Bảy ngày ân ái

Chương 49: Từng thoáng gặp qua



“Cô xem, tôi nói không sai mà, cô cười tươi lên thực sự là rất xinh đẹp, cho nên sau này dù gặp chuyện gì cùng đừng khóc nữa.” Cô gái cười tươi như hoa, tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt ở khóe mắt nàng.

Lòng Úc Noãn Tâm dần dần cảm động, nàng gật đầu.

Người con gái đó nhẹ nhàng cười, xoay người rời đi.

Nhìn hình bóng cô dần dần rời đi, Úc Noãn Tâm than nhẹ một tiếng. Chắc hẳn cô ấy là một người xuất thân quý tộc, bằng không sao lại tiến vào bệnh viện này? Nhưng mà lời nói của cô ấy khiến nàng lại lần nữa lấy đủ dũng khí.

Một tay nắm chặt lại, Úc Noãn Tâm âm thầm tự cổ động chính mình, hít một hơi nặng nề, theo hướng ngược lại với người con gái kia mà rời đi…

Dưới bóng cây râm mát, ánh mặt trời từ khe lá chiếu xuống thành những cái bóng loang lổ.

Người con gái đứng trong ánh nắng vàng, an tĩnh giống như như một thiên sứ xinh đẹp.

“Phương Nhan!” Tiếng nói của người đàn ông như rượu ngon thơm mát từ phía sau cô vang lên, mang theo một tia thân thiết.

Người con gái được gọi là Phương Nhan nhẹ nhàng xoay người. Bạn đang đọc tại chấm cơm.

Dưới ánh nắng, khuôn mặt người đàn ông tuấn tú lạ thường làm say lòng nữ giới, cánh mũi anh tuấn, đôi môi khẽ nhếch lộ ra vẻ ôn nhu, hình dáng cao to anh tuấn ôm lấy người con gái.

“Lăng Thần, anh đã đến rồi…” Người con gái nhìn thấy anh xong, mỉm cười.

Người đàn ông khẽ nhíu mày, tiến lên đỡ nàng, cúi đầu xuống, giọng nói lộ ra một tia trách cứ. “Rõ ràng trên đùi có vết thương mà còn chạy loạn.”

Phương Nhan khẽ thở dài một hơi. “Chỉ là vết thương nhỏ mà thôi đã làm ọi người kinh ngạc rồi. Anh xem, em vẫn có thể đi được, sao có khả năng xảy ra chuyện đây?”

“Anh thấy em chính là cậy mạnh, từ nhỏ anh đã biết em rồi, tính tình em thế nào anh lại không biết sao?”Người đàn ông hơi nhếch miệng nói.

“Được rồi được rồi, chỉ biết là lúc anh đến thăm em là dài dòng nhất. Được rồi, em nghe anh đưa sản nghiệp của miền trung đến hoạt động ở thành phố này, tất cả đều thuận lợi chứ?” Phương Nhan quan tâm hỏi thăm anh ta.

Anh ta mỉm cười. “Rất thuận lợi, cho nên anh mới có cơ hội đến thăm người bạn cũ này!”

“Coi như anh còn có lương tâm! Không giống như trước, đã đi thì đi nhiều năm như vậy!”

Phương Nhan cười hài lòng, nhưng dần dần, khuôn mặt mang theo nét tươi cười trở nên ảm đạm, cô hướng về phía người đàn ông, nhẹ giọng hỏi một câu: “Thiên Kình, anh ấy… biết không?”

Anh ta ngẩn ra, cặp mắt xẹt qua một tia tối tăm, không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, mà hỏi lại một câu:”Vậy em nằm viện vì bị thương ở chân, anh ta có biết không?”

Nụ cười bên môi Phương Nhan dần dần cứng đờ, cụp mắt xuống, trên mặt lộ vẻ xấu hổ, cuối cùng cúi đầu nói:”Gần đây anh ấy bận quá…”

“Vậy sao? Cũng đúng, anh ta luôn luôn lấy sự nghiệp làm trọng!” Giọng nói của người đàn ông trở nên có chút băng lạnh.

Lăng Thần! Tả Lăng Thần!

Anh ta cùng người cô gái trước mặt – Phương Nhan, cũng chính là thiên kim của tập đoàn Phương Thị, vị hôn thê của Hoắc Thiên Kình – là bạn bè từ nhỏ cùng lớn lên, nên đương nhiên sẽ quan tâm cô nhiều một chút.

Nhìn thấy vẻ mặt này của anh, Phương Nhan lại hé ra nét mặt vui cười, nói với anh: “Nhìn anh xem, đây cũng không phải là chuyện gì đáng lo ngại, còn bị anh và ba bắt phải nằm viện. Anh biết nằm viện vừa buồn vừa chán không, nếu còn nằm thêm nữa thì không có bệnh cũng sẽ đổ bệnh mất.”

Tả Lăng Thần khẽ cười. “Em đúng thật là có phúc mà không biết hưởng, em biết bên ngoài có bao nhiêu người muốn đến bệnh viện này cũng không có cơ hội không?”

“Cho nên mới nói quy định của bệnh viện này rất có vấn đề. Rõ ràng thiết bị chữa bệnh đều đứng đầu thế giới, lại càng nên phải tiếp nhận tất cả người bệnh, không nên phân biệt đẳng cấp. Giống như người con gái vừa nãy, chắc là gặp phải phiền phức gì ở đây, khóc rất thương tâm, em nhìn cũng thấy thương tiếc.” Phương Nhan lắc đầu thở dài nói.

“Người con gái nào?” Tả Lăng Thần hiếu kì nhìn quanh, cũng không thấy người con gái nào mà nàng nói đến.

Phương Nhan chỉ phía xa xa

“Chính là cô ấy, ơ, đi xa rồi…”

Bóng dáng Úc Noãn Tâm dưới ánh nắng dần dần biến mất ở cổng vào bãi cỏ giống như hư vô, cuối cùng thoáng như một bức tranh.

Tả Lăng Thần nhìn thoáng theo hướng chỉ của Phương Nhan, nhưng chỉ nhìn thấy bóng dáng nàng bị bức tường che khuất, không hiểu sao trong lòng nổi lên một tia khác thường, lại không rõ lý do vì sao.

“Em đúng là thích lo chuyện bao đồng như lúc còn nhỏ, quan tâm chuyện của bản thân mình đi!”

Phương Nhan thè lưỡi. “Em nào có, chỉ nghĩ là người con gái này nhìn có điểm quen mắt, hình như là gặp qua ở nơi nào rồi…” Nàng vừa nói, vừa nghiêng đầu cố suy nghĩ.

Đã từng gặp ở nơi nào? Nhất định là có gặp qua, nhưng… chính là không nghĩ ra được.

Thấy cô như vậy, tay Tả Lăng Thần nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc cô, nhẹ giọng nói: “Được rồi, không nghĩ được thì đừng suy nghĩ nữa, anh đỡ em quay về phòng bệnh, một lúc nữa bác sĩ sẽ thay thuốc cho em!”

Phương Nhan gật đầu.

Hai người đi đến phòng bệnh, ánh mặt trời kéo dài hình bóng của hai người…

——–

“Tiểu Vũ, em không muốn tham gia sự kiện này.” Trong căn hộ, Úc Noãn Tâm nằm trên ghế sô pha, ném tờ giấy cầm trong tay xuống bàn trà.

Người đại diện Tiểu Vũ nghe vậy xong, hơi liếc mắt khinh khỉnh, cầm lấy tờ giấy.

“Noãn Tâm, chương trình này rất có lợi đối với em, tình cảnh hiện tại em cũng thấy đấy, các nhà đầu tư đều bội ước, lẽ nào em thật đúng là tưởng chỉ nhờ vào một bộ “Vệ Tử Phu” sao?”

Úc Noãn Tâm khẽ thở dài một hơi. “Đầu tiên, em đồng ý về quyền uy cùng sự chuyên nghiệp của chương trình này, nhưng chị thấy đấy, trong danh sách khách mời cũng có Ngu Ngọc, em không muốn lại có bất cứ liên quan gì đến cô ta nữa.”

Tiểu Vũ lắc đầu, khẩn trương nói: “Noãn Tâm à, chính là bởi vì trong khách mời có Ngu Ngọc nên chị mới cho em tiếp nhận chương trình này! Em biết có Ngu Ngọc thì có ý nghĩa gì không?”

“Cái gì?” Úc Noãn Tâm vô tình hỏi một câu, toàn bộ tâm tư của nàng hiện giờ không phải đang đặt ở trên hợp đồng, mà là đặt ở vấn đề chuyển viện cho ba nàng.

Tiểu Vũ kéo tay nàng qua, giọng điệu nghiêm túc nói: “Nơi có Ngu Ngọc thì nghĩa là sẽ có Hoắc Thiên Kình! Chị đã hỏi thăm qua, tiết mục này có ý định mời Hoắc tiên sinh làm khách quý quan trọng!”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.