Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 509: Kéo râu ra.



Chương 509: Kéo râu ra.

“Ba mới hư hỏng hết…” Đinh Đinh khóc nói: “Cái này vốn là như vậy…”

Uyển Tình bất đắc dĩ

“Ba nói Uông Uông xấu” Đinh Đinh thút thít cáo trạng: “Mẹ, evef nhà…”

“Ừ, hiện giờ chúng ta về nhà, quay về nhà với ông nội.”

“Ngoan, ba không biết đây là UÔNG uông.”

Mục Thiên Dương: Uông Uông là thú gì chứ? Oong trời chơi đùa anh đi.

Uyển Tình khuyên Đinh Đinh, không có thời gian giải thích với Mục Thiên Dương. Khi đến biệt thự Mục gia, rốt cuộc Đinh Đinh cũng ngừng khóc, nhưng hai mắt vẫn hồng hồng, vẻ mặt không tình nguyện.

Ô tô dừng lại, Uyển Tình thấy Mục lão gia đứng đằng trước, trong lòng không yên. Cô vội kéo Đinh Đinh xuống xe, Đinh Đinh không chịu: “Con phải về nhà…”

Uyển Tình muốn đánh người, trực tiếp bế bé xuống. Đinh Đinh lập tức khóc lên, Đương Đương chạy đến lau nước mắt cho cô: “Đinh Đinh không khóc, anh ở đây, anh thích Uong Uông, chúng ta không cần ba ba nữa.”

Mục Thiên Dương ở bên cạnh, lòng như vỡ ra.

Thiên Tuyết chạy đến, ôm lấy Đinh Đinh: “Ôi tiểu công chúa của cô, con khóc khiến tâm cô tan nát rồi, không khóc không khóc nữa, chúng ta đi xem cụ nội…”

Đinh Đinh khóc thút thít avif cái, ngẩng đầu thấy một đám người xa lạ đứng đối diện, vội chayjd dến đằng sau Uyển Tình, mạnh mẽ ôm chặt lấy đùi cô. Uyển Tình lần mò đầu cô, nói với Mục lão gia: “Ông nội…” Mục lão gia lau khóe mắt, kích động nói: “Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi…Cháu nên về sớm một chút… Con à? Nhanh để cho ông xem!”

Uyển Tình quay đầu nhìn thoáng qua, Đinh Đinh không chịu đi ra, đành phải nói với Đương Đương: “Mau gọi cụ đi.”

Đương Đương ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, không nhìn thấy mặt của Mục lão gia, tiện kiễng chân lên.

Mục lão gia vừa thấy, vội ngồi xổm xuống. Ngô NHà thấy động tác của ông, vội vàng kéo ông, sợ ông làm tổn hại đến chân, nói với Mục Thiên Dương: “Mau ôm con đến đây!”

Mục Thiên Dương vội ôm Đương Đương đến.” Uyển Tình đi năm ấy, Mục lão gia đã tròn 80 tuổi, sinh nhật qua đi, bắt đầu để raau. Hiện giờ cằm đã dài ra một túm râu bạc. Đương Đương vừa thấy, trà ngập tò mò, vươn hai tay ra cầm lấy, khiến mọi người sợ tới mức kêu lên.

Đương Đương vừa nghe thì biết là mình sai, vội rút tay về, quay đầu sợ hãi nhìn UYển Tình. Uyển Tình tức đến mức má xanh tím nhìn Thiên Dương. Mục Thiên Dương cười to: “Râu của cụ không thể kéo ra được, nếu không cụ sẽ đau đó!

Mục lão gia sờ râu nói: “Ai nói không thể kéo, cụ cho cháu cụ kéo đó, lúc trước mỗi ngày đem cháu của ông Hứa dán vào râu của ông, người xem đều hâm mộ ghen ghét! Ông chỉ hận lúc ấy không nuôi râu sớm hơn!”

Thiên Tuyết oán trách nói: “Ông nội không sợ đau à?”

“Không có đau…. Cái này chính là tình yêu đi, Đương Đương nhanh tới đây, trở lại cho cụ nội nha!” Nói xong duỗi đầu qua, Đương Đương xẩu hổ quay đầu, trốn trên vai Mục Thiên Dương

“Đương Đương đừng thẹn thùng, kêu cụ nội đi!”

Uyển Tình nói Đương Đương quay đầu, nói với Mục lão gia: “Cụ nội…”

Sau đó lấy tay lần mò râu của ông: “Cụ nội, thực xin lỗi, có đau hay không… Đương Đương thổi cho người…”

Âm thanh của trẻ nhỏ, mềm dẻo không rõ, nghe ở trong lỗ tai, lại vô cùng ngọt ngào. Mục lão gia vui mừng vô cùng, ôm lấy: “Nhanh đưa cho ông, để ông bế nó, ai nha, tiểu gia hỏa này, quá đáng yêu, thật hiểu chuyện.”

Mọi ngượi sợ ông vọt đến nhanh, thật cẩn thận đưa Đương Đương cho ông, sau đó mấy cánh tay lại vây quanh, sợ có gì không hay xảy ra.

Đương đương ghé vào trên người ông, ngửi được một mùi không giống người thường, hình như là… Uhm… mùi cỏ thơm trên núi… đó là mùi trà trên người ông.

Đi vào phòng khách, Đương Đương mới nhớ ra, rốt cuộc cũng có người ôm bé trước rồi, bé ;ập tức quay đầu tìm em gái, thấy em gái đang được mẹ ôm.

“Em gái…” Bé hô một tiếng, Mục lão gia quay đầu, nhớ tới vẫn còn một đứa nữa, vội vàng đặt chắt xuống.

Mục Thiên Thành cũng là lần đầu tiên nhìn thấy trẻ con, hết sức kích động, tiến lên ôm đến trên người mình, kích động nói: “Đương Đương, chú là chú của con, chú ấy!”

Đương Đương cảm thấy người này có phần kỳ quái, có phần không muốn tiếp xúc với anh, nhưng vẫn hô một tiếng chú. Mục Thiên Thành cao hứng đến không chịu được, bẹp bẹp hôn vài cái lên má của bé. Đương Đương lập tức động hai gò má, nghĩ muốn bạo phát: Cháu là con trai, không cần hôn.

Mục lão gia nhìn Đinh Đinh, nghi ngờ hỏi: “Sao vậy, sao lại khóc?”

Uyển Tình không biết giải thích thế nào, nói với Đinh Đinh: “Mau gọi cụ đi.”

Đinh Đinh căng thẳng hô một tiếng, sau đó cúi đầu nhìn chó nhỏ trong lòng. Mục Thiên Dương ở bên cạnh không ngừng hối hận, nghĩ muốn gặp trở ngại.

“Tiểu cong chúa của cụ, có phải có ai bắt nạt cháu không?

Mục lão gia bế cô đến trước người mình: “Nói cho cụ biết, cụ giúp cháu đánh người đó!”

Đinh Đinh nhìn cụ một cái, quay đầu nhìn Mục Thiên Dương, da đầu Mục Thiên Dương run lên Mục lão gia nhìn bọn họ một cái, hỏi: “Ba bắt nạt cháu hả?

“Ba đáng ghét.” Đinh Đinh nói: “Không để ý đến ba.”

“Đượ được, chúng ta không để ý tới nó!” Mục lão gia ôm lấy bé, ngoan độc trừng mắt nhìn Mục Thiên Dương. Ngô Nhã nhẹ giọng hỏi: “Khi nào thì ăn cơm?”

Mục lão gia vội hỏi bé: “Đinh Đinh, cháu có đói cụng không?”

“Đói…” Đinh Đinh khổ sở nói, nhìn mắt của ông có chút khiếp sợ.

“Cụ ôm cháu đi ăn có được không?”

Đinh đinh quay đầu nhìn Uyển Tình: “Mẹ…”

“Mẹ cũng ở ở trong này…” Mục lão gia đứng lên: “Cụ và mẹ cùng đi với cháu được không?”

Đinh Đinh gật đầu: “Được ạ!”

sau đó một tay nắm tay Mục lão gia, một tay nắm tay Uyển Tình, lại phát hiện không có tay nào nắm lấy chó nhỏ. Uyển Tình cầm lấy: “Mẹ cầm giúp con.”

Đinh đinh ừ một tiếng, nắm lấy cô. Mục lão gia nắm tay bé đến nóng hầm hập, cảm thấy trong lòng ấm cực kỳ, một cánh tay kia duỗi về phía Đương Đương: “Tới đây, để cho cụ nội cầm tay nào!”

Đương Đương lập tức nhảy qua. Mục Thiên Dương cảm thấy được… chính mình bị lãng quên rồi… ông trời, ơi, đó là trứng của anh thụ tinh đó nhé.

Khi ăn cơm, Mục lão gia muốn đút cho bé, Thiên Tuyết cười nói: “Ông nội, bọn chúng ăn được rồi.”

Mục lão gia ;ập tức nói: “NhỎ như vậy sẽ ăn cơm của mình, thật lợi hại [email protected] Đinh Đinh Đương Đương, các cháu thật là có khả năng!”

Đinh Đinh Đương Đương nhìn ông, khó xử cười, cúi đầu ăn.

Mục Thiên Dương: Cho tới bây giờ đều không cười với mình, ông nội dùng kỹ năng gì thế? Lần đầu tiên gặp đã cười…

Cơm nước xong, mọi người quay về phòng khách. Mục lão gia thấy ĐINH Đinh ôm chó nhỏ, nịnh nọt mà nói: “Ai nha, chú chó này thật đáng yêu…” Lại nhìn kỹ: “Nhưng sao lại ít đi một chân.”

Đinh đinh thở phì phì nhìn Mục Thiên Dương, mềm mại trả lời: “Chó bị què.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.