Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 490: Hình như đã có mấy đời



Chương 490: Hình như đã có mấy đời

Tiếu Tiêu nói: “Không biết……Tôi nhường! Đi rồi! Không trở lại!”

“Tôi đi!” Mục Thiên Thành tưởng gặp trở ngại.

Văn Sâm liếc mắt nhìn anh một cái: “Tối hôm qua anh gọi điện cho em, từ A thị đến nơi này không đến 24 giờ chứ?”

“Em cũng không phải cố ý!” Mục Thiên Thành vội vàng giải thích, “Trên đường kẹt xe một lúc, đến muộn một lát……Vì sao anh không nhìn xem cô ấy ở đâu?”

“Anh làm sao biết cô ấy chạy nhanh như vậy?”

“Xong rồi, anh họ sẽ đánh chết em……..Nhất định đừng để anh họ em biết, chúng ta coi như chưa thấy qua cô ấy.”

Văn Sâm liếc mắt xem thường một cái, hỏi Tiếu Tiêu: “Cô ấy có nói đi nơi nào hay không?”

Tiếu Tiêu lắc đầu.

Mục Thiên Thành hỏi: “Trước kia cô ấy làm những gì?”

“Chắc là đi trả tiền đi…….Bên kia còn mấy tháng cô ấy chưa trả xong, nhất định phải thanh toán. Ân……Khẳng định sẽ tới ngân hàng!” Tiếu Tiêu vung tay lên, ôm lấy ông chủ Văn, “Ai, cô ấy ban ngày chạy ở trấn trên, các người hỏi sẽ biết…….Văn Hâm, em muốn đi ngủ.”

“Tốt!” Ông chủ Văn lập tức ôm lấy cô đi lên lầu, nói với Kiều Kiều, “Đóng cửa.”

Mục Thiên Thành và Văn Sâm đi ra, hai người đứng ở ven đường một lát, Mục Thiên Thành nói: “Bây giờ em đi hỏi ngay!”

Văn Sâm gật đầu: “Đi khách sạn trước, mọi người nơi đó biết Uyển Tình.”

Dân ở trấn trên ít, rất dễ để hỏi thăm. Không đến một giờ, Mục Thiên Thành đã tìm đến bưu điện, lấy được địa chỉ của Uyển Tình. Chỉ nghĩ, đây là nơi cô sẽ tới.

“A thị……Chẳng lẽ cô quay về căn nhà lúc trước?” Mục Thiên Thành suy nghĩ một lát, “Chị dâu nhỏ mang theo đứa nhỏ, phỏng chừng không biết đối mặt với anh họ như thế nào đi? Hơn nữa cô ấy cũng đã sinh con với người khác, anh họ cũng…….”

“Ai nói cô ấy sinh con của người khác?” Văn Sâm hỏi.

“Không phải là anh nói___”

“Con của cô ấy là một đôi song sinh, anh phỏng chừng chính là tổng tài.”

Mục Thiên Thành sửng sốt, kháp anh: “Hỗn đản! Anh cư nhiên làm em sợ!”

Văn Sâm vụng mở anh: “Mau nghĩ biện pháp! Nếu trở lại A thị, cô ấy lại đi, anh xem em làm sao bây giờ?”

Mục Thiên Thành muốn khóc: “Không phải là sẽ bị anh họ đánh sao, em cũng không phải là không thể đánh lại~”

“Là em không có lá gan đánh trả.”

“………” Rơi lệ chạy nhanh! Mục Thiên Thành ngoan ngoãn lấy điện thoại ra gọi, “Phái tiên phong đi dò thám trước để……”

Một lát sau, trong di động truyền đến một giọng nữ: “Alo……”

Mục Thiên Thành lặng đi một chút, vội la lên: “Em đang thở?”

“Làm sao vậy?”

“Mục Thiên Tuyết! Em có phải là có đàn ông hay không? Anh dạy em như thế nào, em cư nhiên bị người ta ăn luôn! ”

Thiên Tuyết thở dài: “Anh rốt cuộc muốn như thế nào? Em đang ngủ! Ngày mai em còn có việc!”

“Anh cho em biết, em đừng để anh bắt được em, đừng để anh bắt được tên gian phu kia___”

Văn Sâm khụ một tiếng: “Nói trọng điểm.”ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

Mục Thiên Thành lập tức an tĩnh lại, ngoan ngoãn vâng một tiếng.

Thiên Tuyết nói: “Em biết chỉ có anh Văn Sâm là quản được anh. Khuya khoắt, hai người không ở trên giường vận động, vì sao lại quấy nhiễu giấc mộng của em?”

“Tốt nhất là em đang nằm mơ!” Mục Thiên Thành cả giận nói, đừng tưởng rằng là anh nghe không hiểu, kia rõ ràng là âm thanh của tình cảm mãnh liệt vưa qua.

Thiên Tuyết phẫn nộ nói: “Anh có việc gì!”

“Nga, bọn anh tìm được Uyển Tình.”

Thiên Tuyết lặng đi một chút, động một tiếng lăn xuống giường, sau đó kêu đau rồi đứng lên. Mục Thiên Thành nghe thấy một người đàn ông nói: “Cẩn thận”, lại kích động: “Ai ở bên cạnh em? Đưa điện thoại cho hắn.”

“Anh bị động kinh!” Thiên Tuyết quát, “Đàn ông của em, để cho anh xem à! Làm xong chính sự bóp chết anh! Uyển Tình đâu? Ở chỗ nào?”

Mục Thiên Thành ngẩn ra, cầm lấy tờ giấy ghi địa chỉ đọc, sau đó hỏi: “Đây hẳn là nhà của cô ấy ở A thị đi?”

“Uh.” Thiên Tuyết nói, “Hiện tại em ở C thị, lập tức quay về, anh nói rõ ràng mọi chuyện cho em!”

Mục Thiên Thành có điểm ủy khuất, vì sao lại bị con nhóc này ra lệnh rồi? A, không đúng, không phỉa con nhóc, đã lên giường với đàn ông…..

Thị trấn Thái Bình cùng một tỉnh với C thị, không cùng tỉnh với A thị. Lúc Uyển Tình rời đi trấn nhỏ là buổi chiều, đã hết xe từ trấn nhỏ đến C thị. Cô chỉ có thể đi thị trấn trước, ở khách sạn một đêm, sáng sớm hôm sau ngồi xe tới C thị, lại từ C thị mua vé xe lửa đi A thị.

Hoàn hảo bưu điện ở thị trấn Thái Bình đã điền tốt ngày, cô không cần sợ chuyển phát tới trước cô.

Bất quá, Thiên Tuyết lại tới trước cô.

Thiên Tuyết nhận được điện thoại của Mục Thiên Thành, ban đêm trở về A thị, sau đó đến nhà cô nhìn, không thấy người, hôm sau cũng không nhìn thấy người. Thiên Tuyết nghĩ Mục Thiên Thành lừa cô, còn muốn quay về mắng anh. May mắn có Văn Sâm đảm bảo, cô mới bằng lòng tin Uyển Tình thật sự xuất hiện.

Thiên Tuyết mặc áo gió, tóc buộc gọn sau đầu, cả người mang theo một cỗ hương vị thanh thuần, lại có một cỗ hươn vị của sự từng trải. Cô ôm túi sách ngồi ở trước của nhà của Uyển Tình, đợi từ sáng tới tối, ngay cả cơm cũng là gọi đưa tới, sợ lúc cô đi ăn người lại trở về.ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

Rốt cục, buổi chiều ngày thứ ba, Uyển Tình mang theo đứa nhỏ quay lại.

Thiê Tuyết ngồi ở trên cầu thang, xa xa thấy bóng của cô, không thể tin___vì sao cô còn dẫn theo đứa nhỏ? Còn lớn như vậy……..Thật sự giống như đã qua mấy đời!

Thiên Tuyết chậm rãi đứng lên, không muốn đi qua, bánh bao trong lòng rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang nặng nề.

Uyển Tình nghe thấy âm thanh, ngẩng đầu, dừng cước bộ một chút, nhìn Thiên Tuyết trưởng thành rất nhiều, cũng có cảm giác đã qua mấy đời.

Hai người hổi tưởng hồi lâu, rốt cuộc Thiên Tuyết phá vợ trầm mặc trước, tức giận nhìn cô: “Cậu rốt cục cũng quay về?”

Uyển Tình phục hồi tinh thần lại, phản ứng đầu tiên là chạy trốn, nhưng cô lại bất động. Sau đó lại muốn đi lên, Thiên Tuyết có thể ôm cây đợi thỏ ở nơi này, không phải đại biểu cô đã bị bại lộ sao? Vậy căn bản chạy không thoát……..

Thiên Tuyết đi lên ôm lấy cô, anh anh khóc lên: “Cậu thật là xấu! Cậu không biết sau khi cậu đi, tớ với anh hai có bao nhiêu tĩnh mịnh không? Sớm biết cậu phải đi, tớ đã kết giao với mấy người bạn rồi!”

Uyển Tình vừa nghe, nhớ tới hai người bọn họ trừ bỏ đối phương, cũng không còn người bạn nào, nhất thời cảm thấy không đẩy cô ra được, một tay ôm lấy cô: “Thực xin lỗi…..Tớ đã trở về.”

Thiên Tuyết nghe xong, vui mừng nói: “Vậy là tốt rồi. Bằng không cuộc sống sẽ lạnh như tuyết đâu.”

Uyển Tình vừa nghe thấy âm thanh không đứng đắn của cô, bật cười, nhớ tới những ngày như hình với bóng trước kia.

Thiên Tuyết buông cô ra, ngồi xổm người xuống trước mặt hai đứa nhỏ, quan sát một lát, ngẩng đầu hỏi: “Đây là cháu của tớ?”

“Ách…….” Cô không phải chỉ có thể hoài nghi sao? Sao có thể nhật định đây là con của Mục Thiên Dương?

Thiên Tuyết cúi mặt xuống suy sụp: “Cậu dám phủ nhận?”

“Tớ…..”

“Có thể phủ nhận, không cho phép cậu nói dối! Cậu nói, có phải hay không? Có phải hay không? Cậu nói đi, là thật sao?”

Uyển Tình rối rắm, nghĩ Mục Thiên Dương đã kết hôn, thừa nhận cũng không được, phủ nhận cũng không được. Cô không được tự nhiên nói: “Tớ vừa xuống xe, rất mệt, đứa nhỏ cần phải ngủ, lên lầu rồi nói sau.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.