Bảy ngày ân ái

Chương 25: Đêm tối mê muội



Úc Noãn Tâm bị sự nhiệt tình của đạo diễn làm cho giật mình, ngơ ngác nhìn dáng vẻ cười mê người trên mặt hắn.

“Úc tiểu thư, Úc tiểu thư…” Bàn tay của đạo diễn Ôn Dương nhẹ nhàng huơ huơ trước mắt nàng một cái.

Úc Noãn Tâm lúc này mới phản ứng lại, lúm đồng tiền mềm mại như trong tranh, giống như một cánh hoa mai bay xuống đáy mắt của đạo diễn Ôn. “Ý anh nói là tôi thử vai thành công rồi phải không?”

Ôn Dương nhướng mày cười. “Úc tiểu thư, vai này không là của cô thì cũng không là của ai cả!”

Đáy mắt của Úc Noãn Tâm thực sự lộ vẻ kích động. Quả thật không dám tin vào tai mình.

Đây đúng là một sự thu hoạch ngoài ý muốn của nàng. Nàng vốn cho rằng bỏ lỡ mất “Thâm cung kế” là một điều cực kỳ đáng tiếc, dù sao đó cũng là một tác phẩm phim nhựa lớn, không nghĩ tới lại có hi vọng, lần này nàng lại nhận được lời mời diễn “Vệ Tử Phu”.

“Đúng vậy! Úc tiểu thư, tôi tin tưởng vai diễn này là thích hợp nhất với cô. Đi ra bên kia, chúng ta thương lượng cụ thể lại một chút về kịch bản!” Đạo diễn Ôn Dương là một điển hình cho loại người cuồng công việc. Một khi đã làm việc là quên hết mọi thời gian.

Úc Noãn Tâm nhìn thoáng qua phiến tràng trên tường đích chung mi gian hiện lên một nét ưu tư.

“Làm sao vậy? Cô gấp lắm sao?” Ôn Dương quan tâm hỏi thăm.

“Không có việc gì, chúng ta xem kịch bản thôi, đúng lúc tôi cũng có một số chỗ không hiểu lắm.” Úc Noãn Tâm vội vã nói.

Dù sao đây cũng là cơ hội khó có được. Nàng không muốn bởi vì một chút việc riêng tư mà ảnh hưởng đến tiền đồ của mình.

Đoàn người vây xem dần dần tản đi, không ai phát hiện ra ở một góc có một người đàn ông lừng lững đang đứng lặng. Cặp đen mắt giống như chim ưng hơi nheo lại, lóe lên ánh sáng tăm tối…

——

Lúc Úc Noãn Tâm rời khỏi phim trường thì đêm đã khuya lắm rồi, thành phố vốn phồn hoa dường như cũng đã ngủ sâu. Nàng giơ tay lên day đi day lại cái cổ mệt mỏi, chậm rãi dãn gân cốt một chút.

“Úc tiểu thư đang ở tại khách sạn nào? Đã muộn rồi tôi đưa cô trở về đi!” Đạo diễn Ôn Dương đi lên phía trước nhẹ giọng nói.

Úc Noãn Tâm mỉm cười: “Không cần đâu, đạo diễn, tôi tự đi được rồi.”

Tài xế của Hoắc Thiên Kình chắc là ở ngay gần đây.

“Đã trễ thế này rồi, một cô gái trẻ như cô có thể đi sao?” Ôn Dương nhíu mày không hiểu .

Úc Noãn Tâm vừa muốn mở miệng giải thích thì một ánh đèn sáng rực cắt ngang qua màn đêm yên tĩnh. Chiếc xe thương nhân xa hoa tối màu dừng lại chuẩn xác ngay trước mặt nàng.

“Ồ, hóa ra lại có xe tới đón cô à, được rồi đêm nay nghỉ ngơi thật tốt. Sau khi về nước tôi sẽ lập tức liên lạc với cô!” Ôn Dương dịu dàng nói.

“Ừm được, cảm ơn anh, đạo diễn.” Úc Noãn Tâm cảm kích nói.

Ôn Dương đã rời đi, nàng mới đưa mắt chuyển hướng về phía chiếc xe bên cạnh.

Đây không phải là tài xế chiếc xe vừa mới đưa mình tới. Chiếc xe này là…

Đang nghĩ ngợi thì cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, khuôn mặt đàn ông anh tuấn cương nghị lọt vào trong mắt nàng.

Sau khi nhìn rõ chủ nhân chiếc xe là ai. Úc Tâm Noãn hoảng sợ đến nỗi vội vàng lấy tay che miệng.

Như thế nào, lại có thể là hắn?

“Lên xe!” Bên trong xe vang lên giọng nói nhàn nhạt trầm thấp của Hoắc Thiên Kình, giống như là có chút không kiên nhẫn hoặc giống như là một lời mời gọi trí mạng.

Trong đêm tối càng thêm âm trầm càng thêm quỷ mị.

Úc Noãn Tâm đã tỉnh lại từ trong nỗi kinh hãi, cắn cắn môi, vừa muốn vươn tay kéo cửa đằng sau xe, đã bị một tay Hoắc Thiên Kình đẩy ra.

“Tới ngồi lên phía trước!” Lại là một câu mệnh lệnh!

Cửa xe mở ra giống như con dã thú đang mở miệng để chiếm đoạt sinh mệnh.

Sau khi Úc Noãn Tâm ngồi vào trong xe, đóng cửa xe xong, nhìn về phía người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mắt bên cạnh. Chau mày lờ mờ mang theo nỗi nghi hoặc. Nàng cẩn thận dè dặt hỏi :

“Hoắc tiên sinh, sao ngài lại đến đây?”

Hoắc Thiên Kình không trả lời, như thể không nghe thấy câu hỏi của nàng, không nói hai lời đã khởi động xe.

Trong bóng đêm, xe lao đi rất nhanh…

Úc Noãn Tâm giật mình không hiểu vì sao trên gương mặt bình tĩnh của hắn, nàng không nhìn ra bất kỳ điều gì không thích hợp.

Nhưng luôn luôn cảm thấy không thích hợp.

“Cảm ơn ngài Hoắc tiên sinh”. Nàng vẫn nên lễ phép nói một câu như thế. Chắc là… hắn tự mình tới đón?

Hoắc Thiên Kình vẫn không nói gì, chăm chú lái xe.

Mà nàng thì quay mặt hướng ra ngoài cửa sổ xe, cố gắng xua tan sự xấu hổ bên trong xe xua tan, cũng nỗ lực bỏ qua sự tồn tại của hắn.

Không biết làm sao càng là như thế này nàng lại càng có thể cảm nhận được cảm giác mãnh liệt sự tồn tại của hắn truyền đến, giống như loại hơi thở nguy hiểm như ẩn như hiện, không cách nào có thể xem nhẹ.

Hoắc Thiên Kình.

Hắn là một người đàn ông như màn đêm, khó có thể suy đoán được, khi thì tà mị bất kham, khi thì trầm mặc không nói, khi thì cuồng ngạo nóng nảy không kềm chế được, khi thì lạnh lùng như băng đá.

Điều phỏng đoán này không thể để lộ ra. Có thể là mọi người sống chung với hắn đều phải nơm nớp lo sợ, bằng không bất cứ lúc nào cũng sẽ bị hắn ảnh hưởng.

Đến nước này, nàng càng bội phục Ngu Ngọc lại có thể ở bên cạnh hắn ba năm, nói vậy chắc cô ta cũng là người phụ nữ hiểu rõ hắn nhất.

Không tài nào kiềm chế được, ánh mắt Úc Noãn Tâm đảo qua, lén ngắm nhìn người đàn ông bên cạnh.

Nói thật, hắn quả thực có một khuôn mặt khiến phụ nữ phải điên cuồng.

Cặp mắt đen sâu thẳm sắc bén như chim ưng, nhìn chằm chằm vào màn đêm trước mặt, trong sự chuyên chú lộ ra vẻ đàn ông chín chắn, đặc biệt quyền uy, khuôn mặt nhìn nghiêng với góc cạnh hoàn mỹ rõ ràng giống như chạm trổ điêu luyện tinh xảo mà thành. Đôi môi mỏng kiên nghị, khóe môi có độ cong mê người, lại cũng không nhìn thấy một tia nếp nhăn trên mặt khi cười, chắc hẳn lúc bình thường hắn rất ít để lộ nét cười.

Người đàn ông bạc tình.

Ánh mắt rơi xuống bàn tay to dày rộng và vững vàng nắm vô lăng của hắn, khiến trong cơ thể nàng xuất hiện một luồng khí nóng, giống như bàn tay to của hắn đang ở trên cơ thể nàng.

Trời ạ, nghĩ tới đây gương mặt tuyệt mỹ của nàng đột nhiên đỏ bừng.

Quả là mối quan hệ của nàng với hắn tương đối khó xử, nàng thế nào lại có thể nghĩ như vậy.

Úc Noãn Tâm, mày điên rồi phải không?

Đúng lúc này người đàn ông bên cạnh dường như có cảm ứng, bỗng nhiên quay đầu lại…

Cặp mắt đen mãnh liệt như chim ưng đối diện với đáy mắt hoang mang của nàng, dường như nhìn thấu được ý nghĩ hoang đường thoáng qua vừa rồi của nàng, khiến nàng không chỗ nào che giấu được.

Úc Noãn Tâm cả kinh vội vã cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào cặp mắt đen của hắn.

“Đang suy nghĩ điều gì?” Hắn rốt cục mở miệng nói, tiếng nói trầm thấp vang vọng trong xe quanh quẩn bên nàng.

Có lẽ là dáng vẻ hoảng loạn bất an của nàng chọc cười hắn, khóe môi vốn kiên nghị của hắn hơi giật giật mang theo ý cười như có như không.

“A…. không, không có gì.”

Trời ạ, chết tiệt nàng lại còn nói lắp. Có thể là muốn xoay chuyển bầu không khí ngượng nghịu, nàng lại nói thêm một câu: “Chỉ là đang suy nghĩ màn thử vai vừa rồi…”

Lời còn chưa dứt, chiếc xe đã phanh lại…

Úc Noãn Tâm vẫn chưa hoàn hồn, sau một khắc thân thể liền rơi vào trong lồng ngực to lớn của Hoắc Thiên Kình. Nguy hiểm đột nhiên buông phủ, nhất là nàng lại kinh hoàng phát hiện ra sau đó hắn liền bấm nút hạ thấp ghế ngồi ra sau.

“Hoắc tiên sinh…” Nàng không biết người đàn ông này muốn làm gì, chỉ là ánh mắt của hắn quá mức nguy hiểm.

Lời còn chưa dứt, bờ môi đỏ mọng đã rơi vào đôi môi cực nóng của hắn rồi. Đôi môi run rẩy của nàng mềm mại như cánh bướm dừng trên nụ hoa! Trước sau đều hết sức ngang ngược hút lấy toàn bộ mật ngọt cùng mềm mại của nàng, mãi cho tới khi khiến trong nàng hoàn toàn nhiễm đầy hơi thở của hắn. Nguồn:

Thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của Úc Noãn Tâm đang mộng ở tại đâu đó, trí óc lại càng trống rỗng, chân tay chỉ luống cuống mặc hắn tùy ý dây dưa lên đôi môi mình hết lần này đến lần khác, từng đợt cảm giác tê dại truyền đi khắp toàn thân mình.

Một lúc lâu sau, rốt cục Hoắc Thiên Kình mới thỏa mãn rời khỏi cánh môi xinh đẹp của nàng, trên mặt mang nét cười cười đã được thỏa mãn, ngón tay từ môi nàng chậm rãi lướt xuống tới xương quai xanh của nàng, sự mềm mại bên dưới làm hắn khó có thể tự kiềm chế.

Ngọn đèn mờ ấm áp hắt xuống, đôi môi ẩm ướt khẽ động, vẻ mềm mại ướt át càng mê hoặc lòng người hơn nữa.

Đôi mắt đen mềm mại nhuốm một tia nghi hoặc, nhưng lại khiến Hoắc Thiên Kình nhếch miệng một cái…

“Dáng múa của em ngày hôm nay cực kỳ xinh đẹp, quay về phải múa cho tôi xem.”

Ánh mắt thâm sâu như trời đêm của hắn chớp động, khiến người ta phải sợ hãi, nhưng sâu trong cổ họng lại phát ra tiếng thở dài tràn ngập thâm trầm cùng thỏa mãn chiếm hữu.

Lòng Úc Noãn Tâm thoáng hoảng hốt, đôi mắt đẹp mở lớn… Vừa rồi hắn ở trường quay sao?

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kinh ngạc của nàng, Hoắc Thiên Kình đột nhiên lại nở nụ cười. “Không nên nhìn tôi như thế, nếu không…”

“Nếu không làm sao?” Nàng ngây ngốc hỏi một câu.

Ánh mắt Hoắc Thiên Kình đột nhiên khẩn trương: “Nếu không tôi sẽ lập tức muốn em ngay tại đây!”

Úc Noãn Tâm cả kinh, vội vàng nhắm mắt lại.

Một tia không hiểu sự tình lướt qua trong mắt Hoắc Thiên Kình.

Đêm nay thực sự là hành vi thái quá của hắn! Tự dưng ma xui quỷ khiến lại đi tới trường quay, tự mình tới đón nàng không nói, nhưng còn kiên trì xem hết màn diễn thử của nàng ở bên ngoài trường quay?

Đây là chuyện tình sống ba mươi năm qua hắn chưa từng có.

Có điều, đêm nay nàng quả thực đã làm hắn rung động sâu sắc. Người con gái này có phần khác biệt!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.