Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 90: Cô ta chỉ là một quân cờ



Chương 90: Cô ta chỉ là một quân cờ

“Vương thúc người vừa cười con!” Thiên Tuyết xấu hổ dậm chân.

Ngô Nhã nói: “Con đứa nhỏ này, Vương thúc không phải chưa từng cùng con vui đùa?”

Thiên Tuyết vẫn không thuận theo, có chút yêu kiều, hỏi: “Anh con thì sao?”

” Anh con đưa người đi. Hôm nay ai là chủ nhân? Con thì chạy khắp nơi nơi, làm cho anh con phải đi đón tiếp.”

“Thật sao, con không chạy đâu.”

Tiệc tối hôm nay, chủ yếu là người trẻ tuổi, trưởng bối cũng liền bán một mặt mũi, không sai biệt lắm liền cáo từ . Dù sao một năm Mục gia cũng có vài cái yến hội to nhỏ, không cần chiếm thời gian của tiểu hài tử.

Thiên Tuyết đứng trong này vài giờ, Mục Thiên Dương trở lại, chỉ thấy hắn nhướng mi lên, coi như đang hỏi Uyển Tình. Thiên Tuyết chỉ cười, không có nói cùng hắn cái gì, vẫn đang cùng trưởng bối nói chuyện phiếm. Lại qua nửa giờ, trưởng bối cất bước đi, Ngô Nhã nói: “Mẹ về phòng trước, miễn cho các con chơi đùa không được tự nhiên. Có việc gì kêu quản gia, hắn sẽ xử lý tốt.”

“Dạ.” Thiên Tuyết liên tục đáp ứng.

Chờ Ngô Nhã biến mất trên bậc thang, Mục Thiên Dương lập tức nhìn cô chằm chằm, cô nhún nhún vai: “Em đi xử lý mấy bạn học say rượu, chỉ chớp mắt đã không thấy cô ấy nữa!”

Mục Thiên Dương độc ác trừng mắt nhìn cô một cái, Đinh Thải Nghiên ở trong này, đụng vào nhau, không gặp chuyện không may mới là lạ!

Hai người xoay người đi đến bể bơi, người khiêu vũ cơ hồ đều mệt mỏi, nhiều người ngồi ở một bên nói chuyện phiếm, bằng không liền chơi trò chơi. Hai người băn khoăn một vòng, không thấy Uyển Tình, nhưng lại có người thướt tha đi tới. Thiên Tuyết ha hả cười, vỗ vỗ vai Mục Thiên Dương: “Em đi thì tốt rồi! Ha ha ~” cô nhất định phải mang Uyển Tình lại đây, xem cô sẽ có phản ứng gì.

Triệu gia cùng Mục gia là thế giao, Triệu Mĩ Na trước kia thường đến nhà bọn họ, cũng rất quen thuộc với Thiên Tuyết, lúc này thấy thần sắc mập mờ của cô, nhịn không được sủng ái nói: “Quỷ linh tinh!”

Thiên Tuyết chỉ cười, chắp tay sau lưng nhảy ra. Hừ, tôi và cô rất quen thuộc sao? Please, anh tôi không cần cô, cô chính là người xa lạ !

Triệu Mĩ Na đi đến trước mặt Mục Thiên Dương, ngẩng đầu nhìn hắn, dung nhan tinh xảo ở dưới ngọn đèn xa hoa, thoạt nhìn tựa như hằng nga tái thế. Cô khẽ chu môi, cười đến ôn nhu: “Anh. . . . . . Quyết định ở cùng cùng một chỗ với Đinh tiểu thư sao?”

Mục Thiên Dương đút hai tay vào trong túi quần, nhếch … môi một cái: “Đó là tự nhiên.” Bất quá, Đinh tiểu thư này, không phải Đinh tiểu thư kia.

Nụ cười của Triệu Mĩ Na hơi cương cứng, cúi đầu, cười đến có chút mê muội: “Nếu là yêu thật, em giống như không lý do phản đối ha. . . . . .”

Mục Thiên Dương không nói lời nào.

“Em thường nghĩ, sao em so ra kém lại cô ấy? Đến cuối cùng trừ bỏ cái thắng thua này, mỗi một dạng em đều thắng cô ấy. . . . . . Thế nhưng, tình yêu chính là không có đạo lý, anh nhất định chọn cô ấy.”

“. . . . . .” Tình yêu dễ dàng làm cho người ta đa sầu đa cảm như vậy sao? Triệu Mĩ Na là nữ nhân tỉnh táo nhất, nhất lý trí, cao nhã nhất hắn gặp qua, lúc này cư nhiên sẽ nói ra loại lời nói này?

“Em lại muốn, nếu lúc trước tôi không nhắc tới hiện phải độ lượng như vậy, đoan trang như vậy, hiểu chuyện như vậy. . . . . . Ngẫu nhiên cũng ăn dấm chua, tùy hứng nóng nảy, chúng ta có thể hay không sẽ không giống như hôm nay vậy. . . . . . Mạc danh kỳ diệu, trở thành người lạ.”

Mục Thiên Dương đột nhiên có chút không đành lòng: “Mĩ Na. . . . . .”

“Anh đừng nói!” Triệu Mĩ Na ngẩng đầu, “Đừng nói. . . . . .”

Mục Thiên Dương bĩu môi: “Em biết rõ, lúc trước cùng em một chỗ, chỉ là bởi vì trên đời, em là người thích hợp nhất với anh. Em sinh ở dạng gia đình này, cũng nên hiểu được, cá cùng chân gấu, không thể chọn cả hai. Nếu không phải người yêu như em, vậy nhất định không phải Mục Thiên Dương anh chọn. Em muốn Mục Thiên Dương, anh đây đưa chỉ có thể cho em danh hiệu phu nhân nhà giàu có.”

* xuất phát từ Đạo ẩm thực của Mạnh Tử.Mạnh Tử biểu đạt yêu cầu đối với mĩ thực, mĩ vị:

Ngư, ngã sở dục dã, hùng chưởng diệc ngã sở dục dã; nhị giả bất khả đắc kiêm, xả ngư nhi thủ hùng chưởng giả dã.

鱼, 我所欲也, 熊掌亦我所欲也; 二者不可得兼, 舍鱼而取熊掌者也.

(Cá là món ta thích, bàn tay gấu cũng là món ta thích; nếu không có được cả hai thì bỏ món cá giữ lại món bàn tay gấu)

(Mạnh Tử – Cáo Tử thượng 孟子 – 告子上)

ý nhấn mạnh thời điểm không thể chọn được cả hai, chúng ta phải biết lựa chọn sao cho phù hợp.

“Vậy anh vì sao lựa chọn Đinh Thải Nghiên? Anh cũng cá cùng chân gấu, không thể chọn cả hai sao! Cô ấy cho anh cái gì? Trợ lực cho sự nghiệp? Cô ấy cho không được, ngược lại là anh cho cô ấy tiến vào nhà giàu có. Tình yêu. . . . . . A, em không biết là Đinh Thải Nghiên có thể cho anh cái gì. Dùng trực giác của nữ nhân nói cho anh biết, cô ta cùng anh cùng một chỗ, tuyệt đối không phải bởi vì yêu anh!”

“Nếu anh nói với em, anh đang bày một ván cờ, mà cô ta Đinh Thải Nghiên chỉ là quân cờ, em sẽ nghĩ thế nào?” Mục Thiên Dương cười lạnh một tiếng, ” Mục Thiên Dương anh làm chuyện gì, còn không có dễ đoán như vậy.”

Triệu Mĩ Na sợ sệt mà nhìn hắn, đột nhiên cúi đầu mà hít một hơi: “Nếu. . . . . . Em cuối cùng cùng anh một chỗ, anh có thể có một ngày tính kế em hay không, tính kế gia tộc của em?”

“Đại khái đi.”

Triệu Mĩ Na ngược lại hít một hơi.

Mục Thiên Dương không sao cả nói: “Trên thương trường người lừa ta gạt còn thiếu sao. Năm trước ba em tính toán tôi một mảnh đất, em không biết đi? Có cơ hội, đương nhiên muốn kiếm được lợi ích lớn nhất. Nếu có một ngày, tôi có thể cắt thịt từ trên người Triệu gia, đương nhiên có thể cắt bao nhiêu thì cắt bấy nhiêu.”

Triệu Mĩ Na đột nhiên không biết cái phản ứng gì. Đích xác, trên thương trường không có bằng hữu vĩnh viễn, cũng không có địch nhân vĩnh viễn. Ai biết hắn Mục Thiên Dương có thể hay không đột nhiên xuống tay với Triệu gia?

Đang muốn nói cái gì, bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng nói ngọt ngào của Đinh Thải Nghiên: “Thiên Dương ——”

Tiếp theo, một làn gió thơm thổi qua, bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương bò lên khuỷu tay của Mục Thiên Dương. Đinh Thải Nghiên cười duyên hỏi bọn hắn: “Các người đang nói chuyện gì? Em ở bên kia thấy, hai người hàn huyên đã lâu, em đều phải ghen tị mà.”

Triệu Mĩ Na khẽ vuốt mái tóc, cười nói: “Chúng tôi đang thương lượng như thế nào tình cũ lại cháy.”

“Cô. . . . . .” Đinh Thải Nghiên trừng mắt cô, trên mặt hiện lên tức giận cùng sợ hãi.

Triệu Mĩ Na đáy lòng cười lạnh, cư nhiên coi là thật sao? Đinh đại tiểu thư này, thật sự là một chút lực khiêu chiến đều không có! Cho dù cô chiếm được trái tim của Mục Thiên Dương, nhưng muốn cho cô vướng chân, làm cho cô thất bại trong gang tấc quả thực là rất đơn giản . Chỉ là, Triệu Mĩ Na cô luôn luôn khinh thường dùng thủ đoạn âm độc.

“Mĩ Na hay cùng em nói giỡn mà.” Mục Thiên Dương sờ sờ cằm của Thải Nghiên, xem như an ủi.

Thải Nghiên quyệt miệng cười: “Mĩ Na Mĩ Na, anh kêu thực là thân thiết a!”

Trong mắt Mục Thiên Dương bỗng dưng hiện lên một tia không kiên nhẫn, Đinh Thải Nghiên thấy, vội vàng nói: “Được rồi, hay nói giỡn liền hay nói giỡn đi, anh biết các em chính là bằng hữu từ nhỏ, sẽ không ăn cái loại dấm chua vô nghĩa này!”

Lúc này, Thiên Tuyết ở một khác đầu của bụi hoa sau bể bơi tìm được Uyển Tình rồi. Nguyên lai một người nữ sinh trong lớp học khốn khổ vì tình, tìm được Uyển Tình nói hết, Uyển Tình vừa lúc sợ gặp được Đinh Thải Nghiên, hai người liền lén lút mà trốn được ở nơi nào đấy .

Thiên Tuyết tìm được cô, đã tha cô ra ngoài, muốn dẫn cô đi “Bắt kẻ thông dâm” ! Đừng, nếu Uyển Tình đối với anh cô có điểm ý tứ gì, thấy hắn cùng Triệu Mĩ Na cùng một chỗ, hẳn là sẽ ghen đi? Ha ha ha. . . . . .

Uyển Tình một đường đi một đường nhìn xung quanh, sợ Đinh Thải Nghiên xuất hiện. Đi đến nơi sân yến hội, xa xa mà chỉ thấy Đinh Thải Nghiên cùng Mục Thiên Dương đứng chung một chỗ. Cô vội vàng xoay người: “Tôi. . . . . . Có điểm không thoải mái, qua bên kia ngồi một chút.”

“Cô để làm chi nữa? Anh ta tìm người, cô không đi, là muốn bị thu thập sao?” Chỉ cần mang mệnh lệnh của anh ra là được, Uyển Tình rất sợ tên kia .

Ai ngờ, lần này cư nhiên mất linh, Uyển Tình chết cũng không đi tới.

— —— —— —–

vẫn còn đang trong gian đoạn căng thẳng nên mình sẽ cố gắng edit

mình hứa sẽ không drop đâu


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.