Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 92: Hợp Mưu



Mục Thiên Dương không thể tưởng được cô có lương tâm như vậy, cười búng yêu vào cái trán bướng của cô một cái, đến gần Thiên Tuyết hơn mới trả lời cô.

Thiên Tuyết nghe xong, nhịn không được thở dài: “Mẹ con người ta đã đủ đáng thương , anh còn khi dễ như vậy?”

“Theo như nhu cầu, anh khi dễ cô ấy khi nào? Ở trên người cô ấy anh tốn tiền cũng không phải là số lượng nhỏ.”

“Vậy anh thích cô ấy sao?”

Mục Thiên Dương trầm mặc.

“Anh thích ai? Chị hay là em?”

Mục Thiên Dương vỗ cô một chút, xoay người bước đi. Thiên Tuyết cúi đầu nở nụ cười, không cần nói em cũng biết! Đợi một thời gian, sợ là bất kì ai cũng nhìn ra được. Chỉ hy vọng, cái đương sự kia cũng nhìn ra được!

Trên chiếc xe chạy như bay, Đinh Thải Nghiên nhìn thần sắc Mục Thiên Dương bất động như núi, do dự vài lần đã mở miệng: “Thiên Dương. . . . . .”

“Ừ?” Mục Thiên Dương liếc nhìn cô một cái, thần sắc không chút gợn sóng, còn chút ôn nhu.

“Vừa rồi. . . . . .” Đinh Thải Nghiên cân nhắc một chút, “Anh có cảm thấy, em đối với em mình. . . . . . Không tốt lắm hay không?”

Mục Thiên Dương cười: ” Anh tin tưởng em đã đối với cô rất tốt. Giữa hai em có cái ân oán gì, ngoại nhân sao biết được? Rốt cuộc là em hay là cô ấy, đều không thể nhìn mặt ngoài được? Anh không cần để ý cái nhìn của người khác, mình không thẹn với lương tâm là tốt rồi.”

Đinh Thải Nghiên thở phào nhẹ nhõm một hơi, vui vẻ gật đầu. Thiên Dương tin tưởng cô, đứng ở bên cô là tốt rồi.

Mục Thiên Dương nhìn phía trước, đáy lòng cười lạnh lùng. Nữ nhân ngu ngốc!

Ô tô cách Đinh gia càng ngày càng gần, khuôn mặt Đinh Thải Nghiên bỗng lộ ra vẻ u sầu. Chuyện kia đã qua lâu như vậy, lúc ấy Mục Thiên Dương còn muốn cô, nhưng lúc sau, vẫn không tỏ vẻ gì. . . . . .

Ô tô dừng trước cửa biệt thự Đinh gia, Đinh Thải Nghiên bổ nhào tới, dán trên môi Mục Thiên Dương bắt đầu hôn. Trước kia thì được, Mục Thiên Dương dường như tùy ý cô. Nhưng gần nhất, càng ngày càng yêu sạch sẽ, trừ bỏ Uyển Tình, hắn cư nhiên không muốn đụng tới bất luận kẻ nào. Vì thế, có lệ vài cái, đẩy cô ra: “Đừng nháo, anh cần phải trở về, đã trễ thế này. . . . . .”

“Vậy không cần trở về!” Đinh Thải Nghiên làm nũng.

“Ngoan, ngày mai còn phải đi làm.” Mục Thiên Dương chịu đựng khó chịu trong lòng hôn cô một chút, “Mau vào đi, anh cũng trở về nghỉ ngơi .”

“Vậy được rồi. . . . . .” Đinh Thải Nghiên không tha nói, lại hôn trên mặt hắn một cái mới xuống xe.

Thẳng đến khi cô vào cửa, Mục Thiên Dương mới lái xe rời đi. Rời khỏi biệt thự một khoảng cách, lập tức dừng xe lấy khăn tay chà lau miệng mình. Nửa ngày sau, hắn tức giận ném khăn tay đi: “Đinh Uyển Tình! Em thật sự là làm anh muốn điên rồi!”

Đinh Thải Nghiên cả đêm ngủ không ngon giấc, cơ hồ trắng đêm mất ngủ. Buổi sáng, nghe được động tĩnh ngoài cửa, biết người nhà đều thức dậy. Vừa lúc đói bụng, liền kéo áo ngủ lại đi xuống ăn điểm tâm.

Đinh Chí Cương thấy bộ dáng mệt mỏi này của cô, không đồng ý nhíu nhíu mày. Tiết Lệ Na ngược lại đau lòng hỏi: “Làm sao vậy? Không ngủ tốt, coi ánh mắt con vừa sưng vừa hồng! Mau tới ăn một chút gì, tí nữa đi ngủ một giấc, buổi chiều chúng ta đi thẩm mỹ viện.”

Đinh Chí Cương há miệng thở dốc, cuối cùng thở dài, cái gì cũng chưa nói. Ở thẩm mỹ viện tiêu nhiều tiền như vậy, ít đi vài lần không được sao? Làm đẹp xong, khẳng định lại muốn đi mua sắm, vừa mời vài người uống trà, cùng người ta so đấu. Hắn lúc trước bị cái gì, vì sao cùng với Khả Vi ly hôn, vứt bỏ Uyển Tình còn nhỏ như vậy, đón hai mẹ con các cô vào gia môn?

“Ông thở dài tức giận cái gì?” Tiết Lệ Na hỏi, “Công ty lại có chuyện?”

Đinh Thải Nghiên vừa nghe, tay đang uống sữa dừng một chút. Lúc trước nói công ty gần như phá sản, nhiều tiền không thấy tăm hơi như vậy, sẽ không phải nuôi dưỡng con ** nhỏ Đinh Uyển Tình kia đi?

“Không có việc gì.” Đinh Chí Cương cầm tờ báo lên, lười cùng cô nói, miễn lại cãi nhau.

Tiết Lệ Na lười quản hắn, hỏi Thải Nghiên: “Con ngày hôm qua không phải đi tham gia tiệc sinh nhật tối của em gái Mục Thiên Dương sao? Mẹ còn nghĩ đến các con sẽ cùng nhau qua đêm đấy, cư nhiên lại trở về.”

Thải Nghiên thở dài, lại không dám nói cho bà biết chuyện cô bị Chu bộ trưởng chơi đùa qua, chỉ có thể không nói lời nào.

Đinh Chí Cương để tờ báo xuống: “Con đến Mục gia ?”

“Đúng vậy!” Thải Nghiên đắc ý cười.

Đinh Chí Cương do dự một chút hỏi: “Vậy con. . . . . . Con không sao chứ?”

” Con có thể có chuyện gì? Thiên Dương vô cùng tốt với con!” Ông là muốn hỏi Đinh Uyển Tình đi? Hừ! Quả nhiên sau lưng mẹ con cô nuôi dưỡng nhỏ tiện nhân kia.

Đinh Chí Cương đích thật là muốn hỏi Uyển Tình.

Hắn đương nhiên biết Uyển Tình chuyển tới đâu, là hắn ra mặt làm thủ tục đó. Ngay lúc đó nhận được mệnh lệnh của Mục Thiên Dương hắn tới vừa nhanh vừa vội, cũng không cho hắn được nghĩ nhiều. Hắn cũng biết Mục gia tiểu thư tại nơi đó, nhưng nghĩ đến, cô gái đó với Uyển Tình hẳn không ở cùng lớp đâu. Để các cô học cùng nhau, chuyện Uyển Tình cùng Mục Thiên Dương sẽ bị đưa ra ngoài ánh sáng làm sao bây giờ? Mục Thiên Dương hẳn là sẽ không làm như vậy. Hơn nữa, nếu Thải Nghiên thật sự thấy Uyển Tình, sớm cùng mẹ cô nháo ngất trời, sao có thể là biểu tình này?

Đinh Chí Cương thở phào nhẹ nhõm một hơi, tùy mẹ con các cô thảo luận, không hề để ý tới. Ăn cơm chiều, hắn phải đi làm. Thải Nghiên nhìn chằm chằm vào bóng dáng của hắn, giống như muốn ăn thịt người.

Tiết Lệ Na kêu lên: “Con làm gì thế? Con đứa nhỏ này, nhìn ba con bằng cái ánh mắt gì?”

Thải Nghiên vừa nghe, lập tức dựa vào đi tới, nói đêm qua chuyện cho bà.

Tiết Lệ Na cả kinh: ” Con là nói ——”

Thải Nghiên gật gật đầu: “Khẳng định là ba! Uyển Tình đêm qua mặc cái váy kia hơn mười vạn,con mới mặc cái một vạn! Nếu không phải ba, cô ta có sao? Còn có cô ta đòi tiền chuyển trường đi? Lão bà kia làm giải phẫu cũng muốn tiền đi? Tất cả tính tính toán toán bao nhiêu rồi? Hơn nữa chúng ta không biết, không biết ba mấy năm nay nhét bao nhiêu cho các cô!”

Tiết Lệ Na vỗ bàn: “Lão già này kia!”

Thải Nghiên cả kinh, đột nhiên lo lắng hỏi: “Mẹ nói ba không phải là hối hận, muốn đuổi chúng ta đi, sau đó đón mẹ con kia trở về?”

“Không có khả năng!” Tiết Lệ Na khẳng định nói, “Mẹ tuyệt đối sẽ không để ba con làm như vậy! Hắn muốn cũng không thể!”

“Thế nhưng, nếu hắn biết tôi không phải ——”

“Đừng nói lung tung!” Tiết Lệ Na trách cứ, “Không cần đông muốn tây muốn. Hiện tại con mới là người lớn nhất, con có Mục Thiên Dương, lão nhân kia sao cam lòng vứt bỏ con? Hơn nữa, hắn cho dù muốn đón tiện nhân kia quay về, họ Từ kia của sẽ đáp ứng sao?”

Đinh Thải Nghiên gật gật đầu, rốt cục thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Cũng đúng. May mắn đêm qua chuyện chưa lưu lại cho Thiên Dương ấn tượng xấu gì, hắn quả thực hoàn toàn tin tưởng tôi, đứng ở bên con!”

Tiết Lệ Na cười đắc ý: “Mẹ chỉ biết con gái của mẹ có bản lĩnh, mê hoặc hắn phải xoay quanh con.”

“Thế nhưng mẹ anh ấy giống như không thích con.”

“Con lấy lòng bà ấy nhiều nữa là tốt rồi! Lão nhân gia mà, muốn người khác lấy lòng.” Tiết Lệ Na suy nghĩ một lát, còn nói, “Bất quá cũng không cần quá quan tâm bà ấy! Mục Thiên Dương còn có một người ông nội, lời nói của người ông nội kia mới quan trọng. Nghe nói ở Mục gia, rất nhiều chuyện đều là lão thái gia cùng Mục Thiên Dương làm chủ, cái nữ nhân kia không tính là uy hiếp. Chỉ cần lão thái gia thích con, sẽ không vấn đề gì!”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.