Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 548: Chuong 548: Nhà cũ của Bạch gia



Chuong 548: Nhà cũ của Bạch gia

Ra khỏi khu mộ, đã gần đến hai giờ, mọi người trực tiếp đi khách sạn dùng cơm. Khấu Băng hỏi Kim lão phu nhân buổi tối nghỉ ngơi ở đâu. Bọn họ bên kia có phòng ở, chỉ là hiện tại đang có người tác quái, qua đó không an toàn. Nhưng ở khách sạn mà nói cũng có thể dễ dàng gặp chuyện không may. Cho nên hắn chỉ có thể xem ý của Kim lão phu nhân, sau đó an bài, hết sức bảo đảm an toàn.

Kim lão phu nhân nhíu mày: “Khách sạn đi.” Bà hiện tại cũng không nguyện ý tới địa bàn Long Diễm Minh.

“Khách sạn hạng sang tới đây, cũng có thể có chỗ sơ hở trong quản lý.” Mục Thiên Thành nói.

Mục Thiên Dương không nghĩ Uyển Tình trở về thành phố A thị mà không quay về Mục gia, nghe xong lời của Thiên Thành lập tức nói: “Ở lại Mục gia đi thôi? Hoặc là đến biệt thự trên danh nghĩa của tôi cũng được. Các người nếu muốn tăng thêm người bảo hộ, tùy ý!”

Khấu Băng hỏi địa chỉ, Mục lão gia nói khu biệt thự Mục gia có quan chức ở lại, an toàn luôn luôn bảo đảm. Khấu Băng liền hỏi ý Kim lão phu nhân, Kim lão phu nhân tự nhiên gật đầu. Sau khi ăn xong, mọi người liền quay về Mục gia đại trạch.

Thiên Tuyết cùng Ngô Nhã đang bàn luận về chuyện đã xảy ra, liệu có thể giữ nguyên kế hoạch kết hôn được không. Đột nhiên nghe được tiếng ô tô, chạy đến thì thấy —— mọi người rầm rập đi vào, còn một nhóm xã hội đen, hai người có điểm bị dọa. Rốt cục nhìn đến bọn Mục Thiên Dương, hai người mới thở phào, Thiên Tuyết buông Ngô Nhã ra chạy tới: “Ông nội ~ mọi người đã đi đâu vậy?”

Mục lão gia cười, tay vỗ vỗ vai cô: “Không có việc gì không có việc gì. . . . . .”

Một đám người vừa nói vừa đi vào trong, Thiên Tuyết thối lui đến bên cạnh Uyển Tình cùng Mục Thiên Dương: “Chuyện gì xảy ra?”

“Kể rất dài dòng, không nói cho cậu biết.” Uyển Tình nói.

Vào nhà rồi, Khấu Băng liền phái người tỏa ra bốn phía biệt thự làm công tác bảo ản, Mục Thiên Thành chạy tới làm chỉ huy, thực chuyên nghiệp chỉ đạo: “Nơi này một người” , “Nơi đó hai người”, còn trang bị mấy thứ máy móc công nghệ cao, cam đoan một con ruồi bọ đều bay không lọt.

Khấu Băng thấy vậy thì áp lực khổng lồ: hóa ra cao thủ chống khủng bố ở trong này! Sớm biết vậy lúc trên đường cao tốc hắn sẽ không báo nguy, để anh ta có cơ hội phát huy!

Đương nhiên, hắn cũng chỉ là ngẫm lại thôi, hắn cũng không dám lấy sinh mệnh Kim lão phu nhân ra đùa.

Làm tốt công tác bảo an, Khấu Băng trở về nói với Kim lão phu nhân: “Ta hiện tại đi nhà cũ của Bạch gia nhìn xem.”

Kim lão phu nhân cũng muốn đi, nhưng không nghĩ cho hắn thêm phiền toái, nên không nói ra yêu cầu này.

Uyển Tình hỏi: “Những người đó đã bị bắt chưa? Hẳn là tạm thời không có việc gì chứ? Cháu cũng đi, xem có thể hay không tìm bạn học của cháu hỏi một ít việc của dì!”

“Anh cũng đi!” Mục Thiên Dương lập tức nói.Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thích đọc truyện.com

Thiên Tuyết không rõ cho nên đứng lên: “Muốn tìm Y Y, đương nhiên mang theo tớ rồi! Các người rốt cuộc làm sao nha? Ai bị bắt?”

Mục Thiên Thành nhấc tay: “Được rồi được rồi, chúng ta cùng đi! Chờ tôi thu thập chút đồ đac!” Nói xong một tay chống trên sô pha lộn ngược ra sau một cái, chạy lên trên lầu. Một lát sau hấp tấp đi xuống, trên người thoạt nhìn không có thêm gì.

Thiên Tuyết sờ loạn trên người anh: “Anh lấy cái gì vậy? Cho em xem!”

“Đừng làm rộn.” Mục Thiên Thành đẩy tay cô ra: “Trong chốc lát sẽ cho em bietes.”

Thiên Tuyết gật đầu, hưng trí bừng bừng thu tay lại.

Kim lão phu nhân không yên tâm mà nhìn Khấu Băng, Khấu Băng nói: “Không có việc gì.”

Uyển Tình dỗ đám nhỏ vài câu, để bọn chúng ngoan ngoãn bồi lão nhân gia, sau đó cùng mọi người ra ngoài.

Mục Thiên Thành tự mình lái xe, chở Thiên Dương, Uyển Tình cùng Thiên Tuyết. Thiên Tuyết ngồi bên cạnh hỏi: “Anh mang theo gì thế?”

Mục Thiên Thành một tay ôm tay lái, lấy từ bên hông ra một khẩu súng.

Uyển Tình sợ tới mức chấn động.

Mục Thiên Dương ôm nàng: “Đừng sợ, nó giỏi mấy thứ này, sẽ không để cướp cò.”

“. . . . . . Nhưng này là phạm pháp !”

“Không phải mỗi người phạm pháp đều bị bắt.” Mục Thiên Thành nói, “Dù sao lại không có người biết.”

Thiên Tuyết lườm anh một cái: “Chúng ta không phải người a?” Sau đó vuốt vuốt thân súng tới nghiện —— cô còn biết vật này nguy hiểm, không dám lộn xộn.

Mục Thiên Thành nói: “Không được sờ loạn!”

“Cứ sờ!”

Mục Thiên Thành lại lấy từ trên người ra một vật đưa sang, lấy lại khẩu súng. Thiên Tuyết đón lấy, sau khi thấy rõ là cái gì, hai tay cứng đờ bất động, quay đầu nhìn Mục Thiên Dương: “Anh ——”

“Mục Thiên Thành!” Mục Thiên Dương rống to, “Ngươi lại dám giữ mấy thứ này trong nhà!”

Lựu đạn!

Mục Thiên Thành yên lặng lấy lại, há mồm cắn kíp nổ.

“A ——” Thiên Tuyết cùng Uyển Tình kêu to.

Mục Thiên Thành bình tĩnh đẩy mảnh đạn lệch ra khỏi miệng, ngửa đầu uống một chút, liếm liếm môi nói: “Là rượu sái . . . . . .”

Mọi người: “. . . . . .”

Một lát sau, Mục Thiên Dương đánh cho hắn mấy cái, đánh xong bạo rống: “Đừng nói ngươi trước kia cũng như vậy! Ngươi không sợ cắn nhầm rồi mất mạng? !”

“. . . . . .” Đây là anh lo lắng cho em trai a ~

Chỗ biệt thự Bạch gia là một nơi lâu đời, rất nhiều cây to, nhưng phòng ốc hơi có vẻ cổ xưa. Phòng ở của Bạch Đông Minh gần tám năm không người ở lại, lại rách nát, ngay cả trên mép cửa cũng có rêu xanh.

Căn phòng này luôn được rao bán, nhưng vẫn bán không được. Cái chìa khóa được nhà cha nuôi của Kim Uyển Uyển gửi ở phòng bảo vệ gần đó, Khấu Băng nói muốn xem phòng ở, bảo vệ vui vẻ dẫn bọn họ đi vào —— tuy rằng bọn họ tuyệt không có bộ dáng muốn mua loại nhà cũ rách nát từng có người chết này!

Cửa vừa mở ra, lập tức có con gián lủi qua chân, tro bụi cùng mùi ẩm mốc trong không khí ập vào mặt, còn có một cảm giác lành lạnh. . . . . .

Bảo vệ sợ tới mức chạy ra ngoài, ở trên đường xe chạy kêu: “Các ngươi từ từ xem. . . . . . Ta trở về gác, các ngươi xem hết nhớ rõ đem cái chìa khóa đưa ta!”

Hắn đi rồi lại tốt, mọi người có thể tự do.

Khấu Băng sai người kéo các tấm vải trắng phủ lên đồ đạc, lại kéo rèm cửa sổ ra, từ từ lộ ra diện mạo phòng ở như cũ.

Sô pha vải bố, gối đầu in hoa. . . . . .

Mở ra thấy phòng bếp, cửa sổ sát đất đối diện hoa viên. . . . . .

Khung nhà bằng gỗ, một nhà ba người ấm áp. . . . . .

Uyển Tình tưởng như thấy được bọn họ, nấu cơm, trồng hoa, gia đình cùng xem phim. . . . . . Thực hâm mộ, lại thực đau lòng.

Cô đi đến phòng bếp, mở vòi nước, không có một giọt.

Có người tìm được nguồn điện, bật đèn, vài cái chợt bật chợt tắt, có cái đèn treo 6 bóng, chỉ sáng 3 cái, vài giây sau, trong đó một cái tắt nốt.

Chớ nói, thật đúng là giống quỷ ốc.Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thích đọc truyện.com

Xem một lần dưới lầu, mọi người đi lên trên lầu. Trên lầu trong phòng ngủ của Kim Uyển Uyển cùng Bạch Đông Minh mặc đồ cưới, ảnh đen trắng, rất đẹp, phía sau phong cảnh cũng rất đẹp.

Mục Thiên Dương nắm vai Uyển Tình nói: “Đó là biển Aege.”

Uyển Tình cười cười, năm đó đã có thể đi biển Aege, có thể nghĩ đến đi biển Aegea. . . . . . Xem ra Bạch Đông Minh đối xử với Kim Uyển Uyển thật sự không tệ.

Bên trong phòng ngủ còn một gian khác, trên bàn là mô hình địa cầu đã rời thành từng mảnh, đồng hồ báo thức đã hỏng, khung ảnh cùng sách vở phủ kín tro bụi. . . . . .

Uyển Tình dùng tay lau bụi trên khủng ảnh, thấy được hình ảnh Bahjc Phẩm Nhu tươi cười dịu dàng. Chị ấy nhất định là một người dịu dàng, Uyển Tình nghĩ.

Trên giá sách bên cạnh có rất nhiều sách, Uyển Tình nhìn nhìn, nhìn thấy mấy quyển sách giáo khoa trung học quen thuộc. Bạch Phẩm Nhu tựa hồ so với cô lớn hơn hai tuổi, nhưng vẫn dùng sách giáo khoa giống cô . . . . .


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.