Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 494: Không thể làm hư



Chương 494: Không thể làm hư

Mặc quần áo tử tế, rửa mặt sạch sẽ, Thiên Tuyết lái xe dẫn bọn chúng đi uống sữa đậu nành và ăn điểm tâm ở Vĩnh Hòa. Ăn bữa sáng xong, cô sẽ đi trung tâm thương mại, cô muốn khẩn cấp mua quần áo mới cho những đứa nhỏ kia! Muộn ba năm, thiếu thiệt nhiều niềm vui làm cô, cô thật muốn bù đắp lại tất cả!

Uyển Tình không đồng ý: “Còn phải về nhà thu dọn lại phòng ở, để lần khác đi đi.” Hơn nữa đi một hồi Thiên Tuyết lại phải tiêu tiền, trong lòng cô có chút không được tự nhiên.

Thiên Tuyết suy sụt hạ mặt: “Vì sao cậu lại làm mất hứng như vậy? Cậu xem Bảo Bảo có bao nhiều chờ mong?”

Đinh Đinh Đang Đang nhìn mỗi một chỗ trong thành phố mới, đều mở to hai mắt tò mò, giờ phút này đang ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn thảo luận phòng ở thật cao.

Uyển tình do dự một chút, không biết làm thế nào bây giờ. Cô còn phải quay về thu dọn phòng ở nữa! Không thu dọn, vẫn phải ở chỗ Thiên Tuyết sao? Đang giằng co, điện thoại của cô vang lên, là công ty chuyển phát gọi điện tới, hỏi cô có ở nhà hay không, muốn đi đưa chuyển phát cho cô…….

Thiên Tuyết đành phải đánh mất ý niệm đi mua sắm, đưa cô về nhà.

Nhận chuyển phát, Uyển Tình muốn thu dọn phòng, sợ đứa nhỏ hít phải khí bụi, nhìn Thiên Tuyết nói: “Cậu dẫn bọn nhỏ xuống dưới lầu chơi đi?”

“Cậu sẽ không mệt chứ?” Thiên Tuyết cầm điện thoại gọi cho công ty chuyên dọn dẹp cho hộ gia đình, để người dọn vệ sinh đến, sau đó nói: “Để cho bọn họ thu dọn, chúng ta đi dạo phố!”

Uyển Tình trầm mặc một chút: “Còn phải xử lý nước và điện……”

“Mẹ, TV.” Đang Đang đột nhiên lôi kéo cô, chỉ vào chiếc TV ở phòng khách.

Uyển Tình đi tìm chiếc điều khiển: “Phỏng chừng không thể xem.” Cắm phích cắm vào, quả nhiên không thể xem, biểu tình chờ mong của hai đứa nhỏ biến thành thất vọng.

“Buổi tối có thể xem.” Uyển Tình sờ sờ đầu bọn chúng, quay đầu nhìn Thiên Tuyết, “Để lần khác đi dạo phố đi. Một lát để nhân viên vệ sinh thu dọn phòng, tớ đi xem xét một chút, còn có phải sửa lại điện và nước, nộp tiền cước TV……”

Thiên Tuyết trầm mặc một lát: “Cậu ở tạm ở chỗ của tớ đi.” Qua hai ba ngày nữa anh hai trở lại, cô thu dọn xong nơi này cũng không ở!

Uyển Tình cúi đầu thuyết: “Tớ ở nơi này có cảm giác an toàn.”

Thiên Tuyết sửng sốt, thở dài nói: “Vậy được rồi, tớ ở với cậu.”

Uyển Tình làm việc tới trưa, thu dọn xong phòng ở, duy nhất có TV là không tốt. Trước kia là trả phí sợi quang học, hiện tại không được, cần phải đi đóng phía. Trước kia hai đứa nhỏ không được thường xuyên xem TV, nên đặc biệt muốn xem. Uyển Tình chỉ có thể ăn cơm xong rồi đi xử lý, đi trả tiền cước phí, hai đứa nhỏ liền hiểu biết ngồi ở trên ghế sô pha xem tivi.

Thiên Tuyết muốn đùa bọn họ, bọn nhỏ không để ý tới, còn ngại Thiên Tuyết phiền. Thiên Tuyết thật sự buồn bực, quy củ ngồi ở bên cạnh nhìn bọn nhỏ.

Uyển Tình thu dọn quần áo, nhìn Thiên Tuyết nói: “Đêm nay ăn cơm ở đây đi, tớ làm.”

Nhãn tình Thiên Tuyết sáng lên: “Tốt! Tớ muốn ăn nem rán với sushi do cậu làm.”

“Cái kia có chút phiền phức, lần khác đi, hôm nay làm mấy món ăn nhà đơn giản.” Hai năm nay Uyển Tình đều ở chỗ của Tiếu Tiêu, thỉnh thoảng cũng làm cơm, ngày lễ tết còn làm một chút điểm tâm tinh sảo, cho nên trù nghệ cũng không có hạ xuống.

Thiên Tuyết ở nhà trông đứa nhỏ, Uyển Tình ra ngoài mua thức ăn. Vừa ra đến cửa tiều khu, Mục Thiên Thành liền gọi cho Thiên Tuyết: “Chị dâu nhỏ đi đâu vậy?”

“Mua thức ăn!”

“Anh cũng muốn đến ăn!”

Thiên Tuyết nói: “Anh thấy Uyển Tình trước anh họ, ăn được Uyển Tình làm cơm, anh họ có thể không thèm để ý, nhưng anh cũng xếp hạng ở phía trước anh ấy, anh cảm thấy anh ấy sẽ không so đo sao?”

Mục Thiên Thành rơi lệ: “Anh muốn quyển quyển bức tranh nguyển rủa em……..”

“Cứ việc đi!” Thiên Tuyết cúp điện thoại, cùng đứa nhỏ xem Hỉ Dương Dương.

Sau bữa cơm tối, Thiên Tuyết muốn ngủ lại. Kết quả giường của Uyển Tình nhỏ hơn giường của cô, không nằm được. Uyển Tình kêu cô ngủ ở giường khác, cô muốn ốm đứa nhỏ ngủ, đứa nhỏ không cho cô ôm, muốn ngủ với mẹ. Cô cảm thấy ngủ một mình cũng không có ý nghĩa, liền đi về, bảo ngày mai cùng đi dạo phố.

Uyển Tình vốn định ngày mai giúp đứa nhỏ làm sổ hộ khẩu, nghe vậy chỉ có thể hoãn lại.

Ngày hôm sau, Thiên Tuyết rốt cục được toại nguyện, mang theo đứa nhỏ đến cửa hàng thời trang trẻ em, một hơi mua cho đứa nhỏ hơn mười bộ. Uyển Tình không ngăn cản cô, để cho cô điên. Chờ muốn mua đồ đơn thì Thiên Tuyết muốn mua mua tất cả những đồ mình thích, Uyển Tình nói: “Mua một bộ, bằng không thì đừng mua.”

“Không thì thôi.” Thiên Tuyết ủy khuất nhìn cô, “Cậu còn không để tớ đau cháu tớ sao? Nhìn đẹp như vậy, đều mua đều mua……”

“Đứa nhỏ không chịu nhiều đối đãi như vậy, nhiều lắm sẽ không tốt. Vạn nhất làm hư làm sao bây giờ?”

Thiên Tuyết sửng sốt, nhìn thoáng qua hai đứa nhỏ, đây và bảo bối của Mục gia, xác thực không thể làm hư, muốn cưng chiều cũng để anh hai đến cưng chiều! Cô ủy khuất chỉ mua một bộ, nói với đứa nhỏ: “Cô không có tiền, mua một bộ là tốt rồi, chờ cô có tiền lại mua cho cháu.”

Đinh Đinh lập tức lấy tay để ra ngoài quần áo: “Vậy không cần.”ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

“Ách…….” Thiên Tuyết hắc tuyến, quay đầu nhìn Uyển Tình, “Cậu dạy bọn nhỏ thật tốt.”

Uyển Tình không biết nên biểu tình như thế nào.

Quần áo đương nhiên là mua, tiếp theo lại nhìn đến đồ chơi. Ánh mắt Đang Đang hoa lên, ô tô nhỏ cái gì, máy bay nhỏ, thật nhiều thứ để thích.

Thiên Tuyết muốn mua hết cả tiệm đồ chơi, rối rắm một chút quyết định để dành quyền lợi cho Mục Thiên Dương, bản thân đang lo liệu nên làm thế nòa để không làm hư đứa nhỏ, chọn cho bọn chúng hai ba món mà chúng thích nhấ___hình như quá ít, hai ba dạng không tính là nhiều chứ?

Đang Đang chọn đi chọn lại, chọn một chiếc xe tàu hỏa nhỏ, sau đó lại không chịu chọn nữa. Thiên Tuyết chọn ngẫu nhiên cho bé một số người tí hon làm hành khách, sau đó hỏi Đinh Đinh: “Cháu muốn cái gì nào?”

Đinh Đinh nhìn chằm chằm con chó trong lòng: “Cháu chỉ muốn Uông Uông.”

Thiên Tuyết sửng sốt, thở dài: “Cháu thật đúng là chuyên chuyện!”

Uyển Tình: …..Không nên dùng loạn từ ngữ với đứa nhỏ a!

Tuy rằng Đinh Đinh nói không cần, nhưng Thiên Tuyết không muốn bất công, vẫn là kêu bé chọn. Bé ngẩng đầu nhìn, muôn ngàn búp bê vải và đồ chơi màu sắc không quyết định được.

Thiên Tuyết nói: “Sử Nỗ được không? Đây cũng là con chó.”

“Không nên!” Đinh Đinh bài xích nói, “Cẩu Cẩu chỉ cần Uông Uông.”

“Nga, vậy chúng ta mua Barbie.” Thiên Tuyết lập tức buông Sử Nỗ xuống, con gái của anh hai thật sự một lòng.

Đinh Đinh do dự một chút, không phải thực sự thích, quay đầu nhìn nhìn, chỉ vào con cừu: “Cái kia.” Cái khác thì không biết nhưng cái này thì biết, là cái này đi.

Thiên Tuyết nhả ra khí, mua cho bé một con cừu, thuận tiện cũng mua Hỉ Dương Dương và Hôi Thái Lang. Bất quá Đinh Đinh vẫn ôm Uông Uông của bé, đi được một đoạn đường, sợ Thiên Tuyết Thương tâm, mới ôm con cừu!

Thiên Tuyết vui vẻ muốn chế, muốn ôm bé hung hăng cắn vài hớp.

Chơi ở bên ngoài một ngày, Thiên Tuyết đưa Uyển Tình về nhà, nói: “Ngày mai sẽ tìm cậu.”

Uyển Tình nghi hiacwj: “Cậu không đi làm?”ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

“Ý của cậu là gì?” Thiên Tuyết giả vờ bất mãn, suy sụp hạ mặt: “Không chào đón tớ?”

“Không phải ý tứ đó…..” Uyển Tình không biết nên giải thích như thế nào.

Thiên Tuyết cười hắc hắc: “Được rồi, ngày mai là chủ nhật, hơn nữa bây giờ là tết âm lịch, chơi vài ngày có cái gì? Ngày mai tớ đến đón cậu, chúng ta mang đứa nhỏ đi Disney!” Ngày mai anh hai về nước rồi, phải nghĩ biện pháp để bọn họ gặp mặt!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.