Ám Dục

Chương 92



-“Nam Dạ Tước, anh đã từng yêu qua người khác sao?”

-“Ân Ân, em thử chấp nhận tôi, nói không chừng, chúng ta có thể yêu nhau”

Ngón tay Dung Ân không cẩn thận, bị miếng thủy tinh đâm vào. Cô lấy lại bình tĩnh, đem ngón trỏ giữ trong lòng bàn tay, không để Nam Dạ Tước phát hiện, cô đem rổ đặt bên cạnh:

-“Trong chốc lát cũng không thu dọn sạch sẽ được, ngày mai tính sau.”- Nói xong cô đứng dậy, đi tới trước vĩ nướng, đem đồ trước mặt bỏ vào trong mâm, tự lo đi vào nhà.

Nam Dạ Tước ánh mắt thâm trầm nhìn theo bóng lưng cô. Lời anh ta nói là sự thật nhưng cô cũng không thử qua, chỉ có thể thu dọn mớ hỗn độn, tránh ánh mắt của anh đi mất.

Ngày thứ hai, Dung Ân dậy thật sớm, cô gọi điện thoại cho Bùi Lang, hỏi rõ địa chỉ của mẹ rồi mới thuê xe đi tới.

Cái khu nhỏ này cách trung tâm thành phố không xa, khung cảnh rất yên bình. Mới sớm tinh mơ có thể gặp những người lớn tuổi đi tập thể dục. Cô vừa xuống xe đã thấy ngay mẹ đang trên quảng trường đi bộ buổi sáng.

Cô đứng cách đó không xa. Mẹ cô phục hồi rất tốt, đã không cần phải xe lăn, bên cạnh đỡ bà là một người giúp việc. Hai người đang đứng trò chuyện, mẹ cô tầm mắt lơ đãng đã nhìn thấy con gái đứng trong đám người.

Cô mặc bộ y phục trắng thuần khiết, tóc dài, mắt nhẹ híp, không rõ đang cười hay đang khóc.

Mẹ cô nghiêng đầu nói với người giúp việc vài câu, người đó gật đầu nhìn về phía cô rồi cầm túi mua hàng lên đi về phía siêu thị.

-“Mẹ!” – cách rất xa, cô nghe được giọng nói của mình có chút dồn nén.

Mẹ cô cười, đôi mắt dịu dàng, nước mắt chảy xuống. Dung Ân đi lên, cô muốn khóc, cũng chỉ có thể trách khí trời không tốt làm mắt cô khô khốc.

-“Ân Ân!”

-“Mẹ, mẹ có khỏe không?”

-”Khỏe!” – bà kéo bàn tay của cô, mu bàn tay trắng nõn sờ lên đều cảm giác đều đều – “Ân Ân, bấy lâu nay con đi đâu à?”

-“Con xin lỗi, mẹ!”

-“Tốt rồi, mau đỡ mẹ lên lầu đi!”. Bà thấy nước mắt trong hốc mắt cô đảo quanh, tự nhiên không thôi. Dung Ân đỡ mẹ đi. Mấy người hàng xóm bên cạnh chào hỏi:

-“Đây là con gái của bà sao?”

-“Đúng thế, con gái tôi hôm nay tới thăm tôi!”

-“Thật là tốt rồi. Con gái bà vóc dáng giống bà, thật xinh đẹp!”

Mẹ cô nét mặt rạng rỡ, ai không thích nghe người khác khen con cái mình chứ.

-“Người tối hôm qua tới nhà là con rể bà phải không? Nhà bà thật có phúc, con rể trông rất tuấn tú lịch sự, có xe xịn, lại rất đẹp trai a!”

Mẹ Dung Ân tươi cười, đang lúc mọi người ca ngợi, ngưỡng mộ, Dung Ân biết rõ người họ nói đến chính là Bùi Lang. Mẹ cô trước giờ đều sĩ diện, cũng chỉ biết cười, cho đến khi bước vào thang máy, sắc mặt bà mới trở nên nặng nề.

Căn phòng lớn 100 thước vuông chỉ có bà và người giúp việc sống trông thật vắng lặng.

Bên trong tiện nghi mọi thứ đều đầy đủ nhưng không có cảm giác gia đình. Bên trong có bày tấm hình, nơi này chỉ là chỗ ở tạm thời. Cô ngồi xuống ghế sofa theo mẹ.

-“Ân Ân, mẹ muốn về nhà!”

Bà nói ra những lời này trong lòng cô bắt đầu chua xót. Mẹ đã lớn tuổi, tất nhiên muốn về nhà, không muốn cuộc sống nay đây mai đó. Dung Ân cũng nghĩ đến, hiện tại họ sống ẩn náu cũng không có ý nghĩa gì. Có thể ở nhà là tốt nhất. Cô cầm tay mẹ, tựa mặt vào cổ bà:

-“Mẹ, vậy chúng ta dọn dẹp, hôm nay con sẽ đưa mẹ về nhà mình!”

-“Thật không?” – giọng bà xúc động – “ Mẹ chỉ muốn ở nhà của mình, chẳng qua mấy ngày nay, tiểu Bùi giúp chúng ta rất nhiều, chúng ta cũng nên cảm ơn người ta”

– “Vâng, con hiểu mẹ ạ!”.

Người giúp việc đi siêu thị chuẩn bị đồ ăn đã về. Bà cũng không có nhiều đồ dọn dẹp, cộng thêm đồ lúc trước của Dung Ân cũng làm thành 2 rương lớn. Bùi Lang đến làgiờ ăn cơm,vừa vào nhà đã thấy hành lý đã chuẩn bị:

-“ Thế nào vậy? Mọi người phải đi sao?”

Mẹ Dung Ân có chút ái ngại mở lời. Dung Ân đang quét dọn sạch sẽ mấy gian phòng:

-“Vâng, mẹ tôi muốn về nhà sống. Bùi Lang, cảm ơn anh đã chăm sóc mẹ tôi suốt thời gian qua!”

-“Nếu như vậy cũng tốt” – người đàn ông đi vào nhà, tư thái nghiễm nhiên là chủ nhà,đến trước cửa đổi dép đi vào – “Đưa Tiểu Cảnh cùng đi đi để có thể chăm sóc bác gái!”.

Mẹ Dung Ân cùng người giúp việc nhặt rau ở trong bếp. Dung Ân pha trà, hai người ngồi xuống ghế nói chuyện.

-“Trông sắc mặt của cô thời gian, gần đây sống hẳn là cũng được.”

-“Vâng, chẳng qua là cho anh không ít phiền toái.”

-“Dung Ân, cô đừng khách khí. Tôi nhận lời giúp cô nhưng tôi làm không xong được. Thật không ngờ Nam Dạ Tước rõ rang hiên ngang cướp người trước mắt.” Bùi Lang nghiêng người nhìn cô.

-“Bùi Lang, anh đã giúp tôi như vậy, thật không biết lấy gì đáp lại rồi!”

Người đàn ông liếc nhìn trong mắt cô lạnh lẽo:

-“Anh ta đối xử tốt với cô không?”

Dung Ân nắm hai tay vào ly trà gốm, nước mới pha còn rất nóng, vừa lúc có thể làm ấm bàn tay lạnh như băng của cô.

-“Anh ta đối với tôi rất tốt!”

Cô nhìn lại người đàn ông bằng cái nhìn sâu sắc, Bùi Lang đáy mắt như còn cất giấu điều gì không biểu lộ ra. Anh ta cười, thân người tựa vào thành ghế, đùi phải nhếch lên:

-“Thật không ngờ người như Nam Dạ Tước lại có trái tim. Tục ngữ nói không sai, hồng nhan họa thủy.” (Mình tạm hiểu là: Người phụ nữ đẹp là nguyên nhân của tai họa).

Dung Ân nhíu đôi mày thanh tú, không đoán được ý tứ của người nói. Còn người đàn ông rất khéo léo chuyển đề tài:

-“Tôi và bác gái có vẻ rất hợp ý. Sau này hi vọng tôi có thể qua thăm bác thường xuyên.”

-“Lúc tôi không có mặt, nhờ anh chăm sóc mẹ giúp tôi.”

Dù cho Bùi Lang giúp họ rất nhiều nhưng Dung Ân vẫn không thấy cảm giác gần gũi. Người đàn ông này có thể tin nhưng không thể hoàn toàn dựa dẫm quá mức. Anh ta và Nam Dạ Tước mang lại một cảm giác đặc biệt giống nhau. Đó chính là nguy hiểm.

Nhưng cụ thể nguy hiểm ở đâu, lại không nói ra được.

Ăn cơm xong, Dung Ân dọn dẹp sạch sẽ rồi cùng mẹ thu xếp đồ chuyển về nhà. Bùi Lang tự nguyện làm tài xế, người giúp việc cũng vội vã đi theo. Về nhà bên kia sẽ tốt hơn. Mấy tháng chưa có về nhà, vừa về tới nơi , Dung Ân vội vàng mở cửa sổ, mang chăn gối ra phơi. Mẹ cô mỉm cười, đi lại còn khó khăn nhưng vẫn muốn cùng giúp con gái. Dung Ân tắm gội xong, trời cũng vừa tối, cô hoàn toàn chẳng để ý thời gian, cũng quên yêu cầu của Nam Dạ Tước phải quay về trước khi trời tối. Sau khi ăn cơm xong, cô tiễn Bùi Lang ra về. Cô sửa soạn phòng của chính mình cho người giúp việc ngủ. Ngôi nhà dù nhỏ nhưng lại rất ấm áp.

-“Mẹ!” – cô đem chăn đắp ẹ – “mẹ lạnh lắm không, trời đang trở lạnh, ngày mai con bảo người mang máy điều hòa tới đây lắp ẹ nhé!”

-“Những mùa đông trước cũng đâu cần máy điều hòa, tiền điện lại đắt như vậy, mẹ dùng túi chườm nóng là được rồi!”

Người già vẫn là thế, thấy cái gì có thể tiết kiệm được là tiết kiệm.

-“Mẹ không phải lo lắng đâu!” – cô kéo dài chăn đắp ẹ – “Cô giúp việc kia trông rất tốt, lại nhanh nhẹn, có cô ấy ở đây con cũng yên tâm hơn!’’

-“Ân Ân” – bà dựa vào đầu giường – “tối nay con không ngủ lại đây sao?”

-“Không được” – Dung Ân cúi đầu xuống. Nếu có thể mà nói, cô âm thầm hạ quyết tâm sau này không để mẹ phải cùng mình sống cuộc sống trốn đông trốn tây như vậy – “Hôm khác con sẽ lại qua thăm mẹ.”

“Ân Ân thế” mẹ Dung từ khi thấy mặt cô đến giờ, cũng chưa hỏi gì cả, ” Mẹ chỉ cần một câu nói của con, con sống có tốt không?”

Cô ngồi đầu giường, đèn đầu giường chói lọi bao quanh bờ vai thon gầy của cô, những sợi tóc đen láy xõa trên vai . Dung Ân nắm tay mẹ vuốt ve:

-“Mẹ, con sống rất tốt!”

Bà cười, gật nhẹ một cái:

-“Con về đi thôi, mẹ đang ở nhà mình con còn cái gì không yên tâm hay sao?”

Dung Ân rời khu phố nhỏ, cũng đã gần 9h. Taxi trở lại Ngự Uyển Cảnh, cô hai mắt nhìn ra xa, chỉ thấy trước cửa một bóng dáng cao lớn.

-“Tài xế, cho tôi xuống chỗ này đi”

Cô xuống xe, đứng ở trước cột đèn. Nam Dạ Tước dĩ nhiên không phát hiện ra, anh lấy điện thoại ra nhìn giờ. Mặc dù cách rất xa nhưng cô vẫn nhìn ra anh đang chật vật nhíu chân mày. Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, đứng dựa lưng vào hàng rào chắn, vẻ mặt không kiên nhẫn mà có phần nóng nảy. Ngón tay anh lướt một dãy số trên di dộng nhưng cũng không gọi qua.Bên cạnh Dạ Dạ mặc trang phục xanh da trời, đứng dưới chân Nam Dạ Tước đang cao hứng chơi tiểu cầu. Qủa cầu sút ra ngoài, rồi lại bắt trở lại, cái đuôi ngắn củn bày ra. Theo chuyển động, hòn đá nhỏ bên trong quả cầu phát ra tiếng va chạm, Nam Dạ Tước ngại phiền, đá văng quả bong ra. “Gâu gâu…”- Dạ Dạ giận rỗi, nghiêng đầu đi, làm gì vậy, trò của ngươi chọc giận ngươi rồi.

Nó di chuyển thân thể mập mạp chạy đi nhặt bóng về. Nhưng Nam Dạ Tước quả là xấu xa, chân phải xuyên qua bụng nó đá bay lên không. Dạ Dạ sợ tới mức bốn chân phịch xuống, thật không còn cách nào, liền cắn gấu quần anh. “Gâu gâu gâu…” Không biết chó cũng sợ độ sao sao?

Nam Dạ Tước đứng dưới đèn đường, bóng dáng kéo dài trên mặt đất, tóc ngắn màu đỏ rượu nhìn cao ngạo. Dung Ân dù đồng ý với anh nhưng đã khuya mà vẫn không thấy bóng dáng của cô đâu. Nếu nói không sốt ruột thì là nói dối, anh vốn dĩ có thể gọi một cú điện thoại cho cô nhưng sợ cô lại nghĩ rằng cô khó khăn ra ngoài một ngày mà cũng không được tự do.

Lạch cạch.

Dạ Dạ ngã chổng vó trên mặt đất, phát ra tiếng rên rỉ, con ngươi chuyển động nhỏ giọt tràn đầy uất ức. Thấy Dung Ân ở phía sau vội nhanh chân chạy đến, nhất định không cùng Nam Dạ Tước ở cùng một chỗ.

Dung Ân đi bộ tới, khom lưng ôm Dạ Dạ lên, thuận tiện nhặt quả cầu dưới đất lên, Nam Dạ Tước thấy cô trở lại, ưỡn thẳng lưng:

-“Trở lại rồi?”

-“Uk, tôi đưa mẹ về nhà nên trở về muộn”

Trong ngực cô, Dạ Dạ trừng trừng nhìn Nam Dạ Tước kết thù.

Dung Ân đi trước, thấy sau lưng không nói gì nữa, quay đầu lại:

-“Tôi nói quay lại thì nhất định sẽ quay lại”

Nam Dạ Tước muốn phản bác. Lần trước cô cũng thề son sắt như vậy nhưng cuối cùng lại chạy theo Bùi Lang.

Cuộc sống dường như lại trở về như thật lâu trước đây. Nửa tháng chậm rãi qua đi, yên bình làm người ta có chút không thích ứng.

-“Diệp Tử, cô muốn mua nhà sao?”

-“Làm sao cô biết?”

-“Tôi thấy gần đây cô hay tham khảo tư liệu. Thế nào rồi? Chọn được địa điểm chưa?”

Hai người ngồi trên ban công, tiết trời se lạnh, chút ánh mặt trời chiếu xuống ấm áp.

-“Vẫn chưa” – Diệp Tử ánh mắt có chút né tránh – “vẫn đang tìm”.

-“Có cần tôi giúp một tay không?” – Dung Ân giọng điệu ân cần – “Đến lúc chọn được, tôi có thể giúp cô phần thiết kế, thế nào?”

-“Cảm ơn!” – Diệp Tử nhấp một ngụm café – “Tôi muốn đặt tiền cọc trước , đến lúc đó từ từ trả góp, dù sao mình cũng còn trẻ tuổi.”

Dung Ân gật đầu. Bây giờ người trẻ chọn mua theo hình thức này cũng rất nhiều. Đây là cách tốt nhất làm giảm áp lực tạm thời.

Diệp Tử ngước mắt nhìn về nơi xa, buông chén cafe trong tay:

-“Tôi hôm nay mang đến đây mấy cuốn sách. Chúng ta bắt đầu thôi. Dung Ân, chuẩn bị xong chưa?”

Cô thả Dạ Dạ xuống đất để nó tự đi chơi. Dung Ân thật ra muốn có bạn theo cô cùng trò chuyện. Chướng ngại vật tâm lý là loại bệnh chỉ cần phối hợp tốt, cơ hội khỏi hẳn sẽ rất cao.

Dung Ân không mở lòng nhưng thật ra lòng cô có chút băn khoăn. Theo bản năng cô thấy như vậy rất tốt. Nam Dạ Tước không chạm vào cô, cô cũng vô dục vô cầu, như vậy sẽ rất tốt.

Dung Ân biết cô như vậy là rất ích kỷ.

Diệp Tử vẫn hướng dẫn cô như cũ. Trong lúc làm việc, cô luôn rất nghiêm túc, tâm vô tạp niệm, tấm chi phiếu 20 vạn vẫn ở trong túi. Cô gái họ Cố lâu nay cũng không có xuất hiện nữa, mà cô cũng không dám dùng đến khoản tiền kia.

Nam Dạ Tước vẫn như cũ, về nhà rất sớm. Dù Tiếu Bùi sáng sớm gọi điện gọi anh đến Cám Dỗ, nói có chuyện chơi vui nhưng Nam Dạ Tước vẫn trở về sớm.

Trong nhà luôn rất an tĩnh, tiếng bước chân nghe cũng rõ ràng. Anh mặc áo ngủ đi tới phòng ngủ Dung Ân. Cô đang tựa vào tủ đầu giường đọc sách, dáng vẻ ôn hòa mà ấm áp. Ngón tay cô mảnh khảnh lật trang sách, con mắt cũng nhìn theo chuyển động. Người đàn ông bước tới, đứng bên cạnh cô. Dung Ân lấy ra một lá cây bạch quả kẹp vào trong sách:

-“Có chuyện gì sao?”

Anh ngồi xuống mép giường, con ngươi thâm túy gợn sóng nhẹ. Anh kéo tay Dung Ân lại.Cô cảm thấy lòng bàn tay anh nóng bỏng và ướt nhẹ. Cô muốn rút tay lại nhưng anh lại nắm chặt hơn.

Anh dịch người tiến lên, biểu lộ ẩn giấu chút nhẫn nại: “Ân Ân, tôi cũng nhịn mấy tháng rồi”.

Trước đây anh đều tránh đi, Dung Ân cho là may mắn chuyện này có thể trì hoãn lâu hơn, chưa bao giờ nghĩ đến sẽ phải đối mặt lần nữa. Nam Dạ Tước là một người đàn ông, hơn nữa từng thuộc loại đàn ông trăng hoa vui vẻ. Sống một ngày như vậy như sống qua một năm, với anh mà nói càng đau khổ hơn.

Dung Ân bắt đầu khẩn trương, bả vai co lại. Người đàn ông nhanh hơn một bước, kéo cô lại. Đôi môi cô lấp lánh sáng bóng. Anh cúi đầu, mới bước đầu không dám có động tác khác, chỉ lướt qua rồi dừng lại. Đầu lưỡi theo bờ môi cô lặp lại cọ nhẹ. Thấy cô không có động tác quá dữ, lúc này anh mới lớn gan công thành chiếm đất. Nam Dạ Tước kìm chế được quá lâu, hôm nay dục vọng cũng chất chứa, toàn thân căng thẳng khó chịu. Tay hắn theo áo ngủ của Dung Ân trượt vào. Động tác nhẹ nhàng, lúc xoa bóp. Thân thể cô chỉ là cứng ngắc. Nam Dạ Tước âm thầm tung tăng như chim sẻ, thầm nghĩ bệnh của Dung Ân quả nhiên tốt lên, hắn liền muốn tiến tiếp. Nhưng khi hai người tương đối trần truồng , bước cuối cùng lại thất bại.

Cô rõ ràng bắt đầu giãy giụa, sắc mặt trắng bệch, cổ khó chịu đỏ bừng. Nam Dạ Tước liền vội vàng đứng dậy, rút chăn cho cô che lại.

Dung Ân nắm góc chăn thật chặt. Hai bờ vai trắng nõn vẫn còn đang run rẩy. Anh mặc áo ngủ trên giường vào, thầm sắc âm u, tầng mồ hôi mịn trên trán chảy xuống.

Anh mân chặt môi mỏng, Dung Ân rũ tầm mắt, một lúc lâu sau mới có giọng nói hơi khàn khàn truyền vào bên tai cô.

-“Vẫn chưa được sao?”

Dung Ân không trả lời, phản ứng của cô đã quá rõ ràng.

Điện thoại di động đặt bên trên vang lên, Nam Dạ Tước bắt máy, điện thoai bên kia truyền đến âm thanh huyên náo, còn có Tiếu Bùi lớn giọng :-“ Alo, Bọn tôi đang ở Cám Dỗ, cậu không tới sao, tối nay rất náo nhiệt đấy!”.

Nam Dạ Tước cúp máy, hai ngón tay cầm điện thoại vuốt vuốt. Anh kiên nghị cằm nâng lên:

-“Bọn họ ở Cám Dỗ muốn tôi đến, gọi cho tôi qua đó chơi một chút.”

Dung Ân thấy trong mắt anh như hỏi thăm. Người như anh ta trường hợp này rất quen thuộc, đương nhiên thích đi. Cô thuận theo ý anh:

-“Vậy anh qua đi. Dù sao cũng có Vương Linh ở dưới lầu,tôi cũng không có gì phải sợ !”

Nam Dạ Tước đầu lưỡi chống khẽ nơi khóe miệng, quay lưng về phía Dung Ân, trên mặt không giấu vẻ thất vọng. Anh đi tới trước tủ treo quần áo, kết quả là, chỉ là bản thân anh quá nhạy cảm. Dung Ân đối với anh trước nay vẫn như vậy, không quan tâm chút nào. Anh canh chừng cô mấy tháng, cũng không chạm vào cô, với anh mà nói, còn là lần đầu tiên, nhưng đối với Dung Ân mà nói, sợ là cô hoàn toàn không để trong lòng.

Có lẽ, trong lúc này anh đi ra ngoài tìm người đàn bà khác, cô cũng sẽ không có nói cái gì.

-“Tối nay có thể tôi không về”- Nam Dạ Tước mặc quần áo tử tế,đứng ở trước giường Dung Ân.

-“Ừ!” – cô lạnh nhạt đáp một tiếng. Chuyện của anh cô không quản, cũng không có tư cách để trông nom.

Nam Dạ Tước bỏ di động vào túi quần, khóe miệng giương nhẹ xuống, bật ra mấy phần tự giễu,anh kéo cửa đi ra cũng không quay đầu lại nhìn. Dung Ân nhìn bóng lưng anh biến mất sau cánh cửa tối mờ, kinh ngạc thu hồi tầm mắt. Không lâu sau liền nghe dưới lầu truyền đến âm thanh động cơ xe hơi.

Cám Dỗ bên trong náo nhiệt, Nam Dạ Tước chạy xe tới cửa, chỉ thấy một đám xe chiếm chỗ đậu xe, tùy ý đỗ xe, đi vào.

Tiếu Bùi cùng đám người cũng không ngồi bên trong phòng, mà từng người đứng trên lầu hai, nhìn thấy Nam Dạ Tước thì vội ngoắc tay: “Còn thiếu cậu!”

-“Hôm nay sao đông vậy?”

-“Nếu không sao kéo cậu đến đây chứ!” – Tiếu Bùi cầm ly rượu đưa tới tay cho Nam Dạ Tước “ Đợi chút nữa có đấu vũ đặc sắc, người nào chiến thắng chính là vũ hậu tương lai của Cám Dỗ. Còn nhớ Mị không? Đáng tiếc cô ấy không có ở đây, nếu không có thể xem một chút tư thái xinh đẹp đó.”

Nam Dạ Tước nhấn nhẹ thái dương, chân mày vặn nhẹ. Nhắm mắt lại có thể nghe được tiếng Dung Ân trách cứ. Có lẽ đây cũng là một nguyên nhân rất lớn khiến cô đến giờ vẫn không chấp nhận anh.

Đấu vũ dĩ nhiên không thiếu được mỹ nữ nóng bỏng. Đây chính là lý do Tiếu Bùi nhất định lôi kéo bằng được Nam Dạ Tước đến. Anh đung đưa ly rượu trong tay lắc nhẹ, chất lỏng đỏ trong suốt theo đó chao đảo. Anh nghiêng thân thể, tựa vào lan can kính. Mọi người đều lên xuống, đến khi thấy được một độ cao nhất định mới dừng lại, ánh đèn hòa quyện cùng tiếng đánh nhạc của DJ, trận đấu sắp bắt đầu, màn che cũng được kéo lên.

Người múa mở màn đứng đầu Cám Dỗ cũng tham gia, cô gái đầu tiên bước ra, không khí dưới đài liền sôi nổi cực kỳ, Nam Dạ Tước uống khá nhiều rượu, chỉ cảm thấy hứng thú rã rời.

Xuyên qua những thứ âm nhạc xao động này, anh dường như thấy Dung Ân đang đứng trên sân khấu, phong tình không cần giấu giếm quyến rũ từ trong xương tủy, lúc khiêu vũ cũng không gôống như bình thường, thật sự nghiệm đúng câu nói kia, yên lặng như xử nữ, di chuyển như thỏ chạy.

“Này, cái con békia không tệ”, Tiếu Bùi lấy cùi chỏ hất cánh tay anh, “Đợi tí nữa mang đi ra ngoài vui đùa một chút?”

Nam Dạ Tước nhấp nhẹ một ngụm rượu, khóe miệng tà tứ giương nhẹ. Tiếu Bùi thấy làm sao hắn lại cười giả tạo như vậy chứ.

DJ ở trên đài đổi nhạc, điều chỉnh micro lên cao, ” Phía dưới, mời vũ nương mới tới của Cám Dỗ chúng tôi, Lady Giản, đàn ông bên trái, bên phải, phía trên phía dưới cũng đã sẵn sàng rồi chứ?”

“A a a —— “

Đèn pha vốn là quét một vòng trong đám người, ánh đèn sáng lạng chiếu tùy ý, cuối cùng chiếu thẳng vào lối đi trên bục.

Cô gái ra sân, một đầu tóc xoăn sóng lớn dài tới thắt lưng, áo ngực màu đen, quần cụt vằn báo gợi cảm, da thịt trắng nõn lộ ra ngoài không đồng giống với bên trong ánh mắt, mặt cô ta che lụa, đôi bốt dài tới đầu gối cao 10 phân, đây là trang phục quen thuộc của các cô gái múa mở màn ở Cám Dỗ, cô thong dong lên đài, hai đầu lông mày lộ ra xa cách kiêu ngạo, một tay vịn ở ống tuýp trên sân khấu, lúc cô ta múa, tóa dài xoãn tùy hứng theo mỗi động tác rất thành thạo, thân hình quyến rũ, nơi cô ta bám víu, thân thể dựa vào vặn vẹo trên ống tuýp, động tác kéo dài hiện ra thân thể cao gầy hấp dẫn, cô gái theo cánh tay xoay người, một tay tháo ra lụa đen che mặt.

-“Woa!…”. Trong đám người có người bắt đầu reo lên.

Nam Dạ Tước không khỏi ngẩng đầu lên. Ánh mắt Giản xuyên qua những thứ muôn màu muôn vẻ kia, vừa lúc nhìn lại anh. Người đàn ông thân thể to lớn, nửa người khẽ nghiêng lên. Anh dù ở trong bóng tối, không cần ánh đèn chói lóa cũng khiến người khác không dám coi thường sự hiện hữu này. Trên đài, cô gái cầm trong tay lụa đen bỏ xuống đài, cô nhận lấy bó hồng được tặng, rút một bông hồng đi tới chỗ Nam Dạ Tước.

-“Cô gái này thật chuẩn xác, nhìn vóc người này…!” – Tiếu Bùi sau lưng nhao nhao muốn thử, động tác của cô gái, đem toàn bộ tầm mắt quyến rũ về phía Nam Dạ Tước.

Ban đầu có chút mong muốn vuốt ve âu yếm, miệng cũng ách lại, không ai dám trêu chọc Tước thiếu, Nam Dạ Tước có vẻ không chú ý tới thần sắc của Giản, anh chỉ là ưu nhã thưởng thức rượu đỏ trong ly. Người phụ nữ đang đi tới này dáng dấp quả thật đẹp mắt, từ mắt đến miệng cơ hồ khiến người ta không tìm được chút thiếu sót, hoàn mỹ khiến người ta có cảm giác không thật. Nam Dạ Tước quét nhẹ ánh mắt, vóc người rất chuẩn, giống như cố ý tạo hình vì người đàn ông.

Cô gái tới bước lại gần mùi nước hoa diêm dúa lẳng lơ cũng theo đó lan truyền. Cô đi đến trước mặt Nam Dạ Tước, hai tấm thân thể cơ hồ bám chặt một chỗ. Đầu ngón tay cô gái xinh đẹp nhặt nhánh hoa hồng, cổ tay trắng giơ lên, đem hoa hồng đụng nhẹ khuôn mặt người đàn ông. Khóe miệng cô cong nhẹ, đem cánh hoa quét nhẹ bên gò má Nam Dạ Tước. Động tác như thế tràn đầy mị hoặc, đối với người khác như thế xem ra đã sớm động lòng khó nhịn.

Nam Dạ Tước hờ hững liếc nhìn cặp mắt màu hun khói của cô gái ( Trang điểm mắt khói ý ). Cô gái này dĩ nhiên rất đẹp, nhưng đáy mắt cô cũng không có nhiệt tình kiêu ngạo , ngược lại, làm anh thấy một loại cảm giác lạnh lẽo hiện ra. Anh suy nghĩ từng nét trên gương mặt này, trong ấn tượng, cũng không nhận ra.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.