Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 41: Lau son môi



Uyển Tình trở lại xe, A Thành nói: “Tổng giám đốc vừa mới gọi điện thoại đến, bảo tôi đưa ngài đến công ty.”

Uyển Tình sửng sốt, vội hỏi: “Có gấp không? Không vội trước đưa tôi về nhà, tôi phải thay quần áo!”

A Thành gật đầu, lái xe quay về biệt thự. Uyển Tình nhanh như bay nhảy xuống xe, lên lầu thay đổi một thân hàng hiệu, hoang mang rối loạn đánh một tầng phấn ở trên mặt, gắn lông mi giả, bôi son, tổng cộng không đến mười phút.

Nhìn người trong gương, có điểm không giống mình. Cô thương tâm giật giật khóe miệng, cầm lấy túi xách LV*, bộ dáng có vài phần giống như bị người nuôi dưỡng. Đang muốn rời đi, đột nhiên nhớ tới như vậy còn chưa đủ, lại mở ngăn kéo ra, lấy một dây chuyền kim cương đeo vào. Cuối cùng, cô lấy cái hộp Vacheron Constantin ra…

Đi vào văn phòng, nhìn Mục Thiên Dương cúi đầu làm việc, Uyển Tình chậm rãi đi qua, thấp giọng kêu lên: “Mục tiên sinh. . . . . .”

Mục Thiên Dương ngẩng đầu, nhìn thấy cô, sửng sốt, một lát sau ánh mắt đảo qua dây chuyền trên cổ cô, lại quét đến Vacheron Constantin trên cổ tay của cô. Thần sắc hắn vừa lòng, đẩy bàn phím ra: “Lại đây.”

Uyển Tình đi qua, hắn ôm cô lên trên đùi, hôn mặt của cô: “Còn trang điểm?”

Uyển Tình cắn môi, có chút không được tự nhiên.

Hắn lấy khăn giấy, đưa tới trước mặt cô: “Lau son môi đi!”

Uyển Tình sửng sốt, nghi hoặc tiếp nhận khăn, chậm rãi sà sát môi mình.

“Tôi có không có nói cho em, tôi không thích nữ nhân bôi son?”

Uyển Tình cẩn thận suy nghĩ nửa ngày, nói: “Giống như chưa nói qua… Chắc là tôi đã quên, tôi về sau sẽ nhớ rõ.”

“Ừ, ngoan .” Hắn kéo cằm của cô xuống, nhẹ nhàng mà hôn lên, triền miên hơn nữa ngày, “Tôi không muốn mỗi ngày ăn vật phẩm hóa học này. Có thể trúng độc mãn tính không nói, còn ảnh hưởng đến hương vị.”

Uyển Tình nhịn không được hỏi: “Vậy anh mua đồ trang điểm cho tôi làm gì?”

Mục Thiên Dương sửng sốt, nghiêng đầu nhìn cô: “Em dám tranh luận?”

Uyển Tình sắc mặt trắng nhợt: “Tôi. . . . . . Tôi không phải cố ý.”

“Hừ. . . . . .” Mục Thiên Dương khẽ cười một tiếng, đưa tay ôm lấy cô, “Này quần áo thật không sai. . . . . .” Nói xong kéo dây áo cô xuống đến bả vai, nội y trước ngực cô lập tức lộ hiện ra.

Uyển Tình quýnh lên: “Mục tiên sinh. . . . . .” Hắn phải ở trong này sao? Đây chính là văn phòng!

“Em gọi tôi là gì?”

Uyển Tình sửng sốt, lắp bắp nói: “Thiên, Thiên Dương. . . . . .”

Mục Thiên Dương đưa tay nâng mông của cô lên, mở chân cô ra để cô ngồi ở trên đùi mình, một bàn tay từ dưới váy chui vào, ở bên trong vuốt ve. . . . . .

“Mục. . . . . . Thiên Dương ——” Uyển Tình sợ hãi phát run, gắt gao bắt lấy áo của hắn. Cô muốn cầu hắn không cần ở trong này, nhưng lại không dám. Bởi vì mỗi một lần cầu hắn, cô đều chỉ nhận đối đãi càng tàn bạo hơn thôi . . . . .

Đột nhiên, điện thoại trên bàn vang lên, Mục Thiên Dương dừng lại, hai mắt bốc hỏa nhìn chằm chằm máy điện thoại nội bộ. Một lát sau, máy nội bộ truyền đến âm thanh ngọt ngào của thư ký: “Tổng giám đốc, Đinh tiểu thư ở dưới lầu, cô muốn gặp ngài.”

Đinh tiểu thư? Uyển Tình nghi hoặc, cô không phải ở trong này sao? Còn có vị Đinh tiểu thư thứ hai?

Mục Thiên Dương sửng sốt một chút, cười nói: “Mời cô ta đi lên.” Cúp điện thoại, hắn nói với Uyển Tình, “Là chị của em.”

Uyển Tình cả kinh, hoả tốc theo hắn trên đùi nhảy dựng lên, sắc mặt lúc trắng lúc xanh: “Cô ta… Cô ta sao lại đến tìm anh?”

“Cô là đại tiểu thư Đinh gia, là tiểu thư thiên kim, như thế nào không thể tới tìm tôi?”

“Tôi. . . . . . Tôi không muốn thấy cô ta.” Uyển Tình sốt ruột nắm lấy tay hắn, “Anh. . . . . . Anh có thể cho tôi đi hay không? Tôi không muốn thấy cô ta! Tôi cái gì đều đáp ứng anh. . . . . .”

“Những lời này hình như em đã từng nói qua, kết quả lại luôn phản kháng lại tôi.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.