Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 491: Đến chỗ của mình.



Chương 491: Đến chỗ của mình.

Thiên Tuyết vui vẻ nói: “Được!” Sau đó nhìn nhìn đứa bé, tay muốn ôm, vốn là muốn ôm bé trai, lại sợ Uyển Tình thấy mình trọng nam khinh nữ, có chút ái ngại, dù so cô cũng đại diện cho Mục gia, vì thế cô liền đổi sang ôm Đinh Đinh.

Đương Đương mếu máo, vì sao nhà người ta đều thích bé trai, nhà bọn họ thì ai cũng chỉ thích bé gái? Đi tới chỗ nào ai cũng chỉ thích ôm Đinh Đinh, bé lại vẫn hi vọng người dì này có thể ôm bé…

Uyển Tình ôm bé, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của bé nhăn lại, hỏi: “Làm sao vậy? Mệt hả? Lên lầu ngủ nhé.”

Đáy lòng Đương Đương thở dài, tựa vào trên vai cô: Để cho mọi người thích Đinh Đinh hơn một chút đi. Nếu không thì em gái sẽ tủi thân, vừa thấy em khóc nhè, bé liền đau đớn, dù sao mẹ cũng không bất công!

Lên lầu mở cửa, dường như cả phòng là một màu đèn – bức màn vài năm đã không kéo ra, hôm nay trời đầy mây giờ lại gần tới chạng vạng, hoàn toàn không có ánh sáng. Trong không khí, hoảng hốt nghe thấy một mùi nấm mốc bốc lên…

Thiên Tuyết lanh mồm lanh miệng nói: “Làm sao mà ở đây được? Đến chỗ mình đi!”

“Như vậy sao được?” Uyển Tình từ chối nhanh chóng: “Dọn dẹp một chút là được rồi.” Nói xong liền ấn một công tắc bật đèn.

Lạch cạnh lạch cạch một tiếng, không có sáng.

Thiên Tuyết nói: “Điện cũng không có, làm sao ở được? Cậu vẫn còn khách khí với mình làm gì.”

“Ai nói chưa?” Uyển Tình thích ứng với ánh sáng yếu ớt trong phòng, xuống vào phòng bếp, mở ra chốt mở mạch điện, đèn sáng.

Thiên Tuyết buồn bực đóng cửa lại, nghe được tiếng Uyển Tình mở bếp gas, đi qua: “Vài năm không dùng được, vẫn là gọi công ty nhiên liệu đến kiểm tra đi.”

Uyển Tình nắm dây dẫn lửa đốt, lại đóng lại: “Cậu nói đúng.” Sau đó lấy nước sôi từ vòi, thầm thì vài tiếng ra được ít nước gỉ màu vàng.

“Hôm nay cứ đi đến nhà mình trước đi, bản thân mình thuê nhà ở bên ngoài, bình thường không ai ở, đủ cho cậu nghỉ lại!” Thiên Tuyết biết cô vừa về, có thể không muốn gặp quá nhiều người, cho nên giải thích rõ ràng.

Quả nhiên, sắc mặt của UYển Tình thoải mái hơn một chút.

Thiên Tuyết thấy cô do dự lại nói: “Con mệt mỏi như thế, cần được nghỉ ngơi. Hiện giờ trong nhà chỗ nào cũng là bụi, làm sao bọn chúng ngủ được? Ngày mai kêu công ty vệ sinh tới dọn dẹp một chút, sau đó trùng tu lại điện nước và khí gas, ở mới an tâm được. Hiện giờ mà ở, nhỡ đâu rò điện, bay hơi, chỉ có cậu hối hận! Mà không khí hít vào cũng không tốt, bọn chúng nhỏ như thế, yếu ớt như thế, hệ miễn dịch rất thấp.”

Uyển Tình khó xử mà nói: “Vậy được rồi.” Hai ngày này con đều không ngủ ngon, cần phải ngủ một giấc thật ngoan rồi.

Đinh đinh từ trên người Thiên Tuyết quay đầu nhìn cô: “ Mẹ, đói bụng…”

“Đói bụng hả?” Thiên Tuyết lập tức hỏi, hỏi xong mới hiểu được ý tứ trong lời nói, vội vàng nói: “Chúng ta đi ăn cơm!” Nói xong liền ôm Đinh Đinh chạy ra ngoài cửa, sợ chạy xong, UYển Tình sẽ không chịu đi tới.

Uyển Tình chỉ có thể tắt điện, ẵm Đương Đương, mang theo một ít hành lý đi theo.

Đi ra khu nhà, Thiên Tuyết ôm Đinh Đinh đến trước một chiếc ô tô trắng, vừa mở cửa xe vừa hỏi Uyển Tình: “Cậu ngồi đằng sau, bé muốn ngồi cùng với cậu sao?”

“Cùng nhau đi.” Uyển Tình hỏi: “Dâ an toàn đằng trước không hợp với nó.”

Thiên Tuyết gật đầu, ôm Đinh Đinh ra ghế sau, rời đi khi đó còn hôn lên mặt nó một cái: “Tiểu xinh đẹp, cô yêu cháu chết mất!”

“Cô?” Đinh Đinh nghi ngờ, cô cô không phải bồ câu nhà hàng xóm nuôi sao?

“Đúng, cô là cô của cháu!” Thiên Tuyết yêu thích không nỡ buông tay sờ soạn mặt của bé, quay đầu lại tình cảm ôm ấp đứa bé trong tay Uyển Tình một cái, sau đó, đưa hành lý của UYển Tình vào trong cốp xe.

Uyển Tình không được tự nhiên, xem xe này vẻ ngoài bình thường, nhưng không biết là nhãn hiệu gì, nhưng giá cả chắc chắn là xa xỉ. Thiên Tuyết dù không nhận thức nhãn hiệu, nhưng túi của cô dùng là LV. Đột nhiên UYển Tình cảm thấy mình và cô đã cách biệt một trời một vực rồi. Thời gian ba năm, giữa các cô, còn có thể trở lại như trước hay không?

Thiên Tuyết đặt hành lý xông, thấy cô đứng trên mặt đất ngẩn người, nghi ngờ hỏi: “Cậu làm sao thế? Nhanh lên xe đi!”

“A…” Uyển Tình chui vào trong xe, để cho hai đứa trẻ ở hai bên người mình, sau đó dùng tay ôm lấy chúng.

Thiên Tuyết ở phía trước cài dây an toàn, khởi động ô tô: “Chúng ta đi ăn cơm trước đi, sau đó đến chỗ mình!”

“Được.”

“Muốn ăn cái gì!” ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

Uyển Tình sửng sốt một phen, nói: “Tùy đi!” Rời đi một lúc lâu, đã không biết nên ăn cái gì rồi. Nếu Từ Khả Vi còn sống, tất nhiên là cô sẽ ăn cơm của bà làm.

Dừng lại một lúc lại nghĩ, nếu Từ Khả Vi còn sống, cô chính là sẽ có ngày hôm nay sao? Cuộc sống là tổng thể, mỗi một bước chệch là thay đổi toàn cục, là hiệu ứng bươm bướm, giống như thời gian, xảy ra chuyện bất đồng, cũng không thể có tương lai.

“Ăn cái gì giờ?” Thiên Tuyết lẩm bẩm: “Qúa dầu mỡ đối với dạ dày trẻ con cũng không tốt?”

“Không cần đầy mỡ!” Uyển Tình gấp gáp nói: “Dạ dày của bọn chúng lại vẫn còn yếu, nếu quá nhiều dầu, cay quá, hay quá cứng đều không được.”

“Ưm… Mình nhìn xem.” Thiên Tuyết cầm lấy điện thoại, dùng phần mềm tìm kiếm nhà hàng ăn.

Uyển Tình nói: “Lái xe không được nghịch điện thoại.”

“A…” Thiên Tuyết lập tức dừng xe ở ven đường, chuyên tâm chơi đùa điện thoại, một lát sau quay đầu lại hỏi: “Ăn đồ Dương Châu thế nào? Nghe nói ông chủ là người của Dương Châu, đã mở quán từ khi chúng ta còn đi học, thanh danh đã lan xa rồi!”

“Là sao? Trước kia cũng đi qua, vậy thì ăn cái đó đi.”

“Được!” Thiên Tuyết lập tức lái xe chạy lên phía trước , nói với Đinh Đinh Đương Đương: “Bảo bối nhỏ, không vội, lập tức có thể ăn ngon rồi!”

Đinh Đinh trừng mắt nhìn, có phần mệt mỏi rã rời, Đương Đương lăn lông lốc xoay xoay, đánh giã bãi để xe.

Đến trước cửa quán ăn Dương Châu, Thiên Tuyết ngừng xe xong, mang theo Uyển Tình và hai đứa bé xuống. Uyển Tình thấy không ít người nhìn qua, vốn là trông xe, sau đó là xem người, ánh mắt có chút đặc sắc, chắc là đang đoán gì đó?

Đi vào trong quán ăn, lập tức có người chào đón, rất nhiệt tình. Uyển Tình nhìn biển chức danh trên ngực viết quản lý, cũng không phải người phục vụ bình thường, chẳng lẽ rất quen thuộc với Thiên Tuyết? Xem ra, Thiên Tuyết thường xuyên tới đây!

Thiên Tuyết nói: “Một phòng riêng!”

“Mời bên này! Bốn người sao?”ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

“Đúng.” Thiên Tuyết đi vào trong phòng, đặt Đinh Đinh lên ghế, chống lại ánh mắt mệt mỏi của bé, hỏi: “Đói bụng lắm hả?”

Đinh Đinh nhìn cô một cái, có phần không quen, thân thể nhỏ lui sang bên cạnh.

Thiên Tuyết cũng không thèm để ý, réo người mang thực đơn đến, sau đó đưa cho Uyển Tình, Uyển Tình chọn cháo và bánh bao. Thiên Tuyết thêm một loại bánh bao khác, xíu mại và sủi cảo chưng.

Uyển Tình muốn nói: như thế nào ăn cho chết sao? Nhưng chăm chú nhìn dáng người của cô, có vẻ như béo lên rồi… chắc là vài năm nay đứa nhỏ này ăn rất nhiều, nên không có nói.

Sau khi đồ ăn mang lên, Thiên Tuyết hỏi Đinh Đinh Đương Đương: “Các con muốn ăn gì?”

Hai đứa thấy quá nhiều đồ ăn, không biết gì, nghĩ một chút, một đứa chỉ vào bánh bao, một đứa chỉ vào bánh chẻo.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.