Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 87: Ác Ma Gọi Về



Uyển Tình quay đầu lại, phát hiện là hai người bạn học trong lớp … Nam bạn học, trong đó một người là lớp trưởng, lần này thi thứ nhất.

Người nam sinh huýt gió: “Oa, thật đẹp!”

“Phỏng chừng so chủ tiệc còn đẹp hơn?” Lớp trưởng nhìn con người như ảo mộng của cô, thì thào nói nhỏ.

“Tôi mới không dám đẹp qua cô.” Uyển Tình nói, xoay người muốn chạy.

“Ai!” Lớp trưởng gọi cô lại, hơi gương cánh tay lên, ý bảo cô dùng cánh tay nhỏ bé ôm lấy, “Cùng nhau đi vào?”

“Đừng ~” Người nam nhân đứng ở bên kia cô, cũng gương cánh tay lên, “Đến đây đi công chúa, cho chúng tôi làm kỵ sĩ của người!”

Uyển Tình nhíu mày, cũng không cho bọn hắn mặt mũi, dùng âm thanh hay nói giỡn nói: “Đừng náo loạn. . . . . .” Sau đó tốc độ cực nhanh mà chạy xa.

“Thẹn thùng .” Hai người nở nụ cười to, kéo thẳng tây trang, vẻ mặt thận trọng đi vào trong.

Yến hội ở bên ngoài sân, trên đất trống thật lớn cạnh bể bơi. Uyển Tình cùng tân khách liên can tiến vào phòng khách phía trước, Thiên Tuyết cùng mẫu thân của cô đang ở nơi này đón khách.

Nơi này bố trí thật sự rất khác biệt, không hề ít tân khách ở trong này nói chuyện phiếm, thoạt nhìn đều là người đồng lứa của cha mẹ kia, thậm chí còn có giáo viên của trường học. Uyển Tình nghĩ chỉ có bạn học, không nghĩ tới còn có những người này. Xem ra, Mục gia rất xem trọng yến hội lần này.

Uyển Tình cùng những người khác giống nhau, đi đến trước mặt Thiên Tuyết.

Thiên Tuyết mặc váy màu trắng, trên đầu mang vương miện lóe sáng, thoạt nhìn như một vị công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Cô cười khẽ ôn nhu một chút, tiếp đón mỗi một tân khách.

Uyển Tình bước qua, đưa lễ vật đóng gói tinh xảo nói: “Thiên Tuyết, sinh nhật vui vẻ.” Một cái ghim cai áo nhỏ, Mục Thiên Dương an bài tốt, tuyệt không cẩn cô lo lắng.

“Cám ơn.” Thiên Tuyết tiếp nhận, nói với phu nhân bên cạnh, “Đây là bạn cùng phòng của con Đinh Uyển Tình.”

Ngô Nhã nhìn Uyển Tình một cái, nói: “Hoan nghênh. Mọi người khiêu vũ ở cạnh bể bơi, cháu tùy ý.”

Uyển Tình gật đầu: “Phiền toái .”

Ngô Nhã nhìn cô đi xa, lại tiếp đón vài người, chờ khoảng không mới thấp giọng hỏi Thiên Tuyết: “Cái Đinh Uyển Tình kia là con nhà ai?”

“Không rõ lắm.” Thiên Tuyết bưng nước trái cây lên uống một ngụm, “Cũng không phải từng bạn học đều mời cả nhà.”

Ngô Nhã trắng cô liếc mắt một cái: “Khí chất.”

“Đừng. . . . . .”

Ngô Nhã cảm thấy con gái kia có điểm không giống người thường, cho nên mới hỏi một câu. Nghĩ tới nghĩ lui, không nghĩ tới người nào họ Đinh của lợi hại nhân vật, liền càng thêm không để trong lòng.

Uyển Tình đi đến chỗ yến hội trong sân, thấy có dàn nhạc chuyên môn diễn tấu, âm nhạc du dương êm tai, nam nữ ôm nhau bắt đầu vũ, có chút người cô nhận thức, có chút người cô không biết.

Cô yên lặng mà di động ở bên ngoài, có bạn học trong lớp phát hiện cô đã đến, tiến đến mời nhảy, cô lắc lắc đầu: “Chân còn có chút đau.”

Chân cô bị thương, toàn bộ lớp đều thấy. Tuy rằng quá khứ hơn nửa tháng, nhưng mọi người không biết cô rốt cuộc thương thể ra sao, nghe cô nói như vậy, đành phải quên đi.

Uyển Tình bưng một ly rươu sâm banh lên uống, đi qua góc, ngồi xuống ăn gì đó. Đối với một người không để ý tới sân nhảy phồn hoa như vậy, mọi người là sẽ không quan tâm cô, cô có thể trộm được một lát an bình.

Nửa giờ sau, trời gần như tối hoàn toàn , Uyển Tình nghe thấy âm nhạc ngừng, ngẩng đầu, thấy một đám một đám người trong phòng dũng mãnh tiến ra, bên này âm nhạc thanh cũng dần dần ngừng, liền đứng dậy lẫn vào đám người, cùng bạn học quen thuộc nói chuyện phiếm.

Có bồi bàn phụ giúp đẩy bánh ngọt lớn cao 8 tầng ra ngoài, Ngô Nhã dắt Thiên Tuyết đi đến trước microphone: “Cám ơn mọi người tới tham gia tiệc tối sinh nhật của con gái tôi, đây là cô con gái nhỏ của tôi, Mục Thiên Tuyết.”

Mọi người tán thưởng lại cực kỳ hâm mộ nhìn Thiên Tuyết, Uyển Tình cảm thấy được có chút xa không thể chạm. Ngay tại kia là một thế giới xa không thể chạm tới, cô đột nhiên phát hiện hai bóng người quen thuộc, nháy mắt mấy cái, sắc mặt cả kinh tái nhợt, vội vàng cúi đầu.

Mục Thiên Dương. . . . . . Cô đã sớm nghĩ đến hắn sẽ xuất hiện, cô hẳn là là làm tốt chuẩn bị, nhưng vì sao còn có thể sợ hãi? Còn có, đứng bên người hắn chính là Thải Nghiên sao? Thải Nghiên có thể xuất hiện ở trong này, xem ra thật sự sẽ gả cho hắn . . . . . .

Đầu óc Uyển Tình choáng váng, cơ hồ đứng không vững, hoàn toàn không dám tưởng tượng sẽ phát sinh chuyện gì. Đinh Thải Nghiên thấy mình, nhất định sẽ gây chiến! Mà Mục Thiên Dương. . . . . .

Không, không. . . . . . Đinh Thải Nghiên còn không có trắng mắt như vậy, đây chính là tiệc tối của Mục gia, cô dám đập bể, tuyệt đối không có trái cây tốt để ăn!

Vào lúc hoảng hốt, chung quanh vang lên vỗ tay, cô ngẩng đầu, giống như thấy ánh mắt của Mục Thiên Dương gắt gao khóa mình lại, nhưng trừng mắt nhìn, lại cảm thấy người nọ hình như là Thải Nghiên. Cô cảm thấy áp lực, cảm thấy hít thở không thông, giống như. . . . . . Muốn không thở nổi . . . . . .

Nhẹ nhàng đẩy đám người ra, cô thối lui đến phía sau, ngồi bên cạnh bàn dài bày đầy thức ăn, nhẹ nhàng mà thở.

“Tiểu thư, người không sao chứ?” Bồi bàn tuần tra thấy cô, nhẹ giọng hỏi.

Uyển Tình lắc lắc đầu: “Tôi đây là. . . . . . Có chút nóng.”

“Tôi cho người lấy một chút nước đá được không? Bằng không người đi đến phòng khách nghỉ ngơi một chút?”

Uyển Tình lắc đầu, dùng sức đè ép áp ngực, nói: “Tôi không sao, anh đi trước đi.” Sau đó bưng lên sâm banh bên cạnh, dùng sức uống hai ngụm.

Bài hát mừng sinh nhật truyền đến, xem ra muốn cắt bánh ngọt. Cô lắc lắc lắc lắc đứng lên, muốn cách đám người gần một chút, miễn cho có người phát hiện dị trạng của mình. Đột nhiên, có người từ phía sau bưng kín miệng của cô, cô hoảng sợ trừng lớn hai mắt, dùng sức muốn kéo cặp tay kia xuống dưới.

“Là anh. . . . . .” Tiếng nói trầm thấp vang ở bên tai, là ác ma gọi về.

Uyển Tình buông lỏng tay, cả người vô lực suy sụp xuống.

Mục Thiên Dương ôm cô lên, cực nhanh vọt đến sau bụi hoa, sau đó vọt vào biệt thự. Trong biệt thự ánh đèn sáng tỏ, không có ai, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy âm thanh tí tách của đồng hồ trên tường báo thức.

Bên ngoài truyền đến tiếng hô, xem ra là Thiên Tuyết thổi tắt ngọn nến. Mục Thiên Dương ôm cô lên lầu, vào một gian phòng. Hắn buông cô xuống, để cô đứng vững, sau đó đánh giá trang phục của cô: “Không tồi, màu xanh biếc nhìn đẹp lắm. . . . . . Scarlett của anh.”

Scarlett, nữ diễn viên, cô có một tấm màng màu xanh biếc làm thành váy dài, phong hoa tuyệt đại, làm người ta cực kỳ hâm mộ.

Uyển Tình đứng ngơ ngác, không biết hắn muốn làm gì, tuyệt không cảm động.

Hắn đưa tay gảy tóc bên tai cô: “Muốn anh không?” Nói xong phải dựa vào gần cô, nhẹ nhàng gặm cắn lỗ tai của cô.

Uyển Tình thân mình nhoáng lên một cái, hắn vội vàng ôm cô, ôm cô bước nhanh đi, đặt cô trên bàn học ở trong phòng, hai mắt như đuốc đối diện cùng cô: “Có nhớ anh không? !”

“Có.” Uyển Tình cơ hồ phát không ra tiếng, nhưng vẫn nói.

Mục Thiên Dương cười, đưa tay vỗ về chơi đùa gò má bên mặt cô: “Anh biết là em gạt anh. . . . . . Bất quá, còn được.” Chỉ cần cô nói muốn, là được.

Hắn hôn cô, bức thiết lại triền miên, dừng lại ngậm lấy đôi môi của cô gặm mút. Tiếp theo, cạy mở khớp hàm của cô, cái lưỡi mềm nhuyễn xâm nhập, làm càn quấn chặt cái lưỡi thơm tho của cô, bá đạo đảo qua mỗi một tấc địa phương trong khoang miệng cô. Cô vừa uống sâm banh, chính là hơi thở tốt đẹp kia, quả thực là dệt hoa trên gấm, làm cho hắn muốn ngừng mà không được.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.