặc là ở mặt trái đều ghi, Ân Ân Ân Ân…… Đương nhiên, Diêm Việt đó, người khắc sâu vào trí nhớ cô chính là người con trai đó, khi đó, anh ta chỉ là học sinh, còn chưa tiếp nhận chuyện làm ăn của gia đình, hơn nữa cũng sẽ không có ngày sẽ giao thiệp với chợ đêm.

Dung Ân dẫm trên mặt cỏ xanh mượt đi đến, trên mặt đất dấu vết còn chưa kịp xóa đi, những loài hoa quý báu trước kia mà Nam Dạ Tước trồng giờ đã bị nhổ sạch tận gốc,màu sắc và hoa văn của nửa cái vườn đều bị phá hư, những cánh hoa vung vãi trên mặt đất vẫn còn để lại dấu tích, lẻ loi trơ trọi khắc sâu ở trong đất bùn, cây bạch quả vừa mới trồng, không biết có thể thích nghi với hoàn cảnh mới hay không, hơn mười cây được trồng ở đây, cây lớn nhất trồng gần sát sân thượng của lầu hai tưởng chừng vươn tay ra, có thể với tới cành của cây.

Nam Dạ Tước hai tay vẫn để ở trong túi quần, anh mặc một chiếc áo ở nhà màu trắng, dưới thân, là chiếc quần cùng nhãn hiệu, một hai chiếc lá nhẹ nhàng đáp vào người anh, anh cũng không hay biết, dưới cây bạch quả, có kê một cái bàn, mấy cái ghế dài, đều là làm bằng gỗ, rất phù hợp với cảnh sắc bây giờ. Hai cây bên cạnh đó, còn mắc một chiếc võng, bên trong, thậm chí chiếc gối đầu cũng đã chuẩn bị xong.

Dung Ân trong lòng dâng lên khác thường, hai chân giẫm lá cây đi lên phía trước, Nam Dạ Tước nghe được tiếng động, quay lại khuôn mặt hoàn mỹ làm người ta điên đảo “ Ân Ân, em thích không?”

Nói thật, Dung Ân rất thích.

Bên trong Ánh mắt của cô khinhìn thấy thân hình kia, có chút mơ hồ, phảng phất anh ta không phải người lúc trước tìm được cô, Nam Dạ Tước người đưa cô đẩy vào chỗ chết, cũng không phải người trong trí nhớ, đem cô hung hăng đặt ở dưới thân, Nam Dạ Tước không để ý đến cảm nhận của cô ra sao.

Rốt cuộc anh ta là người như thế nào?

Bọn họ sóng vai đứng cùng nhau, trời chiều rất đẹp, xuyên qua đầu vai của 2 người, chiếu tới cần cổ trắng nõn của Dung Ân làm nó phiếm hồng, Nam Dạ Tước lơ đãng liếc qua, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào cần cổ trắng như tuyết của Ân, có thể cảm nhận được động mạch cổ đập đều đều,nhịp nhàng,nhịp đập,rung động, bên trong người anh bắt đầu khởi động, sinh lực bắt đầu nóng lên, Dung Ân híp mắt, ánh mặt trời nhỏ vụn chiếu vào lông mi cong vút, môi thoa một ít son môi rất nhạt,Nam Dạ Tước chỉ cảm thấy có một loại xúc động mãnh liệt từ hạ thân chạy lên, xông thẳng tới đỉnh đầu.

Con ngươi thâm thúy dần u ám, người đàn ông khẽ nhếch khóe miệng, đem ánh mắt nhắm lại.

Nhìn nữa, có lẽ anh sẽ thật sự sẽ nhào tới mà muốn cô tại đây, Nam Dạ Tước nhẫn nại dục vọng xuống, anh làm nhiều như vậy, không thể ngay lúc này thất bại trong gang tấc được, anh che dấu bằng cách đá đá lá cây dưới thân, cố gắng đem chú ý của mình dời đi.

” Nam Dạ Tước, sao anh lại trồng những cây bạch quả này?”

” Diệp Tử nói, em thích.”

Cô rất thích, không hơn. Nam Dạ Tước ngẩng đầu lên, mái tóc màu rượu đỏ hơi bay, đôi mắt kia càng phát ra vẻ mị hoặc, Dung Ân nhìn chăm chú vào một bên mặt của anh, người đàn ông này, quả nhiên nhìn rất đẹp, làm saylòng người.

” Kỳ thật, anh không cần như vậy.” Dung Ân nhàn nhạt nói,” anh nếu không thích, không cần miễn cưỡng chính bản thân mình.”

” Ân Ân, tôi không có nói không thích, em dường như không hỏi qua tôi, liền xác định tôi sẽ không đáp ứng em, kỳ thật, từ nay về sau có chuyện gì, tôi hi vọng em có thể tự mình nói với tôi.” Nam Dạ Tước rũ mắt xuống ,Dung Ân lại vội vàng tránh tầm mắt của anh, cô đi vào khoảng gốc cây, ở trên ghế dài ngồi xuống.

Nam Dạ Tước như vậy, làm cô càng sợ tiếp xúc, trong lúc này cô luôn cảm thấy cô và anh, có cái gì đang tại thay đổi, mà loại thay đổi này, cũng không làm Dung Ân cảm thấy thoải mái, ngược lại, càng làm cô căng thẳng.

” Hôm nay đi ra ngoài, có làm cho em vui vẻ không?”

” Ừm.” Dung Ân khẽ gật đầu, từ trong túi xách móc ra cái gì đó, đưa tới trước mặt Nam Dạ Tước,” Đây là điện thoại tôi mới mua.”

Anh không có cầm lấy, thấy là chiếc điện thoại bình thường màu hồng, cô từ trước đến nay không thích thứ gì đó quá sang trọng, cái điện thoại này rất xứng đôi với cô,” Ân Ân, em muốn mua cái gì thì mua cái đó, không cần phải được sự đồng ý của tôi.”

Từ xa, Vương Linh ôm con chó nhỏ đi tới, tiểu tử kia nhìn thấy chủ nhân chủ nhân của mình, ở trong lòng Vương Linh giãy giụa, Vương Linh không thể không buông nó ra.

Dung Ân khom lưng xuống, con chó nhỏ trước mặt nhào vào trong ngực của cô, đầu nó tại ngực cô cọ cọ vài cái, Dung Ân đứng dậy, hai tay ôm tiểu tử kia rời đi,” Dạ Dạ, hôm nay có ngoan không?”

Con chó nhỏ như là có thể nghe hiểu tiếng người, ô ô hai tiếng sau đó thân mật tiến tới cần cổ của Dung Ân liếm liếm, Nam Dạ Tước thấy cô ôm con chó nhỏ bên người đi qua, khóe miệng liền câu dẫn ra một nụ cười, chỉ là nụ cười còn cứng đờ trên mặt, anh liền phát hiện được điều gì không đúng, lông mày nhíu lại,” Con chó kia tên gì?”

Vương Linh như muốn đuổi theo, nghe được câu hỏi của Nam Dạ Tước, quay đầu lại nói,” Cậu chủ,nó tên là Dạ Dạ, là Dung tiểu thư đặt cho.”

Người đàn ông trong nháy mắt trên mặt tái nhợt, người phụ nữ này, thật sự là mang thù mà.

Dạ Dạ? Khó nghe muốn chết! Nam Dạ Tước mặt lạnh theo ở phía sau, một con chó sao có thể lấy tên này?

Dưới trời chiều ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua chiếc lá, rơi xuống đầu vai của mỗi người, có vẻ gì đó rất thanh bình.

Hôm sau.

Hạ Phi Vũ gõ cửa phòng làm việc của Nam Dạ Tước,” Tổng giám đốc, anh tìm tôi?”

“Phi Vũ, có một tiệc tối, cô chuẩn bị đi, buổi tối cô với tôi cùng đi, đúng rồi, tới Ngự Cảnh Uyển, đem lễ phục của tôi về đây.” Nam Dạ Tước đầu cũng không ngẩng lên phân phó cho cô, cảnh tượng như vậy Hạ Phi Vũ đã quen rồi, trong những việc xã giao lớn nhỏ của Tước Thị, đều là cô cùng Nam Dạ Tước ra mặt. Cho nên, trong mắt rất nhiều bạn bè giới thương trường, Hạ Phi Vũ đã sớm là người Nam Dạ Tước, thậm chí có một số người nói đùa hoặc trực tiếp gọi cô một tiếng chị dâu nhỏ.

Hạ Phi Vũ trông thấy anh rất bận rộn xử lý công việc trong tay, tưởng anh đã quên,” Tước?”

Người đàn ông đang kí tên vào một tập văn bản thì dừng lại, thấy cô còn đứng ở đó,” Làm sao vậy?”

Đầu bút trên tập văn kiện do chấm xuống có một điểm đen rồi dần dần mực nhanh chóng lan ra một mảng nhỏ giấy, Hạ Phi Vũ cười yếu ớt, trong giọng nói hình như có chút hờn dỗi,” Anh không đưa chìa khóa cho em, em đi như thế nào?”

” Ờ,” Nam Dạ Tước đưa bàn tay xuống dưới, ngón tay vừa chạm đến chùm chìa khóa, rồi lại buông ra,” Cô đến Ngự Cảnh Uyển, sau đó gọi điện thoại cho Vương Linh, muốn chuẩn bị quần áo nào, tôi sai bảo cô ấy đưa cho cô.”

Hạ Phi Vũ ngơ ngẩn, có chút chuyển nhỏ như này ,” Để Vương Linh đưa cho em?”

” Đúng,” Nam Dạ Tước tiếp tục vùi đầu vào công việc, anh thấy vết mực làm cho giấy trắng bị đen mất một vùng, liền dịch chuyển xuống dưới một chút nhẹ nhàng ký tên, dùng bút che lại vết đen,” Tiệc tối này rất quan trọng, đến lúc đó đừng có để bị muộn đấy.”

Hạ Phi Vũ thấy ý tứ của anh là không có ý định đem cái chìa khóa đưa cho cô, có thể nói Nam Dạ Tước lần nào cũng không do dự đưa chìa khóa cho cô, cô thậm chí cho rằng Ngự Cảnh Uyển sớm muộn cũng là của cô, anh đưa chìa khóa cho cô, không phải là chứng minh tốt nhất sao? Hôm nay, Dung Ân lại ở bên trong, rõ ràng cô ta đã nói gì đó,người đàn ông này mới có chuyển biến như vậy. Hạ Phi Vũ không khỏi nắm chặt bàn tay, khuôn mặt tức giận đến nỗi có chút vặn vẹo, cô xoay người đi ra ngoài,” Tổng giám đốc đã nói như vậy, vậy tôi liền đi.”

Cửa ra vào khẽ đóng, Nam Dạ Tước ngước mắt lên nhìn, không cho Hạ Phi Vũ đi vào Ngự Cảnh Uyển, là anh đã nhận lời Dung Ân, nói cho cùng chỉ là đi lấy vài thứ thôi, anh làm như vậy, tiết kiệm chút sức lực đi lại của Hạ Phi Vũ, không phải rất tốt sao?

Chỉ là anh đã không để ý đến, trong mắt anh chỉ đơn giản là một chùm chìa khóa, nhưng trong mắt Hạ Phi Vũ, lại là biểu thị cho địa vị, nếu không phải cô có tầm quan trọng với anh, người đàn ông nào sẽ dễ dàng đem chìa khóa giao lại ột người phụ nữ ?

Đi ô-tô vào ngự cảnh uyển, vương linh quả nhiên theo sự sai bảo của Nam Dạ Tước đã cầm những bộ y phục đứng chờ ở cửa lớn, Hạ Phi Vũ tắt máy, Vương Linh liền đem những thứ đã chuẩn bị cho ra ghế sau,” Hạ tiểu thư, quần áo của Tổng Giám đốc đều ở đây.”

” Được,” Hạ Phi Vũ cũng không có ý lái xe đi ngay,” Cô đi vào trước đi, tôi kiểm tra xem có gì đổ vào không.”

Vương Linh cũng không có nán lại mà bước vào sân nhỏ, Hạ Phi Vũ hạ cửa sổ xe xuống, ánh mắt quét về phía lầu hai của Ngự Cảnh Uyển, quả nhiên thấy Dung Ân cùng Diệp tử ngồi ở đấy đang nói chuyện gì đó, bộ dáng rất nhàn hạ. Cô chỉ cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng nhất thời lại không biết lạ ở chỗ nào, chỉ đến khi Dung Ân đứng dậy, ngón tay vươn hướng ra phía ngoài, cô lúc này mới phát hiện được, trong vườn hoa không biết lúc nào trồng nhiều cây bạch quả như vậy.

Nhìn khuôn mặt Dung Ân đang rạng ngời thưởng thức, nhìn xem có vẻ rất thích loại cây này.

Từng mảng từng mảng vàng óng, như ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt hai mắt của Hạ Phi Vũ, đến giờ phút này, cô mới không thể không thừa nhận sự tồn tại của Dung Ân, đối với cô mà nói Dung Ân là sự uy hiếp nghiêm trọng, trong trái tim Nam Dạ Tước, có lẽ các cô ai cũng không nắm bắt được, nhưng ít ra, chính thân thể cô Nam Dạ Tước còn chưa đụng qua.

Cô chắc chắn, cô ung dung, sau khi Nam Dạ Tước có Dung Ân, thất bại thảm hại.

Lái ô-tô rời đi, Hạ Phi Vũ đi với tốc độ xe rất nhanh, trước khi chuẩn bị lễ phục của chính mình, còn phải làm tóc, đến lúc đi vào cùng Nam Dạ Tước dự tiệc, thời gian vừa chuẩn.

Loại trường hợp này, người đàn ông đã sớm chán ghét, nhưng lại không thể không xã giao.

Sau khi lộ mặt qua loa, anh trở lại xe, đã cởi lễ phục ra, vứt xuống cà- vạt.

Chỗ cổ áo bị bung ra 2 chiếc cúc, mơ hồ có thể nhìn thấy xương quai xanh mị hoặc, tay áo vén lên, Hạ Phi Vũ mở cửa xe ngồi trên ghế lái phụ,” Mệt chết đi được, loại tiệc tùng này thật sự nhàm chán cực độ.”

Nam Dạ Tước đem xe lái ra khỏi ga-ra, gió đêm tấp vào mặt, thời tiết mát mẻ nhưng có chút lành lạnh, anh đem áo khoác ngoàikhoác trên vai Hạ Phi Vũ,” Khoác lấy.”

Cô hai tayrất nhanh đem áo vest khoác lên người, nơi đây còn lưu lại một chút nhiệt độ của người đàn ông này.

” Anh đưa em về trước.” (Khoai Môn Kem: Ở công ty do Nam Dạ Tước rất nghiêm túc nên xưng cô- tôi với Hạ Phi Vũ nhưng ở ngoài đời anh ấy xưng anh –em với Hạ Phi Vũ)

Hạ Phi Vũ buông thõng mi mắt, tại viền mắt đánh nhũ màu vàng nhạt ánh lên, hiển nhiên càng thêm vài phần mị hoặc, cô hai tay có chút khẩn trương nắm lại,” Tước, ở phía trước có tiệm ăn nhỏ, em muốn đi mua vài thứ.”

” Đói bụng thật sao?” Nam Dạ Tước nghiêng mặt qua,” Vậy thì đi ăn khuya a.”

” Không cần,” Hạ Phi Vũ cúi mặt xuống,” Em chỉ là mua một ít đồ ăn mang về.”

Nam Dạ Tước đem xe hơi dừng ở lề đường, cô xuống xe đi vào trong tiệm, thừa dịp người bán hàng chuẩn bị gói hàng hóa cô đi vào toilet, trong túi xách tay, có son môi cô đã chuẩn bị thật kỹ. Hạ Phi Vũ tinh tế tô dọc theo viền môi, đây là người chị em tốt của cô đưa cho, theo như lời họ, loại màu sắc này đặc biệt là mùi thơm, đối với người đàn ông mà nói…. có tác dụng kích thích ham muốn mà không bị phát hiện.

Trở lại trên xe, cô mua chút ít đồ ăn đơn giản cùng bánh bao chiên,” Anh đói không, ăn vài cái nhé?”

Nam Dạ Tước liếc qua, trong ấn tượng của anh, những thứ này Dung Ân rất thích, anh lại khinh thường,” Anh không đói bụng.”

Hạ Phi Vũ đem những thứ đó ném tới bên cạnh, Nam Dạ Tước đi ô-tô, đi qua một chiếc hầm nằm dưới lòng đất, bởi vì sắc trời đã tối, cũng không có nhiều xe, người phụ nữ hai tay động đậy, đem áo vest khoác trên người kéo ra, đánh bạo nghiêng thân tới, khẽ hôn tại góc cạnh hấp dẫn bên môi của Nam Dạ Tước. Chóp mũi đột nhiên chui vào một mùi hương làm cho người ta cảm thấy ngứa ngáy, cô ta hai tay vòng qua cổ anh, khuôn ngực đẫy đà xuyên thấu qua lớp quần áo mỏng manh cọ nhẹ vào tay Nam Dạ Tước.

Người đàn ông rất dễ dàng không khống chế được.

Nam Dạ Tước mang xe hơi ngừng tại nơi góc tối rời xa cameras, dường như không suy nghĩ nhiều hôn trả Hạ Phi Vũ, anh kỹ thuật thành thạo, thủ đoạn lão luyện, không cần nhiều công sức đã khiến cho Hạ Phi Vũ chào thua. Nam Dạ Tước thân thể rất căng cứng, anh đã lâu không chạm vào đàn bà, lúc này ai chọc anh, chẳng khác gì thêm dầu vào lửa, thân thể ở một nơi nào đó cứng rắn vô cùng, anh ôm lấy cánh tay của cô rất chặt khó có thể kiềm chế, Hạ Phi Vũ tuy rất đau, nhưng chờ mong càng nhiều, Nam Dạ Tước đã nếm đủ vị ngọt trong miệng, dường như trong cơ thể có một luồng nhiệt rầm rầm lao tới, anh vòng tay ra sau kéo xuống chiếc khóa của bộ lễ phục, luồn tay vào chiếc áo lót, trong lòng bàn tay, đường cong no đủ làm anh như phát điên, nhịn không được tăng thêm lực xoa bóp.

” Ưm–” Người con gái không biết thoải mái cái gì, phát ra tiếng rên rỉ rất nhẹ.

Nam Dạ Tước mở mắt ra, Hạ Phi Vũ ở dưới thân anh tận tình tách ra, cô sắc mặt hồng hồng cực kỳ hấp dẫn, anh bỗng nhớ tới câu nói lúc trước của Dung Ân, Nam Dạ Tước, tôi không muốn ở Ngự Cảnh Uyển trông thấy Hạ Phi Vũ, được không?

Gió lạnh thổi qua đầu, anh đột nhiên tỉnh táo lại rất nhiều, phảng phất như thấy đôi mắt trong trẻo của Dung Ân ở nơi nào đó đang nhìn chằm chằm vào anh, toàn thân dục vọng bị tán đi không ít, người con gái trên mặt vẫn còn đỏ ửng, anh bất giác mở to mắt.

Nam Dạ Tước mãnh liệt đầy mình còn chưa tan đi hết, giọt mồ hôi to như hột đậu dừng lại phía trước cằm của anh, anh ảo não không thôi, anh từ trước đến giờ đối với đàn bà không có hề tự chủ, lúc muốn ở nơi hoang vắng là có thể áp đảo, lại càng không cần vì ai mà phải bạc đãi “người anh em” của mình như vậy, giờ phút này, anh nhớ rõ mình là duỗi thẳng hai tay, tỉnh táo đem Hạ Phi Vũ đẩy ra.

” Tước?” Người con gái trên mặt tràn đầy sự ngạc nhiên, cùng với sự khó tin.

Nam Dạ Tước thở hổn hển, hai tay đặt trên tay lái, nơi cổ họng nhấp nhô rất nhiều lần, anh lại càng nắm chặt tay, lại cảm giác được nơi nào đó trong người đang căng cứng cảm giác dịu đi chút ít, lúc này mới cầm lấy áo khoác trên ghế ngồi, đẩy cửa ,” Em lái xe về nhà đi, anh hiện tại muốn uống một chút rượu, sau đó tự gọi xe trở về.”

Cái gì? Hạ Phi Vũ cảm giác rất ủy khuất, anh rõ ràng bỏ cô lại trên đường,” Tước, anh chẳng lẽ, không muốn em?”

Nam Dạ Tước mặc lại y phục, tuy quần áo bởi vì hai người vừa rồi dây dưa mà có chút nhăn nhúm, nhưng mà không chút nào làm giảm đi khí chất cao quý của anh, anh để lại người con gái trong xe, cũng không biết trả lời như thế nào.

Có muốn không? Anh, hẳn là muốn mới đúng.

Tiện tay bắt một chiếc xe taxi, Nam Dạ Tước cảm thấy ngực có chút buồn bực,” Nếu như cảm thấy quá mệt mỏi, ngày mai có thể nghỉ ngơi một ngày.”Nói xong, liền chui vàotrong taxi cũng không quay đầu lại.

Hạ Phi Vũ cuộn mình ở trên ghế lái phụ, cô đemkhóa lễ phục kéo lên, nhìn trong kính chiếu hậu, hình ảnh người đàn ông đã hoàn toàn không thấy, cô cắn môi, hai chân run rẩy xuống xe.

Trở lại Ngự Cảnh Uyển, trong phòng một mảnh đen kịt, Nam Dạ Tước có chút thất vọng, bởi vì không ai vì anh mà giữ lại một chiếc đèn.

Đi vào lầu hai, vào phòng ngủ vừa vặn cánh cửa, cửa phòngquả nhiên là khóa trái.

Trong thâm tâm, tối càng thêm tối, anh gõ gõ cửa, lúc này chỉ muốn ôm Dung Ân một cái, bên trong thân thể cực kì trống rỗng, vô cùng cần lấp đầy.

Thật ra thì lúc Nam Dạ Tước lên lầu, Dung Ân liền tỉnh, cô xem thời gian, vừa rạng sáng.

Cô trở mình , giả bộ như đang ngủ say.

” Ân Ân, tôi biết rõ em không ngủ,” Người đàn ông lại đập vài cái,” Tôi nghe được tiếng động em xoay người.”

Người đàn ông này, lỗ tai làm bằng gì thế không biết?

Dung Ân hô hấp trở nên cẩn trọng, lúc này, anh ta chắc vừa tham gia yến tiệc, nhất định là uống rượu, cô không muốn dẫn sói vào nhà.

” Em không mở, Tôi sẽ đạp cửa.”

Dung Ân nghe thấy tiếng nói, cửa này chắc chắn vô cùng, cô không tin Nam Dạ Tước sức lực thực sự lớn mà đem cửa phòng đá văng như vậy, bên ngoài ngay sau đó truyền đến vài tiếng động thùng thùng thình thình, Dung Ân chỉ cảm thấy cả phòng ở đều rung động, người đàn ông này quả nhiên làm thật không buông tha, một lát sau lại thấy yên tĩnh, sau đó lại nghe được tiếng động của mở khóa, Dung Ân ngẩng đầu lên thì Nam Dạ Tước đã cầm chùm chìa khóa đi đến.

Từ tư thế anh bước đi, cùng với mùi vị vừa mới xộc vào, Dung Ân liền biết anh uống rượu.

” Nam Dạ Tước, anh muộn như vậy không ngủ, vào phòng tôi làm cái gì?”

Nam Dạ Tước đi đến, lại bị tấm thảm đặt ở cửa sổ làm cho vấp ngã, thân hình đổ về phía trước, góc độ cực kỳ chuẩn xác, đem Dung Ân đặt dưới thân.

Chợt có sức nặng ép tới , Dung Ân cả người toàn thân ngã hướng trên giường, Nam Dạ Tước nếu không nổi thú tính, nếu đem cô đẩy ra, anh không phải là đàn ông.

Dung Ân chỉ nghe thấytrong cổ anh gầm nhẹ, những nơi tiếp xúc với nhau nóng lên, người đàn ông khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, trên tay không hề có động tác gì, chỉ là đem nửa khuôn mặt mình áp vào cần cổ của cô thở hổn hển. Hô hấp nóng hổi phả vào cổ cô, làm cô cảm thấy khó chịu lại khó nhịn, hoàn toàn không thoải mái, hai tay bị đặt ở bên cạnh người, Dung Ân bắt đầu giãy dụa,” Nam Dạ Tước, anh thả tôi ra, bệnh của tôi còn chưa khỏi……”

Người đàn ông như thế nào cũng không thể bắt mình đứng dậy được ,anh chỉ là dụ dỗ, nghiêng người tại bên tai cô nói:” Ân Ân, em đừng động đậy, tôi cam đoan không đụng vào em, chỉ ôm em một chút cũng không được sao?”

Anh tách hai chân Dung Ân ra, chính mình lại quỳ gối giữa hai chân cô,” Em xem xem, tay của tôichỉ ôm em, nó sẽ không có những động tác khác, Ân Ân, để cho tôi ôm em một cái, tôi rất khó chịu.”

Dung Ân cũng không để ý, cô bài xích sự đụng chạm của anh, thân thể liền bắt đầu vặn vẹo đứng dậy, Trải qua sự ma xát, người đàn ông đâu còn nhịn được nữa, mồ hôi ướt đẫm áo sơmi, anh hạ thân thể mình xuống, cách lớp quần áotrên người Dung Ân kiềm chế động tác, “người anh em” cứng rắn đặt tại bụng của cô, lúc lên lúc xuống, đâm vào cô bắt đầu đau bụng.

” Nam Dạ Tước, anh buông ra!”

Cô tuy sợ hãi, nhưng không phản ứng mãnh liệt như lần trước, chỉ là nôn khan vài cái, Nam Dạ Tước dán sát vào bên tai cô nói:” Sắp, cũng sắp rồi–” (Khoai Môn Kem: Chả biết sắp sắp cái gì?? )

” Nam Dạ Tước, anh không biết xấu hổ, cút ngay!”

” Đúng, tôi là không biết xấu hổ, tôi là cầm thú, Ân Ân, xong ngay đây –”

Cô bị anh ôm toàn thân không thể nhúc nhích, chỉ còn lại có cái miệng để mắng chửi người,” Anh buồn nôn–”

” Đúng, tôi buồn nôn,” Dù cô nói cái gì đi chăng nữa, Nam Dạ Tước đều thừa nhận hết,” Em thật muốn tôi nhịn chết sao? Cầm thú cũng có dục vọng, Ân Ân, tôi ngày nào đó mà bất lực, là do em làm hại.”

Giọng nói người đàn ông bắt đầu khàn khàn, tần suất cũng bắt đầu dần dần nhanh hơn, sắp bắn ra thì đột nhiên kéo bàn taynhỏ bé của Dung Ân qua hướng về phía hạ thể của mình.

Nam Dạ Tước lấy tay cô, nắm chặt lấy nơi cứng rắn nóng bỏng, dục vọng lúc này đã tiêu tán dần đi, hai vai anh trên người cô rung lên rất mạnh, Dung Ân bỗng cảm thấy giữa tay mình dính đầy chất lỏng màu trắng đục, cô vội vàng rút tay về, người đàn ông đứng dậy,cô nhìnthoáng trên quần Tây của anh thấy dính đầy chất bẩn.

Nam Dạ Tước vội vàng vào phòng tắm, lúc đi ra thìcầm trong tay một chiếc khăn lông ướt, loại mùi vị này, Dung Ân thật sự không thích, anhcũng không để ý sự giãy dụa của cô kéo tay của cô qua lau rất tinh tế, thậm chí giữa những ngón tay đều không quên,người đàn ông cúi thấp đầu, cũng không có chú ý tới sắc mặtDung Ân càng ngày càng kém, anh đột nhiên nhớ tới cái gì. Ngẩng đầu nói:” Ân Ân, bệnh của em có phải là tốt lên không?”

Nam Dạ Tước khuôn mặt tuấn tú sắc mặt vui mừng còn chưa kịp lan ra, chợt nghe thấy Dung Ân” Ụa Ụa–” một tiếng, toàn bộ nôn hết trên người của anh.

Anh vội vàng buông tay cô ra, sợ lại cô lại có cái gì khó chịu, liền cầm khăn mặt ở khóe miệng cô lau lau vài cái. Dung Ân hai mắt trợn lên, trong lồng ngực cảm giác bí bách bệnh càng phát ra rõ ràng, cô đẩy tay Nam Dạ Tước ra,” Anh– anh cầm cái gì lau cho tôi vậy?” (Khoai Môn Kem: để giải thích cho các bạn được rõ hơn, Nam Dạ Tước vừa lấy khăn lau tay cho Dung Ân giờ lại không để ý lau miệng cho cô nên Dung Ân mới có ý đó! T__T)

Người đàn ông cổ tay bỗng khựng lại, trên khăn mặt vẫn còn lưu lại những dấu vết mờ ám, anh vội vàng đứng dậy, hai con mắt nhìn chằm chằm vào khóe miệng Dung Ân, bảo bối vừa được phóng thích lại lập tức nhen nhóm ý định muốn cô trong đầu.

Nam Dạ Tước nhảy vào trong phòng tắm xả nước lạnh, lúc đi ra chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm, nửa người trên để trần, lộ ra dáng ngườituyệt mỹ,những giọt nước đọng lại trên tóc đang chảy xuống cổ, chảy xuôi xuống phía sau lưng, Dung Ân đã đem toàn bộ ga gối thay sạch sẽ, những thứ trước nhét hết vào trong phòng tắm, Nam Dạ Tước vừa đi vừa lau tóc, mặt mũi tràn đầy sự thích thú cùng thoải mái.

Dung Ân lướt qua anh, đi thẳng vào phòng tắm, dùng nước rửa sạnh sẽ hai tay, dùng sữa rửa mặt rửa sạch khuôn mặt đang đỏ bừng sau đó mới đi ra ngoài, thấy Nam Dạ Tước đang ngồi ở mép giường, không kiêng nể gì rũ rũ bọt nước ở tóc.

” Anh làm sao mà chưa đi đi?”

” Ân Ân, tôi không đụng vào em, tôi hiện tại chỉ muốn ngủ ở đây thôi không được sao?”

Dung Ân nhớ rõ, anh ta vừa rồi cũng nói không đụng vào cô, khái niệm đụng của Nam Dạ Tước là cái gì? Chẳng lẽ muốn cởi sạch quần áo mới gọi là đụng?

Cô cách anh rất xa, biểu lộ sự cảnh giác cùng đề phòng rất rõ ràng, Nam Dạ Tước vội vàng đứng lên, lắc lư hai tay,” Được,tôi ngủ ở giường của mình đã được chưa?”

Đêm nay, ít nhất là đã tiến được một bước dài, anh lại không dám phá vỡ nó đi, nếu như lại ép buộc Dung Ân, thì thành ra lại trở lại nguyên điểm.

Xem ra, mời bác sĩ tâm lý đến chữa cho cô, mặc dù chưa có khôi phục hoàn toàn, nhưng so sánh với lúc trước, đã có sự đổi mới rất lớn.

Nam Dạ Tước cứ kỳ kèo mãi cuối cùng mới từ trên giường đứng lên, ngón tay vừa chạm đến chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, tiếng chuông như là có báo trước, đột nhiên vang lên.

Đột ngột, có chút làm người ta run sợ trong lòng, là Hạ Phi Vũ.

Nam Dạ Tước nhớ tới, cô ta hẳn là muốn gọi điện báo đã về nhà bình an, anh đè xuống chiếc khóa,” A lô?”

” Ô ô……” Đầu bên kia điện thoại, truyền đếntiếng khóc rất mơ hồ, Hạ Phi Vũ giống như phải chịu đựng cái gì đó, nức nở vài cái sau đó mới nén lại được nghẹn ngào nói,” Tước, tước—không xong rồi, em…… Em đâm chết người, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Em rất sợ……”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.