Bảy ngày ân ái

Chương 16: Người đàn ông trên máy bay tư nhân



Ô tô chạy một mạch không dừng, hướng đến một nơi mà Úc Noãn Tâm không biết. Thêm vào đó, bên trong chiếc xe theo kiểu doanh nhân, không khí lạnh tràn ngập, tỏa ra mùi chanh dìu dịu, dưới chân là tấm thảm quý giá màu vàng nhạt, phù hợp với tổng thể phong cách cung đình màu vàng sáng trong xe, kể cả những giá rượu ở xung quanh cũng phát ra một vầng sáng mờ nhạt.

Không gian rộng lớn phảng phất một sự lạnh lẽo, khiến Úc Noãn Tâm không khỏi nổi gai ốc khắp người.

Ngay lúc nàng còn đang đoán xem xe còn chạy bao lâu nữa thì xe đã lặng lẽ dừng lại.

Úc Noãn Tâm ngẩn người ra, trái tim cũng nảy khỏi lồng ngực.

Không bao lâu sau, cửa xe đã được nhẹ nhàng mở ra.

“Úc tiểu thư, đến rồi, xin mời !” Giọng nói của người áo đen vọng vào, hệt như một tảng băng vô cảm. Bạn đang đọc truyện được copy tại Y

Úc Noãn Tâm nuốt chút nước bọt một cách khó khăn, những ngón tay cứng đờ cố sức siết chặt lại, thầm hít sâu một hơi, bước xuống xe…

Một trận gió suýt nữa thổi tung làn váy của Úc Noãn Tâm lên, nàng lại càng hoảng sợ mà ngẩng đầu quay lại nhìn đằng sau, một khắc sau, đôi mắt xinh đẹp đột nhiên mở to…

Đây là một mảnh đất trống lớn, lại giống như một sân bay tư nhân, cách tầm mắt của nàng không xa là một chiếc máy bay đồ sộ đang đậu, từ thiết kế tổng thể thì không khó để nhận ra, đây là một máy bay tư nhân.

Nó, giống như một con chim ưng oai vệ đang ngạo nghễ nhìn nàng, phản chiếu ánh sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời khiến người ta chói mắt.

Theo chỉ thị của người áo đen, Úc Noãn Tâm chầm chậm bước lên máy bay, cánh cửa phía sau nàng chầm chậm đóng lại, giống như một con dã thú chậm rãi nuốt nàng vào bụng nó.

Đứng trước cửa cabin là vài vệ sĩ, bọn họ lễ phép mở cửa phòng trong rồi làm động tác mời vào.

Nàng biết, Hoắc Thiên Kình đang ở bên trong đó.

Nàng cũng biết, hai chân của mình đã bủn rủn, không còn chút sức lực nào.

Nàng lại càng biết, bản thân phải bước vào, bất luận là trong lòng sợ hãi đến đâu đi nữa.

Trong chớp mắt cửa phòng bị đóng lại, tất cả âm thanh của thế giới bên ngoài đều tắt ngấm, trong phòng tràn ngập khí lạnh, càng giống như một thế giới băng giá, khiến Úc Noãn Tâm không khỏi run rẩy.

Thật ra, lý do lớn nhất khiến nàng run rẩy chính là… người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế sofa lộng lẫy.

Hoắc Thiên Kình!

Thân hình cường tráng và phong độ khẽ tựa lưng vào ghế ngồi, bộ quần áo doanh nhân được cắt may vừa vặn làm hoàn toàn hiển lộ khí chất thành đạt của hắn. Tuy nói là đang trong kì nghỉ nhưng lại không thấy có chút gì là nghỉ ngơi nhàn nhã.

Rượu đỏ trong chiếc ly thủy tinh khẽ chao lên, dưới ánh đèn phát ra ánh sáng màu hồng mê hoặc. Ánh mắt sắc bén của hắn sớm đã rơi trên người nàng, tựa như đang đánh giá nàng một cách hứng thú, tuy là hờ hững bất cần, nhưng vẫn có vẻ lạnh lẽo bức bối.

Úc Noãn Tâm cảm thấy ánh mắt của hắn như kiếm sắc, xuyên thẳng vào con tim của nàng, khiến nàng không khỏi nổi gai ốc dọc sống lưng.

“Lại đây.”

Có lẽ hắn đã phát hiện một tia sợ hãi trong ánh mắt của nàng, giọng nói trầm trầm trong cổ họng của Hoắc Thiên Kình vang lên, hai chữ ngắn ngủn nhưng lại chứa đựng cả mệnh lệnh cao quý.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.