Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 73: Chắc Là Tôi



Buổi tối chín giờ, Mục Thiên Dương trở lại biệt thự, đáy lòng cực kỳ mong mỏi nhìn thấy Uyển Tình. Vào cửa, nhớ tới một chuyện, hỏi bà Trương : “Tiểu thư có đến đây không?”

Bà Trương sửng sốt, thiếu chút nữa hỏi ra “Người tiểu thư nào”, hoàn hảo đúng lúc phản ứng lại ngay, đáp miệng nói: “Đều ở trên lầu, tôi đang làm ăn khuya các cô ấy, ngài muốn ăn không?”

“Ừ.” Mục Thiên Dương từ chối cho ý kiến lên tiếng.

Bà Trương còn nói: “Hai vị tiểu thư hôm nay là lạ, sau khi vào cửa vẫn chưa nói chuyện.”

“Chưa nói nói chuyện?” Chuyện lạ gì vậy, Thiên Tuyết không phải luôn hô to gọi nhỏ sao? Hận không thể dùng lời nói kia làm cho Uyển Tình bị tan thành mây khói.

Hắn khoát tay, chạy lên lầu.

Đi đến bên ngoài thư phòng đứng trong chốc lát, bên trong quả nhiên không có âm thanh. Không biết là thật không có ầm ĩ, hay là ầm ĩ mệt mỏi đang nghỉ ngơi. Đã có Thiên Tuyết ở đó, hắn cũng không vội vả đi vào, về phòng thay quần áo tắm rửa trước.

Đi vào phòng thay quần áo, nó đang sáng, hắn sợ run một chút, đi đến tủ quần áo của Uyển Tình, thấy cô ngồi trên bàn trang điểm làm bài, nhịn không được nhướng mày: “Sao lại thế này?”

Uyển Tình vội vàng đứng lên: “Anh đã trở lại!”

“Đèn trong thư phòng bị hư?” Hắn hỏi.

Uyển Tình không thể làm gì mà thở dài: “Cô ấy không cho tôi ở đó, tôi chỉ có thể tới nơi này .”

“Cô ấy” trừ bỏ Mục Thiên Tuyết, không có người thứ hai. Mục Thiên Dương oán hận mà nói: “Nha đầu kia là càng ngày càng kỳ cục!” Cư nhiên độc bá thư phòng! Thư phòng hắn rộng như vậy, lúc trước chỉ có một cái bàn của hắn, Uyển Tình chỉ có thể ở bên cạnh làm bài. Sau này cô đến đây, không phải riêng vì cô mua bàn học sao? Đương nhiên, cũng thuận tiện cho Uyển Tình thêm một cái.

Một bàn học hồng phấn, một bàn học xanh nhạt, dựa sát vào hai bên cái bàn màu đen bàn của hắn như vậy, nói thật, khó coi chết đi được!

Mục Thiên Dương gật gật đầu, đang muốn đi giáo huấn Thiên Tuyết vài câu. Uyển Tình trù trừ gọi hắn lại: ” Trong lòng cô ấy không thoải mái, anh đừng đi nói cô ấy, bằng không cô ấy lại ghi tạc trên người tôi.”

“Ai trêu chọc cô ấy?”

Uyển Tình quyệt quyệt miệng: “Đại khái là tôi đi.”

Lời tuy nói như vậy, nhưng cô không có chút ý hối hận nào, làm Mục Thiên Dương rất là nghi hoặc.

Vô nghĩa, cô sao phải hối hận? Ngày đầu tiên cô đến trường học, Đỗ Thiến ra oai phủ đầu với cô, tất cả mọi người bởi vì gia đình cô không tốt mà xem thường cô. Nhưng hôm nay, cô bỗng nhiên nổi tiếng, dùng thành tích để kiêu ngạo, chính là hung hăng dẫm nát những người xuất thân cao quý này dưới lòng bàn chân! Nếu mẹ có thể biết chuyện này đó, cũng sẽ thực kiêu ngạo.

Uyển Tình nghĩ, đột nhiên thở dài bi ai, ngồi xuống ghế, soi gương ngẩn người ngơ ngạc.

Có ích lợi gì? Nhân sinh của cô, ở một khắc gặp Mục Thiên Dương kia đã muốn kết thúc rôồii. Thi như vậy thì như thế nào? Cho dù lên Thanh Hoa Bắc Đại*, thậm chí là Oxford Harvard, học thành bác sĩ. . . . . . Lại như thế nào?

* Trường đại học Thanh Hoa

Cho dù Mục Thiên Dương có một ngày thả cô, nhưng ai có thể nhận cô một người dơ bẩn không chịu nổi thế này? Cô vĩnh viễn chỉ có thể giống như hôm nay, cũng không muốn tiểu đắc ý làm của trên thân người khác thôi.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.