Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 445: Phát tiết



Chương 445: Phát tiết

Thiên Tuyết muốn Mục lão gia đến đó, xoay người còn muốn chạy, phát hiện Ngô Nhã vẫn cầm lấy mình, quay đầu vừa thấy, vẻ mặt cô lo lắng hỏi: “Mẹ?”

Ngô Nhã buông cô ra: “Mẹ vào phòng bếp xem.”

Thiên Tuyết thấy vẻ mặt của bà không đúng, vội vàng đuổi theo, hạ giọng hỏi: “Mẹ, mẹ không vui sao?”

Ngô Nhã vừa nghe thấy liền tức giận, mạnh mẽ xoay người gầm nhẹ: “Mẹ phải vui thế nào, các người đã biết từ bao giờ, chỉ một mình tôi chẳng biết gì, trong lòng con, mẹ có là mẹ con sao? Trong cái nhà này, mẹ được tính là cái gì?”

Thiên Tuyết ngớ ra một phen, phát hiện chuyện này không đúng, vội vàng lôi kéo bà: “Con không phải cố ý đâu, anh anh ấy….ai! Con cũng không biết nói thế nào, dù sao… ai,!” Thiên Tuyết đường cùng rồi.

Nhà bọn họ chỉ có vài người, trước theo bản năng giấu diếm bà và ông nội, về sau ông nội biết rồi, không nghĩ qua cũng chỉ giấu diếm bà, lại không phải cố ý…. được rồi, có lẽ có chút là sợ bà phản đối, cho nên không dám nói. Nhưng là, thực không nghĩ chuyện thương lượng này là chống lại bà….

“Được, đi chăm sóc ông nội con đi.” Ngô Nhã đẩy cô ra.

Thiên Tuyết khó xử nhìn bà, do dự một lúc mới đi qua, mặt nhăn.

Uyển Tình bị Mục lão gia vây ở trên ghế sofa, cũng không giống hưng phấn như vậy. Cô vẫn cực kỳ lo lắng Ngô Nhã phản đối, cho nên vừa vào cửa liền quan sát phản ứng của Ngô Nhã. Bỏ qua mấy người bất đồng ở cửa, cô phát hiện vẻ mặt của Ngô Nhã có chút mất tự nhiên, tuy cười nhưng cũng không phải thật tâm.

Vừa mới rồi, cô lại thấy bà lạnh mặt xoay người. Hiện giờ Thiên Tuyết đi ra, cũng là vẻ mặt cau mày, liền biết bà đang tức giận.

Thiên Dương không phải nói là Ngô Nhã đồng ý sao? Còn nói bà rất cao hứng muốn ôm chắt rồi…

Uyển Tình cúi đầu, có phần lo lắng.

Thiên Tuyết hít sâu một hơi, nhảy tới, cười tươi như hoa: “Mọi người đang làm gì thế?”

“Đặt tên cho bảo bảo!” Mục Thiên Thành nói

“Còn sớm mà!” Thiên Tuyết đẩy Thiên Dương ra, ngồi vào bên người Uyển Tình.

uyển Tình liếc mắt nhìn cô một cái, phát hiện trên mặt cô không còn chút nào ưu sầu vừa rồi, hóa ra Thiên Tuyết cũng sẽ thay đổi sắc mặt….

Thiên Tuyết kéo tay cô: “Cậu làm cho bọn họ bát nháo quá! Là nam hay nữ cũng không biết, đặt tên gì chứ>?”

“Muốn lấy muốn lấy…” Mục lão gia không biết từ đâu mang đến một quyển từ điển Hán ngữ, một tay cầm theo gậy, một tay lật trang: “Nam nữ đều đặt, sinh nam dùng tên nam, sinh nữ dùng tên nữa, nhiều mấy cái đi, không chừng là thai đôi!”

“Chỉ có một thôi!” Thiên Tuyết nói: “Đã siêu âm B rồi!”

“A?” Mục lão gia muốn ôm thai đôi liền thất bại: “Kia là nam hay nnuwax.”

“Bác sĩ bảo không nói.”

“Anh ta dám, ngày mai anh đến hỏi.”

“Ông không cần làm khó người khác” Thiên Tuyết nói: “Trước kia rất nhiều người trọng nam khinh nữ, biết là nữ liền bỏ đi, về sau liền quy định không được biết trước giới tính của thai nhi!”

“Nam nữ ông đều thích, biết là nam hay nữ để chuẩn bị quần áo trước.”

Uyển Tình hỏi: “Ông nội có thích nam hay gái?”

“Đều thích.” Mục lão gia nói: “Có chắt ôm là tốt rồi.”

Uyển Tình nhíu mi lại, đáp án đều thích này, thật sự rất đáng tin…

Sáu giờ ăn cơm, cơm nước xong trời còn chưa tối.

Ngô Nhã ở trên bàn cơm không có sắc amwjt gì, lại vẫn dặn Uyển Tình ăn nhiều một chút. Bà biết mình phản đối không được, không cần khiến cho không khí không thoải mái. Thế nhưng sau khi ăn xong, bà tìm Thiên Tuyết, hai người tìm lý do đơn độc lên lầu.

P/s: truyện đã được dịch full ai muốn đọc trước liên hệ [email protected] nhé

Thiên Tuyết có chút chột dạ, chắc là cô thấy tự trách mình vì đã giấu diếm.

Đi vào phòng, quả nhiên Ngô Nhã phát tác, bắt đầu thẩm vấn cô: “Bọn họ cùng một chỗ bao lâu rồi? Con biết khi nào? Thiên Thành biết khi nào, ông nội còn biết khi nào?”

Thiên Tuyết biết lúc trước bà không thích Đinh Thải Nghiên, chỉ là ông nội và anh đã quyết, không thể phản đối. Về sau Đinh Thải Nghiên lại làm một đống chuyện tổn hao mặt mũi của Mục gia, Ngô nhã lại vẫn khuyên cô rời xa Uyển Tình một chút, sợ UYển Tình không phải người tốt.

Kết quả không xa thì thôi, hai người còn thân thiết, giấu diếm chuyện lớn!

Thiên Tuyết không dám nói đoạn thời gian quan hệ không bình thường của Uyển Tình và Thiên Dương, sợ Ngô Nhã càng thêm xem thường UYển Tình. Thế nhưng cũng không biết nói thế nào, chỉ có thể hàm hồ suy đoán nói: “Con cũng không biết, dù sao sau khi con dẫn Uyển Tình đến nhà chúng ta, bọn họ liền quen nhau, hai năm qua ở thành phố C lại thường gặp mặt, chắc là nảy sinh tình cảm thôi… Con biết cũng hoảng sợ…”

“Khi nào thì con biết?”

“Ách… con quên thời gian cụ thể rồi.”

Ngô Nhã oán hận nói: “Nhất định là con bé đó không thành thật, câu dẫn anh con! Hai chị em nó cũng không phải người tốt!”

“mẹ…” Thiên Tuyết nhíu mày, có chút không thích bà nói Uyển Tình như vậy.

Ngô Nhã tức giận đến dùng tay cốc lên đầu cô một cái: “Liền là con khờ dại! Từ nhỏ nó đã bị đoạt mất ba, đi theo mẹ khổ sở, trong lòng không oán không hận sao? Cũng không nghĩ muốn tìm cơ hội xoay người sao? Làm ván cầu nối cho người ta cũng không biết, thực là bị người ta bán đi còn cho thêm tiền!”

“Cô ấy không phải người như thế!” Thiên Tuyết nổi giận nnois.

“Con…” Ngô NHã tức giận đến đau tim, hốc mắt hồng lên nói: “Con xem con, chừng nào thì con lại nói chuyện với mẹ như vậy?”

“Mẹ…” Thiên Tuyết thở dài: “Uyển Tình cực kỳ thương cảm, mẹ đừng có thành kiến với cô ấy, hơn nữa, anh trai thật tâm thích cô ấy, mẹ cũng đừng làm cho mọi người không thoải mái!”

Ngô Nhã thất thanh cười rộ lên: “Cuối cùng là cô ta cho con ăn cái gì, để con giúp đỡ nó như thế, lại học được cách dùng anh con để uy hiếp mẹ rồi hả!”

Thiên Tuyết chu miệng lên, trước kia cô lại không phát hiện ra mẹ khó nói lý như thế.

Ngô Nhã bị chọc tức, nhưng tất cả rất nhanh, cũng không nói ra ở trước mặt Mục Thiên Dương và Mục lão gia. Cũng chỉ có Thiên Tuyết, mới có thể nói hết cho cô. Có thể nói nhiều lời khó nghe, bà đã nói, chỉ có như thế, bà mới có thể phát tiết hết ra.

Hốc mắt bà hơi phiếm hơi nước, cắn răng nói: “Mệnh nó khổ? Mệnh khổ liền lừa con?> Cả ngày nhìn chỉ nhu nhu nhược nhược, khóc sướt mướt, kia là số tiểu tam!”

“mẹ!” Thiên Tuyết bất mãn, mạnh mẽ buông bà ra: “Cô ấy là bạn con, là người trong lòng của anh!”

“Con…” Ngô Nhã cảm thấy ngay cả đứa con gái duy nhất cũng mất đi, đầu óc vừa oanh lên một cái, ngã xuống giường: “Các người giấu diếm tôi lâu như vậy,… trong mắt các người căn bản tôi….”

“Đều nói không phải cố ý!” Thiên Tuyết gấp đến độ dậm chân. Cô còn không cùng Ngô Nhã cãi nhau, đã nháo thành như vậy, cũng rất khổ sở…

“Nếu không phải mang thai muốn kết hôn, cũng sẽ không nói đi.” Ngô Nhã lau nước mắt, đứng lên đi ra ngoài.

Thiên Tuyết vội la lên: “Mẹ đừng như vậy mà đi xuống, ông nội thấy được lại không vui.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.