Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 76: Đắc Ý



Ngày hôm sau đi đi học, Thiên Tuyết không có dọn sạch đồ vật này nọ đi học, xem ra tối hôm qua là nói đùa. Thấy Mục Thiên Dương cùng Uyển Tình ngồi vào cùng chiếc xe, cô trong lòng vừa đố kị vừa tức giận, phải đi cùng xe với bọn họ, hơn nữa giống như Uyển Tình, phải ngồi đằng sau, ở bên người Mục Thiên Dương.

Mục Thiên Dương không đuổi cô, xích qua bên cạnh, lạnh lạnh hỏi: “Trong chốc lát xuống xe đi đường?”

Thiên Tuyết vừa nghe, quay cửa kính xe xuống, nói với A Hoa: “Lái xe đuổi kịp!”

Nửa đường, cô đột nhiên nhớ tới một chuyện, thân thiết kéo cánh tay Mục Thiên Dương: “Tối hôm qua anh nói, ai trước nói cho anh, đáp ứng với người đó một yêu cầu? Em muốn vương miện cartier!”

Uyển Tình không cam lòng lạc hậu, vội vàng nói: “Tôi muốn về nhà!”

Mục Thiên Dương nhìn về phía cô, nặng nề hừ một tiếng. Muốn thứ gì dễ có như vậy sao? Thiên Tuyết tốt xấu còn kéo cánh tay hắn, cô à? Cô cái gì cũng không làm!

Uyển Tình bị ánh mắt của hắn sợ tới mức co rụt lại. Hắn bĩu môi, nhìn Thiên Tuyết nói: “Các ngươi nói cùng lúc, không có ai nhanh hơn.”

Thiên Tuyết không tình nguyện nhìn Uyển Tình một cái: “Cho nên yêu cầu của hai bên anh đều đáp ứng đi, em không tính toán so đo đâu!”

“Nếu đây là trận đấu, thì không có thắng bại! Không phải người thắng, nào có phần thưởng? Lần sau tái chiến!” Mục Thiên Dương đẩy cô ra, một bên ôm Uyển Tình.

Thiên Tuyết oán hận lý sự: “Lần sau đấu cái gì?”

“Chờ anh nghĩ ra đã!” Mục Thiên Dương nói xong, nếu như có điều suy nghĩ nhìn Uyển Tình, “Em thi đứng thứ nhất, lý nên cho chút phần thưởng…”

“Cô ta thi thứ nhất, dựa vào cái gì phải anh cho phần thưởng? !” Thiên Tuyết thật không phải luyến tiếc chút phần thưởng này, thuần túy là bất mãn hắn lúc nào cũng để ý Uyển Tình.

“Anh cao hứng!”

” Anh cao hứng cái gì?” Thiên Tuyết giận dữ, “Có cái gì đáng giá cao hứng sao? !”

“Học phí của cô là anh đóng, cái này không phải là hồi báo sao? Trả giá cái gì đều có thu hoạch, có thể không cao hứng sao?”

” Anh. . . . . . Anh cư nhiên đóng học phí giúp cô? !” Thiên Tuyết trừng lớn hai mắt.

“Đương nhiên! Anh đang bảo dưỡng cô đây, hết thảy tiêu dùng của cô đều tính ở trên người anh.”

Không biết vì cái gì, Uyển Tình cảm thấy, khẩu khí khi nói những lời này của hắn. . . . . . Có chút dương dương tự đắc. Bảo dưỡng người, là chuyện nên đắc ý sao?

— —— ——

Một tháng kế tiếp, những tiết ôn tập cùng những bài trắc nghiệm buồn tẻ. Đã có hoc sinh lục tục đến trường, giáo viên uyển chuyển mà khuyên những bạn học khác: trước khi thời gian đến, tự học buổi tối sẽ giảng bài tốt!

Tuy rằng bọn họ rất nhiều người không cần ghi danh đại học quốc nội, thậm chí sớm liên hệ trường tốt của nước ngoài. Nhưng thi vào trường đại học điểm càng cao, trên mặt càng hãnh diện không phải sao? Lại nói đến, những thiên chi kiều tử này tuy rằng cố gắng, cũng thông minh, nhưng giao tiếp bình thường cũng không ít, thực không nhiều thời gian đọc sách như vậy, so sánh cũng chỉ có thể so sánh với trường nội, một khi đã văng ra, đại đa số đều không sánh bằng. Bằng không, Đinh Uyển Tình sao có thể vượt qua bọn họ. . . . . .

Thiên Tuyết cùng Mục Thiên Dương nói tình huống này, Mục Thiên Dương tự nhiên không đồng ý. Cô dọn đến trường học, Uyển Tình tự nhiên không muốn trở thành người đặc biệt, không ở nội trú, khẳng định cũng phải đi đến lớp tự học. Sau khi tự học trở về đều hơn mười một giờ , ăn chút đồ ăn khuya, rửa mặt một phen, hắn sao còn có thời gian giày vò cô?

Chuyện tính phúc của hắn, hắn tuyệt không nhượng bộ.

“Em còn nhớ tiến vào trước năm mà!” Thiên Tuyết rống to, “Nếu em vào không được, toàn bộ là lỗi của anh!”

“Đồng hồ đã làm xong, có vào được hay không đều là của em!”

“Mặc kệ! Em nhất định phải tiến vào!” Cô đương nhiên biết đồng hồ đã làm xong. Mục Thiên Dương tuy hay la cô nhưng cũng rất thương cô, đồng hồ kia thủy chung sẽ đến tay cô. Vào trước năm, là thưởng cho; chưa vào được, là an ủi. Cô không cần an ủi, cô phải được thưởng!

Vẫn không nói chuyện, Uyển Tình mở miệng: “Trước cho cô ấy đi đi, tôi tháng sau sẽ đi.”

Mục Thiên Dương nhìn cô, đưa tay vân vê mặt của cô: “Thật sự?”

“Ừ.” Uyển Tình né tránh tay hắn, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

” Đồ vật bên này đủ chưa?” Mục Thiên Dương hỏi Thiên Tuyết, “Không đủ còn phải quay về đại trạch lấy.”

“Đủ rồi.” Thiên Tuyết trừng mắt liếc Uyển Tình một cái, hung tợn nói, “Ít quyến rũ anh tôi! Làm thân thể hắn mệt muốn chết, tôi và cô liều mạng!”

“Phốc ——” Mục Thiên Dương bị sặc, ném bát rống to, “Trong đầu cô cả ngày nghĩ những điều gì vậy? !”

“Ách. . . . . .” Trên sách nói, nam nhân làm chuyện đó nhiều thân thể dễ hư! Thận hư, tinh tẫn người vong. . . . . .

Mục Thiên Dương thái dương giật giật, rất muốn hét lớn một tiếng”Anh em một đêm bảy lần không thành vấn đề” , nhưng ngẫm lại không thích hợp, chỉ có thể hung hăng nhu nhu nhu huyệt Thái Dương, đè cảm xúc xuống.

Buổi tối. . . . . . Buổi tối nhất định phải sửa chữa Uyển Tình, ít nhất muốn cho cô biết, hắn mệt không xấu! Ít nhất sẽ không bị làm cô mệt chết!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.