Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 81: Em Đi Đi



Uyển Tình lui từng bước, muốn tông cửa chạy. Nhưng hôm nay chạy thoát, ngày mai thì sao? Cô khổ sở cắn cắn môi, chậm rãi bước qua. Mục Thiên Dương ngón tay giật giật, nhất thời không biết phải như thế nào thu thập cô. Áp đến trên giường? Vậy sau khi chấm dứt, cô hôm nay cũng quay về không nhà được.

Hắn không quan tâm cô có trở về được hay không, nhưng chỉ sợ cô về sau càng hận hắn.

Uyển Tình thấy hắn nãy giờ không nói gì, túi sách trên tay rơi xuống đất. Một tiếng trống vang lên, ba người trong phòng khách đều phục hồi tinh thần lại. Uyển Tình cầm lại túi sách, vẻ mặt thất hồn lạc phách, khàn khàn nói: “Tôi đi thay quần áo. . . . . .”

Không nói cũng biết, hắn sẽ không bỏ qua cô. . . . . .

Trở lại phòng ngủ, Uyển Tình bổ nhào trên giường, níu lấy ga giường khổ sở khóc rống. Cô không dám khóc lớn tiếng, chỉ có thể nắm chặt quyền một lần một lần đè nén xuống.

Đột nhiên, một vật nặng đặt ở trên lưng cô. Cô sợ hãi kêu lên, mới vừa quay đầu lại, người đã bị Mục Thiên Dương bế lên. Mục Thiên Dương lật mình cô lại, ném lên giường, phẫn nộ bổ nhào lên, liền hôn lên miệng cô.

“Buông. . . . . .” Uyển Tình giãy dụa kêu to, “Tôi hận anh! Tôi hận anh! Tôi hận anh!”

Mục Thiên Dương ngẩng đầu, hai mắt đỏ lên: “Em hận đi! Em có một ngày không hận tôi sao?”

Uyển Tình nhìn hắn, đột nhiên xoay đầu đi, khí lực cả người đều rút đi, ô ô ô khóc lên.

Mục Thiên Dương đột nhiên buông cô ra, xoay người ngồi ở một bên: “Em . . . . . Đi đi. Ba ngày sau, tôi lại tính sổ với em!”

Uyển Tình sửng sốt, ngồi nhanh dậy, không thể tin nhìn hắn. Hắn thật sự thả mình đi? Cô hôm nay thật sự có thể về nhà?

Mục Thiên Dương nói với mình, chỉ cần hiện tại cô dựa vào đó, nói một tiếng”Tạ ơn” , hắn đều tha thứ cho cô. Ba ngày sau, hắn tuyệt không khó xử cô, nhất định ôn ôn nhu nhu mà. Chẳng những như vậy, nghỉ hè hắn đều sẽ cho cô về nhà. . . . . .

Vài giây sau, Uyển Tình động , cũng chưa đi về phía hắn, mà nhặt lên túi sách trên mặt đất, cũng không quay đầu lại ly khai phòng ngủ.

Mục Thiên Dương nắm chặt đồ thủy tinh trang trí trên đầu giường, phanh một tiếng nện trên mặt đất.

Uyển Tình hoảng sợ, sợ hãi hắn đổi ý, chạy nhanh xuống lâu.

Mục Thiên Dương cười lạnh với không khí một tiếng: “Xem đi…Mày chiếm được cái gì? Còn không phải bị cô phá hư. . . . . .” Dù sao kết quả đều giống nhau. Cô vĩnh viễn sẽ không nhìn kỹ hắn, sẽ không nghiên cứu hắn muốn cái gì, lại càng không sẽ phát hiện. . . . . . Hắn yêu cô.

Dưới lầu, Uyển Tình mới vừa đi tới cửa, sau lưng truyền đến âm thanh: “Đinh Uyển Tình!”

Uyển Tình quay đầu, nhìn Thiên Tuyết: “Chuyện gì?”

“Không được thương tổn anh tôi!” Thiên Tuyết nặng nề nói, vẻ mặt thập phần nghiêm túc.

“Yên tâm, tôi không thương tổn hắn được.” Uyển Tình nói, “Mà tôi…Lại có thể tùy thời bị hắn tra tấn tới chết!”

“Vậy cô đi rồi đừng quay về đây!” Thiên Tuyết đột nhiên rống to.

Uyển Tình bi thương cười: “Cô nghĩ rằng tôi muốn trở về sao?”

Thiên Tuyết thấy vẻ mặt tuyệt vọng kia của cô, sợ run một chút, lấy lại tinh thần, cô đã đi rồi.

“Cô sai rồi.” Thiên Tuyết ngã ngồi ở s trên ô pha, thì thào nói, “Cô có thể thương tổn hắn. . . . . .Vừa rồi cô đã làm được .”

Thiên Tuyết ngẩn người đã lâu, Mục Thiên Dương đã ổn định tâm tình xong: “Phát ngốc cái gì? Đi đem quần áo đổi đi, ra ngoài ăn cơm!”

Thiên Tuyết nhìn hắn: “Anh không phải thích cô đi?”

Mục Thiên Dương sửa sang lại móc tay áo dừng một chút, nhíu mày nói: “Chuyện người lớn em không được quản.”

“Anh sẽ không để cô làm chị dâu em đi?” Thiên Tuyết sợ hãi hỏi.

“Được rồi. . . . . .” Mục Thiên Dương vuốt cằm, “Anh sẽ suy nghĩ đề nghị của em.”

Thiên Tuyết phẫn nộ đứng lên: “Anh mơ đi! Em tình nguyện đi chết!”

Ba ngày sau, Uyển Tình trở lại biệt thự, bà Trương nói cho cô biết, Mục Thiên Dương đã mang theo Thiên Tuyết về nhà .

Uyển Tình đều chuẩn bị sẵn sàng, chờ cơn tức giận to lớn của hắn, nghe nói hắn không ở nhà, lại là thả lỏng, lại là lo lắng. Thả lỏng chính là, hiện tại không có việc gì; lo lắng chính là, khi nào hắn thì trở về?

Buổi tối đúng hạn đi ngủ, lại ngồi ở trên giường chờ một giờ. Lúc này cũng chưa trở về, hẳn sẽ không trở lại đi? Uyển Tình yên tâm nằm xuống ngủ, mơ mơ màng màng còn chưa ngủ, liền cảm giác có người áp lên trên người, đôi môi nóng bỏng hôn mình.

Biết là hắn, cô không sợ hãi, rất bình tĩnh hô: “Thiên Dương. . . . . .”

Mục Thiên Dương dừng lại, mở đèn lên, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô: “Còn chưa ngủ ?”

“Ừ.”

Mục Thiên Dương cười, tâm tình thoáng chốc tốt hơn nhiều. Nhìn cô… Chắc là chờ mình đi. Tuy rằng không có khả năng, nhưng… Có thể tưởng tượng như vậy.

Hắn hôn cô, đứng dậy đi vào phòng tắm. Uyển Tình ngồi xuống, lôi kéo áo ngủ trên người, không yên bất an chờ.

Khi Mục Thiên Dương ra ngoài, thấy cô còn chưa ngủ, biết cô là bởi vì chuyện ngày đó đang đợi trừng phạt của hắn. Cô như vậy, làm cho hắn không biết nên sinh khí hay là an ủi.

Tức giận là, cô chỉ sợ hắn, không thương hắn.

An ủi là, cô còn biết sợ hắn, không có phản kháng hắn. . . . . .

Đột nhiên, phát hiện bộ dáng của cô có điểm bất đồng, ánh mắt hắn nhíu lại, gắt gao nhìn chằm chằm ngực cô. Uyển Tình có chút khẩn trương, ngực phập phồng không ngừng. Mục Thiên Dương bước qua, thân thể chỉ có bọc khăn tắm thoạt nhìn gợi cảm vô cùng, bọt nước trên ngực theo cơ bụng lăn xuống, chui vào bên hông.

Hắn quỳ gối trên giường, đẩy tóc trước người Uyển Tình ra, thấy cô mặc một kiện áo ngủ nửa trong suốt. Áo ngủ màu đen thần bí lại khêu gợi, cổ áo khoét không cao không thấp, làm cho bộ ngực sữa cô bị che đậy, hai điểm anh đào hồng phấn như ẩn như hiện.

Mục Thiên Dương cảm thấy được yết hầu khô khốc, một cỗ lửa nóng từ phía dưới dâng lên. Hắn khàn khàn hỏi: “Ai dạy em mặc thành như vậy?”

Uyển Tình nói: “Là anh mua cho tôi.”

Mục Thiên Dương bỗng dưng xốc chăn lên, hai chân của Uyển Tình toàn bộ lỏa lồ bên ngoài, ngay cả quần nhỏ đều nhanh che không được. Uyển Tình kéo nhanh lấy vạt áo ngủ, muốn che khuất nơi đó. Ai ngờ, hành động này khiến cho phần no đủ phía trên nhảy ra ngoài.

Mục Thiên Dương hít sâu một hơi.

Cô vừa vội vàng kéo áo ngủ lên, quỳ xụp xuống, như vậy cuối cùng che khuất cả ba chỗ. Nhưng áo ngủ nửa trong suốt này, che xong so với không che càng mê người hơn.

Mục Thiên Dương đi từng bước một tới gần cô, cầm mặt của cô, giọng điệu mê hoặc nỉ non: “Dù sao là chuẩn bị cho anh, còn che cái gì?”

“Tôi. . . . . .” Uyển Tình né tránh hắn, hận không thể tìm một cái hầm ngầm nhảy xuống.

“Ngoan. . . . . . Anh không trách em.” Mục Thiên Dương vội vàng hôn cô, kéo tay cô vòng trên thắt lưng của mình, “Thiên Tuyết không ở đây, em kêu lớn tiếng hơn, anh thích nghe.”

“Không cần. . . . . .” Uyển Tình khó chịu nói.

“Em lại không nghe lời ?” Mục Thiên Dương cắn lỗ tai cô, một bàn tay vuốt ve nơi mềm mại trước ngực cô, một bàn tay dọc theo cái eo nhỏ nhắn xuống phía dưới. Hắn trước tiên ở trên mông cô vuốt ve, chậm rãi, chuyển đến phía trước, cách áo ngủ khinh bạc đè ép đóa hoa của cô.

“A. . . . . .” Uyển Tình bị hắn cao thấp giáp công, cả người khó chịu, nhịn không được tràn ra âm thanh.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.