Bảy ngày ân ái

Chương 27: Cô gái không biết tốt xấu



Những giọt nước mang theo hương hoa chảy dọc theo bờ vai đẹp như ngọc của Noãn Tâm, trượt dọc theo đường viền cơ thể hoàn hảo như nữ thần của nàng.

Ánh sáng mê người tỏa từ chiếc đèn thủy tinh tản mác lên làn da nõn nà trắng như tuyết cùng cơ thể mỹ lệ của nàng, tựa như một đóa hoa sen trắng nổi trên mặt hồ!

Chiếc cổ dài mịn màng như thiên nga lờ mờ theo từng tia sáng, vòng eo mềm mại như cành liễu đón gió cùng với đôi bồng đảo đẫy đà ngọc ngà cao vút và vùng bụng mềm mại trắng như tuyết, hình thành nên đường cong thân thể trơn mịn mượt mà của nàng.

Nhất thời, vẻ đẹp tuyệt mỹ không gì sánh được làm Hoắc Thiên Kình khó mà hít thở được.

Dừng mắt tại cặp mắt đen láy đang dần trở nên thâm trầm của nàng.

Nàng biết rõ cho dù có lại ngại ngùng hay lại không thích ứng được thì cũng phải tập làm quen, nói cho cùng thì giao dịch của hắn và nàng vẫn chưa xong, mà cuộc giao dịch này rốt cuộc hắn muốn cái gì thì nàng cũng hiển nhiên rành mạch.

Nhưng mà…

Ánh mắt của người đàn ông này quá mức lớn mật, không kiêng nể gì mà nhìn nàng như vậy, tựa như… nàng là con mồi bị hắn cao ngạo mà tham lam nhìn chòng chọc.

“Hoắc tiên sinh…”

Thấy hắn không nói gì, nàng vô thức kéo chiếc khăn tắm trong tay hắn một cách dè dặt. Cánh tay thon dài vừa vươn ra chạm vào một góc khăn tắm, sau một khắc, toàn bộ người nàng bị bao vào khăn tắm.

Cánh tay hắn ôm lấy nàng từ phía sau để lau khô thân thể nàng. Hơi thở đầy nam tính của hắn như bao vây lấy nàng, trong lúc nhất thời, nàng bị bao phủ trong phạm vi hơi thở thuộc về hắn.

Gương mặt nàng đỏ ửng lên như sắp bốc cháy, đặc biệt những lúc hắn không biết vô tình hay cố ý chạm vào những nơi nhạy cảm của nàng thì ngón tay nàng run lên nhè nhẹ.

Dùng khăn tắm lau khô bọt nước cho nàng, ánh mắt hắn càng lúc càng trở nên sắc bén mà u ám, ngay cả hơi thở cũng dần dần trở nên khàn đặc.

Ngón tay tham lam đụng vào nơi mềm mại của nàng, thậm chí xuyên qua khăn tắm để tại nơi đẫy đà của nàng, bàn tay to ngăm đen linh hoạt với da thịt trắng nõn của nàng nhìn vào hoàn toàn đối lâp, lực của tay hắn cũng không ngừng gia tăng như là đang hưởng thụ cảm giác bên dưới.

Trong lòng Noãn Tâm cảm thấy sợ hãi, tim đập thật nhanh, loại cảm giác này lại khiến nàng cảm thấy ngập tràn khuất nhục.

Cơ thể mềm mại của nàng cố né tránh hắn, không ngờ lại càng dính sát vào lồng ngực hắn, khiến môi hắn áp lên vùng gáy nhạy cảm của nàng, nàng bất chợt rùng mình. Bây giờ nàng mới hiểu rõ.

“Hoắc tiên sinh, xin ngài dừng lại.”

Sau một khắc, cái miệng nhỏ nhắn của nàng đã rơi vào trong miệng Hoắc Thiên Kình. Bàn tay hắn nâng gương mặt nàng lên, hướng nàng vào trong vòm ngực của hắn. Hoắc Thiên Kình dường như đã quên giữ tay nàng lại, tham lam dò xét những chỗ mẫn cảm trên người nàng

Tim của nàng đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Hắn hôn nàng càng lúc càng sâu hơn, cơ thể rắn chắc kề sát thân thể mềm mại của nàng. Vật nam tính cực nóng thậm chí còn để ở trên cơ thể mềm mại của nàng, không có hảo ý mà chậm rãi chà xát.

Cảm giác được có một vật cứng rắn gì đó chạm lên người mình, trong mê sương mông lung, Úc Noãn Tâm vẫn cảm thấy rất khó chịu, vô thức khép hai chân lại, liền cảm thấy một luồng khí lạnh từ Hoắc Thiên Kình.

“Hoắc, Hoắc tiên sinh, tôi không có ý, tôi không phải cố ý.”

Úc Noãn Tâm sợ đến mở to hai mắt nhìn, làn da non mềm càng hồng lên, không được, cho dù là người phụ nữ ngu ngốc thì cũng hiểu được đó là cái gì.

“Em an phận chút!”

Hoắc Thiên Kình bắt được bàn tay nhỏ bé của nàng, nhìn dáng dấp nói hổn hển mê man không hiểu việc đời của nàng, khiến hắn nhìn không được muốn đem nàng đè xuống đất hung hăng giữ lấy nàng. Không thể tự chủ, một lần nữa hắn phủ lên đôi môi đỏ mọng kiều diễm của nàng.

“Đừng… đừng như vậy!”

Úc Noãn Tâm dễ dàng cảm giác được hai bàn tay có ý đồ lộn xộn không thôi của hắn.

“Em nên biết rằng đây là nhiệm vụ mà em phải thực hiện!”

Sự chống cự của nàng không những không ngăn cản mà còn kích thích hắn. Hắn trắng trợn kéo tuột khăn tắm ra khỏi người nàng, cắn khẽ xương quai xanh của nàng…

“Van cầu ngài, không nên ở chỗ này…”

Nàng gần như ngã nhào vào lòng hắn, giọng nói như muốn khóc.

Sự thô lỗ của hắn làm kí ức của buổi tối 3 năm trước ùa về tâm trí nàng.

Hoắc Thiên Kình đột nhiên dừng động tác lại!

Thấy hắn đột nhiên dừng lại, Úc Noãn Tâm cũng ngừng giãy giụa. Hai người trong lúc đó chỉ còn nàng đang yếu ớt thở dốc.

Đôi tay đang kìm kẹp nàng chợt buông lỏng ra.

Úc Noãn Tâm vội vã nhặt khăn tắm lên che khuất lấy thân thể, thấy hắn nhíu mày, nàng cắn nhẹ môi, vô thức ngã vào hắn.

Hoắc Thiên Kình ôm thân thể mềm mại thơm mát của nàng, ánh mắt kỳ quái nhìn nàng, trong cái nhìn âm ỉ mang theo mấy phần nghiêm khắc.

Vừa rồi tự dưng hắn lại động lòng trắc ẩn?

Hoắc Thiên Kình khẽ cười xùy một tiếng, trong lòng vẫn tồn tại một chút khúc mắc.

“Nếu không phải bởi vì bữa tiệc đêm nay, em sẽ phải trả giá tất cả cho chính hành vi cự tuyệt vừa rồi.”

Úc Noãn Tâm ngẩn người, hạ mắt, trong lòng ảo não không thôi.

Làm sao lại thành ra như vậy.

Đúng là nàng biết rõ cuộc giao dịch này, sao có thể liên tiếp rước lấy sự bất mãn không hài lòng của hắn vậy.

Nàng hầu như không nói gì, theo sát hắn đi vào gian phòng phía sau.

Nhìn thấy đồ trang sức cùng bộ váy đầm rơi rải rác trên mặt thảm, Hoắc Thiên Kình nhíu mày không hài lòng. Bạn đang đọc tại chấm cơm.

“Không thích sao?”

“Không, không phải, tôi chỉ là không cẩn thận đánh rơi thôi.”

Úc Noãn Tâm hơi hoảng, vội vàng ngồi xuống nhặt đồ trang sức cùng váy lễ phục lên.

Thấy vậy Hoắc Thiên Kình không giận mà ngược lại kéo nàng đến bên người, nhếch miệng nói…

“Phụ nữ coi thường quà tặng của tôi như vậy, em là người đầu tiên. Muốn tôi hình dung em như thế nào đây? Cô gái không biết tốt xấu kia?

“Hoắc tiên sinh, tôi thực sự không có…”

“Mặc bộ đầm vào tôi xem một chút!” Hoắc Thiên Kình đột nhiên thốt ra một câu.

“Hả?”

Úc Noãn Tâm ngẩn ra

Hoắc Thiên Kình vô cùng nhẫn nại, cầm lấy bộ váy đầm đưa cho nàng, lại lặp lại câu kia một lần nữa…

“Mặc váy đầm vào! Tôi không muốn đêm nay em có bất cứ sơ xuất gì!”

Úc Noãn Tâm hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn.

Không sai, hắn cần chính là một bình hoa hoàn hảo, một bình hoa không làm hắn mất mặt!

Nghĩ tới đây lòng của nàng có chút khổ sở.

Thở dài một tiếng, Úc Noãn Tâm cầm bộ váy đầm trong tay hắn, vừa định xoay người…

“Đi đâu?” Giọng nói bất mãn trầm xuống

“Tôi đi thay quần áo.”

“Không cần, thay ở đây!” Tiếng nói trầm thấp của Hoắc Thiên Kình ngang ngược ra lệnh.

Úc Noãn Tâm càng thấy nhục nhã hơn, bàn tay còn rảnh hơi cứng ngắc lên, nhưng nhanh chóng … lại chậm rãi buông lỏng

Đây là con đường nàng đã chọn, sẽ không có bất cứ quyền phản kháng nào.

Mặc dù… trong mắt hắn nàng chỉ là một con rối, một công cụ hưởng lạc.

Khăn tắm nhẹ nhàng rơi xuống đất, khuôn mặt thanh lệ thoát tục thoáng hiện lên một chút tái nhợt, đôi mắt sâu thẳm trong vắt như hồ trên núi tuyết cùng thân thể lộng lẫy hiện ra trong ánh mặt trời.

Bộ váy từ từ được mặc vào, chặn đứng ánh mắt tham lam của Hoắc Thiên Kình, khiến cho hắn trong nháy mắt có chút ngạc nhiên.

Chiếc váy đầm mặc trên người Úc Noãn Tâm tựa như có phép thuật, toàn thân nhẹ nhàng bồng bềnh tựa như tiên tử, thanh lệ như hoa mai trong tuyết, tôn quý cao ngạo, lạnh lùng, băng cơ ngọc cốt, quả nhiên đẹp tới cực điểm!

Mặt mày lộ vẻ thanh tân tươi mát, trên bề mặt bộ váy đính đá kim cương tỉ mỉ tinh tế, kéo dài từ dây đai thắt lưng đến tận chân váy.

Đôi mắt nàng nhẹ nhàng chuyển động như làn nước thu thanh thuần, đôi mắt đen láy yếu đuối nhưng đầy khí chất khiến nàng giống như nữ thần mặt trăng trong thần thoại giữa những làn khói mờ.

Hoắc Thiên Kình hơi nhếch miệng thỏa mãn, đứng dậy đi đến sau lưng nàng

Chiếc gương to đặt dưới đất phản chiếu hình ảnh của hai người.

Thân hình nhỏ nhắn của Úc Noãn Tâm và cơ thể cao to lừng lững Hoắc Thiên Kình thật xứng đôi vừa lứa, như một đôi trời đất tạo nên.

Nhưng mà… bọn họ chẳng qua cũng chỉ là nhu cầu.

“Em đẹp đến mức chấn động lòng người.” Hoắc Thiên Kình cúi đầu xuống nói, đôi mắt như chim ưng nhìn vào hình ảnh của nàng trong gương, con ngươi đen lóe lên những tia sáng tán tụng.

Đây là lần thứ hai hắn miêu tả nàng như vậy.

Trong mắt nàng không khỏi dấy lên một nỗi nghi hoặc, hàng mi dày mỹ lệ mở to. Lẽ nào Ngu Ngọc trong mắt hắn không phải như thế sao?

Giống như nhìn rõ lòng nàng, hắn cúi người ôm lấy nàng một cách ám muội: “Em và cô ta hoàn toàn trái ngược nhau. Cô ta giống như lửa, còn em là băng.”

Hắn cố ý dừng lại, nhìn xuống thấy nỗi nghi hoặc trong mắt nàng, nụ cười trên khóe môi hắn mở rộng.

“Cho dù là băng thì tôi cũng sẽ làm em tan chảy!”

Hắn ngậm vành tai nàng, cơ thể nàng chợt thoáng run rẩy, bỗng chốc cả người bốc hỏa như là bị giọng nói của hắn hoặc những động tác mờ ám của hắn kích thích.

“Đêm nay tôi muốn xem dáng múa xinh đẹp của em, mà tôi còn muốn… phải cuồng nhiệt hơn nữa!”

Bàn tay của Hoắc Thiên Kình chậm rãi lướt xuống ven theo người nàng, cặp mắt đen nhìn chằm chằm nàng trong gương, hiện lên vẻ thích chinh phục và bá đạo của một người đàn ông thành đạt!

Noãn Tâm nhìn cặp mắt đen sâu thẳm đang mỉm cười kia, nhưng trái tim của nàng đang không ngừng chìm vào vực thẳm.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.