Bảy ngày ân ái

Chương 38: Bản nhạc “tương tư dẫn”



Hả?

Hoắc lão phu nhân không nghĩ mình lại bị con nhóc này làm cho giật mình.

“Như vậy bà có lựa chọn nghe tiếp hay không?” Úc Noãn Tâm dừng lại hỏi Hoắc lão phu nhân, đồng thời cũng vô thức nhìn thoáng sang Hoắc Thiên Kình ở bên cạnh.

Đã thấy cặp mắt ưng của hắn cũng đang nhìn mình chằm chằm, trong ánh mắt mang theo ý vui đùa như cười như không.

Vẻ mặt này của hắn làm Úc Noãn Tâm cảm thấy khó hiểu vô cùng, nàng cư xử không lễ phép với bà nội hắn như thế, vậy mà không ngờ hắn lại không tức giận?

Hoắc lão phu nhân thấy nàng nhìn mình, suy nghĩ một chút, không cam lòng hỏi một câu: “Nghe thì nhất định phải nghe rồi, thế nhưng bản nhạc của cô tên là gì? Cuối cùng ta cũng phải biết nó tên gì chứ!”

Úc Noãn Tâm quay đầu lại, ngón tay khẽ rơi trên phím đàn, cúi thấp đầu mang một chút bùi ngùi xúc động.

“Bản nhạc này là “Tương tư dẫn”, là bản nhạc do chính cháu phổ nhạc…”

Hoắc lão phu nhân nghe vậy xong, con mắt trừng lớn. “Bé con, cô còn có thể viết nhạc sao?”

Úc Noãn Tâm không nói gì, chỉ gật nhẹ đầu một cái.

Bản nhạc này được nàng viết khi yêu Tả Lăng Thần năm ấy. Mỗi khi nàng đàn bản nhạc này, Tả Lăng Thần sẽ ngồi ở bên cạnh, tràn ngập yêu thương nhìn nàng. Đàn lên bản dương cầm sâu kín này, ngay cả trong không khí đều tràn ngập hương vị hạnh phúc.

Nhưng mà hôm nay hạnh phúc đã không còn, chỉ còn lại tưởng niệm xa xăm…

Vẻ ưu thương thấp thoáng trong đáy mắt nàng rơi vào trong mắt Hoắc Thiên Kình, hắn vô thức nhíu mày. Trước nay hắn đều thấu hiểu sâu sắc lòng người, từ giọng nói mơ màng vừa nãy của nàng, hắn không khó nhận thấy một chút đầu đuôi sự việc.

Trong lòng bỏ qua cảm giác vui vẻ vừa rồi, cặp mắt nàng sinh ai oán hình như là bởi vì một người đàn ông.

Chết tiệt!

Tiếng đàn dương cầm lại vang lên lần nữa, lần này Hoắc lão phu nhân dường như nghe rất chăm chú, do ảnh hưởng của âm nhạc, tâm tình cũng trở nên an tĩnh lại, trong phòng vô cùng tĩnh lặng, chỉ có âm nhạc tựa như nước đang chảy…

Thế nhưng ánh mắt Hoắc Thiên Kình rõ ràng lại càng lúc càng lộ vẻ không vui…

“Cái gì?”

Căn phòng chính rộng lớn vang lên giọng nói khiếp sợ của Úc Noãn Tâm.

“Cô ở lại, mấy ngày này đều phải đánh đàn cho bà nội nghe!” Hoắc Thiên Kình ngồi trên sô pha, thân thể cao lớn dựa vào lưng ghế, lười biếng mang theo chút thờ ơ.

“Hoắc lão phu nhân, bà ấy không hề thích tôi!” Úc Noãn Tâm nhắc nhở một câu.

Hoắc Thiên Kình đan hai tay vào nhau.

“Nhưng là không ghét cô, trái lại cô là người phụ nữ đầu tiên có thể làm bà chủ động an tĩnh lại!”

“Anh không thể yêu cầu tôi như thế, bởi vì tôi không phải là người hầu hay bảo mẫu của anh!” Úc Noãn Tâm nhíu mày, giọng nói có chút lãnh đạm cùng bất mãn.

“Lại đây!” Hoắc Thiên Kình không hề nổi giận, chỉ là duỗi bàn tay to ra phía trước, giọng nói trầm thấp thuần hậu lộ ra vẻ uy nghiêm không cho phép cự tuyệt.

Úc Noãn Tâm nhìn bàn tay to lớn trước mắt, đường trí tuệ hầu như kéo dài cả lòng bàn tay…

Một bàn tay có thể nắm trọn hạnh phúc của chúng sinh, nhưng lại khiến Úc Noãn Tâm chậm chạp không dám tiến lên.

Hoắc Thiên Kình không gấp gáp, chỉ là nhìn chằm chằm vào nàng, không hề chớp mắt, tay vẫn duỗi ra như trước về phía nàng, như là đang khảo nghiệm sức chịu đựng của nàng.

Tựa như một con báo đen tao nhã, nhìn chằm chằm vào con mồi đang tới gần, nhưng lại băn khoăn về nghi thức dùng cơm, không vội vàng cắn nuốt!

Dưới ánh mắt này, Úc Noãn Tâm chỉ cảm thấy thần trí hơi choáng váng, bản năng muốn né tránh hắn, nhưng cuối cùng cũng phải thỏa hiệp!

Nàng âm thầm thở dài nhưng chỉ khẽ bên môi, nhẹ nhàng tiến lên, đem bàn tay nhỏ bé của mình đặt vào lòng bàn tay mạnh mẽ của hắn…

Hoắc Thiên Kình cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, bá đạo bao trọn lấy, bên môi không thể không khẽ nhếch lên một nụ cười mỉm, sau một khắc liền thu cánh tay lại, Úc Noãn Tâm theo đó ngã vào vòng ôm rắn chắc của hắn…

Mùi long đản hương nam tính lan tỏa…

“Tương tư dẫn của em là viết cho ai?”

Hắn nhìn vào gương mặt vô cùng tinh tế mà tuyệt mỹ của nàng, cặp mắt sâu thẳm lộ vẻ nghịch ngợm, mê hoặc người khác, phảng phất có một ma lực câu hồn đoạt phách.

Lời nói mang giọng điệu thản nhiên, thậm chí như gió êm sóng lặng, nghe không ra mảy may chút dao động tình cảm nào…

Úc Noãn Tâm cụp mắt xuống, dường như biết mình không cách nào giãy ra khỏi vòng ôm này, cũng thôi không giãy dụa nữa, hàng mi dài che khuất sự ảm đạm trong đáy mắt kia…

Chiếc cằm thon bị bàn tay to lớn nâng lên, ngón tay dài như quyến luyến hưởng thụ cảm giác mềm như tơ lụa.

“Là bản nhạc viết cho hắn ta?”

Đôi mắt đẹp của Úc Noãn Tâm run rẩy một chút, nhìn về phía Hoắc Thiên Kình, vấn đề hắn hỏi làm nàng có chút không thích ứng được.

“Hoắc tiên sinh, đây là việc riêng của tôi…”

“Việc riêng?” Hoắc Thiên Kình buồn cười nhìn nàng. “Ý của em là tôi không nên biết việc này?”

“Không sai!”

Hắn sẽ không ích kỷ mà dòm ngó vào tâm tư của nàng chứ?

“Tốt lắm, bắt đầu từ ngày mai em sẽ không được đàn bản nhạc này, lại phổ nhạc và viết lời một bản khác!”Hoắc Thiên Kình bỏ cằm nàng ra, trong cặp mắt đen hiện lên vẻ đùa giỡn. –

Úc Noãn Tâm sửng sốt, đôi mắt trong veo lờ mờ chứa đựng một chút nghi vấn.

“Hoắc tiên sinh, tôi không rõ ý của anh…”

Viết một ca khúc khác thì cũng được thôi, nhưng sao lại còn muốn viết lời?

“Em không muốn chỉ đóng phim cả đời chứ?”

Ngón trỏ của hắn ám muội lướt qua đôi môi có chút khô của nàng, khiến nàng run rẩy: “Nếu như tôi vui vẻ, em không chỉ có thể trở thành ảnh hậu, mà càng có thể trở thành ca hậu!” Giọng nói trầm thấp dịu dàng ấm áp giống như rượu ngon, mùi hương dễ dàng khiến người ta say ngất ngây.

Không khí phảng phất sự dụ hoặc, cặp mắt như chấm nhỏ đen nhánh, lấp lánh tỏa sáng rực rỡ, khiến người khác không thể nhìn thẳng vào, cũng không cách nào phản kháng và hít thở…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.