Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 507: Cháu dâu của ta đâu!



Chương 507: Cháu dâu của ta đâu!

Uyển Tình trừng mắt liếc nhìn anh một cái: “Trông đứa nhỏ.”

Mục Thiên Dương lập tức một tay ôm đứa nhỏ, ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế sô pha.

Uyển Tình tự nhiên cũng có áo khoác, bằng không làm sao có thể gọi là quần áo gia đình?

Từ lúc cô bắt đầu thử quần áo, Mục Thiên Dương liền nhìn cô không chớp mắt.

Cô trưởng thành. Cô gặp anh khi vẫn là nữ sinh non nớt, thậm chí năm ấy khi rời đi cũng vậy. Nhưng hiện tại, cô đã thật sự trở thành một người phụ nữ, có chín chắn hàm súc, khí chất cũng không nói nên lời an tâm và trầm ổn. Anh nghĩ, cô không bao giờ là cô nữ sinh không tìm thấy cảm giác an toàn nữa. Cô đã là một người mẹ rồi, không cần tìm kiếm cảm giác an toàn từ người khác, ngược lại là đứa nhỏ, sẽ tìm kiếm cảm giác an toàn từ trên người cô.

Anh hỏi đứa nhỏ: “Mẹ có đẹp hay không?”

“Xinh đẹp!”

“Mẹ xem tốt nhất!”

Uyển Tình ngượng ngùng liếc nhìn anh một cái, quay đầu nhìn gương.

Anh dẫn đứa nhỏ đi qua, lôi kéo đứa nhỏ đến trước gương, nói: “Đây là người một nhà! Về sau đều phải mặc như vậy!”

Uyển Tình dừng một chút, sẵng giọng: “Anh nổi điên cái gì? Thỉnh thoảng mặc là được, đi làm thì làm sao bây giờ?”

“Đi làm cũng có thể mặc.”

“…….” Bộ này tạm được, anh nhất định chưa thấy qua bộ quần áo gia đình nào, vậy cũng không cần phải mặc gì đó đi làm!

Mục Thiên Dương nhìn cô, cảm thấy cô chưa bao giờ đẹp như vậy, bỗng nhiên nhịn không được, giơn tay ôm lấy hông của cô, nghiêng người hôn lên, cắn mút thẳng cánh môi của cô.

Uyển Tình trừng lớn mắt, có một lát không phản ứng kịp.

Trong lòng của Mục Thiên Dương nhất thời động, còn không có tính là trước mặt đứa nhỏ và người xa lạ thể hiện thân thiết, cho nên chỉ có vài giây, lại buông cô ra.

Uyển Tình lặng đi một chút, ngẩng đầu nhìn cô.

Anh xấu hổ cười, liếm môi một chút hỏi: “Chúng ta sẽ mặc như vậy đi ra ngoài, anh đi trả tiền.”

Uyển Tình gật đầu, nhẹ nhàng cắn môi, trái tim nhảy phốc phốc. Kỳ quái, đứa nhỏ đã lớn như vậy, vì sao còn có cảm giác như khi yêu nhau?

Một nhà bốn người đi ra cửa hàng, dọa tới những người đâm đầu đi tới. Chờ bọn họ đi qua, người qua đường ngẩng đầu nhìn: “Tốt……Rất đẹp trai!”

“Có phải người mẫu hay không!”

“Đứa nhỏ chắc là thai long phượng?”

Đi theo dọc đường, quay đầu dẫn 1% ngàn! Bảo Bảo khiến cho tâm người đi đường đều manh hóa!

Lúc Uyển Tình nhìn lên không khác biệt lắm, nói muốn về nhà. Mục Thiên Dương động kinh, muốn đi trên đường nhiều hơn mấy vòng nữa, để cho mọi người nhìn con trai, con gái của anh, nói muốn tản bộ tiếp.

Uyển Tình đành phải tùy anh.

Đi được nửa ngày, Đinh Đinh khổ sở kêu: “Mẹ……Đinh Đinh không đi được nữa.”

“A?” Mục Thiên Dương cả kinh, hối hận muốn chết, vội vàng nhìn Uyển Tình.

Uyển Tình ôm Đinh Đinh lên, nói với anh: “Quay về thôi, nên làm cơm tối.”

“Uh.” Mục Thiên Dương ôm lấy Đang Đang, kêu lái xe đến đây, đón bọn họ quay về chỗ của Uyển Tình.

“Đại thiếu gia……….” Lái xe muốn nói gì đó.

Mục Thiên Dương đánh gãy: “Lái xe.” Âm thanh thấp, không dọa đến đứa nhỏ, những ngữ khí là chân thật đáng tin lãnh khốc, dọa tới người lái xe đã lớn tuổi.

Nghiêng đầu đi chỗ khác, anh tươi cười như hoa với đứa nhỏ. Thân mình lái xe run lên: đại thiếu gia thật là khủng khiếp!

Ô tô ngang qua chỗ gần nhà Uyển Tình, có một công viên nhỏ ở bên ngoài tiều khu, rất nhiều trẻ em chơi ở bên trong đó.

Đang Đang lập tức quay đầu nhìn.

Uyển Tình nói: “Ngày mai chúng ta đi chơi.” Nói đó có nhiều đứa nhỏ, để bọn nhỏ tiếp xúc nhiều cũng tốt. Thấy bên cạnh đó có người đang dạy đứa nhỏ trượt băng, còn có cả vẽ tranh gì đó, cô nói với Mục Thiên Dương, “Đợi một thời gian nữa, cũng để cho Đinh Đinh Đang Đang học một số thứ.”

“Quá sớm là gánh nặng.” Mục Thiên Dương nói, anh thật sự không muốn đứa nhỏ mệt mỏi.

Uyển Tình cười nói: “Em cũng không phải nói đọc sách. Giống như những đứa nhỏ khác có thể học trượt băng và bơi lặn, là rèn luyện thân thể. Lần khác em đi hỏi một chút, xem tuổi của bọn chúng có thích hợp để học hay không.”

“Uh, không cần em quan tâm, anh sẽ làm cho người ta tư vấn một chút.”

Uyển Tình gật đầu. Anh có tiền dễ làm việc, giao cho anh đi, dù sao đây là cũng là quyền lợi của người làm ba như anh.

Vừa tiến vào nhà, Mục Thiên Dương liền nhận điện thoại của Mục lão gia. Mục lão gia nói: “Thiên Dương, hôm nay là tiết nguyên tiêu đó! Thiên tuyết, Thiên Thành, Trâu Tranh đều đã quay về, cháu chừng nào thì trở về? Chúng ta đang làm bánh trôi, tự nhà mình làm.”

Mục Thiên Dương dừng một chút: “Cháu lập tức quay về.” Cúp điện thoại, anh nói với Uyển Tình, “Hôm nay là nguyên tiêu.”

“A!” Uyển Tình khẽ kêu một tiếng, “Em quên mất, phải mua bột làm bánh trôi!”

Mục Thiên Dương âm mưu nói: “Ông nội bảo anh trở về ăn cơm.”

“Ách…..Vậy anh trở về đi.”ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

“Chúng ta cùng về.” Mục Thiên Dương vội vàng bắt lấy hai tay của cô.

Uyển Tình có chút sợ: “Không nhanh chứ? Đứa nhỏ còn chưa quen với anh đâu.”

Đã đi nhiều năm như vậy, cô thật sự không biết đối mặt với ông nội như thế nào! Hơn nữa cô còn từng kết hôn……..Bên trong nhà giàu, đối với mỗi sự việc luôn luôn rất coi trọng, biết trước đường đi và khu cấm địa. Trước kia ông nội lại thích cô, chỉ sợ là cũng không tiếp thu được. Nhưng mà còn mẹ của theien Dương…….Cô thật sự sợ bà.

“Nhưng hôm nay là tết nguyên tiêu.” Tay Mục Thiên Dương căng thẳng, “Anh muốn cả nhà chúng ta đoàn viên.”

Uyển Tình khó xử thuyết: “Em thật sự còn chưa chuẩn bị sẵn sang! Anh nói qua với ông nội chưa? Ông biết em đã quay về sao? Biết Đinh Đinh Đang Đang không? Nếu không biết, có thể dọa đến ông nội hay không?”

Mục Thiên Dương sửng sốt, đây thật sự là một vấn đề. Ông nội đã hơn tám mươi tuổi, thật sự không thể mạo hiểm. Vạn nhất khi nhìn thấy đứa nhỏ, quá vui mừng mà kích động xảy ra chuyện gì……….Sẽ là hài kịch hay là bi kịch đây!

Uyển Tình nói: “Tạm thời không vội. Chỉ cần mọi người vui mừng, mỗi ngày đều là tết.”

Anh gật đầu, nâng mặt cô nên hung hăng hôn một cái: “Tối nay anh đến đây, em để phần bát bánh trôi cho anh, anh muốn ăn của em làm.”

Uyển Tình gật đầu, chờ anh đi mới nhớ tới___Mình làm? Mình vốn chuẩn bị mua đồ đông lạnh!

Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể đi mua bột làm bánh. Sau khi mua trở về, cô thu dọn quần áo và đồ chơi của Đinh Đinh Đang Đang trước. Hai đứa nhỏ đã cầm món đồ chơi ngồi trên giường chơi, cô cũng không cần sợ bọn chúng nghịch ngợm để bị thương.

Vừa thu dọn xong, nhận được điện thoại của Mục Thiên Dương, Mục Thiên Dương thở hổn hển nói: “Anh tới đón em!”

“Làm sao vậy?”ai muốn đọc trước liên hệ [email protected]

“Ông nội đã biết!” Mục Thiên Dương lên án nói, có điểm có lệ___

Vừa rồi khi anh đến biệt thự, ở ngoài cửa nhìn thấy Thiên Tuyết, Thiên Thành, Trâu Tranh ngồi ở trên sô pha, cầm di động, ipad này đó xem rất hăng say, phỏng chừng là đáng xoát vi bác.

Anh đang định nói đám người kia không biết bồi người lớn, thì vừa vào cửa đã thấy Mục lão gia đi tới, thiếu chút nữa đâm vào ông.

“Ông nội muốn ra ngoài?” Anh nghi hoặc hỏi.

Mục lão gia không để ý đến anh, rướn cổ lên nhìn ra bên ngoài, nhìn một lát hỏi: “Một mình cháu?”

“A?” Bàng không còn mấy người?

“Cháu dâu của ta đâu? Uyển Tình đâu?” Mục lão gia rống to, “Đứa nhỏ đâu?”

“!!!!!” Mục Thiên Dương cả kinh, “Làm sao ông biết?”

Thiên Tuyết ngẩng đầu lắc lắc di động: “Toàn bộ trên mạng đều biết! Có người chụp ảnh của các người, phát lên trên vi bác!”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.