Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 52: Cửa bị phá



Uyển Tình rùng mình, trợn mắt nhìn hắn: “Chậm chút, thoải mái. . . . . .”

“Kêu to lên.”

“A ——” Uyển Tình cảm thấy thẹn trào nước mắt, phục tùng mệnh lệnh của hắn.

Mục Thiên Dương tựa hồ vẫn không hài lòng, vẫn rống to: “Lại kêu!”

Uyển Tình nức nở một tiếng, đề cao âm lượng.

Có lẽ là tiếng kêu kích thích hắn, động tác của hắn càng thêm điên cuồng: “Lại kêu! To lên!”

Như thế, bốn năm lần. Uyển Tình nghĩ là hắn đang hưng phấn, đến cuối cùng phát hiện hắn là đang phẫn nộ, thân hình nho nhỏ đã thừa nhận không tàn phá của hắn đến mức không dậy nổi, chỉ đành phải cầu xin tha thứ: “Dừng lại đi mà. . . . . . Ô ô. . . . . . A ——”

Mục Thiên Dương cắn răng, giống như thú điên chạy nước rút, không nói một câu.

“Không. . . . . . Ô ô. . . . . . Van cầu anh. . . . . .” Thấy người ở trên càng lúc càng điên cuồng, Uyển Tình rốt cục nhịn không được la to, “Thiên Dương, Thiên Dương —— thả tôi ra. . . . . . Cầu xin anh. . . . . .”

Mục Thiên Dương bỗng dưng ngừng lại, bắt đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dưới thân lại biến thành chậm rãi thong thả ra vào như lúc ban đầu kia. Một lát sau, hắn buông môi của cô ra: “Sớm nói tôi không phải không có việc gì sao?”

Uyển Tình lúc này mới hiểu được, hắn không phải kêu cô lớn lên, mà là phải gọi tên của hắn.

Đúng lúc này, cửa bị ai đó đá phanh ra. Mục Thiên Dương phản ứng cực nhanh nhấc chăn lên, phủ lên hai người. Uyển Tình sợ tới mức ôm chặt hắn, hắn không cần đoán cũng biết là ai, quay đầu lại trừng mắt ra cửa nhìn Mục Thiên Tuyết: “Em phát điên cái gì? !”

Mục Thiên Tuyết chỉ vào bọn họ, ngón tay run rẩy: “Các ngươi. . . . . . Các ngươi thật sự. . . . . .”

“Đi ra ngoài!” Mục Thiên Dương mệnh lệnh chân thật đáng tin.

“Các ngươi. . . . . .” Mục Thiên Tuyết vẻ mặt càng thêm tuyệt vọng chấn kinh quá độ, “Các ngươi thật quá đáng ——” cô còn khờ dại nghĩ bọn họ chỉ là nói đùa, không nghĩ tới thật là loại quan hệ này, rõ ràng ngay trong phòng làm chuyện này!

“Đi ra ngoài!” Mục Thiên Dương vẫn đang ra lệnh.

Uyển Tình tựa vào trong lòng hắn, run rẩy khóc.

Mục Thiên Tuyết tuy rằng nhìn không thấy quang cảnh trong chăn, nhưng nhìn hình dạng của chăn, cũng biết hai chân Uyển Tình còn vòng ở trên lưng của Mục Thiên Dương. Nói cách khác, hiện tại nơi đó của bọn họ còn. . . . . . Còn. . . . . .

“A ——” Mục Thiên Tuyết điên cuồng quát to một tiếng, xoay người bỏ chạy, cửa cũng không đóng.

Mục Thiên Dương hít sâu một hơi, đè lại Uyển Tình tiếp tục vận động. Uyển Tình đã muốn bị dọa đến không có dục vọng, kêu to: “Đóng cửa! Thiên Dương, đóng cửa!”

“Câm miệng!” Mục Thiên Dương hét lớn một tiếng.

Uyển Tình không dám nói nữa, yên lặng thừa nhận xâm nhập của hắn…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.