Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 500: Chờ mình khóc xong



Chương 500: Chờ mình khóc xong

“Uyển Tình?” Trâu Tranh nghĩ tới, “Hình như em đã nghe qua cái tên này rồi, chính là từng nghe qua ở Mục gia!”

Mục Thiên Thành nói: “Đó là chị dâu của anh!” Sau đó bắt đầu hỏi Tiếu Tiêu tình huống của Uyển Tình mấy năm gần đây, nghe nói Trâu Tranh mới từ trấn Thái Bình về, lại nghĩ tới nơi Tiếu Tiêu định cư, hỏi: “Các người là người Long Diễm Minh, làm sao có thể vào trong đó? Chẳng lẽ các người làm chuyện xấu ở bên kia? Loại cây thuốc phiện?”

Trâu Tranh trở mặt, xem thường một cái: “Lão phu nhân của chúng ta là dưỡng lão ở đó.”

Mục Thiên Thành lặng đi một chút: “Anh đi.” Anh còn muốn nói lần này anh có nằm cũng trúng đạn, dạng này xem ra…..Anh họ không đánh chết anh, đã là may mắn!

Lúc đính hôn với Trâu Tranh, người đại diện của Trâu Tranh làm loạn kiểu gì, liên lụy đến Mục Thiên Dương. Lúc ấy Mục Thiên Dương không vui, không muốn để Trâu Tranh gả tới, Mục Thiên Thành vì rất nghe lời anh cả, cũng quyết định đổi người. Nhưng mà, bọn họ đột nhiên phát hiện, Âu Kì Thắng là lão đại của hắc đạo cư nhiên lại phải kêu Trâu Tranh một tiếng chị___nguyên lai người phụ nữ này là đứa nhỏ được Phó lão thái nhận nuôi ở cô nhi viện.

Mục Thiên Dương và Mục Thiên Thành nhớ tới tâm nguyện của Mục lão gia, hỏi thăm một chút, Phõ lão thái tuy rằng không có chính thức nhận Trâu Tranh làm cháu gái, nhưng lại rất coi trọng Trâu Tranh, chính Trâu Tranh cũng nói, cô kết hôn, lão thái thái chắc chắn sẽ xuất hiện! Vậy bọn họ nhất định phải kết hôn, bằng không làm thế nào để chế tạo ra cơ hội làm cho Phó lão thái và Mục lão gia gặp lại?

Lúc trước Mục Thiên Thành không điều tra được Phó lão thái, sau khi kết hôn, tất yếu sẽ biết được, nhưng là bà và Mục lão gia đã là gặp lại người cũ, anh cảm thấy không cần, vốn không có điều tra.

Anh hẳn là nên điều tra! Sẽ điều tra ra trấn Thái Bình, có phải sẽ phát hiện Uyển Tình hay không? Nói không chừng, có thể phát hiện ra trước lúc Uyển Tình kết hôn với Từ Trọng, nói vậy, Uyển Tình đã sớm trở lại, đại ca nhìn cô sinh con, nhìn đứa nhỏ lớn lên……..

Ô oa! Đại ca biết chuyện này, nhất định sẽ giết anh! Nhất định sẽ giết anh!

Uyển Tình biết rõ chân tướng sự tình, không không ngừng được. Trách ai? Trách ai? Chuyện này rốt cuộc trách ai? Cô tưởng trách bản thân mình, nhưng lại cảm thấy ủy khuất! Đây căn bản là ông trời hại cô!

Thiên Tuyết đưa khăn tay cho cô: “Có muốn cón dế như tớ đến hay không?”

Uyển Tình lặng đi một chút, anh anh thuyết: “Không……Chờ tớ khóc xong…….”

Lúc này, nghe thấy có người ấn chuông cửa, Thiên Tuyết buông khăn tay đi mở cửa, người tới là Mục Thiên Dương. Cô quay đầu nhìn Uyển Tình, Uyển Tình cúi đầu lau nước mắt, còn chưa có ngẩng đầu.

Cô xoay người cầm túi sách rời đi, nói với Mục Thiên Dương: “Em đã nói với cậu ấy chuyện của Trâu Tranh, còn lại liền giao cho anh.”

Uyển Tình vừa nghe, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mục Thiên Dương, nước mắt rơi như mưa. Mục Thiên Dương chậm rãi đi đến bên cạnh cô, ngồi xuống, lấy khăn tay lau nước mắt cho cô: “Trâu Tranh là vợ của Thiên Thành.”

“Em đã biết……..” Uyển Tình khóc nói, nghĩ tới mấy năm anh không nhìn thấy đươc đứa nhỏ được sinh ra và lớn lên, cảm thấy vô cùng có lỗi với anh, mạnh ôm lấy anh, “Thực xin lỗi……..Em hẳn là nên trở về tìm anh.”

Mục Thiên Dương ôm chặt lấy cô: “Không có việc gì, bây giờ quay về là tốt rồi.” Anh còn không biết chân tướng sự tình, trong lòng không oán là giả. Nhưng mà, chỉ cần cô có thể ở bên cạnh bản thân, thì tốt rồi.

Uyển Tình ôm chặt lấy bờ vai của anh, khóc đến cả người run lên. Cô không biết nên nói cái gì, đột nhiên nhớ tới bản thân đã từng kết hôn, mạnh buông anh ra.

Mục Thiên Dương ngẩn ra, giơ tay bắt lấy cô, sốt ruột thuyết: “Không cần đi nữa!”

Uyển Tình nhìn anh, đang muốn gật đầu, chợt nghe thấy Đang Đang gọi mình. Cô quay đầu, cẩn thận nghe, nghe thấy Đinh Đinh Đang Đang hô: “Mẹ, mở mở cửa!”

Uyển Tình chần chờ một chút, lớn tiếng nói: “Đến đây!” Sau đó nhìn Mục Thiên Dương, “Đứa nhỏ tỉnh, em…..”

“Anh không thể nhìn sao?”

Uyển Tình mở miệng: “Anh sẽ dọa đến Đinh Đinh!”

“Nga……” Mục Thiên Dương buông cô ra, “Vậy lần khác anh lại đến…….” Nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài.

Uyển Tình theo sau, thấy anh đi ra ngoài cửa, bỗng nhiên kêu lên, “Anh___”ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

Mục Thiên Dương mạnh xoay người, hi vọng nhìn cô.

Uyển Tình mở cửa giúp: “Không nên uống rượu, uống rượu vào thì không nên lái xe.”

Sắc mặt Mục Thiên Dương hiện lên thất vọng, nhẹ nhàng gật đầu.

Đứa nhỏ ở bên trong đang thúc dục, Đinh Định nghĩ tới mẹ không cần bé nữa, khóc nên, Đang Đang thì đập cửa. Uyển Tình nghe thấy, cuống quít đóng cửa chạy tới. Cửa vừa mở ra, hai đứa nhỏ liền nhào tới: “Mẹ mẹ…….Chúng con nghe lời, không cần đi! Không cần quăng! Về sau đừng khóc!”

“Được rồi, mẹ sẽ không bỏ lại hai đứa, chỉ là đang làm cơm, bề bộn nhiều việc mà thôi. Ngoan ngoãn đừng khóc, mở TV cho các con….”

Hôm nay Đinh Đinh bị sợ hãi, ngồi trên sô pha một lát, liền lui xuống chạy đến phòng bếp. Uyển Tình đang thái rau, bé chạy tới ôm lấy chân của cô.

Uyển Tình hỏi: “Làm sao vậy?”

Đinh Đinh không nói lời nào, vuốt tai con gấu bông, lẳng lặng tựa vào người cô. Uyển Tình thở dài, cúi đầu hôn bé một chút, để cho bé ôm, tiếp tục nấu cơm. Chỉ một lát, Đang Đang chạy tới ôm một chân còn lại của cô: “Mẹ, hôm nay ăn cái gì?”

Uyển Tình không có cách nào di chuyển, bất đắc dĩ nói: “Ăn đạu phụ và thịt viên. Giúp mẹ mang em ra phòng khách được không? Mẹ đều đi không được!”

“Nga.” Đang Đang buông cô ra, đi kéo Đinh Đinh, “Xem Hỉ Dương Dương.”

Đinh Đinh bĩu môi, nắm lấy tay anh mình, hai bé nắm tay nhau đi ra ngoài.

Chín giờ tối, Uyển Tình làm cho bọn nhỏ lên trên giưởng ngủ. Hôm nay bọn nhỏ đã ngủ rất nhiều, lúc này tinh thần rất tốt, nằm ở trên giường từ hừ đến ca hát, người đẩy ta đưa, chính là không ngủ được.

Uyển Tình khuyên vài lần, Đinh Đinh nói: “Kể chuyện xưa! Nói về Uông Uông!”

Uyển Tình nghĩ một chút, nói: “Uông Uông đã đến một con sông của nước U Linh, sau đó đi lên núi……”

“Nói qua.” Đinh Đinh mở to mắt ngây thơ nhìn cô.

Đang Đang nói: “Ở trong núi, có trứng thối.”

“Trứng thối ức hiếp Uông Uông.”ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

Uyển Tình nhức đầu, cuối cùng nghĩ tới, hỏi: “Chúng ta giúp Uông Uông nối chân giả được không?”

“Cái gì gọi là giả?” Hai bé đồng thời hỏi.

“Chính là……Ukm…..” Uyển Tình cầm lấy Uông Uông trong tay Đinh Đinh khoa chân múa tay, “Dùng một cây gỗ lớn hoặc một cái gì đó khác xuyên ở trên đùi nó, cũng giống như những cái chân khác, sau đó nó lại có bốn chân để đi đường. Giống như những chú cún khác. Nhưng cái chân này không phải là tự dài ra, nên nó kêu là chân giả.”

“Tốt.” Đinh Đinh vui mừng kêu lên, “Cho nó cho nó, Uông Uông rất lợi hại!”

“Tốt! Để cho nó càng lợi hại, sau này chúng ta chúng ta cho nó làm quốc vương nước U Linh.”

“Quốc vương là cái gì?” Đinh Đinh hỏi.

“Chính là hoàng thượng.”

“Nga~” Hai đứa nhớ tới một bộ phim cổ trang, ngân dài âm nói, “Hoàng thượng vạn tuế ~ vạn tuế ~ vạn vạn tuế ~~”

Uyển Tình thiếu chút nữa cười phun ra.

Rốt cục chờ được hai đứa ngủ, Uyển Tình gãi gãi đầu, vì sao trí nhớ lại không tốt? Chuyện xưa chưa kể được bao nhiêu đều đã quên! Cô nghĩ nghĩ, lấy bút và vở ở trong tủ đầu giường ra, viết xuống chuyện cô vừa kể qua. Viết xong, càng nghĩ tới những tình tiết ngày hôm nay càng viết nhiều hơn, sau đó làm một cái phân cách ở chỗ đã kể và chưa kể.

Như vậy sẽ không kể lặp lại, hoặc kể thiếu? Ngô, hi vọng bọn trẻ chậm rãi mất đi hứng thú với chuyện về Uông Uông, bằng không cô có vận dụng các tế bào trong não như thế nào cũng không đủ dùng.

Uyển Tình buông bút, đang muốn ngủ, chợt nghe thấy chuông cửa vang lên. Cô hoảng sợ, giờ này, ai sẽ đến? Lặng đi một chút nghĩ tới___không phải là Mục Thiên Dương chứ?


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.