Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 40: Động tâm



Uyển Tình mờ mịt nhìn hắn.

Hắn nói: “Tôi chưa thấy em cười qua.”

Uyển Tình ngẩn ngơ, hắn muốn nhìn cô cười?

“Ngoan, cười một cái.” Hắn không cần cô sợ hắn, không cần cô nơm nớp lo sợ hầu hạ hắn, hắn muốn nhìn cô cười, thiệt tình thực lòng cười với hắn…Đương nhiên, nếu là giả cũng không sao, giả cũng tốt a…

Uyển Tình nhìn hắn, cười không nổi. Cô cố gắng nhếch khóe miệng lên, kết quả so với khóc còn khó coi ơn.

Mục Thiên Dương vừa thấy, tay run run, rất muốn lại lần nữa tát cô một bạt tai. Nhưng mà. . . . . . Hắn luyến tiếc! Hắn bỏ cô ra, theo phần thân của hắn cũng từ trong cơ thể cô rời khỏi.

Uyển Tình than nhẹ một tiếng, từ trên bàn ngã ngồi trên mặt đất.

“Em cút cho tôi!” Mục Thiên Dương rống giận. Vi cô tốn tiền không tính, còn vì cô động tâm! Kết quả cô ngay cả cười cũng không nguyện ý cười với hắn. . . . . .

Uyển Tình mặc quần áo xong, hoang mang rối loạn rời khỏi thư phòng.

Mục Thiên Dương ngã ngồi ở ghế dựa, thống khổ nhắm mắt, nhìn trần nhà thề: “Đinh Uyển Tình. . . . . . Tôi không thể để mình khó chịu. Nếu tôi yêu em, em cũng phải yêu tôi!”

Ngày hôm sau, Mục Thiên Dương đột nhiên khai ân, cho Uyển Tình đi thăm Từ Khả Vi. Uyển Tình vừa kinh vừa sợ, không biết hắn làm như vậy vì cái gì, không dám đáp ứng.

Mục Thiên Dương vỗ bàn: “Hiện tại lá gan của em thật lớn? Ngay cả từ cám ơn cũng không nói nổi sao!”

“Cám ơn, cám ơn!” Uyển Tình vội vàng nói.

Mục Thiên Dương đặt bữa sáng xuống: “Ngày mai đi học. Đồ vật trước kia mua cho em nên mặc sẽ mặc, nên mang liền mang, nơi đó tất cả mọi người đều như vậy, em không cần phải cảm thấy không được tốt!”

“Vâng” Uyển Tình nói xong, cử đắc thủ cổ tay có chút lạnh.

Mục Thiên Dương nổi giận đá ghế, rời khỏi biệt thự. Uyển Tình cũng chấm dứt bữa sáng, thay quần áo đi bệnh viện. Như mọi ngày, Từ Khả Vi lo lắng cô học tập ra sao, khuyên cô đừng đến, miệng cô đầy lời nói dối, làm cho Từ Khả Vi yên tâm.

Từ Khả Vi nói: “Hiện tại không phải thời điểm con ôn thi sao, đừng tưởng rằng ta không biết.”

“Được rồi. . . . . .” Uyển Tình nói, ” Thời điểm người xuất viện cũng vừa lúc con bắt đầu ôn thi, người sẽ không nói cái gì đi?”

“Học tập trọng yếu!”

“Con không có bỏ bê.”

Uyển Tình đang chuẩn bị rời đi, y tá đến kêu Từ Khả Vi uống thuốc. Uyển Tình để giỏ xách xuống, nói: ” Con chờ người uống thuốc rồi đi!” Nói xong cô rót nước.

Từ Khả Vi không thể nề hà, cúi đầu, phát hiện có cái gì phải theo cô kia phá giải của tiểu bố trong bao điệu đi ra, đưa tay lôi kéo, liền lôi ra một cái di động. . . . . .

Uyển Tình rót nước xong trở về, xem bà cầm di động của mình, sửng sốt.

Từ Khả Vi cau mày, hỏi: “Ở đâu có được thứ này?”

“Là . . . . .” Uyển Tình hai tay phát run, gấp đến độ không biết giải thích như thế nào.

Từ Khả Vi thản nhiên bĩu môi, đưa điện thoại di động đặt ở một bên: “Hắn có thể thương con như vậy, cũng không sai.”

Uyển Tình hoảng hốt trong chốc lát mới phản ứng lại, người bà ấy nói chính là Đinh Chí Cương, bà ấy nghĩ di động này là Đinh Chí Cương mua. Uyển Tình trong lòng bi thương, rất muốn nói cho bà là không phải! Đinh Chí Cương cái gì cũng không mua cho cô, ngược lại bán cô đi! Cô chỉ là công cụ làm ấm giường của Mục Thiên Dương thôi! Ít nhất Mục Thiên Dương cứu mẹ cô, mua cho cô cái này cái kia, như thế nào cũng tốt hơn cái người được gọi là cha kia.

Uyển Tình để ly nước xuống, lạnh lùng nói: “Mấy thứ đồ vật này nọ mà thôi! Không đại biểu được cái gì!”

Từ Khả Vi liếc nhìn cô một cái: “Nếu như vậy, về sau ít lấy đồ chỗ hắn! Bị mẹ con kia biết, chúng ta sẽ lại gặp chuyện không may!”

“Dạ. . . . . .


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.