Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 487: Anh trai của Miểu Miểu(1/3)



Chương 487: Anh trai của Miểu Miểu(1/3)

Tiếu Tiêu nói: “Vậy cô quay về đi, tôi ở đây trông đứa nhỏ.”

Uyển Tình nhìn thoáng qua Đinh Đinh Đang Đang đang lắng nghe bà nội Kim kể chuyện xưa, nói: “Vậy làm phiền cô, đừng để bọn chúng làm phiền đến người lớn.”

“Yên tâm đi.” Tiếu Tiêu nói.

Sauk hi Uyển Tình đi xa, Tiếu Tiều đến phòng ở phía sau sân bay, nhìn thấy hai người đàn ông đang kiểm tra máy bay trực thăng. Cô đi qua hỏi: “Cái này các người yên tâm chứ? Nói với các người cô ấy thực sự rất đợn giản, làm sao có thể có vấn đề?”

“Chỉ là có chút lo lắng!” Một người đàn ông nói, “Nào có chuyện trùng hợp như vậy, con gái của cô ta sẽ hái hoa vàng đi? Chứ không phải biết phu nhân thích bé gái, là cô ý đi?”

Tiếu Tiêu cả giận nói: “Là Kiều Kiều bọn họ dẫn tới, ý của anh là tôi có mưu đồ gây rối?”

“Tôi không có ý này.” Người đàn ông giải thích, “Dù sao sau này cô cũng chú ý một chút, không nên tùy nhiện nhận người vào trong nhà. Nếu không may lão phu nhân xảy ra chuyện, chúng ta phải làm như thế nào?”

Tiếu Tiêu thở dài: “Được rồi được rồi…….Hôm nay cô ấy đã nói với tôi làm xong sẽ đi, các anh có thể yên tâm đi?”

“Vậy là tốt rồi.” Hai người đàn ông gật đầu. Bọn họ phụng mệnh chăm sóc, bảo vệ lão phu nhân, cũng không hi vọng có gì ngoài ý muốn, bằng không cái mạng nhỏ của bọn họ cũng không đền được.

Qua vài ngày, Uyển Tình làm xong Uông Uông, buổi tối vui vẻ đưa tới trước mặt Đinh Đinh. Đinh Đinh vừa thấy, chạy từ trên giường xuống: “Uông Uông.”

Đang Đang nghe thấy tiếng kêu lớn của Đinh Đinh, ghét bỏ nói: “Em là con chó nhỏ!”

Đinh Đinh sửng sốt, quay đầu nhìn nó: “Anh mới là con chó nhỏ!”

“A, không nên đánh nhau.” Uyển Tình thấy tình thế cấp bách vội kéo bọn chúng ra, không biết làm sao với hai tiểu tổ tong này, nơi nào cũng đối nghịch nhau, nhưng một khắc không thấy, liền sốt ruột hỏi cô: “Mẹ, anh/ em đâu rồi?”

Sao cô lại sinh ra hai đứa nhỏ như vậy.

Đang Đang thấy Đinh Đinh bĩu môi, bản thân cũng chu miệng, các đầu ngón tay đan vào nhau, một lát sau ngẩng đầu nói: “Em không cần tức giận…..”

“Nói xin lỗi.” Đinh Đinh bất mãn nói.

Đang Đang không chịu nói.

Hốc mắt Đinh Đinh đỏ lên: “Anh hai hỏng, không để ý đến anh nữa…….”

“Được được được rồi, xin lỗi.” Đang Đang lập tức lau nước mắt cho em gái.

Đinh Đinh ôm lấy con cún con trên tay Uyển Tình: “Đây là của em, không cho anh.”

Đang Đang nhăn cái mũi: “Anh mới không cần.” Bé mới không thích những thứ ngây thơ như thế này, hừ!

Đinh Đinh nhéo nhéo chú cún trong lòng, nhìn Uyển Tình: “Tại sao nó lại không kêu……”

Uyển Tình há miệng thở dốc, không biết nên giải thích như thế nào.

Đinh Đinh nói: “Con biết, Uông Uông mất……” Nói xong tưởng vứt bỏ “Uông Uông”, nhưng lại luyến tiếc.

Uyển Tình nói: “Uông Uông còn, chẳng qua ở một nơi khác.”

“Ở đâu vậy?”ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

“Uh….nước U Linh.”

Đinh Đinh nằm gối đầu lên gối, nghiêng đầu, nhìn chằm chằm cô. Uyển Tình thấy bé lắng nghe, tiếp tục nói: “Ở nước U Linh, ở rất xa. Nơi đó có rất nhiều động vật, có chú cún như Uông Uông, cũng có con mèo nhỏ, con ngựa nhỏ rất nhiều…..”

Uyển Tình bắt tất cả các tế bào hoạt động, qua 20 phút, đứa nhỏ ngủ. Cô thở ra hơi, xem ra mỗi lần bé đi ngủ đều cần phải kể chuyện xưa, ngày mai phải đọc rồi ghi nhớ lại đồng thoại Andersen và Green mới được. Không biết đứa bé ba tuổi nghe có hiểu không? Nếu không thì cô mưa mấy quyển truyện cổ tích đi?

Buổi tối ngày hôm sau, quả nhiên Đinh Đinh quấn lấy cô muốn cô kể chuyện xưa, những chuyện khác lại không muốn nghe, lại chỉ muốn nghe chuyện về Uống Uông ở nước U Linh. Uyển Tình vội chạy, có phải đứa bé đến thế giới này vì muốn tra tấn cô không? Viết chuyện xưa không phải là người bình thường có thể làm được?

Bất quá nhìn hai mắt tràn ngập hi vọng của con gái, con trai đã đứng chờ đợi ở bênh cạnh, cô đành phải nhận mệnh thôi! Ô

Qua hai năm, trong thôn xảy ra một chuyện lớn ___rốt cuộc nơi này cũng phải khai phá, nghe nói là anh trai Miểu Miểu xây dựng. Đừng nói trong thôn, toàn bộ trấn, trấn lân cận, hơn một nửa thị trấn đều sôi trào lên.

Uyển Tình thật ra không có nhiều cảm giác lắm, dù sao cô cũng không phải một phần ở đây, một ngôi nhà nào, rất nhanh phải ly khai, vô luộn có khai phá như thế nào, đều không có đóng góp hay lợi ích nào của cô. Cô cứ đi làm theo lẽ thường, lấy tiền lương trả nợ, giao tiền thuê nhà.

Kiều Kiều còn chưa có đi học, mỗi ngày đều đi cùng Đinh Đinh Đang Đang tới Văn gia. Tháng giêng còn chưa kết thúc, còn có rất nhiều đứa nhỏ chơi pháo, Uyển Tình sợ Đinh Đinh Đang Đang cũng chơi, liền dặn dò cẩn thận, để cho Kiều Kiều trông hai đứa nhỏ.

Chạng vạng, Uyển Tình cùng Tiếu Tiêu tới Văn gia đón con. Đi vào trong Văn gia, thấy ông chủ Văn đang giết gà.

Tiếu Tiêu hỏi: “Con gái của tôi đâu!”

“Đầu Gỗ mang ra ngoài chơi diều.” Ông chủ Văn nói, “Đầu Gỗ khó có thể quay về một chuyến, ông nội nói tôi nấu cơm, người một nhà ăn cùng nhau, cô cũng lưu lại đi?”

“Uyển Tình còn chưa có ăn cơm đâu, chúng ta quay về trong cửa hàng ăn đi!” Tiếu Tiêu nói, xoay người đi lên đồi, “Chơi diều ở nơi nào?”

“Đi về hướng kia đi.” Ông chủ Văn chỉ một chút, “Để Uyển Tình ăn ở nơi này đi.”

Uyển Tình nói: “Người nhà của các người ăn cơm với nhau, tôi ở lại xem náo nhiệt gì? Chị Tiếu Tiêu lưu lại đi, em mang đứa nhỏ đến cửa hàng, nếu không chỉ có một mình A Sanh.”

“Nói sau đi.” Tiếu Tiêu không kiên nhẫn nói.

Đi lên trên đồi, đi qua mấy cánh đồng, rốt cuộc cũng thấy bóng dáng Kiều Kiều và Đinh Đinh Đang Đang.

Kiều Kiều đang chơi diều, gió thổi khiến cho tóc của cô bé bay toán loạn. Uyển Tình thấy gió lớn, nhìn thoáng qua Đinh Đinh Đang Đang, thấy hai đứa đều đang đội mũ, thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Đinh Đinh Đang Đang đứng ở bên cạnh một người đàn ông mặc áo lông màu xám, người đàn ông ngồi trên mặt đất, chơi diều với bọn chúng.

Uyển Tình thấy giọng hỏi Tiếu Tiêu: “Đó là em trai của ông chủ Văn?”

“Em họ.” Tiếu Tiêu nói, đi qua gọi, “Kiều Kiều!”

Đinh Đinh Đang Đang quay đầu, thấy Uyển Tình, vui vẻ chạy tới: “Mẹ___”

“Ai! Hai đứa cẩn thận một chút!” Uyển Tình kêu lên, “Đừng đạp lên lúa mạch!” Đây là đất của Từ gia, người khác giẫm lên sẽ không sao, cô giẫm hỏng sẽ mất mạng!

Trên tay Đinh Đinh ôm con cún bằng bông, vui vẻ bổ nhàu vào lòng cô: “Mẹ, con chơi thả diều, bay còn cao hơn anh hai.”

“Đều là chú thả.” Đang Đang bất mãn nói.

Đinh Đinh đá anh mình.ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

Uyển Tình vừa định ngẩng đầu nói cảm ơn với em họ của ông chủ Văn, thấy bọn nhỏ muốn đánh nhau, vội vàng kéo, sau đó nghe thanh âm kinh ngạc của người đàn ông: “Uyển Tình?”

Uyển Tình ngẩn ra, cảm giác giống như bị sét đánh. Cô mạnh ngẩng đầu, thấy được khuân mặt của em họ ông chủ Văn.

“Văn Sâm?” Cô thở dốc vì kinh ngạc, thiếu chút nữa ngã.

Văn Sâm nắm diều, nhìn đứa nhỏ trong lòng cô, mạnh một chút, diều bị đứt dây, bay ra xa. Kiều Kiều kêu lớn, những anh không có nghe vào, hỏi Uyển Tình: “Cô là……Vợ của Từ Trọng?”

Uyển Tình cảm thấy cả người phát lạnh, run rẩy nói: “Anh……Anh là anh trai của Miểu Miểu?” Văn Sâm, Văn Miểu…….Ông chủ Văn đều là họ Văn, cô nên sớm nghĩ đến! Nên sớm nghĩ đến!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.