Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 61: Mua đồ ăn



Cuối cùng, Mục Thiên Dương cũng không có để ý tới Triệu Mĩ Na, đối với nước mắt của cô làm như không thấy, xoay người đi đến bên Đinh Thải Nghiên: “Chúng ta đi ăn cơm Tây đi?”

Đinh Thải Nghiên đắc ý nhìn thoáng qua Triệu Mĩ Na, Triệu Mĩ Na ngấn lệ nhìn cô, trong mắt xẹt qua một tia lãnh ý. Cô không khỏi run run, nói với Mục Thiên Dương: “Em phải về đổi quần áo mới được.”

Bình thường đến nhà hàng Tây đều phải cần mặc lịch sự đi vào, một thân quần áo bọn họ như thế này khẳng định là không được

“Còn cần quay về sao? Cùng đi cửa hàng thời trang đi! Anh cũng muốn đổi quần áo.” Mục Thiên Dương ôm thắt lưng của nàng rời đi.

Đến cửa hàng thời trang, Mục Thiên Dương hai ba lần liền chọn xong một bộ quần áo để thay, Đinh Thải Nghiên thì ở một bên tỉ mỉ chọn lựa.

Mục Thiên Dương cũng không gấp, an vị ở một bên chờ cô, lấy di động ra gọi Uyển Tình. Đinh Thải Nghiên nghĩ hắn công sự bận rộn, vẫn ngọt ngào nhìn lén hắn, hoàn toàn không thể tưởng được, đầu dây bên kia chính là người em cô cực kỳ hận.

Uyển Tình đang đi chợ mua đồ ăn cùng Từ Khả Vi. Vốn, Từ Khả Vi mới ra viện, cô không muốn Từ Khả Vi mệt như vậy, đều nói hết thảy có cô làm cho. Nhưng Từ Khả Vi đã lâu đi ra ngoài hít thở không khí mới mẻ, không gặp người ngoài, tuyệt không muốn đợi ở nhà, Uyển Tình đành phải đi cùng bà.

Các cô một mực mua đồ ăn ở chợ này, cho nên người bán đồ ăn đều nhận thức.

“Í! Đây không phải chị Từ sao? Đã lâu không gặp chị, chị đã đi đâu vậy?” Người bán cá hỏi.

Uyển Tình cười nói: “Mẹ con bị điều đi tỉnh công tác một trận, vừa trở về.” Cô không nói qua với người ngoài chuyện Từ Khả Vi sinh bệnh, hiện tại đã tốt rồi, lại càng không nói.

“Trước đây không phải tăng lương sao?” Người bán hàng rong nói.

Từ Khả Vi nói: “Lại tăng cũng chỉ có như vậy, còn không thể chiếu cố Uyển Tình, cả ngày phải lo lắng đề phòng.”

“Đúng đó đúng đó. . . . . .” Người bán hàng rong lập tức như tìm được tri âm, “Con càng lớn càng tốn nhiều tiền, đặc biệt tại cái tuổi này, lại đặc biệt con gái. Phải đề phòng một chút, cũng không đùa giỡn được.”

Uyển Tình nghe xong, đột nhiên chán ghét người đó, giống như người đó chỉ vào mũi nói mình vậy.

Từ Khả Vi cũng không thích, biết người đó có ý gì. Con gái mình không bị kiềm chế, sợ là vị thành niên mang thai chạy về nhà, thậm chí mỗi ngày đổi bạn trai, chuyện này nghe không phải một hai lần. Nhưng Uyển Tình của bà, sao có thể không hiểu chuyện như vậy?

Từ Khả Vi cười cười: “Uyển Tình còn nhỏ, tôi không lo lắng lắm.”

Người bán hàng cười nói: “Vậy cũng được! Bà không ở nhà, Uyển Tình thường xuyên một người đến mua đồ ăn, nhưng tiết kiệm , chỉ mua rau không mua thịt, chỉ mua đồ rẻ không mua đồ đắt tiền, nhỏ như vậy quản gia được như vậy cũng không nhiều lắm.”

Mới vừa nói xong, điện thoại trong bao tay Uyển Tình vang lên. Cô chấn động, dãy số này chỉ có Mục Thiên Dương biết, sau lại bị Mục Thiên Tuyết biết, trừ bỏ bọn họ, không ai sẽ gọi tới. Cô cố gắng trấn định, lấy điện thoại di động ra.

Người bán hàng vừa thấy, mắt choáng váng. Người này thực tiết kiệm, cô gái quản gia tốt. . . . . . Cư nhiên có cái máy rất đẹp này! Thời đại công nghệ đang phát triển, có di động không có nghĩa là người có tiền, hai ba trăm ngàn cũng có thể mua một cái. Nhưng cái này của Đinh Uyển Tình, nhìn như vậy, ít nhất phải hai ba nghìn đi? Hắn nhìn liếc mắt Từ Khả Vi một cái, cảm thấy mình vừa nói người nhà tiết kiệm, lời nói quản gia tốt đều là chê cười.

Từ Khả Vi nói: “Ba cô bé mua cho cô.” Sau đó thanh toán tiền, cầm cá mang đi rồi.

Người bán hàng nghi hoặc, nguyên lai cô không phải nữ nhân đã ly hôn hay góa phụ a. . . . . . Vương ca bán thịt cách vách thầm mến cô ta đã lâu , xem ra nhất định thất tình rồi. . . . . .


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.