Ám Dục

Chương 96



Nam Dạ Tước mím môi, thấy cô khóc thành như vậy, trong lòng cũng dâng lên cảm giác khó chịu, bắt đầu từ lúc nào, cảm xúc của Dung Ân đã có thể tác động anh, nhìn thấy cô vất vả lắm mặt mới giãn ra, anh cũng cao hứng theo, nhìn thấy cô rơi lệ, anh lại càng cảm thấy lòng giống như bị gai đâm mà khó chịu.

Dung Ân bỗng chốc chọn rất nhiều bài hát, cô ngơ ngác mà đứng ở đó, một bài rồi tới một bài, hát đến khi khàn cả giọng, tới không phát ra được tiếng.

Tiếu Bùi bọn họ đều đi hết sạch, trên ghế sa lon Italy, cũng chỉ còn Nam Dạ Tước.

Anh nghe rất nhập tâm, lúc Dung Ân xoay người liền bắt gặp ánh mắt u ám thâm thúy kia, chăm chú như vậy, bình thường giống như chưa bao giờ nhìn thấy qua.

Cô khóc đến có chút chật vật, nhớ tới lời Tư Cần nói, vừa có chút bối rối, ngộ nhỡ Nam Dạ Tước hỏi cô vì sao lại khóc, cô phải thêu dệt lý do như thế nào mới có thể khiến anh không sinh ra hoài nghi.?

Dung Ân nắm chặt cái mic, đứng ở chổ đó, có vẻ mất tự nhiên.

Nam Dạ Tước đứng dậy, nhận lấy cái mic trên tay cô, để xuống, ôm bả vai của cô đi ra ngoài, ” Những thứ này thật không có lương tâm, tự mình chạy mất dạng, xem ra chúng ta chỉ đành phải bắt taxi về thôi.”

Dung ân vội vàng cúi đầu xuống, người đàn ông này bàn tay to thật ấm áp, lòng bàn tay theo mặt của cô mà xoa mấy cái, không có hỏi gì cả, liền ôm lấy cô đi ra ngoài.

Ở cửa Cám Dỗ, gió lạnh thấu xương, mỗi một cơn gió lạnh giống như là rạch một đường xuyên vào da thịt đâm vào trong xương cốt. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dung Ân vì lạnh mà đỏ bừng, hai cái tay cũng không biết nên đặt chỗ nào. Hai người đứng mông lung ở dưới đèn đường, lúc này nếu muốn đón xe đã rất khó rồi, Nam Dạ Tước có chút ảo não, sớm biết như vậy sẽ để cho Tiếu Bùi ở bên ngoài chờ, mình cũng không cần chịu phần tội này.

Anh để cho Dung Ân quay mặt về phía anh, kéo cánh tay của cô vòng qua hông của anh, áo khoác mở rộng vừa lúc có thể che kín hai vai thon gầy của cô, hai người dính sát vào nhau ở một chỗ, Dung Ân có thể cảm giác được nguồn nhiệt đang theo ngực của Nam Dạ Tước mà truyền tới toàn thân cô, hai tay cô đặt trên lưng của anh, mặc dù là mùa đông, nhưng bên trong Nam Dạ Tước vẫn là chỉ mặc quần áo phong phanh, người đàn ông này a, điển hình chỉ cần phong độ không quan tâm đến bản thân mình có lạnh hay không. Anh da thịt rất cứng rắn, Dung Ân chưa từng thử qua, nếu như tựa vào phía sau lưng anh, nhất định có thể cảm nhận được cảm giác an toàn mà những cô gái vẫn thường hay nói đến.

Trán Dung Ân nhẹ để ở cằm Nam Dạ Tước , buổi tối hôm nay thật là lạnh, cô dậm chân, định cúi người xuống, đem mặt tựa vào xương quai xanh của anh, nhẹ nhàng vuốt ve, nhiệt độ Nam Dạ Tước liền theo áo trong đơn bạc truyền vào trong cơ thể cô.

Thân thể anh bởi vì động tác này của cô mà có vẻ có chút cứng nhắc, hoặc nói là, đúng là bất ngờ, anh quả thật không nghĩ tới Dung Ân sẽ chủ động như vậy.

Nam Dạ Tước đem cằm chống ở bả vai của Dung Ân, hai cánh tay bắt đầu giữ chặt lấy, hận không thể hung hăng mà đem cô hòa vào trong cơ thể mình, Dung Ân hai tay từ từ khôi phục tri giác, cô nhẹ ngẩng cằm lên, hai mắt đối diện với đôi mắt thâm sâu, “Nam Dạ Tước, tôi bỗng nhiên nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, tôi rất muốn cuộc sống đơn giản, nếu anh làm sao cũng không chịu buông tay, vậy, để chúng ta chung sống với nhau xem sao”

Anh thiếu chút nữa cho rằng chính mình nghe lầm, “Có thật không? Em sẽ không bài xích tôi nữa?”

“Tôi thử xem, được không?”

“Được, đương nhiên được”, Nam Dạ Tước cho đến bây giờ mới cảm thấy đây là món quà tốt nhất mà anh nhận được.

Dung Ân nói thử một chút, đó cũng chính là muốn cởi bỏ khúc mắc, từ trước tới nay lâu như vậy, cô không phải là thờ ơ, chẳng qua là kiên trì đã lâu, biến thành thói quen khó có thể mà bỏ.

Lúc đón xe trở lại Ngự Cảnh Uyển, trời cũng đã khuya.

Dung Ân đi mở nước cho anh, Nam Dạ Tước đi vào tắm trước, cô mở tủ treo quần áo ra, đem cái bóp da từ trong túi kia lấy ra, lúc mua, cô đúng là chuẩn bị đưa cho Nam Dạ Tước , nhưng lúc ấy tìm không được cơ hội, không nghĩ tới lại đúng lúc sinh nhật của anh.

Nam Dạ Tước đi ra ngoài, cái gì cũng không có mặc, Dung Ân vừa muốn mở miệng, anh liền có lý do ngăn chặn lời nói của cô, “Eo của anh, không thể động.”

Dung Ân đem đồ ở trước mặt đưa cho anh, ” Này, tặng cho anh.

“Cái gì?”

Nam Dạ Tước mở cái hộp ra liền thấy là một bóp da gucci, “Em ở đâu biến ra nó vậy?”

“Cái gì mà biến ra”, Dung Ân đỡ anh lên giường, lấy khăn lông ở trên vai lau tóc cho anh, “Ngày đó lúc tôi đi ra ngoài liền mua, để ở trong túi không có lấy ra.”

“Là mua tặng tôi sao? ” Nam Dạ Tước mở túi ra, thật ra thì chỉ là cái bóp da, rất bình thường, anh lật qua lật lại mấy lần, “Mua từ lâu tại sao không đưa cho tôi, em chờ làm đồ cổ à?”

“Ai nói nhất định phải đưa cho anh”, Dung Ân dùng sức giật tóc của anh mấy cái, “Tôi cũng có thể đưa cho người khác vậy”

“Thôi đi, ngoại trừ tôi ra ai có thể thích đổ của em mua chứ. ” Nam Dạ Tước đem bóp da đưa tới trước mặt Dung Ân, cố ý chọc giận cô, “Nhìn xem, màu sắc đúng là dùng cho ông lão , kiểu dáng này, cũng là cùng thời với ông nội…

Dung Ân thấy anh ở trước mặt giương giương tự đắc. Liền giật lấy bóp da,xoay người chuẩn bi rời đi “Vậy được, tôi sẽ đi đưa cho người khác.”

“Hiểu —-”

Nam Dạ Tước nằm rạp trên mặt đất, tự nhận xui xẻo, hoặc là bị Dung Ân đạp xuống giường, hoặc là ở phòng tắm ngã xuống, hoặc là, chính mình ngã xuống giường, tóm lại, là lập tình hữu nghị vững chắc với mặt đất.

Dung Ân nghe được tiếng động, cũng giật mình, vội ngồi xổm xuống đỡ anh, “Anh gấp cái gì hả, không phải là anh không thích đấy sao?”

“Tôi chỉ muốn nói một chút” Nam Dạ Tước chịu đau khổ, miệng tự nhiên thành thật, Dung Ân ở sau lưng của anh lót cái đệm, đem tóc của anh sấy cho khô, người đàn ông này tóc rất tốt, tóc sấy khô được một nữa , màu đỏ rượu tỏa ra như một đóm lửa, đặc biệt tươi đẹp, ngón tay mãnh khảnh của cô xuyên qua những kẽ tóc, tạo thành hình ảnh rất đối lập, “Em tặng , tôi dĩ nhiên thích, em tặng cái gì tôi cũng thích.”

Dung Ân liếc hắn một cái, cảm thấy có chút buồn nôn, “Tôi tùy tiện mua, người bán hàng giới thiệu cái gì, tôi liền mua cũng không có nhìn.”

“Đó cũng là em mua. ” Nam Dạ Tước cũng không để ý.

Dung Ân tỉ mỉ sấy khô từng lọn tóc của anh,động tác của cổ tay nhẹ nhàng, Gió mát theo da đầu ngấm vào trong lòng, thực sự là ấm áp vô cùng.

Eo Nam Dạ Tước thực tế cũng không có gì đáng ngại, sau một tuần lễ nằm ở nhà, thật sự đến mức khó chịu, liền tự động rời khỏi giường đi đến công ty.

Ngày đó, Diệp tử tới rất sớm, hẹn Dung Ân theo cô cùng đi xem nhà

Căn hộ cô đã sớm chọn xong, hôm nay, cô quyết định ,sẽ đem ba mẹ lên sống cùng.

Diệp Tử muốn đưa Dung Ân ra ngoài đi dạo, không muốn cô ở trong nhà buồn bực, cha mẹ Diệp tử đều là nông dân, điều kiện gia đình cũng không khá lắm, tiền đặt cọc (*trong mua trả góp) là 30 vạn, cô mấy năm nay để dành tiền, hơn nữa phải bán nhà cũ, mới kiếm đủ tiền đặt cọc.

Lúc đi ra khỏi chỗ bán nhà,cả nhà Diệp Tử đều rất vui vẻ,Diệp Tử nhất định lôi kéo Dung Ân đến tiệm ăn để mời cô, trong bữa ăn, hai người già rất ít nói, nụ cười thật thà, thỉnh thoảng nhìn con gái lúc nói chuyện gật đầu, vui vẻ hòa thuận.

“A Tử,mẹ rất vui vì cuối cùng chúng ta cũng mua được nhà,chỉ là sau này vất vả một chút để trả tiền đã vay”

“Bà biết cái gì hả?”ông lão bên cạnh khẽ cười. “Con gái nhà chúng ta đây là rất có tiền đồ,có thể ở trong nội thành,dựa vào bản lĩnh của chính mình mà kiếm tiền”

Diệp tử hé miệng cười khẽ, mẹ của cô nghe nói vậy, gật đầu lia lịa, “Đúng, A Tử nhà chúng ta rất có bản lãnh.”

Làm con gái, vui vẻ nhất là nhìn thấy nụ cười trên mặt của cha mẹ, người già, thật ra cũng giống như đứa trẻ,con gái có tiền đồ,vậy cũng là niềm tự hào cũng như an ủi đối với cha mẹ già.

Một khi đi đến quyết định này, Diệp Tử cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều,cô do dự đến bây giờ cuối cùng đã biết qua một cửa ải . Năm mươi vạn, có thể làm cho cô không cần mang áp lực trầm trọng trả tiền vay, nhưng nửa đời sau, áp lực tâm lý cô cũng sẽ chịu đựng không nhỏ.

Nam Dạ Tước ngồi ở bên trong phòng làm việc, nhìn tấm chi phiếu ở trên bàn,tay cầm bút ngòi vàng chỉ vào, “Đây là ý gì?”

Diệp Tử ngồi xuống ghế đối diện với anh, “Chuyện này,vẫn là tạm thời tốt nhất không nên nói cho Dung Ân, mấy ngày qua, cô ấy hồi phục rất tốt, toàn bộ cùng tâm tình có liên quan. Đây là không lâu trước đó, có người cho tôi chi phiếu hai mươi vạn,để cho tôi ám hiệu tâm lý, phổ thông mà nói, chính là gây trở ngại Dung Ân hồi phục, làm cho cô ấy không thể tiếp nhận đụng chạm của bất kì kẻ nào.”

Nam Dạ Tước khóe mắt khiêu khích, con ngươi sắc bén bắn thẳng về phía Diệp Tử, môi kéo thành một đường, tầm mắt tràn đầy dò xét ở trên mặt cô quét mấy cái về sau, sau đó mới mở miệng nói, “Đối phương là ai?”

“Tôi không nhận ra, nhưng cô ta đối với tình trạng của Dung Ân rất rõ, mấy ngày nay ,cô ta cũng không có chủ động liên lạc với tôi.”

Nam Dạ Tước nửa người dựa vào ghế, một chân nhấc lên, gương mặt tuấn tú căng thẳng tối tăm không rõ, con mắt sâu thẳm khẽ chau lại, liếc về hướng Diệp tử, “Cô tại sao bây giờ mới nói?”

“Thật xin lỗi, ” cô thở sâu mới nói, “Nói thật, tôi từng dao động.”

Đường nét trên mặt Nam Dạ Tước lộ ra vẻ nguy hiểm, Diệp tử thấy thế, lắc lắc đầu nói, “Nhưng mà, tôi dám cam đoan, tôi từ đầu đến cuối cũng không có can thiệp vào tâm lý của Dung Ân, ở điểm này, tôi có thể xác định, tôi có y đức của người bác sĩ.”

Nam Dạ Tước để bút trong tay xuống, thân thể hơi nghiêng về sau, từ trong ngăn kéo móc ra gói thuốc lá, “Nếu đã dao động, tôi có lý do gì tin cô không có thay đổi hành động?”

Người đàn ông này, có một ánh mắt có thể nhìn thấu người khác,từng ánh mắt cũng có thể làm người khác không chỗ nào che dấu , bên trong phòng mở hệ thống sưởi ấm, nhưng phía sau lưng Diệp tử cũng đã toát ra mồ hôi lạnh, cô hai tay khẩn trương mà đặt ở trên đầu gối, “Thật ra thì, một nửa nguyên nhân là xuất phát từ Dung Ân. Tôi tiếp xúc cùng cô ấy đến nay, ý chí của cô ấy từ trước đến giờ rất kiên định, ban đầu, nếu không phải chính cô ấy muốn tiếp nhận trị liệu, có thể ngay cả tôi cũng không thuyết phục được, trên người Dung Ân, tôi có thể cảm giác được một loại khí chất rất rõ ràng, có lẽ, đây chính là chính khí (kiên cường chính trực) mà một số người nói trong miệng chăng, lúc cùng cô ấy ở chung một chỗ, trong lòng phàm là có chút tà niệm, cũng sẽ bị mờ nhạt lặng lẽ mất tích.”

Anh cười, điếu thuốc ở giữa ngón tay cũng không có đốt, con ngươi hẹp dài , ánh mắt nhìn chằm chằm hộp thuốc lá trên bàn, “Quả thật , có lúc, tôi thậm chí ở trước mặt cô ấy cũng không dám nghĩ việc khác, thật giống như có thể bị cô ấy nhìn thấu hết.”

Diệp tử có chút sững sờ mà nhìn mặt Nam Dạ Tước ,con ngươi trong mắt người đàn ông này càng lúc sáng ngời, cô dường như cũng chú ý tới,chỉ những lúc anh nghĩ đến Dung Ân, anh mới không phải là Nam Dạ Tước khí chất tàn bạo.

Có chút thay đổi, chính mình luôn là chậm chạp nhìn không ra.

Ngón tay Nam Dạ Tước gảy nhẹ mấy cái trên điếu thuốc rồi nói, “Cô thật đúng là thành thật, nếu đối phương cho cô số tiền kia, cô cầm cũng đúng thôi, không nên ngu ngốc từ chối.”

Diệp tử cười , chỉ xem như anh đang nói đùa, “Tôi không có thay cô ta làm việc, tiền này tự nhiên là không thể cầm , trong lòng tôi cũng có một chút y đức, không muốn cùng người khác tranh nhau, cũng không muốn bị cuốn vào bất kỳ tranh đấu nào.”

Nam Dạ Tước móc ra cái bật lửa, đem tấm chi phiếu kia đốt, cô nhìn ngọn lửa cháy sạch sẽ.

Đối phương không có liên lạc lại với Diệp tử, nhất định là biết rõ Dung Ân bệnh tình như cũ dậm chân tại chỗ, lúc này mới có thể bình thản, mà có thể biết được chuyện này,liền chỉ có hai cách.

Một, là người bên cạnh anh, hai, chính là hồ sơ Diệp tử ghi chép quá trình trị liệu.

Mấy ngày kế tiếp, Nam Dạ Tước cố ý dặn Vương inh, nếu là có người hỏi tình hình gần đây Dung Ân thế nào,liền nói là tốt rồi, cơ bản đã hồi phục, Diệp Tử ở trên hồ sơ cũng ghi lại theo hướng tốt như vậy, toàn bộ đều rõ ràng, cuộc sống Dung Ân cũng như người bình thường.

Chưa tới mười ngày, liền có người nhịn không được.

Khi Diệp tử nhận được điện thoại , mí mắt không ngừng nhìn xem, cái này là số lúc trước cô gọi lại, vẫn tắt điện thoại.

Đối phương vẫn là hẹn gặp ở quán cà phê lúc trước, cô chạy tới , cô gái đã ngồi chờ ở chiếc bàn gần cửa sổ thần sắc có chút không kiên nhẫn, ánh mắt ở bốn phía quét vòng về sau, vừa lúc nhìn thấy Diệp tử đi tới đối diện.

“Cô tìm tôi có việc sao? ” ngữ khí của cô, rõ ràng lạnh nhạt rất nhiều.

Cô gái sau khi gọi cà phê cho Diệp Tử,hai tay vòng ở trước ngực, ánh mắt mỉm cười, nhưng ý tứ lộ vẻ khinh thường, “Xem ra, Diệp tiểu thư là ngại 50 vạn vẫn còn thiếu?”

Diệp Tử đem túi đặt ở trên mặt bàn, “Cô rốt cuộc là người nào? tại sao lại có thể hiểu rõ tình trạng hiện nay của Dung Ân”

“Diệp tiểu thư, cô ra giá đi, muốn bao nhiêu tiền cô mới bằng lòng giúp việc này?”

“Chúng ta tới đây làm giao dịch cô thấy như thế nào? Tôi cho cô một trăm vạn, cô nói cho tôi biết, cô tại sao muốn làm như vậy, hay là sau lưng có người sai khiến cô làm như vậy?”

Sắc mặt cô gái tối lại, hổn hển, “Nực cười, tôi sẽ coi trọng số tiền này của cô?”

“Vậy cô muốn cái gì? ” nói chuyện , là giọng người đàn ông, mà lại còn lạnh lùng ác nghiệt, cô gái giật mình xoay lại, liền thấy Nam Dạ Tước đã ngồi xuống bên cạnh Diệp tử, trang phục bình thường tối tăm, một chân nhấc lên, bất cần đời mà lạnh lùng cười, làm người ta cả người run rẩy.

Cô gái không nghĩ tới anh sẽ xuất hiện ở đây, liền cầm lấy túi định bỏ đi.

“Đừng vậy chứ, cà phê còn chưa có uống mà. ” Nam Dạ Tước lấy ra cái bật lửa làm bằng kim loại, nắp lúc mở lúc đóng, có tiết tấu mà động tác làm cô gái kia sợ sệt không dám đứng lên.

Anh nhìn kỹ, cũng không nhận ra.

Nhưng cô gái hiển nhiên là biết Nam Dạ Tước , ánh mắt lúc trước đường hoàng cao ngạo, hôm nay cúi đầu gục xuống, không dám ngẩng .

“Nói đi, ai bảo cô làm chuyện hại người này?”

Người đàn ông khí thế mạnh mẽ, lại không có quanh co lòng vòng, liền truy xét mấu chốt.

Vẻ mặt cô gái luống cuống, trong lòng tính toán , nghĩ tạm thời nói dối để vượt qua “Tôi, tôi không biết, đối phương chẳng qua là gọi điện thoại để cho tôi thay cô ấy làm việc, nói là sau khi chuyện thành công sẽ cho tôi 20 vạn, tôi chưa từng thấy qua mặt người người đó.”

Diệp Tử không khỏi thất vọng, khẽ thở dài.

Nam Dạ Tước cũng không cho là như vậy, mũi chân nhẹ đẩy mấy cái, “Tôi nếu không có nhìn nhầm mà nói…, toàn bộ áo quần trên người cô cộng dồn lại cũng không dừng lại ở 20 vạn, túi, y phục, đồ trang sức, loại nào cũng là nhãn hiệu cao cấp? Như thế nào,lại vì món tiền nhỏ này mà làm việc?”

Trán cô gái toát ra mồ hôi, không biết nên ứng phó như thế nào.

“Cô hôm nay không nói thật, tôi sẽ cho cô nếm thế nào là ngon ngọt . ” Nam Dạ Tước ngẩng lên, thu hồi động tác lại, nửa người cúi lên phía trước, môi mỏng tiến tới bên tai cô gái..

Hơi thở nóng rực làm cô gái bỗng nhiên mặt đỏ tới mang tai, tầm mắt nghiêng đi, liền có thể nhìn thấy gương mặt hoàn mụ tuấn tú của anh cùng với chiếc cằm khêu gợi.

“Tôi chỉ cần sai người điều tra nguồn gốc của cô, có thể rõ ràng tường tận, đến lúc đó, tôi cũng sẽ không nói chuyện với cô khách khí như vậy.”

“Anh, anh muốn làm cái gì? ” thủ đoạn làm việc Nam Dạ Tước , cô đã có nghe qua

“Nói đi”.Anh không có đủ kiên nhẫn.

Ánh mắt cô gái vẫn như cũ do dự, Nam Dạ Tước đem cái bật lửa ném ở trên mặt bàn, hai đầu lông mày, phát ra lạnh người, tròng mắt mạnh mẽ nóng nảy mà sắc bén.

“Là, là Phi Vũ sai tôi làm như vây”

Cả đôi mắt Nam Dạ Tước hiện đầy u ám, bộ mặt tà mị bỗng nhiên biến đổi làm người khác hoảng sợ vô cùng, cằm kiên nghị hiện ra nguội lạnh,anh quẳng mấy tờ tiền sau đó bước đi ra khỏi quán cà phê.

Chuyện này, Dung Ân cũng không biết, Diệp Tử suy nghĩ cũng đúng, cô hiện tại cần tâm tình tốt để giúp cho việc trị liệu.

Tước Thức

Hạ Phi Vũ đứng ở cửa, làm sao cũng không có dũng khí đẩy cánh cửa kia ra. Bạn của cô ta ở trong điện thoại đã nói rõ hết thảy, cô đặt tay phải ở tay cầm cửa, ba phen mấy bận dùng sức sau lại buông ra, Đan Mị thấy cô đứng cửa bất động, liền cất giọng nói, “Hạ chủ quản, tổng tài đợi cô rất lâu, vào đi.”

Cô vặn mở cửa, răng rắc một tiếng, tâm trạng thấp thỏm giống như ngã vào đáy cốc.

Nam Dạ Tước đứng gần cửa sổ, trong không khí có loại mùi vị cây cỏ rất đậm, điếu thuốc giữa ngón tay anh khói tỏa thành từng vòng, xuyên thấu qua cửa sổ lá sách, ánh mặt trời bị cắt thành từng mảnh, chiếu rọi trên khuôn mặt tinh xảo mà lạnh lùng. Thân ảnh cao lớn bị kéo thành rất dài, Hạ Phi Vũ lặng lẽ tiến lên, người đàn ông này, là cô trông ngóng mong chờ , cô ta dùng sự ngưỡng mộ yêu anh đến bây giờ, còn chưa từng được đáp lại, bộ vest màu đen vừa vặn ôm sát người, cô ta nuốt chua xót xuống, khàn khàn mở miệng, “Tước, thật xin lỗi.”

Cô không có giải thích chút nào, đi theo Nam Dạ Tước lâu như vậy, đạo lý ấy dĩ nhiên cô hiểu rõ, anh đem điếu thuốc dập tắt, ánh mắt vẫn như cũ nhìn về phía ngoài cửa sổ, “Tại sao?”

Hạ Phi Vũ mang giày cao gót, cô tiến lên hai bước, thân thể dường như dựa sát phía sau lưng Nam Dạ Tước , chân chính đối mặt ,ngược lại không giống trong suy nghĩ, chân tay luống cuống, “Bởi vì ghen tỵ với Dung Ân, Tước, em vẫn cho là, có thể đứng ở bên cạnh anh , chỉ có em”

Thân thể Nam Dạ Tước thẳng tắp quay lại, hô hấp hai bên có thể cảm nhận được rất rõ ràng , “Em hẳn là hiểu được, qua nhiều năm như vậy, cùng tôi đứng chung một chỗ, vẫn chính là em.”

“Tước, em muốn không chỉ là như vậy ” Hạ Phi Vũ lui về phía sau hai bước, đi tới phía trước cửa sổ, “Em thích anh, chẳng lẽ anh không nhìn ra được sao?”

Nam Dạ Tước đi về phía bên người cô, bả vai nghiêng dựa trên bệ cửa sổ, “Vậy em biết, tôi vì cái gì liên tục không chạm vào em không?”

Hạ Phi Vũ ngẩng đầu, giọng nói vội vàng, “Tại sao?”

“Mới đầu, tôi cảm thấy em cùng với những người phụ nữ kia không giống nhau, em có kiêu ngạo của mình, có cốt khí, tôi nghĩ đem phần tốt đẹp này giữ lại cho em, sau này, bởi vì em có năng lực làm việc xuất sắc, tôi thăng em lên làm trưởng phòng, cho em trở thành trợ thủ đắc lực của tôi, tôi đã từng muốn em. Tôi thừa nhận, Dung Ân xuất hiện là ngoài ý muốn, cô ấy dời đi sự chú ý của tôi… ” mà sự chuyển dời này, anh hoàn toàn không thoát ra được.

Ánh mắt Hạ Phi Vũ không ngừng chua xót, lúc ấy, cô còn đắc chí, cho là Nam Dạ Tước một cước đá văng Dung Ân ra, cô không nghĩ tới, khi cô đang thể hiện bản lĩnh của mình, lạt mềm buộc chặt, lại khiến cho người đàn ông không tính nhẫn nại, anh nói, muốn giữ lại cho cô phần tốt đẹp kia , loại ý nghĩ này sau khi Dung Ân xuất hiện, hoàn toàn không thể thực hiện.

Nam Dạ Tước đi tới trước bàn làm việc ngồi xuống, anh một tay chống trán, dường như suy nghĩ một lát, “Em hãy nộp đơn từ chức đi.”

“Cái gì? ” Hạ Phi Vũ tiếng nói có chút bén nhọn, mặt khó có thể tin, “Tước, anh muốn sa thải em?”

Nam Dạ Tước ngẩng đầu, “Phi Vũ, đi theo tôi lâu như vậy, em nên biết tôi ghét nhất phụ nữ giở những thủ đoạn đó, nếu đổi lại là người khác, tôi tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua như vậy .”

“Nhưng mà… ” cô dù sao cũng là một nhân tài do anh bồi ra “chính anh cũng nói, em là người trợ thủ đắc lực, Tước, để cho em ở lại giúp anh.”

“Tôi không thể cho em ở lại” anh nói vô cùng dứt khoát. Hạ Phi Vũ đứng không vững,thân thể run rẩy, trong mắt Nam Dạ Tước, cô và những người phụ nữ khác không có gì khác biệt.

Suy nghĩ như vậy, còn có cái gì tốt đẹp có thể nói?

“Là vì Dung Ân sao? ” Hạ Phi Vũ như cũ vẫn chưa từ bỏ ý định, phụ nữ có đôi khi chính là như vậy, biết rất rõ ràng đáp án sẽ có nhiều đau đớn, nhất định theo đuổi, tình nguyện bị tổn thương thương tích đầy mình.

“Vì người phụ nữ của tôi, tôi cam nguyện gãy cánh tay của mình, nội trong ba ngày nộp đơn xin từ chức, cô làm việc cùng tôi lâu như vậy, ngay cả đường lui tôi cũng sẽ không phá hỏng, rời khỏi Tước Thức, cô cũng có thể tìm công việc khác ình. ” Nam Dạ Tước lời nói đột nhiên kiên quyết, không còn nóng nảy phiền long, anh tiện tay rút ra giấy tờ, đem ánh mắt từ trên người Hạ Phi Vũ thu hồi lại.

Theo tác phong xử lý của Nam Dạ Tước,cái này đã coi như là hạ thủ lưu tình.

Cũng không biết, anh biết rõ chân tướng sự việc về sau, lại sẽ đối với cô như thế nào? Hạ Phi Vũ nước mắt lăn xuống đi ra ngoài, cô tất nhiên sẽ không nói, dây dưa đối người đàn ông này không thể được, thay vì ở nơi này khóc sướt mướt, còn không bằng tạm thời tự mình rời đi.

Cô gái xoay lưng rời đi, bóng lưng đang run rẩy, hai đấm nắm thật chặc , hết sức cố nén, hi vọng ở lúc đi cố gắng không nên quá thảm hại.

Hai mắt Nam Dạ Tước dừng ở trên văn kiện ngước lên , Hạ Phi Vũ đúng là anh bồi dưỡng ra được, ở Tước Thức, cô thậm chí đã có thể thay hắn chống đỡ một nữa.

Nhưng, cô phạm vào đại kỵ, chỉ là những thủ đoạn này ở trên người bất kỳ ai khác, Nam Dạ Tước cũng sẽ không nhẫn tâm hạ quyết tâm như vậy. Bởi vì cá nhân, chính anh không phải người tốt gì.

Nhưng mà, đối phương là Dung Ân, thì không được.

Nam Dạ Tước phiền não đem giấy tờ nhét vào bên cạnh, nếu nói là vì cái gì không được, anh cũng không nói ra được nguyên nhân, tóm lại, không được đó là không được, không có lý do gì.

Làm cho Dung Ân không nghĩ tới chính là, hành động của Tư Cần có thể nhanh như vậy, cô giống như là đã chuẩn bị toàn bộ kế hoạch hoàn hảo , từng bước từng bước, cũng là hướng về phía Hạ gia, đến tình cảnh này, cô cho dù là nhóm lửa tự thiêu cũng sẽ không tiếc.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.