Bảy ngày ân ái

Chương 14: Có tiền thì có thể xui ma khiến quỷ



Sáng sớm, ánh nắng từ đằng đông xuyên thấu qua cửa sổ sát mặt đất, xiên chiếu vào bên trong căn hộ của Úc Noãn Tâm. Từ cửa sổ lớn sát sàn nhìn rộng ra bốn phía, ban ngày ở đây tràn đầy ánh nắng mặt trời, còn buổi tối thì tràn ngập ánh đèn nê-ông.

Ngày hôm nay là một ngày hoàn toàn mới, chí ít khi Úc Noãn Tâm vừa mới mở mắt, đã thấy tràn đầy ánh nắng mặt trời, nên trong lòng nàng ít nhiều cảm thấy có chút trấn an.

Nhưng trong lòng nàng vẫn còn cay đắng.

Cũng chỉ là một người tự bán chính mình mà nàng còn có nhiều yêu cầu đòi hỏi ư?

Tất cả bị tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc.

Úc Noãn Tâm ngẩn người ra, sau khi chuông cửa vang lên vài tiếng, nàng mới có phản ứng, tiến tới mở cửa.

Ngoài cửa là một người áo đen, khoảng chừng chưa đến ba mươi tuổi, trên gương mặt thông minh giỏi giang lộ vẻ bình thản, phía sau hắn là một toán người mặc đồng phục cảnh sát.

“Các anh…”

“Úc tiểu thư, tôi là người của Hoắc tiên sinh, những người này là sĩ quan cảnh sát đến đây để điều tra vụ án.”Người áo đen nói ngắn gọn và lưu loát.

“A, xin mời vào.” Úc Noãn Tâm nghiêng người nói.

“Úc tiểu thư, thật sự xin lỗi, qua quá trình điều tra chúng tôi đã và đã tra ra manh mối. Cổ tiên sinh đã thừa nhận rằng cử chỉ của hắn đêm đó là không đích đáng, thương thế trước đây của ông ta hoàn toàn không liên quan đến cô. Đây là khẩu cung của ông ta, cô có thể xem qua một chút.”

Sau khi vào cửa những cảnh sát không ngồi xuống mà lập tức trực tiếp nói luôn, trên khuôn mặt lộ vẻ cung kính.

Úc Noãn Tâm sửng sốt tiếp nhận tài liệu, nhìn thoáng qua đại thể rồi hỏi: “Ý các anh là… Cổ tiên sinh sẽ hủy bỏ khiếu cáo đối với tôi sao?”

Cảnh sát mỉm cười: “Úc tiểu thư, cô nói quá lời rồi. Chuyện này ban đầu vốn không liên quan đến cô, chính là Cổ tiên sinh ác độc khiếu kiện cô trước. Cô chẳng những không có việc gì mà còn có thể phản cáo lại ông ta, yêu cầu ông ta nhất định phải bồi thường!”

Trong lúc sự việc nhất thời xảy ra ngay cả sắc mặt của cảnh sát cũng trở nên cực kỳ khác biệt. Bạn đang đọc tại chấm cơm.

Người áo đen tiến lên đứng đối diện với Úc Noãn Tâm, nói nhỏ giọng: “Ý của Hoắc tiên sinh là… về chuyện tiền bồi thường thì do cô toàn quyền xử lý.”

Trong lòng Úc Noãn Tâm cười khổ một chút, thật là có tiền thì có khả năng xui ma khiến quỷ, chỉ là qua một đêm mà sự việc đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Vốn vụ án suýt chút nữa là bức tử chính mình, vậy mà hiện nay chỉ là do vài câu nói của Hoắc Thiên Kình thì đã giải quyết xong.

Nàng nhẹ nhàng lắc đầu với cảnh sát và nói: “Quên chuyện này đi, tôi không tính truy cứu nữa, tất cả cứ như vậy đi.”

Còn truy cứu gì nữa? Tất cả đều là do thế lực của Hoắc Thiên Kình giải quyết, lẽ nào nàng còn muốn trắng trợn đi thổi phồng lên yêu cầu đòi bồi thường tiền? Như vậy thì khác nào trực tiếp nói với đám phóng viên rằng nàng đã trở thành công cụ làm ấm giường cho Hoắc Thiên Kình.

“Úc tiểu thư, cô thật sự là một người rộng lượng. Như vậy, nếu cô không truy cứu nữa thì xin mời cô ký vào chỗ này một chữ, chúng tôi cũng sẽ huỷ bỏ bản án.” Khi cảnh sát vừa nghe xong, họ cũng thấy vui mừng vì không phải lại gặp phiền phức như vậy nữa.

Úc Noãn Tâm thở dài ký vào, sau đó các cảnh sát đều lần lượt đi khỏi.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.