Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 86: Mua Quần Áo



Từ Khả Vi đột nhiên thở dài, để đồ trong tay xuống: “Vài năm sinh bệnh, làm cho con đều trưởng thành hơn, càng chưa được hưởng thụ qua cái gì. Chưa cho con có một buổi tiệc sinh nhật, con cũng không cơ hội cùng bạn bè đi ra ngoài chơi đùa đi?”

“Mẹ. . . . . .”

Từ Khả Vi vỗ vỗ vai của nàng, cầm lấy túi tiền: “Đi, mẹ mang con đi mua quần áo!”

“A?” Đề tài như thế nào chuyển đến đây.

“Không phải muốn đi sinh nhật Tiểu Tuyết?” Tuy rằng vị Tiểu Tuyết kia bà chưa thấy qua, nhưng nghĩ đến trước mắt là bằng hữu tốt nhất của Uyển Tình.”Chúng ta đi cho cô chọn quà, sau đó mua quần áo mới cho con.”

“Cho dù chọn quà, muốn mua quần áo để làm chi?”

“Con bao lâu không có thêm quần áo mới ?” Dừng một chút, “Ba con mua không tính!”

“Vậy chọn đi.” Uyển Tình cũng không muốn nhắc tới Đinh Chí Cương, vội vàng đáp ứng rồi.

Hai người xuất môn, nói mua quà trước, nhưng Uyển Tình nghĩ tới nghĩ lui không nghĩ tới mua cái gì, cũng chỉ có thể đi mua quần áo trước.

“Con thuận tiện nghĩ xem muốn quà gì, chờ mua quần áo còn kém không nhiều lắm.”

“Dạ.” Uyển Tình vội vàng gật đầu.

Đi dạo mấy nhà cửa hàng, cuối cùng thấy một kiện váy liền áo trân châu màu trắng, Uyển Tình mặc trên người rất không sai, chỉ là chất lượng quần áo bình thường. Từ Khả Vi rốt cuộc là người từng giàu qua, nhìn chất liệu vải kia, liền cảm thấy không xứng với Uyển Tình. Nhưng vừa thấy giá cả, chỉ có 180, cũng coi như giá trị.

“Lấy cái này đi, nhìn rất đẹp.” Từ Khả Vi nói, mắt tràn đầy đau lòng, “Đều là mẹ liên lụy con. Qua vài năm, có tiền dư, mua cái tốt cho con.”

“Mẹ. . . . . .” Uyển Tình cũng khó chịu. Vội vàng bắt lấy tay bà, “Đừng khóc. Con rất tốt, quần áo này cũng rất tốt.”

Các cô ở trong này thương tâm, nhân viên bán hàng xa xa lại nghĩ là các cô luyến tiếc. Vốn, các cô thử đến thử đi, Uyển Tình mặc cái gì đều đẹp, Từ Khả Vi lại muốn vừa lòng không hài lòng, làm nhân viên bán hàng đều lười tiếp đón. Vừa mới rồi vẻ mặt tự trách của Từ Khả Vi, các cô xem ra, thật giống như là nhìn trúng quần áo rồi tiếc tiền vậy, ngay tại bên cạnh thấp giọng ghét bỏ ngồi dậy.

Uyển Tình quay về phòng thử quần áo thay y phục, bắt gặp trên quầy, Từ Khả Vi bỏ tiền, trong bao tổng cộng chỉ có bốn năm tờ tiền trăm đồng có giá trị lớn, cái quần áo này lại muốn rút hai tờ, nhất thời luyến tiếc , một tay chặn tay cầm tiền của bà túm trở về: “Mẹ! Chúng ta từ bỏ đi? Quá mắc!”

Nhân viên cửa hàng đang quét mã vạch sửng sốt, gương mặt tươi cười cương cứng một chút, mặt mũi vẫn nhiệt tình nói: “Tiểu muội muội, quần áo này không quý! Hiện tại quần áo đều giá này, hơn nữa em xem này chất lượng cùng kiểu dáng, mặc lên người nào giống 1800 mua tới, quả thực là rất có lời!”

“Con nháo cái gì?” Từ Khả Vi khó hiểu, vẫn muốn tính tiền.

Uyển Tình gấp đến độ đều phải khóc: “Từ bỏ từ bỏ. . . . . . Mẹ, chúng ta đi mua sườn lợn đi! Còn không bằng ăn nhiều vài cân thịt mà!”

“Con. . . . . .” Từ Khả Vi có điểm dở khóc dở cười.

“Mẹ, tình huống hiện tại chúng ta. . . . . . Không cần tốn loại tiền này.” Uyển Tình thấp giọng nói.

Từ Khả Vi không lay chuyển được cô, nếu cô hiểu chuyện như vậy, vậy nghe cô. Từ Khả Vi trả lại quần áo cho nhân viên cửa hàng: “Thực xin lỗi, chúng ta không mua.”

Nhân viên cửa hàng sắc mặt có chút khó chịu, phẫn nộ mà cầm quần áo treo trở về.

Uyển Tình cùng Từ Khả Vi mới ra cửa, chợt nghe sau lưng truyền đến nén giận âm thanh: “Mua không nổi còn muốn đây xem, lãng phí nhiều thời gian của chúng ta như vậy. . . . . .”

Cánh tay Từ Khả Vi phát run, cầm tay của Uyển Tình: “Chờ sang năm con tốt nghiệp, chúng ta lại nhìn, mua một kiện làm quà cho con tốt nghiệp.”

“Tốt!” Uyển Tình lớn tiếng đáp ứng. Liên lụy mẹ bị người quở trách, trong lòng cô cũng rất băn khoăn. Bất quá, tiền vẫn nên tiết kiệm mới tốt. Hơn nữa, cô mua xong, trừ bỏ ở nhà mình, cũng không cơ hội mặc. Vạn nhất không cẩn thận mặc trước mặt Mục Thiên Dương, bị hắn giận dữ phá hủy, vậy rất đáng tiếc !

Một trận này, các cô liền đã quên chuyện mua quà cho “Tiểu Tuyết”. Uyển Tình nghĩ thầm, rằng, Mục Thiên Tuyết khẳng định không ngạc nhiên quà của cô, mua còn lãng phí tiền. Nhưng Từ Khả Vi cũng không cho phép cô đi tay không, tuy rằng con nít bây giờ không cần vật chất, nhưng tâm ý dù sao vẫn cần đến.

Sáng sớm ngày đó Uyển Tình vừa ra cửa, Từ Khả Vi cũng không thời gian bồi cô đi chọn quà , lấy ra một tờ tiền trăm đồng cho cô: “Con tốn chút thời gian, đi cửa hàng thời trang chọn lựa một món quà. Món đồ chơi linh tinh gì đó, nữ hài tử hẳn sẽ thích.”

“Được rồi.” Uyển Tình cất tiền tốt, thay giày.

Từ Khả Vi nghĩ nghĩ, lo lắng hỏi: “Tiểu Tuyết gia cảnh thế nào?” Nói xong lại cầm một trăm cho cô, “Mua một cái cho đáng.”

Uyển Tình sửng sốt một chút, nở nụ cười: “Tặng quà là tâm ý, mẹ nên bất kể cô gia cảnh thế nào?” Nói xong đưa về một trăm.

Sau khi ra khỏi nhà, đón xe giao thông công cộng, tới rồi xuống xe ở một đoạn đường xa lạ, thuê xe quay về biệt thự, tiền trên người vừa vặn đủ trả tiền.

Trong biệt thự chỉ có bà Trương ở, bà Trương vừa thấy cô, chào đón: “Tiểu thư, người đã trở lại?”

“Ừ.” Uyển Tình quét hai mắt bốn phía, cũng không kỳ vọng sẽ thấy Mục Thiên Dương, do dự nói, “Tôi tí nữa muốn đi Mục gia bên kia. . . . . .”

“Thiên Tuyết tiểu thư đều phân phó qua.” Bà Trương nói, “Ngày hôm qua có người đưa quần áo cùng giầy đến, đều đặt ở trên lầu. Người đi thay trước, tôi gọi là A Thành lái xe lại đây. Đến Mục gia trước, còn phải đưa người đi hoá trang làm tóc.”

“Ừ.” Uyển Tình lên lầu, đi hai bước rồi quay đầu lại, “Bà Trương ——”

“Làm sao vậy?”

Cô dừng một chút, cũng không biết muốn nói gì, liền lắc lắc đầu.

Bà Trương lại giống như biết cô muốn biết gì, nói: “Tiên sinh không trở về qua.”

Uyển Tình tay vịn nắm tay căng thẳng, cô muốn hỏi hắn sao? Lòng của cô thùng thùng đông nhảy loạn một trận, không biết là sợ hay là cái gì. Chỉ nghe âm thanh bà Trương lại cúi đầu truyền đến: “Ngày đó sau khi rời đi, không trở về qua.”

Ngày nào đó?

Uyển Tình trong đầu một trận mưa rền gió dữ, hỗn loạn hiện lên thân hình bọc khăn tắm của hắn, bộ dáng ở trên người mình rong ruổi, hơi thở nhục nhã mập mờ của mình. . . . . . Đột nhiên, hắn đạp ngã bàn trà, mưa gió đột nhiên tắt.

Ô tô dừng ở trong hoa viên của biệt thự Mục gia, Uyển Tình khẩn trương cầm quà cùng thư mời, mồ hôi lạnh trên trán nhè nhẹ toát ra.

“Tiểu thư, tới rồi.” Đằng trước A Thành nói, cũng không dám quay đầu lại xem cô. Cách ăn mặc của cô là vì Mục Thiên Dương, hắn không được trước tổng giám đốc chính diện nhìn cô.

Uyển Tình hít sâu một hơi, nhẹ nhàng mở cửa xe ra. Đầu tiên xuất hiện chính là giày cao gót màu xanh biếc cùng đôi chân thon dài xinh đẹp, tiếp theo mới là thân hình yểu điệu của cô.

Duyên dáng yêu kiều đứng dưới hoàng hôn, Uyển Tình nhìn hoa viên to như vậy. Chung quanh ngừng mấy chiếc ô tô của hạ nhân, cô nghĩ, mọi người còn chưa tới. Nhưng sau lúc khách nhân xuống xe, ô tô lại dưới sự chỉ dẫn của chuyên gia lái đi, trong hoa viên lại nhìn không thấy bóng dáng chiếc xe. Xem ra, tất cả mọi người tới rồi cũng không cũng biết.

“Đinh Uyển Tình!” Sau lưng truyền đến tiếng la vang dội.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.