Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 45: Phong ba nơi WC



Uyển Tình sửng sốt một chút, nghe hắn gọi “Thải Nghiên” , mình ở bên cạnh yên lặng cỡi quần áo, sau đó ngồi vào bồn tắm lớn. Hắn vuốt bắp đùi cô, ý bảo cô ngồi trên hắn đi, ngoài miệng lại nói với bên kia điện thoại: “Đương nhiên nhớ em. . . . . .”

Uyển Tình lẵng lặng ngồi ở một bên, nhìn hắn. Ánh mắt hắn sắc bén, làm cô sợ tới mức run rẩy một chút, lập tức cưỡi lên trên đùi hắn, đối với ngồi xuống cứng rắn của hắn đang đứng thẳng.

“Ừm. . . . . .” Uyển Tình cắn chặt răng, thống khổ bấu vào vai hắn. Một lát sau, cô lui xuống dưới, dung khẩu hình nói một chữ, “Đau. . . . . .”

Nơi đó của cô vẫn khô khốc, căn bản không vào được.

“Anh đi tắm, không nói chuyện nữa.” Mục Thiên Dương tắt điện thoại, ném sang một bên, bắt cô lên trên đùi, “Tắm rửa lâu như vậy, tôi đã cương lên rồi, em còn không có ướt sao? !”

“Anh đừng. . . . . .” Uyển Tình thống khổ than, hắn vì cái gì nói khó nghe như vậy…

“Chê tôi nói chuyện khó nghe sao?” Mục Thiên Dương rống giận, “Em nghĩ là cái gì vậy, còn xứng được nghe lời ngon tiếng ngọt của tôi sao?”

“Đúng! Tôi không xứng!” Uyển Tình đột nhiên ngẩng đầu rống lên với hắn, “Chỉ có Đinh Thải Nghiên mới xứng!”

Khi tiếng róng kết thúc, phòng tắm một mảnh im lặng . Mục Thiên Dương trừng cô, cô rùng mình một cái, cảm giác như đang ở trong ngày tận thế, há miệng run lẩy bẩy: “Thực xin lỗi. . . . . . Tôi sai rồi. . . . . .” Cô vội vội vàng vàng bắt lấy hắn, nức nở nghẹn ngào nói, ” Tôi sai rồi, tôi không nên như vậy. . . . . . Anh muốn tôi làm gì, tôi lập tức làm!”

Nói xong, cô liền định ngồi lên lại cái đó của hắn. Hắn lại cô giữ chặt, âm thanh bình tĩnh đến không ngờ: “Quên đi.”

“. . . . . .” Uyển Tình ngốc lăng nhìn hắn.

Hắn đẩy cô ra: “Chờ tôi ở trên giường.”

Uyển Tình nửa ngày mới phản ứng lại đây: “Vâng . . . . . Vâng . . . . .”

Cô vội vàng đi ra khỏi bồn tắm lớn, khoác quần áo lên trên người, cứ như vậy đi ra ngoài. Mục Thiên Dương khóe miệng khẽ nhếch: “Tính tình còn rất cứng rắn. . . . . .”

Tính tình như vậy, hắn nếu cưng chiều một chút, không lật trời sao!

Ngày hôm sau, khi hắn đi làm tiện đường đưa Uyển Tình đi học giáo. Uyển Tình còn vì chuyện tối hôm qua nghĩ mà sợ, một đường thật cẩn thận nhìn sắc mặt của hắn. Hắn liếc cô một cái: “Nhìn cái gì? Mặt tôi có dính cơm sao?”

Uyển Tình lắc đầu, đột nhiên nghĩ đến một cái cớ: “Ở lớp học có nữ sinh tên là Mục Thiên Tuyết.”

“Phải không?” Mục Thiên Dương thản nhiên lên tiếng, “Có vấn đề gì sao? “

“Cô ta. . . . . . Cô ta chắc là người với người giống nhau thôi.”

“Em ở ban nhất?”

“Vâng”

“Vậy đúng rồi, cô ta là em của tôi.”

“. . . . . .”

“Em ấy khi dễ em?”

Cô nào dám nói em của hắn nói bậy, vội vàng lắc đầu.

Khi tiết tự học buổi sớm xong, cô đi WC, bị Đỗ Thiến chặn lại ở buồng vệ sinh. Lúc ấy buồng vệ sinh rất nhiều người, nhưng mọi người thấy Đỗ Thiến ngăn cô, đều rời đi, còn”Săn sóc” mà đóng kín cửa.

Uyển Tình thấy một ba người Đỗ Thiến, mà mình bị buộc đến góc tường, có chút sợ hãi.

“Các cô muốn làm gì?”

Đỗ Thiến lạnh lùng nhìn cô, còn hai nữ sinh khác xông lên giữ chặt cánh tay cô, cô còn không có phản ứng lại, Đỗ Thiến đã nắm tóc cô úp mặt cô trên bồn rửa mặt.

“Buông!” Uyển Tình hô to.

Đỗ Thiến tháo đồng hồ trên tay của cô xuốn, ném mạnh xuống đất: “Vacheron Constantin? Ừ? Đinh Chí Cương tính cái gì vậy? Một cái công ty nhỏ như vậy, câu nói đầu tiên của bố tôi sẽ làm nó phá sản!” Ba cô đích xác có năng lực này, nhưng gia giáo Đỗ gia rất nghiêm, không cho cô tùy hứng. Ngày hôm qua trở về, cô cũng chỉ là tìm cấp dưới của Đỗ Viễn Minh hỏi thăm về Đinh Chí Cương, một chút cũng không dám đến hỏi Đỗ Viễn Minh.

“Cô cứ làm cho hắn phá sản đi!” Uyển Tình một chút cũng không đau lòng cho Đinh Chí Cương.

Nhưng lời này nghe vào trong tai Đỗ Thiến, cũng một loại ý tứ khác. Đỗ Viễn Minh là có tiếng nghiêm khắc, một chút sẽ không dung túng cho con. Nếu chuyện này bị hắn biết, hắn chẳng những sẽ không đối phó Đinh Chí Cương, còn có thể trừng phạt Đỗ Thiến! Đỗ Thiến cảm thấy Uyển Tình này căn bản là châm chọc mình, khinh thường mình! Còn có, cô căn bản là biết Đỗ Viễn Minh là ai, cho nên ngày hôm qua nói không biết chắc chắn là cố ý.

Đỗ Thiến tức giận nổi điên, xoay người nhìn thấy ở góc sáng sủa có một thùng nước do cô lao công để lại, hăng hái đi tới, nói với hai nữ sinh hỗ trợ: “Tránh ra!”

Sau đó, một thùng nước đục giội lên trên người Uyển Tình.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.