Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 15: Phòng thay đồ



“Có trắc nghiệm sao con còn đến đây!” Từ Khả Vi nói, “Mẹ không có việc gì, phẫu thuật cũng làm xong rồi, còn có thể có chuyện gì? Về sau phải đi học cho tốt, không cần phải để ý đến ta. Luôn trì hoãn mãi cũng không tốt, sang năm phải thi vào đại học, phải đặt mọi tâm trí vào việc học.”

“Dạ.” Uyển Tình gật đầu.

Từ Khả Vi trầm mặc một lát, hỏi:”Tiền phẫu thuật con lấy ở đâu?”Tuy rằng Uyển Tình vẫn không cho bà biết nằm viện tốn bao nhiêu, nhưng bà vẫn hiểu được, số tiền kia nhất định là không nhỏ đi, huống chi còn phải thay thận?

“Dạ . . . . .” Uyển Tình khẽ cắn môi dưới, “Là ba ba. . . . . .”

Từ Khả Vi sửng sốt, nghĩ tới chồng trước bội bạc, sắc mặt có chút không tốt.

Uyển Tình an ủi nói: “Vốn là chuyện ông ta nên làm! Mẹ người không cần phải vì chuyện tiền nong lo lắng, an tâm dưỡng bệnh. Tiền ông ta đưa. . . . . . Đủ ẹ điều dưỡng thân thể thật tốt.”

Từ Khả Vi không nói chuyện, một lát sau hỏi cô về chuyện học tập. Nói xong, đột nhiên hỏi: “Con ăn cơm chưa?”

“Còn không có, chúng ta cùng nhau ăn “

“Ta hiện tại không thể ăn.” Từ Khả Vi nói, “Y tá có truyền c dịch dinh dưỡng ho ta, loại dinh dưỡng chuyên môn gì đó, con không cần phải để ý đến ta, đi ăn đi.”

Uyển Tình lắc đầu: “Vậy con ở đây cùng mẹ một lát, trên đường trở về con sẽ ăn.”

“Đói bụng lắm làm sao bây giờ?”Từ Khả Vi không đồng ý.

Uyển Tình làm nũng nói: “Mẹ cho con ở cùng mẹ đi! Trở về trường học, không biết đến bao giờ mới có cơ hội trở lại đây . . . . . .” Nói xong lại nhịn không được muốn khóc.

“Được được được, ở lại một lát, đừng khóc .” Từ Khả Vi thở dài, “Lớn như vậy, còn khóc. . . . . .”

Uyển Tình trở lại biệt thự, thấy một chiếc xe tải dừng ngay trước biệt thự, mấy công nhân đang bê đồ vào nhà. Cô hỏi Trương Mĩ Phượng: “Bà Trương, bọn họ đang làm cái gì?”

Bà Trương nói: “Tiên sinh mua tủ quần áo và tủ giày cho cô! Quần áo cùng giầy đã đưa tới , tiên sinh vừa mới gọi điện thoại đến, để cho tôi sắp xếp giúp cô.”

“A . . . . . Cám ơn.” Uyển Tình đi lên trên lầu, vừa về phòng liền thấy, trên giường và trên mặt đất có đầy túi to quần áo cùng giầy dép.

Cửa phòng thay đồ đang mở, bên trong truyền đến tiếng gia cụ hoạt động. Uyển Tình ở trên giường ngồi xuống, tiện tay mở một túi ra, bên trong có váy liền thân màu tím. . . . . . Niên giá là 8888 nhân dân tệ, lúc trước, một năm cô đều không xài nhiều như vậy.

Gắt gao cầm váy, cô có một cỗ xúc động đem nó xé bỏ. Đột nhiên nhớ tới Mục Thiên Dương bảo cô đi mua nội y, cả thân cô phát lạnh, quyết định không để ý tới. Cô phải sửa sang lại quần áo này nọ, chờ hắn hỏi, cô sẽ nói cô đã quên!

Rất nhanh, nhân viên giao hàng từ trong phòng thay đồ đi ra, A Hoa đi phía sau bọn họ, nói với Uyển Tình: “Tiểu thư ta đi xuống trước, có cần gì bảo ta.”

Không đợi Uyển Tình đáp ứng, hắn đã đi ra ngoài, nhẹ nhàng kép cửa.

Bà Trương vừa thấy, đứng dậy chạy tới phòng thay đồ, thở dài:”Thật lớn a! Kẻ có tiền thật sướng, nơi để quần áo đều rộng như vậy.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.