Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 534: Sao lại không tốt



Chương 534: Sao lại không tốt

Mục lão gia cảm thấy, cùng chắt xem ảnh chụp cháu là một điều kì diệu.. . . Thật sự là quá hạnh phúc! Chỉ là trong chốc lát lật trang, ông đen mặt lại.

Đinh Đinh ngẩng đầu nhìn ông: “Không phải mụ mụ.”

Mục lão gia hừ một tiếng, đem ipad để sang một bên. Hai đứa nhỏ có trực giác tự nhiên, lúc cụ nội tức giận, là người đáng sợ nhất với bọn chúng, muốn rời xa! Hai đứa yên lặng bò sang bên cạnh, Mục lão gia thấy, vội vàng đem bọn chúng kéo về: “Ngoan ngoan, cụ không phải giận các con ~”

Ngô Nhã hỏi: “Cha, làm sao vậy?”

Mục lão gia lạnh mặt, , có vẻ xấu hổ, lại tức giận: “Còn không phải do cái tên kia sinh chuyện này nọ!”

“Thiên Dương?” Ngô Nhã liếc mắt Uyển Tình nhìn một cái, lấy ipad lại đây, nhìn thoáng qua hỏi Uyển Tình: “Sao cháu tại sao không nói? Nén giận cũng không phải là biện pháp tốt.”

“A?” Uyển Tình buồn bực, làm cái gì vậy nha? Nghe Ngô Nhã không có nhằm vào cô, nàng gạt bỏ khẩn trương, lấy ipad sang vừa lúc thấy, là ảnh chụp Mục Thiên Dương cùng Thôi Trinh Hi.

Tối hôm qua triển lãm đồ trang sức, Thôi Trinh Hi cũng đi. Thôi Trinh Hi là biểu diễn, được công ty trang sức mời đến giúp quảng cáo một chút, cùng Uyển Tình đi mua trang sức căn bản là hai cấp bậc. Uyển Tình lúc ấy không gặp mặt nàng ta, chỉ ở xa xa nhìn thấy vài lần. Ảnh chụp, là sau khi Uyển Tình cùng Mục Thiên Dương tách ra, Mục Thiên Dương cùng Thôi Trinh Hi đụng phải, bị người chụp đăng lên.

Uyển Tình lúc ấy là thấy, Trâu Tranh có nhắc nhở cô. Cô thấy gặp Thôi Trinh Hi cùng mấy ngôi sao, nam nữ đều có, cùng một đám doanh nhân gặp mặt, cũng không phải Mục Thiên Dương một mình gặp Thôi Trinh Hi, nhưng ảnh chụp chụp thành như vậy. . . . . . Không khỏi rất cố ý!

“Phóng viên viết linh tính đó, cháu lúc ấy cũng ở đấy. Uyển Tình nói.

Mục lão gia lập tức nổi giận: “Bọn phóng viên này, rất không biết tốt xấu, đây không phải là cố ý làm Mục gia ta khó coi sao?”

“Con gọi điện thoại cho luật sư nói một tiếng?” Ngô Nhã hỏi.

“Ừ.” Mục lão gia gật đầu. Ông có luật sư chuyên môn, vừa ra mặt chính là thể hiện rõ ý tứ, so với Mục Thiên Dương ra mặt còn dọa người hơn. Người viết tin tức rồi chụp ảnh này, sợ là phải đổi việc làm rồi.

Uyển Tình ngơ ngác ngồi, yên lặng ghi nhớ thủ đoạn làm việc của Mục lão gia, trong lòng nghi hoặc: trong nhà giàu, có việc đều mời luật sư sao?

Mục lão gia nói: “Về sau làm việc cẩn thận một chút.”Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com

Uyển Tình thấy tình hình khẩn trương bèn gật đầu, có chút thận trọng trả lời: “Cháu biết rồi.”

Mục lão gia vội vàng giải thích: “Ta không phải nói cháu, ta là nói. . . . . .” Ông chỉ vào ipad, cả giận nói, “Đều là tại nó không ra gì! Lại dám chọc hoa đào này nọ! Cháu phải giáo huấn nó mới được, cho nó đêm nay ngủ ở thư phòng!”

Uyển Tình: . . . . . . . . . . . . . . . . . . Ông nội, đó là cháu ruột của người a.

Uyển Tình cảm thấy, nếu Mục Thiên Dương có tin đồn đùa cợt hoa đào, thật sự không cần nàng thương xuân buồn thu, ông sẽ giúp cô lo liệu trước.

Mục lão gia vẫn là thở phì phì, sợ Mục Thiên Dương không cẩn thận, làm cháu dâu mình chạy mất. Hiện tại đâu phải chuyện nhỏ, làm sao bỏ qua a! Hơn nữa Mục Thiên Dương cùng Uyển Tình mỗi ngày ngủ cùng nhau, vạn nhất lại có thai, vậy không phải vấn đề nhỏ. . . . . .

Mục lão gia hồi trung niên lo lắng hai đứa con trai vì đoạt gia sản mà bất hòa, sau lại không phát sinh việc này, hai đứa con trai lại đi trước ông; Mục Thiên Dương cùng Mục Thiên Thành mấy năm nay cũng là anh em đoàn kết, ông đã có thói quen thấy toàn gia hòa thuận, thật sự không muốn phát sinh tranh cãi trong gia đình. Nhất thời, ông muốn lôi Mục Thiên Dương ra đánh tơi bời một trận, thuận tiện làm anh nghe lời hơn chút.

Lúc này, bên ngoài truyền đến phanh xe, Mục lão gia nghĩ Mục Thiên Dương đã trở lại, quay đầu muốn tìm quải trượng.

Đương Đương đã thấy cụ nội đánh Mục Thiên Thành, nghĩ cụ muốn đánh ba ba mình, đứng ở trên sô pha, một cước gạt ngã quải trượng.

Quải trượng trực tiếp rơi xuống đằng sau ghế sô pha, Mục lão gia không nhìn thấy, nhưng nghe được. Mục lão gia dừng một chút, cười ha ha, ôm lấy bé, vỗ mấy cái vào mông: “Ngươi tiểu gia hỏa này, tưởng giúp cha ngươi phải không? Nhưng con cháu không nghe lời, chính là nên đánh.”

Uyển Tình khuôn mặt hiện đủ mọi màu sắc, buồn bực nhìn Đương Đương nói: “Ai dạy con đá quải trượng của cụ?”

Đương Đương cũng phát giác mình sai rồi —— đó là không kính trọng a! Đây chính là cụ nội đó! Bé sợ Uyển Tình đánh, ôm mặt chui vào lòng Mục lão gia.

Mục lão gia cảm thấy thiên tính của đứa nhỏ vốn đáng yêu, tự nhiên sẽ không so đo —— mới hai tuổi thôi, cũng không phải hai mươi tuổi. Nếu hai mươi tuổi làm như vậy, chỉ sợ cũng phải dạy dỗ lại. Ông ôm lấy Đương Đương khuyên nhủ: “Không trách nga ~ không trách nga, cụ nội không trách Đương Đương, bảo vệ ba ba là chuyện tốt ~”

Nói xong, chỉ thấy Trâu tranh vội vàng đi đến.

Mục lão gia sửng sốt, nhìn cô. Cô cũng sửng sốt, nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Uyển Tình buồn bực đem chuyện Đương Đương đá quải trượng kể ra.

Trâu Tranh ngạc nhiên nói: “Sao ông nội muốn đánh đại ca?”

Không đề cập tới còn tốt, nhắc tới Mục lão gia lại tức giận. Dừng một chút, ông sợ Uyển Tình giúp Mục Thiên Dương lừa mình, nghĩ Trâu Tranh tối hôm qua đã ở đó, bảo cô xem ảnh chụp, sau đó hỏi lại.

Trâu Tranh nhìn thoáng qua, cả giận nói: “Bọn phóng viên này thật sự là chỉ sợ thiên hạ không loạn! Tối hôm qua đại ca lần đầu tiên mang đại tẩu tham dự hoạt động, có mấy người đỏ mắt, muốn tìm cách đánh đổ đại tẩu đây! Hiện tại bọn họ còn viết như vậy, căn bản chính là không có lòng tốt!”

Cô nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng Mục lão gia lại nhất thời nghĩ tới khả năng khác, để lộ nét mặt già nua khó coi. Lại nhìn nhìn Uyển Tình, ông tràn đầy đau lòng, cảm thấy Uyển Tình rất không dễ dàng.

Uyển Tình trong lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi, không muốn đề cập tới chuyện không vui này, nói: “Vừa rồi không sao cả, cháu lại không cùng sống với bọn họ. . . . . . Huống hồ lại không thấy bọn họ mỗi ngày.”

Mục lão gia cũng cảm thấy vậy, tán thưởng nói : “Cháu có thể nghĩ như vậy, là Mục gia chúng ta may mắn.”

Uyển Tình cảm thấy đỉnh đầu bị chụp một cái mũ to, không dám đáp lời.Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com

Trâu Tranh có chuyện nói, há miệng thở dốc, cũng không dám quấy rầy.

Mục lão gia thở dài, nói : “Tóm lại vẫn là Thiên Dương không tốt! Tranh Tranh mỗi ngày tham dự hoạt động, như thế nào không thấy mấy tin tức này?”

Nói Trâu tranh mỗi ngày tham dự hoạt động có điểm khoa trương, nhưng sự thật cũng không xa —— cô cơ hồ mỗi tuần đều tham dự một ít hoạt động công khai, khai trương, biểu diễn. . . . . . Không phải trường hợp cá biệt.

Đổi người khác, Mục lão gia nhất định không cho cô làm cháu dâu mình, rất dễ dàng dính vào chuyện xấu, sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh dự gia tộc. Bất quá Trâu Tranh luôn luôn giữ mình trong sạch, tính tình lại không giả dối, đối với Mục lão gia cũng hiếu thuận, thêm nữa lại là người được tán thưởng, Mục lão gia tự nhiên tin vào phẩm cách của cô, để cô theo đuổi việc phát triển sự nghiệp của mình.

Mục lão gia nói xong, đột nhiên nhìn Trâu Tranh: “Ngươi như thế nào đột nhiên trở về, có chuyện gì sao?”

Trâu Tranh lập tức nói: “Là lão phu nhân của chúng cháu! Nghe em gái cháu nói, gần đây thân thể không được tốt, tất cả mọi người đều thực lo lắng, kêu bà trở về trong thành phố, bà không nghe! Mọi người gấp đến độ không được, cho nên cháu nghĩ cần nhờ ông hỗ trợ khuyên nhủ. Chúng cháu là tiểu bối bà có thể không nghe, ông với bà là bằng hữu từ nhỏ lớn lên, tự nhiên không giống thế.”

Mục lão gia hỏi: “Bà ấy bị làm sao? Lão thái bà này, đã bao nhiêu tuổi rồi, còn cố cái gì đây?”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.