Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 69: Tâm Tư Nhẵn Nhụi



Uyển Tình thật sự luyến tiếc Từ Khả Vi, tha đến tha đi, kéo dài tới bốn giờ mới quay về “Trường học” .

Từ Khả Vi muốn đưa cô tới trạm xe buýt, bị cô cự tuyệt : “Cũng không phải tìm không được? Hai năm này con đều tự mình đi bắt xe, mẹ không nên xem con như ngày đầu tiên vào nội trú chứ.”

“Này không phải lâu lắm không. . . . . .” Từ Khả Vi thở dài, “Mẹ cảm thấy con bị thua thiệt. Bởi vì mẹ, con chịu ủy khuất rồi.”

“Sinh bệnh cũng không phải tại mẹ.” Uyển Tình sợ Mục Thiên Dương chờ đến không còn kiên nhẫn, xem xét tốt mọi thứ, chuẩn bị ra cửa, “Có việc gì, gọi điện thoại cho con. Tiền của ‘ người kia ’ cho con còn một chút, đều ở trong thẻ, mẹ không cần vội vả đi tìm việc làm, bằng không bệnh tái phát, cố gắng trước kia đều uổng phí .”

Đêm qua Từ Khả Vi nói muốn đi tìm làm việc, làm cô hoảng sợ. May mắn cô suy nghĩ chu đáo trước, nói Mục Thiên Dương thêm hai vạn vào trong thẻ. Chỗ tốt mà hắn cho cô, cô chỉ có thể nói là Đinh Chí Cương cho. Nhưng Đinh Chí Cương đối xử với cô như vậy, cô thật sự không muốn giúp hắn tích công đức, dứt khoát dung “Người kia” thay thế. Dù sao, mẹ cũng chỉ sẽ nghĩ đến Đinh Chí Cương. . . . . .

“Con sang năm lên đại học , đó cũng không phải là số lượng nhỏ. . . . . .” Từ Khả Vi cúi đầu mà thở dài.

Uyển Tình muốn nói, Mục Thiên Dương nhất định sẽ không keo kiệt về điểm học phí đại học này. Chỉ tiếc, quan hệ Mục Thiên Dương với cô là không thể gặp ánh sáng.

“Còn có một năm mà!” Cô nói, “Mẹ đừng nóng vội, về sau con sẽ cố gắng giành học bổng. Nghe nói trong đại học, học bổng đều là vài ngàn, lấy đến để đóng học phí hẳn là không thành vấn đề. !”

“Tốt lắm tốt lắm, đi nhanh đi, lớp tự học đừng đến muộn. Rốt cuộc ta là mẹ hay con là mẹ, con càng ngày càng thích nói ta.”

“. . . . . . Mẹ cũng có nói con a.” Uyển Tình lẩm bẩm một tiếng, tươi cười ra cửa.

Trở lại biệt thự tư nhân của Mục Thiên Dương, không nghĩ tới hắn đã trở về.

Trừ bỏ một đoạn thời gian ban đầu, rất ít khi hắn về nhà trước trời tối. Hắn là một người bận rộn, mỗi ngày đều có cuộc xã giao. Thiên Tuyết thỉnh thoảng lấy báo chí cho cô xem, không phải tham gia yến hội của tiểu minh tinh này, chính là theo thiên kim tiểu thư kia tham dự party.

Hơn nữa hiện tại trời rất nóng, tám giờ mới tối, sáu giờ hắn sao không đi khắp nơi mà ngồi ở ghế sô pha xem báo a?

Chẳng lẽ, lại muốn khởi binh vấn tội?

Uyển Tình một trận rùng mình, nhỏ giọng thay đổi giày, cầm theo sách vở cùng quần áo lên lầu, trong lòng cầu khẩn hắn quá chuyên chú, sẽ không phát hiện mình.

Mục Thiên Dương để tờ báo xuống, lạnh lùng trừng cô: “Sao mặc thành như vậy?”

Uyển Tình cứng đờ, quay đầu lại nhìn hắn, nhìn nhìn lại trên người mình của quần áo. Không phải hàng hiệu của hắn mua, là mẹ cô mua hàng giảm giá ở chợ đêm. . . . . .

“Quần áo anh mua mẹ tôi chưa thấy qua, bà sẽ hỏi.”

“Em mỗi lần đi gặp bà ta, đều mặc cái này?”

“. . . . . . Ừ.”

Mục Thiên Dương có chút đăm chiêu sờ sờ cằm: “Không tồi, tâm tư vô cùng tinh tế.”

Cô muốn bày thế cục làm chuyện xấu, tất nhiên cẩn thận. Còn nhỏ tuổi, vì lừa gạt cô mẹ, cái gì việc nhỏ không đáng kể đều có thể chú ý tới, thậm chí chuyện không phát sinh cũng đã phòng ngừa chu đáo. Đứa nhóc như vậy, để bên gối thật đúng là không thích hợp, ngày nào đó ai biết cô có thể hay không tính kế hắn?

Uyển Tình không nói, cúi đầu giống tiểu hài tử nhận sai.

Mục Thiên Dương đột nhiên long tâm cực kì vui mừng: “Cho tôi một ly cà phê.”

Uyển Tình sửng sốt, buông gì đó trên tay, bước nhanh đi vào phòng bếp.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.