Bảy ngày ân ái

Chương 40: I miss you



Bọn người hầu bên cạnh vừa nghe vậy, đều kinh hãi, vội vã nói: “Lão phu nhân, chúng tôi không dám làm như thế đâu…”

“Hừm, còn nói không có? Ta đang gọi bé Noãn, sao các ngươi lại không kêu người đi gọi nó đến cho ta?” Bà lão tức giận, quát lớn.

Đám người hầu đều không biết phải làm sao.

“Hoắc lão phu nhân, cháu đã tới, bà không nên trách bọn họ nữa, đã khuya rồi, bà như vậy sẽ làm tất vả mọi người không ngủ được, nhất là Hoắc phu nhân, bà ấy đã bị bà đánh thức rồi đấy!” Úc Noãn Tâm đi vào trong phòng, nhẹ giọng an ủi.

Chẳng trách bà ta đánh thức được mọi người, cửa phòng đều mở rộng hết ra, muốn không nghe thấy cũng khó.

“Ta còn không biết cô con dâu kia của ta sao? Cô ta luôn rất tỉnh ngủ, có chút tiếng động thôi cũng sẽ tỉnh, có liên quan gì tới việc ta gọi cháu chứ!”

Hoắc lão phu nhân cả tiếng nói, kéo Úc Noãn Tâm lại bên mình, nhìn bọn người hầu nói: “Được rồi, được rồi, các ngươi lui xuống đi, bé Noãn cũng tới rồi, ở đây không cần các ngươi, các ngươi chỉ biết làm vướng chân vướng tay!”

“Lão phu nhân, việc này…” Bọn người hầu ngơ ngác nhìn nhau, không dám rời đi.

“Thế nào? Bây giờ các ngươi không nghe lời của ta rồi phải không? Nếu không đi ta cầm gậy đánh các ngươi đi.” Hoắc lão phu nhân nói, liền cúi người thấp xuống muốn đi cầm cây gậy lên.

Úc Noãn Tâm cả kinh, vội vàng đoạt lấy cây gậy, thở dài nói: “Mọi người xuống dưới đi, tôi sẽ chăm sóc bà cụ, yên tâm đi.”

Bọn người hầu lúc này mới dè dặt rời khỏi gian phòng.

Hoắc lão phu nhân nhìn Úc Noãn Tâm, nhíu mày. “Ha, không nghĩ tới một cô gái nhỏ như cháu mà bọn họ lại nghe lời.”

Úc Noãn Tâm nhìn bà một cái, khẽ thở dài, đem cây gậy để sang một bên mà Hoắc lão phu nhân có thể với đến được, sau đó ngồi xuống, cặp mắt trong veo vô cùng chăm chú.

“Hoắc lão phu nhân à.”

“Chờ một chút!” Nàng vừa muốn nói lại bị Hoắc lão phu nhân thoáng cái ngắt lời, nhíu mày lại hỏi: “Vì sao cháu toàn gọi Hoắc lão phu nhân?”

Lời nói của bà làm Úc Noãn Tâm hơi sửng sốt.

“Là bà đồng ý gọi như thế, không gọi bà là Hoắc lão phu nhân còn có thể gọi bà là gì đây?”

Hoắc lão phu nhân hít sâu một hơi, nhìn nàng với ánh mắt bất mãn, nói: “Con bé này sao lại không có lễ phép vậy? Hẳn phải gọi bà mới đúng, như vậy mới có thể biểu hiện cháu là một cô gái có lễ phép, đã hiểu chưa?”

“Bà?”

Úc Noãn Tâm kinh ngạc nhìn bà lão, khó hiểu hỏi thăm: “Là bà không cho cháu gọi là bà, thế nào bây giờ lại…”

“Khi đó là khi đó, bây giờ là bây giờ! Bây giờ ta đổi ý rồi, muốn nghe cháu gọi bà, không được sao?” Hoắc lão phu nhân lại cất cao giọng, nhìn nàng nói.

“Được được được, cháu gọi bà là bà, bà đừng đánh thức người khác nữa.”

Úc Noãn Tâm vừa giận vừa buồn cười giơ hai tay lên đầu hàng, tuy rằng sau khi tiếp xúc với bà lão này chưa lâu, hơn nữa bà vẫn thường xuyên cáu giận, thế nhưng nàng có thể nhận ra bà lão này rất thiện lương, hơn nữa có đôi khi trở nên bướng bỉnh lại giống như một đứa trẻ rất đáng yêu.

Người già thôi, tuổi tác càng cao sẽ càng sợ cô độc, giống như Hoắc lão phu nhân này vậy, sở dĩ bà cụ lớn giọng như vậy, thậm chí làm náo loạn khiến cả nhà không được an bình, kỳ thực việc này chỉ là một kiểu phương thức bà cụ muốn làm người khác quan tâm mà thôi.

Điểm này, cũng giống như trẻ con, tất cả mọi người đều nói người già là “đứa trẻ già” mà. Y – www.

“Ừ, vậy cũng được.”

Hoắc lão phu nhân thỏa mãn gật đầu, tựa người vào đầu giường, chỉ chỉ vào chiếc đàn dương cầm cách đó không xa

“Vậy, ta muốn nghe đàn dương cầm, cháu đàn cho ta nghe.”

Úc Noãn Tâm bất đắc dĩ thở dài, kéo tay Hoắc lão phu nhân qua, nhẹ giọng nói: “Bà à, bây giờ đã khuya rồi, hơn nữa, ngày hôm nay bà đã nghe đàn dương cầm suốt cả một ngày rồi, chẳng lẽ còn chưa có nghe đủ sao?”

“Bản dương cầm cháu đàn nghe hay như vậy, ta đương nhiên nghe không đủ rồi. Thế nào? Cháu không muốn đàn cho ta nghe sao?” Hoắc lão phu nhân lại bất mãn lần nữa.

“Đương nhiên không phải rồi, như vậy đi, bà muốn nghe cái gì, cháu đàn cho bà nghe.” Úc Noãn Tâm thực sự không lay chuyển được yêu cầu của bà, không thể làm gì khác hơn là nhẹ giọng hỏi một câu.

Trên mặt Hoắc lão phu nhân lộ ra vẻ tươi cười vui sướng, vội vã nói: “Chính là bản mà hôm nay cháu đàn cho ta nghe, rất hay, rất êm tai. Ta vừa nghe sẽ nghĩ đến rất nhiều chuyện khi ở cùng với ông nội của Hoắc Thiên Kình…” Nói nói, vẻ tươi cười trên mặt bà dần dần biến mất, đôi mắt mơ hồ mang theo đau thương. “Chỉ đáng tiếc, ông trời thích trêu người, hôm nay lại để ột bà lão như ta ở lại trên cuộc đời này.”

“Bà…” Úc Noãn Tâm rốt cục hiểu rõ nguyên nhân vì sao hôm nay bà thích nghe bản nhạc đó hết lần này đến lần khác, hơn nữa mỗi lần nghe xong con mắt đều đỏ lên.

Chắc hẳn trong lòng bà cũng có một chuyện tình khó có thể quên được đi.

“Xem bà già như ta này, làm sao lại nói với cô những điều này chứ? Nhanh, ta muốn nghe đàn dương cầm, còn nữa, giọng hát của cháu cũng rất êm tai. Bé Noãn à, ta từng nghe nhiều người hát như vậy, giọng hát của cháu là ta thích nhất.” Hoắc lão phu nhân lại nở nụ cười tươi, cặp mắt lộ vẻ hiền lành.

Trong lòng Úc Noãn Tâm thấy ấm áp.

Nàng không có bà nội, thậm chí cũng không từng được hưởng thụ tình thân của bà nội. Từ bà lão này, không ngờ nàng lại thoáng thấy như là bà nội của chính mình, tình cảm ấm áp trong lòng tựa như dòng nước chầm chậm chảy qua…

“Được, bây giờ cháu lại đàn cho bà nghe.”

Nàng đi tới bên cạnh đàn dương cầm, sau khi khẽ mỉm cười nhìn Hoắc lão phu nhân, nàng chậm rãi mở đàn dương cầm ra…

Ngón tay mảnh mai rơi trên phím đàn, mang theo sự thành thạo cùng… một chút cô đơn.

Tiếng đàn dương cầm du dương vang lên, như nước như tơ, dần dần đổ đầy toàn bộ gian phòng, bên ngoài ô cửa sổ to sát mặt đất, ánh sáng vằng vặc trong đêm chiếu bóng hình áo trắng thoát trần của nàng lên kính. Nàng bình thản đánh đàn, tựa như tiên nữ đi lạc vào trần gian, đẹp đến nỗi càng trở nên không có thực…

Tiếng đàn như tiếng lòng, nốt nhạc đơn giản lại mang đến cảm giác như âm thanh thiên nhiên không gì sánh kịp. Tiếng đàn lẳng lặng vang lên, nàng chậm rãi mở miệng cất tiếng hát, tiếng ca sâu sắc như là tiếng trời, lộ ra thoáng chút bi ai. Giọng hát cất lên như dòng suối thanh khiết chảy xuyên qua không gian, nghe như đã chảy tự mấy đời …

Từng giọt từng giọt…

Hồ nước trong đáy lòng gợn sóng lăn tăn

Nhớ anh dào dạt như muốn vỡ tan

Em đâu dám soi mình trong gương

Nhớ anh da diết như đông tằm nhả tơ

Đêm khuya đau như ngừng thở

Lúc nhớ anh

Em cũng chỉ biết như thế

Từng phím trắng, từng phím đen

Nỗi đau thầm lặng trong quá khứ gõ vào lòng

I MissYou

Nỗi đau muôn đời của em…[1]

Úc Noãn Tâm hát lại nhiều lần, trong khoảnh khắc, đáy mắt trong sáng cuồn cuộn bi thương…

Còn Hoắc lão phu nhân thì cũng nhắm mắt lại, mí mắt rung động, có thể thấy bà đang chuyên tâm nghe, cũng không có ngủ.

Không biết qua bao lâu, tiếng đàn từ từ ngừng lại, nốt nhạc cuối tựa như giọt nước mưa khẽ rơi vào trong lòng, mang theo hương vị của hồi tưởng vô hạn.

Tiếng vỗ tay lại vang lên ở đằng sau…

Úc Noãn Tâm giấu đi bi thương trong đáy mắt, bên môi nổi lên nét cười, quay đầu vừa muốn cảm ơn bà nội tán thưởng, nhưng không ngờ người vỗ tay lại là Hoắc Thiên Kình!

Chỉ thấy thân thể anh tuấn lừng lững của hắn nghiêng người tựa vào cạnh cửa, nheo mắt lại, vẻ mặt thâm trầm lộ ra một chút hứng thú rõ rệt hiếm có, ngay cả bên môi cũng hơi cong lên hiếm thấy.

“Thế nào, bản nhạc này của bé Noãn nghe rất êm tai đúng không. Không ngờ Hoắc Thiên Kình cháu cũng thích.” Hoắc lão phu nhân nhìn thấy cháu trai đã trở về, vui vẻ sớm vẫy vẫy tay nói với hắn.

“Dạ phải, bản nhạc này nghe rất hay, hát cũng rất êm tai.”

Đôi mắt ưng của Hoắc Thiên Kình sắc bén, chăm chú nhìn vào cặp mắt đen sáng lấp lánh như nước của Úc Noãn Tâm, ngữ khí bình thản mang theo một chút ca ngợi.

Hoắc lão phu nhân vỗ tay, kéo Úc Noãn Tâm nói: “Thấy không, cho tới bây giờ Thiên Kình chưa bao giờ khen ngợi một phụ nữ nào đâu. Bé Noãn à, cháu là người đầu tiên.”

Ban đầu vẻ mặt của Úc Noãn Tâm có một chút ngạc nhiên, sau đó lại trầm tĩnh không tiếng động, lộ ra dung nhan thanh lệ kiều diễm, nhìn hắn thản nhiên nói: “Anh bay vào sao? Im hơi lặng tiếng hù chết người ta…”

Đôi môi mỏng của Hoắc Thiên Kình cong lên: “Thấy em tập trung như vậy, sao tôi lại không biết xấu hổ mà quấy rối? Chẳng qua tôi tới đây là muốn nhắc nhở em một câu, nên đi ngủ rồi!”

Úc Noãn Tâm chống lại đôi mắt đen như cười lại như không kia của hắn, ánh mắt hắn hiện lên ngụ ý rất rõ ràng khiến trong lòng nàng căng thẳng, vội vã cụp mắt xuống, quay đầu nói với Hoắc lão phu nhân:

“Bà, bà còn muốn nghe bản gì nữa, cháu đàn cho bà nghe.”

Ánh mắt Hoắc Thiên Kình không hài lòng.

Hoắc lão phu nhân dường như không nhìn ra vẻ mặt trốn tránh của Úc Noãn Tâm, cho là nàng có chút mệt mỏi rồi, vỗ vỗ vào bàn tay nhỏ bé của nàng nói:

“Bé Noãn à, hôm nay cháu theo bà lão ta cả ngày cũng mệt mỏi rồi, đi nghỉ ngơi đi.”

“Bà.”

“Ngoan nào, ta biết cháu quan tâm tới bà lão này, đêm nay làm cháu vất vả rồi, đi ngủ sớm một chút, con gái thức đêm không phải là thói quen tốt.” Hoắc lão phu nhân nhẹ giọng cắt lời nàng, vừa cười vừa nói.

Úc Noãn Tâm cắn môi, nhẹ nhàng gật đầu một cái. Nếu đã như vậy rồi, nàng cũng sẽ không gắng gượng gì nữa. Trước lúc Hoắc Thiên Kình chưa trở về, nàng vô cùng buồn ngủ, thế nhưng khi hắn trở về, nàng hận không thể ở đây đàn dương cầm cả đêm.

“Bà nội, ngủ ngon!” Hoắc Thiên Kình chủ động nói lời tạm biệt với bà nội, bàn tay to lớn liền kéo theo cổ tay của Úc Noãn Tâm, sức lực to lớn khiến nàng không cách nào thoát khỏi.

“Được rồi, được rồi, các cháu đều nghỉ ngơi đi.” Hoắc lão phu nhân khoát tay áo, bên môi nở ra nụ cười thỏa mãn…

“Bản nhạc vừa nãy là bản nhạc em mới sáng tác sao?” Trở lại phòng ngủ, Hoắc Thiên Kình đưa ra một câu hỏi.

“Ừ.” đôi mắt đẹp ướt át, đen trắng rõ ràng của Úc Noãn Tâm không sợ không vui nhìn vào cặp mắt hắn.

“Tên là gì?”

“I Miss You…” chậm rãi cất lên âm điệu ôn hòa, ngữ điệu phục tùng không kháng cự, khiến cho người ta vô cùng thương mến.

Hoắc Thiên Kình nhíu mày, nhìn chằm chằm vào gương mặt cực kỳ bình thản của nàng, không nói gì, chỉ chỉ vào áo sơmi của mình.

Úc Noãn Tâm cắn môi, tiến lên chủ động hầu hạ hắn cởi áo sơmi, không nhịn được, hỏi một câu: “Đàn hát như vậy có phải rất nghiệp dư hay không?”

Hoắc Thiên Kình nheo đôi mắt dài sâu thẳm lại, nhìn thật kỹ người con gái trước mắt, cánh tay dài mạnh mẽ vươn ra, nâng chiếc cằm trơn bóng của nàng lên.

Đáy mắt Úc Noãn Tâm rõ ràng có sự ngơ ngác giật mình, chỉ là trong chớp mắt, đã liền biến mất…

Thần thái trong mắt nàng, mờ ảo như mơ, khiến người ta có loại ảo giác không nắm bắt được

Mà hắn luôn luôn rất thích sự thách thức. Tính khí của nàng thất thường hư ảo, câu dẫn cảm giác muốn chiếm đoạt trước nay chưa từng có của hắn. Chỉ cần nhìn nàng, trong lồng ngực liền bắt đầu tràn ngập sự hưng phấn, máu tranh đoạt trời sinh từ từ bốc lên, muốn trào phá thoát ra ngoài.

Sau một khắc, bóng dáng cao to của Hoắc Thiên Kình đổ xuống.

Cái miệng hồng đào nhỏ nhắn bị hắn bắt được, nụ hôn nóng bỏng mang theo xu thế chiếm đoạt, dần dần cắn nuốt nàng…

Nụ hôn, ban đầu thầm nghĩ chỉ như chuồn chuồn lướt qua, nhưng khi tiếp xúc, trong nháy mắt trở nên nồng nàn trằn trọc…

Úc Noãn Tâm không phản kháng, mặc cho cánh tay chắc khỏe của hắn tùy ý ôm chặt, ngửa đầu lên, vô lực đón nhận sự xâm lược vô cùng kịch liệt của hắn.

Ngay khi nàng sắp không thở nổi nữa, trong nháy mắt Hoắc Thiên Kình rốt cục thả nàng ra, cặp mắt đen thâm sâu mang theo một tia quyến luyến không muốn, nhưng lại lộ ra sự chiếm hữu lớn hơn.

Bàn tay vừa rồi vốn ôm lấy cằm nàng liền xoay đi, ngón tay khẽ miết qua miết lại theo gò má mềm mại như tuyết của nàng, như là tuyên cáo quyền sở hữu của hắn.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.