Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con Chương 160: Chương 146



Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, trên khuôn mặt xinh đẹp có chút mê man.

Còn Nam Cung Kình Hiên bên cạnh lại đột nhiên đen mặt, ánh mắt trở nên tĩnh mịch mà mờ mịt, bàn tay cầm vô-lăng cũng siết chặt.

“Tiểu Ảnh, con thật sự muốn đi xem?” Dụ Thiên Tuyết hít một hơi, nhẹ giọng hỏi, muốn xác định, có phải Tiểu Ảnh cố ý nói để chọc Nam Cung Kình Hiên tức giận hay không, bởi vì sự thật ở ngay trước mắt, quả nhiên người đàn ông bên cạnh tỏa ra khí lạnh, quanh thân tản mát hơi thở lạnh lẽo.

“Đúng vậy nha, Tiểu Ảnh muốn đi.” Tiểu Ảnh nghiêng đầu qua phía Nam Cung Kình Hiên nói: “Chú, chú có muốn xem hay không? Nếu như chú không muốn đi cùng mẹ con cháu thì đưa mẹ con cháu đến đó là được, chú có thể đi nơi khác, cháu xem cùng mẹ.”

Sắc mặt Nam Cung Kình Hiên càng lúc càng xanh mét.

“Trẻ con xem phim thiếu nhi thì tốt hơn, loại phim điện ảnh tình yêu nam nữ này cháu xem không thích hợp.”

“Nhưng mà nghe nói trong phim có trẻ em nha, biên kịch sửa đổi nội dung rồi, Trần Thế Mỹ và Tần Hương Liên có con ——không phải chú không thích xem đó chứ?” Giọng điệu của Tiểu Ảnh cực kỳ vô tội.

“Đó là nói bừa bịa đặt.”

“Dạ, xác thực là nói bừa bịa đặt, nhưng mà tình cảm rất chân thật! Mấy bạn nhỏ xem rồi thì cũng rất oán giận! Chú xác định không muốn xem sao? Vậy cháu và mẹ cùng xem với nhau nha, Chú đừng có hối hận!” Tiểu Ảnh nháy mắt nói.

“Két ——” Một tiếng thắng xe thật dài chói tai, Nam Cung Kình Hiên đen mặt dừng xe ở ven đường.

Ai có thể nói cho anh biết, rốt cuộc thì một đứa bé năm tuổi làm thế nào mà hiểu những điều này? Ai dạy thằng bé? !

“Được ——” Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên thâm thúy mà trầm ổn nhìn về phía Tiểu Ảnh, gương mặt tuấn tú lạnh lùng có hơi tái nhợt, cố nén tâm tình: “Chú đi cùng hai mẹ con.”

“Oh! ! Đi xem phim!” Tiểu Ảnh ở trong ngực Dụ Thiên Tuyết hoan hô lên.

Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết có hơi lúng túng, cô biết rõ, theo tính tình của Tiểu Ảnh thì không phải là vô ý nói ra những lời này, nhất định là cậu bé cố ý, nhưng thấy bộ dáng vui vẻ của con trai cô cũng không muốn hỏi han nữa, cậu bé vui là được rồi.

Nam Cung Kình Hiên xuống xe, cau mày nhìn rạp chiếu phim trước mắt.

Nhiều năm rồi anh cũng không tới những nơi này, sau khi mua vé phải đợi mấy phút, thấy có rất nhiều người đàn ông dẫn theo vợ con cùng nhau đến xem phim, bộ dáng ân ái có hơi chói mắt.

“Chú, chú không biết xem phim là phải ăn Popcorn sao? Ở đó kìa! Đi mua đi đi mua đi!” Tiểu Ảnh trừng to mắt nhìn anh, ngón tay nho nhỏ chỉ chỉ.

Nam Cung Kình Hiên bất đắc dĩ đi tới phương hướng Tiểu Ảnh chỉ, đứng giữa một đám mấy cô gái trẻ đang xếp hàng chờ mua Popcorn, đường nét anh tuấn khôi ngô hấp dẫn ánh mắt rất nhiều người, trên mặt anh tản mát ra sự mị hoặc, cũng không thích chen lấn cùng với nhiều người như vậy, nhưng bộ dáng cau mày cũng làm cho đám nữ sinh bên cạnh vui vẻ thật lâu.

Đẹp trai nha….. Đúng vậy, đẹp trai quá nha! !

“Tiên sinh, anh muốn phần nào? Phần lớn hay là phần trung?” Nhân viên bán hàng thân thiết hỏi.

Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên quét qua mấy túi Popcorn vàng cam trong tủ kính trong suốt, thật sự không rõ lắm, tại sao đột nhiên mình lại lưu lạc tới mức này —— đi xem phim cùng với trẻ con? Từ trước đến nay, loại chuyện thế này anh cũng chưa từng làm qua, bao gồm cả khi còn bé anh cũng rất ít làm chuyện tương tựa. Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: dd

“Tùy tiện.” Anh cau mày nói.

Cầm Popcorn trở lại bên cạnh hai mẹ con, phòng chiếu phim đã bắt đầu xét vé, mặc dù cảm thấy làm chuyện thế này có chút ngu dại, nhưng có thể nhìn thấy hai mẹ thân mật ấm áp ở bên cạnh mình, nơi mềm mại nhất đáy lòng Nam Cung Kình Hiên bắt đầu buông lỏng, đưa Popcorn cho Tiểu Ảnh: “Chúng ta có thể tiến vào, nắm tay chú, đừng để bị lạc.”

Khuôn mặt của Tiểu Ảnh sáng rỡ, nhếch miệng nở một nụ cười: “Lâu rồi chú chưa tới rạp chiếu phim phải không? Vẫn nên đi theo cháu và mẹ, cháu sợ chú bị lạc!”

Gương mặt Nam Cung Kình Hiên biến sắc, có cảm giác mình bị tên nhóc con này ăn sạch sành sanh, có lẽ là thằng bé cố ý làm chuyện xấu, nhưng có thế nào Nam Cung Kình Hiên cũng không tức giận được —— nếu chỉ như vậy mà có thể làm cho thằng bé nhục chí cũng tốt, tóm lại, không để ý tới thằng bé là tốt hơn hết.

“Hôm nay tôi mời nhưng không biết anh có bận hay không, nếu có chuyện thì cứ trở về xử lý đi, bên này Tiểu Ảnh sẽ xem phim cùng với tôi.” Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng hít một hơi, cho anh cơ hội cự tuyệt lần cuối cùng, cô kéo tay Tiểu Ảnh, cũng không quen để Nam Cung Kình Hiên tham dự vào cuộc sống ấm áp thường ngày của bọn họ.

“Em không nhìn ra được là thằng bé rất thích hay sao? Tùy ý thằng bé

Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con Chương 160: Chương 146


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.