Bảy ngày ân ái

Chương 47: Bệnh hiếm gặp



Nếu như, tất cả mọi vết thương đều có thể chữa lành. Nếu như, tất cả sự thật tâm đều có thể đổi lấy chân ý. Nếu như tất cả mọi niềm tin đều có thể kiên trì. Nếu như, tất cả tình cảm đều được hoàn mỹ. Nếu như, vẫn có thể gặp nhau ở một nơi nào đó trong thành phố như xưa, mỉm cười đơn thuần, hạnh phúc nhỏ nhoi, tùy ý ôm nhau, thì tốt biết bao, thế nhưng cũng chỉ là “nếu như”…

Cho nên, trước khi những điều “nếu như” của ta còn chưa tan biến, xin anh hãy yêu em…

Bệnh viện tư nhân St.Benskin.

Rạng sáng, bệnh viện St.Benskin vẫn chật kín người như cũ. Đây là một bệnh viện có điều kiện chữa bệnh bậc trung, một bệnh viện thường phục vụ cho các bệnh nhân thuộc giai cấp làm công ăn lương đến khám chữa bệnh.

Cửa ban công khoa tim khép chặt, đây là nơi làm việc của bác sĩ chủ nhiệm. Úc Noãn Tâm ở đối diện bác sĩ chủ nhiệm, nhíu chặt đôi mày, sắc mặt lo lắng nhìn vào tờ kết quả kiểm tra tim.

“Bác sĩ, bệnh của ba tôi…” Tuy nàng xem không hiểu được các số liệu, nhưng nhìn thấy đôi mắt băn khoăn của bác sĩ, trong lòng cảm thấy bất an vô cùng.

Nghe mẹ nói ba đang nằm viện, nàng không nói nhiều liền chạy đến đây. Tuy nói ba năm trước, nơi này làm cho nàng phải chịu đau đớn, nhưng tâm trạng vội vã muốn đến gặp ba là không thay đổi.

Bác sĩ chủ trị cầm kết quả, giọng điệu nặng nề: “Úc tiểu thư, đây là kết quả chụp CT tim. Do từ lúc nhập viện tới nay ba cô vẫn rất suy yếu cho nên trước tiên chúng tôi chỉ có thể ổn định tình hình thể trạng của ông ấy mới có thể tiếp nhận kiểm tra. Chỉ là qua kết quả kiểm tra này, ngoại trừ bị bệnh tim ra, ba cô còn xuất hiện biến chứng nghiêm trọng, theo chẩn đoán ban đầu của tôi là còn có một loại bệnh nặng hơn, bệnh phổi mãn tính!”

“Cái gì?” Sắc mặt Úc Noãn Tâm trong nháy mắt trở nên tái nhợt, hô hấp trở nên có chút gấp gáp.

“Bác sĩ, đây chỉ là chẩn đoán ban đầu thôi có đúng không? Sức khỏe của ba tôi luôn rất tốt, sao lại mắc loại bệnh này?”

Bác sĩ chủ trị khẽ thở dài một hơi. “Úc tiểu thư, loại bệnh này là do năm tháng tích tụ lại mà thành, chúng tôi sẽ làm kiểm tra thêm cho ba cô để tìm được cách điều trị chuẩn xác nhất. Qua phụ trợ trị liệu gần đây, tình hình thể trạng của cha cô đã bắt đầu khôi phục, có đủ tiêu chuẩn để có thể tiếp nhận đợt kiểm tra tiếp theo.”

“Ba tôi còn phải làm kiểm tra về mặt nào nữa?” Nàng vội vã hỏi.

“Chúng tôi sẽ tiến hành chụp cộng hưởng từ hạt nhân (NMR) cho ông ấy. Chụp CT cắt lớp chỉ là phương pháp kiểm tra sơ bộ thu được kết quả nhanh nhất, nhưng nói chung, hình ảnh thu được không rõ ràng như chụp NMR, hiệu ứng ba chiều cũng tương đối kém, chỉ có thể thu được hình ảnh trục dài vuông góc với mặt cắt ngang của cơ thể. Vì thế chúng tôi vận dụng NMR không chỉ có thể quan sát được kết cấu tim của cha cô, mà còn có thể đánh giá tổng thể chức năng của tâm thất cùng với chức năng của cơ tim trong khu vực. Từ đó chúng tôi có thể đưa ra chẩn đoán chính xác về bệnh tim cùng tình trạng sinh lý của ông ấy.”

Úc Noãn Tâm liên tục gật đầu, khẩn trương nói: “Bác sĩ, dù thế nào, xin ông chữa tốt cho ba tôi, tôi xin nhờ ông đó.”

Bác sĩ chủ trị nặng nề thở dài, ông đứng lên, thong thả bước đến trước cửa sổ, qua động tác này không khó nhìn ra trong lòng ông cũng đang tồn tại một niềm lo lắng.

“Úc tiểu thư, thực ra tình trạng bệnh tình của ba cô bây giờ mới biến chứng đã là một việc may mắn rồi. Trải qua một loạt kiểm tra chẩn đoán sơ bộ, ba cô chính là mắc phải bệnh tim TAPVC[2] hiếm gặp. Bệnh nhân mắc phải bệnh này là bởi vì mạch máu vận chuyển máu đến phổi ở tim bị sai vị trí. Do đó một khi đã mắc phải bệnh này thì sẽ nguy hiểm tới phổi, cho nên bây giờ chúng tôi quan tâm nhất là biến chứng bệnh của ba cô. Nói thật, chúng tôi rất sợ ông ấy mắc phải chứng BAD, có nghĩa là loạn sản phế quản, bởi vì nếu như mắc phải bệnh này mà không được lập tức điều trị, loại bệnh này sẽ làm giảm đáng kể lượng oxy cung cấp áu, và sau đó sẽ khiến cho người bệnh bị đột tử.”

Úc Noãn Tâm cảm thấy đầu óc mê muội, tay nàng run rẩy kịch liệt, sắc mặt vốn tái nhợt của nàng nay càng trở nên mất đi huyết sắc, nàng chống hai tay vào bàn đứng dậy, đề phòng mình đột nhiên té xỉu.

“Bác sĩ, xin ông hãy cứu ba tôi, dù là dùng thuốc hay giải phẫu, điều quan trọng nhất là có thể giữ được mạng sống cho ba tôi! Bác sĩ, tôi xin ông!”

Giọng nói của nàng trở nên nghẹn ngào, trong mắt cũng đã phủ kín sự đau thương.

Bác sĩ xoay người lại, nhìn vẻ mặt lo lắng của Úc Noãn Tâm, nặng nề nói: “Úc tiểu thư, tôi hiểu rõ tấm lòng của cô, là một bác sĩ, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức, thế nhưng…”

Ông dừng lại một chút, thở dài nói: “Hy vọng cô có thể chuẩn bị tâm lý thật tốt, bởi vì một khi ba cô mắc phải chứng bệnh này thì sẽ phải tiến hành phẫu thuật, còn phải phối hợp với điều trị bằng thuốc rất đắt. Bởi vậy, phí điều trị thật sự là một khoản khó có thể tưởng tượng được!”

Úc Noãn Tâm không hề nghĩ ngợi liên tục gật đầu, khẩn thiết nói: “Tôi biết, mặc kệ là mất bao nhiêu tiền, tôi đều phải chữa trị cho ba tôi!”

Hai người đang nói, một người y tá khẩn cấp gõ cửa rồi xông vào

“Chủ nhiệm, bệnh nhân trong phòng chăm sóc đặc biệt xuất hiện hiện tượng khó thở!”

Sắc mặt bác sĩ chủ nhiệm ngẩn ra, vội vã ra lệnh: “Lập tức tiến hành cấp cứu!”

Giữa hành lang truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn.

Thân thể Úc Noãn Tâm mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngất đi, nàng biết bệnh nhân trong phòng chăm sóc đặc biệt chính là ba mình.

Nàng gần như thất tha thất thểu chạy ra khỏi văn phòng, nhưng lại thấy vẻ mặt lo lắng của bà Úc.

“Noãn Tâm à, ba con ông ấy, ông ấy…” Bà chỉ vào hướng phòng cấp cứu, giọng đã run tới nỗi nói không nên lời. Bạn đang đọc truyện được copy tại Y

“Mẹ”

Úc Noãn Tâm biết lúc này nàng phải kiên cường lên, cho dù trong lòng có sợ hãi cỡ nào cũng phải kiên trì. Nàng đỡ lấy cánh tay bà Úc nói: “Mẹ, ba đã được đưa vào phòng cấp cứu rồi, mẹ không nên lo lắng, phải tin tưởng bác sĩ.”

Bà Úc nắm chặt tay của Úc Noãn Tâm, từ nét mặt lo lắng của bà không khó để nhìn thấy sự yếu đuối của bà.

Trong lòng Úc Noãn Tâm đau xót.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.