Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 71: Xin Hắn Nhẹ Một Chút



Thư phòng, 8 giờ tối.

Này hai ngày ở nhà, Uyển Tình đã muốn ở dưới thúc giục của Từ Khả Vi làm xong bài tập. Lúc này, cô bây giờ làm phần sau của quyển bài tập . Này đó đề giáo viên còn không có bố trí, có thể là vì vậy nguyên nhân, cô không nóng nảy, có điểm phân tâm.

Đột nhiên, Mục Thiên Dương đưa tay lại đây, khép sách của cô lại: “Không có tâm tư làm bài, vậy đi ngủ sớm một chút!”

“Ai nói?” Uyển Tình vội la lên, “Tôi phải làm!” Đi ngủ sớm một chút? Đi ngủ sớm một chút còn không phải bồi hắn ngủ!

“Lời nói của tôi cũng không nghe?”

Uyển Tình do dự một chút, sợ hãi nhìn hắn: “Còn rất sớm. . . . . .”

“Chờ tôi ‘ ăn no ’, sẽ không sớm. . . . . .” Mục Thiên Dương đi đến phía sau cô, một bên vuốt ve xương quai xanh của cô, một bên khẽ cắn lỗ tai của cô, “Có lẽ, em phải chờ tới hai ba giờ mới ngủ, sau đó ngày mai đến trường học ngủ gà ngủ gật?”

Uyển Tình thân mình run lên, vội la lên: “Vẫn là hiện tại ngủ đi!” Cô mới không cần đến trường học ngủ gà ngủ gật!

Mục Thiên Dương nghe cô thuận theo, tâm tư nhộn nhạo một chút, một phen ôm lấy cô, đi nhanh đến phòng ngủ.

Đi vào phòng tắm, hai người cởi sạch, cùng nhau tiến vào trong bồn tắm lớn.

Tuy rằng đã thân thiết qua vô số lần, nhưng Uyển Tình vẫn không quen. Mục Thiên Dương không thích bộ dáng trốn tránh của cô, khóa nhanh thắt lưng cô, đặt tại hắn trước ngực.

Uyển Tình cảm thấy cân nhắc một phen, noay người lại cho hắn chà lau thân thể. Mục Thiên Dương nhìn băng cá nhân trên cánh tay cô, vẫn chú ý không cho nó ẩm ướt: “Chủ động như vậy?”

“. . . . . .”

“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!” (Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp)

Uyển Tình sửng sốt một chút, dựa vào hắn một chút: “Thiên Dương…”

“Nói đi.” Mục Thiên Dương thản nhiên liếc cô một cái. Chỉ biết cô có việc cầu mình, bằng không như thế nào có thể chủ động như thế? Còn mềm diệu mà gọi hắn “Thiên Dương”?

Điều này làm cho trong lòng hắn rất không thoải mái! Chỉ khi có việc cầu hắn, hắn mới nhìn được đến cô hòa nhã, nghe được đến của cô ôn ngôn lời nói nhỏ nhẹ. Thật muốn bóp chết cô! Ai kêu cô đối với hắn giả như vậy? Nhưng về phương diện khác, cho dù là giả, hắn cũng muốn …

Bi ai! Hắn khi nào trở nên bi ai như thế? Bên ngoài còn có một đống nữ nhân đứng xếp hàng chờ nhảy trên giường hắn, hắn vì cái gì phải chết thủ một người tiểu nha đầu tên là Đinh Uyển Tình?

“Anh lát nữa nhẹ một chút. . . . . .” Uyển Tình nói.

Mục Thiên Dương sửng sốt, hoả tốc nhìn về phía cô. Cô nói cái gì?

Uyển Tình đỏ mặt, không dám nhìn hắn, bắt đầu vốc nước giội trên người mình.

Mục Thiên Dương bắt lấy ta cô y: “Đừng để miệng vết thương bị ướt!”

Uyển Tình sửng sốt một chút, nhìn băng dán trên cánh tay, lắc đầu nói: “Không có việc gì, miệng vết thương nhỏ. Tí nữa đổi một cái khác thì tốt rồi.”

Mục Thiên Dương bỗng dưng phát hỏa: “Tôi nói không được cũng không nghe!” Mẹ nó! Hắn quan tâm cô, cô cư nhiên dám cự tuyệt!

“. . . . . . Vâng” Uyển Tình nhỏ giọng đáp ứng.

“Em vừa mới nói cái gì?”

Uyển Tình cắn răng, làm sao còn dám nói lần thứ hai?

“Nói hay không?”

Uyển Tình chỉ phải lặp lại lần nữa: “Anh lát nữa nhẹ một chút. Trên người lưu lại dấu, bị người ta thấy không tốt. Hiện tại trời nóng, vô luận mặc quần áo như thế nào, cũng không che được. . . . . .”

Mục Thiên Dương nghe xong, lập tức muốn ôm lấy cô hung hăng mà hôn, tốt nhất hôn toàn thân xanh tím.

“Có người thấy sao?” Hắn hỏi.

“Thiên Tuyết mỗi ngày đều mắng tôi. . . . . .” Uyển Tình oán giận, nghĩ đến không nên nói Thiên Tuyết nói bậy, lại tiếp một câu, ” Lớp chúng tôi có nam sinh, phỏng chừng có kinh nghiệm. . . . . . Có một ngày hỏi tôi, có phải có bạn trai hay không. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi không biết làm sao bây giờ. . . . . .”

“Tốt lắm.” Mục Thiên Dương thấy cô gấp đến độ muốn khóc, kéo cô vào trong lòng ngực, “Nhẹ một chút liền nhẹ một chút. Bất quá, em ngọt như vậy, tôi còn thực không khống chế được. . . . . .”

“Anh. . . . . .” Uyển Tình tức giận trừng hắn một cái, vừa giận vừa nhanh chóng rời đi.

Mục Thiên Dương cười khúc khích: “Cùng lắm thì, địa phương bị người ta thấy, tôi sẽ khống chế. Như em đã nói, chỉ cần em ngoan ngoãn mà chớ chọc tôi sinh khí, tôi đều nghe lời em.”

Uyển Tình nghe xong, ôm lấy cổ hắn, tựa vào trước ngực hắn.

Hắn thở dài: “Xong rồi. . . . . . Tôi hôm nay đặc biệt muốn nặng nề mà trừng phạt em!” Chủ động dựa vào trong lòng ngực hắn, làm hắn tâm tình kích động, muốn hung hăng mà chà đạp cô!

Uyển Tình cực nhanh ngồi thẳng người, hoảng sợ nói: “Tôi. . . . . . Tôi lại không có làm gì?”

Mục Thiên Dương giận tái mặt: “Không được làm ra bộ dáng lo lắng hãi hùng! Dựa vào lại đây!”

Uyển Tình đành phải lại đi tới dựa vào.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.