Bảy ngày ân ái

Chương 54: Tranh chấp trong phòng hóa trang



Nhà trang điểm cười cười, giọng trở nên thoải mái, nói an ủi: “Úc tiểu thư, cứ thư giãn một chút, lần đầu tiên tham gia truyền hình trực tiếp đều là như vậy. Nói thật, tôi làm nhà trang điểm nhiều năm như vậy rồi, cũng trang điểm cho nhiều ngôi sao mỹ nữ, thế nhưng người có vẻ đẹp tự nhiên như cô thế này thì lại rất ít. Cô xem, làn da của cô trời sinh đã trắng nõn nà, trong suốt giống như ngọc thạch anh của Trung Quốc, tôi cũng không cần phải dùng nhiều kem che khuyết điểm, cô thực sự rất đẹp, là người con gái đẹp nhất mà tôi từng gặp!”

Úc Noãn Tâm đương nhiên hiểu được sự an ủi trong lời nói của anh ta, cười cười: “Tôi cũng bị anh nói đến xấu hổ rồi, trên đất nước này vẫn còn có nhiều nghệ sĩ xinh đẹp hơn tôi.”

“Úc tiểu thư, đó là bởi vì cô không biết thôi!”

Nhà trang điểm thấy nàng không có chút kiêu ngạo thì cảm thấy trở nên thân thiết hơn bội lần. “Vẻ đẹp của các cô ấy đều là do trang điểm, sau khi tẩy trang sẽ hù chết cô đấy, mượn ngay như Ngu Ngọc đang trang điểm ở sát vách mà nói.”

Nói đến đây, nhà trang điểm hạ thấp giọng, như là muốn nói lộ ra một chút tin đồn: “Cô ta cũng không có vẻ đẹp tự nhiên như cô, tuy rằng tôi không phải là người trang điểm riêng cho cô ta, nhưng cũng có thể nhìn ra, không biết cô ta phải đánh lên mặt bao nhiêu lớp kem phấn mới có thể tạo ra được lớp trang điểm hiệu quả như vậy. Làn da của cô ta thuộc loại da dầu, đây là bẩm sinh rồi, cho dù mai sau tiến hành chăm sóc dung nhan, nếu không trang điểm nữa, thì vĩnh viễn cũng không thể trưng ra được cảm giác thanh mát tươi tắn. Úc tiểu thư, cô sẽ không như vậy, cô xem, làn da của cô bẩm sinh đã trong sáng, không cần bất kì loại phấn trang điểm nào cũng đều trắng ngần, khiến người ta không nhịn được muốn miết một chút thử xem có nặn ra nước được hay không đó.”

“Xì!” Úc Noãn Tâm bị anh ta nói làm cho bật cười. “Anh nói rất cường điệu khoa trương, tôi cũng không phải là quả đào mọng nước.”

“A? Quả đào mọng nước, ừ, tôi nghĩ hình dung này rất hay nha, rất thích hợp với cô.” Nhà trang điểm vừa cười vừa nói.

Úc Noãn Tâm bị anh ta trêu trọc như thế, tâm trạng căng thẳng tức khắc liền nhẹ nhõm không ít.

“Noãn Tâm!” Nhà trang điểm vừa vặn làm xong việc, Tiểu Vũ liền đẩy cửa đi đến, tiến lên nhìn nàng nói:”Wow, đẹp quá đi, Ken, cảm ơn anh nhé!”

“Đâu phải, Úc tiểu thư trời sinh đã xinh đẹp, làm cho người trang điểm là tôi đây được hưởng thụ đấy chứ!”Nhà trang điểm Ken sang sảng cười, cuối cùng nói: “Được rồi, tôi không quấy rầy các cô nữa, Úc tiểu thư, cố gắng lên, đừng lo lắng!”

Anh ta làm một tư thế cố lên, Úc Noãn Tâm cười hướng về phía anh ta, trong lòng cảm thấy ấm áp.

“Noãn Tâm, em không sao chứ?” Lúc nhà trang điểm đi rồi, Tiểu Vũ quan tâm hỏi thăm.

Lúc này hồi hộp cũng không phải là tốt.

“Yên tâm đi, em sẽ cố gắng điều chỉnh tốt tâm lý.” Úc Noãn Tâm đứng dậy, chỉnh lại quần áo trên người.

Tiểu Vũ gật đầu. “Ừ, đừng lo lắng khẩn trương! Đạo diễn của chương trình rất xem trọng em, a, được rồi, mải nói chuyện với em, thiếu chút nữa thì quên mất rồi.”

“Chuyện gì?”

Tiểu Vũ ngồi xuống, “Là như vậy, tổ tiết mục nghe nói em biết đàn dương cầm, hơn nữa hát cũng hay, cho nên quyết định muốn em biểu diễn trên sân khấu, chị đã đồng ý thay em rồi.”

“Cái gì?”

Úc Noãn Tâm bị lời nói của Tiểu Vũ làm cho càng hoảng sợ, liên tục xua tay, “Không được nha, Tiểu Vũ, đúng là em thích hát, nhưng em chưa từng trải qua luyện tập như ca sĩ chuyên nghiệp, căn bản là không chuyên, hơn nữa việc này cũng quá đột ngột, không có luyện tập từ trước, em cùng dàn nhạc nhất định diễn tấu không hợp nhau.”

“Yên tâm đi, tổ tiết mục đã thay em chuẩn bị tốt đàn dương cầm, em chỉ cần đàn hát là có thể rồi, không cần lo lắng đến chuyện dàn nhạc.”

Tiểu Vũ vẻ mặt hơi nặng nề nhìn nàng nói: “Noãn Tâm, lần này là một cơ hội rất tốt, không phải em muốn tiến quân vào làng âm nhạc sao, đây cũng là lúc em thử xem năng lực của bản thân mình, tìm thêm được một con đường, nói không chừng sẽ có công ty âm nhạc tìm em ký hợp đồng. Em tuyệt đối sẽ không sao đâu, nghĩ đến ba mẹ của em đi!”

Chuyện liên quan đến việc ba của Úc Noãn Tâm sinh bệnh, Tiểu Vũ cũng đã được biết rồi.

Úc Noãn Tâm nhíu mày suy nghĩ một lúc, một câu sau cùng của Tiểu Vũ nhắc nhở nàng, vì vậy liền nặng nề gật đầu một cái. “Được, em sẽ cố gắng hết sức!”

Tiểu Vũ nở nụ cười: “Ừ, cố gắng lên, em sẽ không có chuyện gì đâu!”

Úc Noãn Tâm cũng cười, trong lòng âm thầm động viên chính mình, nhìn về phía Tiểu Vũ, trong ánh mắt lộ ra một tia cười nhạo, nàng cố ý hỏi: “Tiểu Vũ, chị nói coi tổ làm chương trình sao lại biết chuyện em có thể đàn hát được đấy?”

“Việc này…” Tiểu Vũ bị nàng hỏi, mặt đỏ lên. “Không nên coi thường bọn họ, bọn họ đã là đài truyền hình có quyền uy bậc nhất, đương nhiên sẽ có biện pháp biết được thôi mà.”

Cô nói né tránh, nhưng sau khi nhìn thấy một tia cười nhạo trong mắt Úc Noãn Tâm, bỗng nhiên bừng tỉnh ngộ.

“Được lắm, Úc Noãn Tâm, trêu chọc chị phải không? Người ta vì chuyện của em mà chạy gãy cả chân, em còn trêu đùa chị như thế?”

“Được rồi, được rồi, Tiểu Vũ.”

Úc Noãn Tâm tiến lên ôm lấy cô, trong tiếng cười mang theo vẻ xúc động. “Em biết chị rất quan tâm đến chuyện của em, cũng biết cơ hội biểu diễn trực tiếp của em là do chị ra sức tranh thủ cho em, em nhất định sẽ không làm chị thất vọng!”

“Được rồi, có những lời này của em là chị yên tâm rồi, ái chà, hai người con gái ôm nhau cũng là lạ, buông ra đi.” Tiểu Vũ trong lòng cũng ấm áp, nhưng bản thân lại giả vờ bộ dạng rất lạnh lùng.

Úc Noãn Tâm bị điệu bộ của chị ta đùa cho nở nụ cười.

“Ôi chao, tôi đang nói nơi này làm sao lại náo nhiệt như vậy, hóa ra là Tiểu Vũ đang động viên Noãn Tâm!”

Ngay lúc hai người cười nói, cửa phòng trang điểm bị đẩy ra, Ngu Ngọc đi đến, vẻ mặt trang điểm tinh xảo của cô ta khiến Úc Noãn Tâm lơ đãng nhớ tới lời nhà trang điểm vừa nói.

Không khí nhất thời có chút ngưng trệ.

Ngu Ngọc ôm lấy dáng vẻ tươi cười ung dung, đi đến trước mặt Tiểu Vũ, khẽ cười. “Tiểu Vũ, đã lâu không gặp rồi. A, Noãn Tâm à.”

Cô ta đưa ánh mắt nhìn vào người Úc Noãn Tâm. “Có thể cô còn không biết, người quản lý đầu tiên của tôi chính là Tiểu Vũ đó.”

“Là vậy sao, đúng là rất khéo nha.” Bên môi Úc Noãn Tâm lộ ra nụ cười lãnh đạm vốn có.

“Tiểu Vũ, cô thực sự rất có khả năng, không ngờ đạo diễn nghe xong lời nói của cô, lại tự mình vì một người mới mà chuẩn bị sẵn sàng một chiếc đàn dương cầm. Noãn Tâm à, hóa ra cô còn có thể hát nữa, thực sự là bất ngờ đó. Tôi còn nghĩ rằng cô cũng chỉ là biết đánh đàn dương cầm mà thôi, hơn nữa cũng chỉ biết đánh đàn cho người già nghe mà thôi, ha ha… Oh, ngại quá, tôi không nên cười lớn tiếng như vậy, nếu không các phương tiện truyền thông nghe được thì cũng không hay. Một nghệ sĩ nho nhỏ muốn giành được sự quan tâm của đại gia, không ngại đi nịnh bợ người già, tin tức này truyền ra ngoài cũng không hay đâu!”

Ngoài mặt, Ngu Ngọc cười mà như không cười nhìn nàng, đáy mắt rõ ràng hiện lên một tia khinh thường. Nguồn:

“Ngu tiểu thư, mời cô nói chuyện chú ý một chút!” Tiểu Vũ nghe vậy, bất mãn nhíu mày. Ban đầu lúc mới vào nghề cũng không thấy cô ta như vậy, xem ra con người thực sự sẽ thay đổi tính cách theo sự thăng tiến của địa vị, hay là bản chất cô ta chính là như thế này?

Lúc này Tiểu Ưu vừa mới đến, nhìn Tiểu Vũ, cười nhạt. “Ôi, Tiểu Vũ, không phải đâu, vừa nhìn là biết cô cũng không biết chuyện này. Nghệ sĩ của cô, để có thể trèo cao, cố ý chạy đến nhà của Hoắc tiên sinh, đánh đàn dương cầm cho Hoắc lão phu nhân nghe, thực sự là đê tiện vô cùng! Cuối cùng cũng bị người ta đuổi ra rồi sao?”

“Cô…”

Sắc mặt Tiểu Vũ càng thêm bất mãn. “Cô tự vả vào mồm mình đi, tốt nhất là giữ mồm sạch sẽ một chút, một người trợ lý nho nhỏ mà lại ở chỗ này ăn nói xằng bậy! Người không biết còn tưởng rằng cô là một người thiếu giáo dục chạy đến đây đó!”

“Cô nói cái gì? Cô như vậy còn dám nói đến tôi? Cô…”

“Tiểu Ưu!”

Ngu Ngọc lên tiếng ngăn cô ta lại, cười lạnh một tiếng. “Sao cô lại có thể vô lễ với Tiểu Vũ như vậy đâu, dù sao bây giờ người ta cho rằng mình đã tìm được con át chủ bài rồi.”

Tiểu Ưu cũng cười lạnh một tiếng, không nói gì cả.

“Tiểu Vũ à…”

Ngu Ngọc thoáng nhìn qua Úc Noãn Tâm, sau đó nói với Tiểu Vũ: “Cô thực sự cho rằng cô ta là có thể thành tài sao? Quả thực, cô ta đúng là giành được cơ hội đi nghỉ cùng Thiên Kình, nhưng có lợi ích gì đây, kết quả không phải đều là như nhau? Cho rằng mình có thể dựa vào một quả núi vàng, nhưng đến cuối cùng lại là hoa trong gương, trăng trong nước, thực sự là buồn cười!”

“Ngu tiểu thư, người cười đến cuối cùng mới là người thắng thực sự. Tôi với cô, nước giếng không phạm nước sông, cô cần gì phải lặp đi lặp lại nhiều lần lời châm chọc? Thân phận của cô bây giờ là bề trên, cớ gì phải tự hạ thân phận đây?” Tiểu Vũ lạnh lùng nghiêm mặt nói.

“Đúng vậy.”

Ngu Ngọc nở nụ cười, cười đến rất vui vẻ, thậm chí cười ra cả tiếng, cô ta đi tới trước mặt Úc Noãn Tâm. “Sao tôi lại có thể chấp nhặt với cô đây? Dù sao cô cũng là một người mới, vào giới nghệ thuật cũng không được bao lâu, cực khổ trong làng giải trí này rất nhiều, đương nhiên tôi muốn nhắc nhở cô một chút, cô sẽ không hiểu lầm chứ.”

Ánh mắt Úc Noãn Tâm lóe lên một chút, lập tức chăm chú nhìn về phía Ngu Ngọc, đôi môi mềm mại như anh đào chậm rãi nhếch lên một đường cong xinh đẹp.

“Chính xác, tôi mới ra nhập không lâu, trước đây cũng chỉ là diễn một ít vai diễn nhỏ mà thôi, hôm nay thật đúng là cần phải nhờ tiền bối đến nhắc nhở!” Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ “tiền bối”.

Tiểu Vũ ngấm ngầm che miệng cười trộm.

Ngu Ngọc nghe vậy xong, sắc mặt đột ngột thay đổi.

“Cô nói ai là tiền bối?”

Trong làng giải trí, hai chữ “tiền bối” này là hai chữ rất không được các nghệ sĩ hoan nghênh, bởi vì một ngày bị người ta xưng hô như vậy thì có nghĩa là không còn thanh xuân, không còn tỏa sáng nữa.

Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng cười. “A? Tôi nói sai sao? Tiểu Vũ à, Ngu tiền bối ra nghề sớm hơn em rất nhiều, em gọi nhầm rồi sao?”

“Không sai, Ngu tiểu thư vào nghề sớm hơn em.” Tiểu Vũ cố ý giả bộ hồ đồ nói.

“Các người…” Ngu Ngọc tức giận đến nỗi mặt cũng phải biến dạng.

“Được rồi, Ngu tiền bối…”

Vẻ mặt Úc Noãn Tâm chân thật nhìn cô ta, cười đến cực kỳ dịu dàng và vô tội. “Cô ở tuổi này rồi cũng không thích hợp tức giận hay cười lớn, đối với gương mặt trang điểm của cô sẽ có ảnh hưởng rất lớn đấy.”

“Úc Noãn Tâm, cô không nên quá đắc ý!” Trong mắt Ngu Ngọc phun ra đầy hận ý.

Lúc này Tiểu Ưu đi lên trước, kéo Ngu Ngọc. “Không nên cùng cô ta ầm ĩ nữa, ban tổ chức nói Hoắc tiên sinh đã đến phòng nghỉ rồi, chúng ta đến đó thôi.”

Ngu Ngọc hung hăng trừng mắt liếc nhìn Úc Noãn Tâm. “Đừng tưởng rằng chốc nữa cô hát một bài hát là có thể thế nào, cô hôm nay chỉ làm nền mà thôi!” Nói xong liền rời đi, lúc rời đi, cô ta liếc một ánh mắt về phía Tiểu Ưu.

Tiểu Ưu hiểu rõ cũng theo sát đằng sau cô ta mà rời đi

Tiểu Vũ thở dài một hơi, quay đầu nhìn Úc Noãn Tâm một chút, nhịn không được cười ra tiếng.

“Noãn Tâm, không ngờ em chửi người không cần dùng đến từ ngữ thô tục nha, thực sự là cao thủ, em có thấy sắc mặt vừa rồi của Ngu Ngọc không, tức giận đến nỗi giống như gan lợn, thực sự là quá sảng khoái!”

Úc Noãn Tâm cười cười lắc đầu. “Thật ra em thực sự không muốn nói như vậy, chỉ là nghe thấy giọng điệu của cô ta, ối chà, thật là rất bức người khác, thật sự là tức giận quá nên mới có thể nói như vậy. Thế này được rồi, không biết cô ta sẽ nghĩ về em như thế nào đây.”

“Mặc kệ cô ta đi, lần sau cô ta mà lại hung hăng như thế, em cứ làm như vậy, nếu cô ta không biết phân biệt như vậy, em cũng không cần phải nể mặt cô ta!” Tiểu Vũ sảng khoái hất đầu lên.

Úc Noãn Tâm cười cười không nói gì.

“Thế nào? Bây giờ không căng thẳng nữa chứ?” Tiểu Vũ cười nhạo hỏi thăm.

Úc Noãn Tâm cười. “Bị cô ta ở đây làm náo loạn lên thế còn căng thẳng được sao, nhưng bây giờ em lo lắng nhất chính là ba, ngày mai bên bệnh viện kia sẽ bàn chuyện xuất viện rồi, mà bệnh viện bên này còn không có đáp ứng cho nhập viện.”

“Noãn Tâm, mọi việc nhất định sẽ giải quyết được, trước tiên em cần làm tốt tiết mục này đã rồi hãy nói sau!”

Tiểu Vũ an ủi, đột nhiên nghĩ ra. “Đúng rồi, nếu không em có thể cầu Hoắc tiên sinh giúp đỡ, nếu có anh ta giúp đỡ thì việc nhập viện của bác trai tuyệt đối không có vấn đề, không phải bây giờ anh ta đang ở phòng nghỉ của khách quý sao?”

Úc Noãn Tâm khẽ lắc đầu. “Thôi đi, em không muốn lại xung đột với Ngu Ngọc nữa, lại nghĩ cách thôi, thời gian sắp đến rồi, chúng ta đi ra ngoài đi!”

Tiểu Vũ gật đầu, cũng không nói gì nữa, tính tình của Úc Noãn Tâm cô rất rõ, nhiều lời cũng vô ích.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.