Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn

Chương 106: Thay Đổi Mối Quan Hệ (Một)



Vừa nghĩ tới đó, cô càng thêm xấu hổ cùng tự trách, hoàn toàn không xứng đáng với hình tượng thục nữ gì đó, mở miệng nhỏ: “Oa —” liền khóc rống lên. . . . . .

“Này, cô gái nhỏ tại sao khóc?” Thấy Hiểu Dao khóc lớn, khuôn mặt cười tà của Dạ Thiên Ưng liền thay đổi thành cảm giác khẩn trương.

So sánh với nhau, đây không phải là lần đầu tiên cô ở trước mặt hắn khóc lớn tiếng, nhưng so với mấy lần trước ‘ khóc cùng ’, lần này cô khóc vô cùng, vô cùng đáng yêu! Làm cho Dạ Thiên Ưng tựa như đối đãi với con cái của mình có chút khẩn trương.

Hai vai không ngừng rung động, cô giơ tay lên lau sạch nước mắt trên dưới gương mặt, nghẹn ngào nói: “Làm sao anh. . . . . . Như vậy. . . . . . Nhỏ mọn hả! Ta cũng chỉ là. . . . . . Hai năm trước đắc tội anh…anh quá đáng như vậy. . . . . . Khi dễ tôi sao? ? ?”

Hiện nay, cô thật muốn hận chết Dạ Thiên Ưng, không hiểu tại sao hắn luôn làm ra loại chuyện nhục nhã mình?

Cô mới 18 tuổi mà thôi a, hắn một người đàn ông 26 tuổi thế nào luôn cùng cô gái mới lớn không tha được đây? ?

Đối mặt với nghi vấn đáp án, đại khái chỉ có một. . . . . .

Dạ Thiên Ưng không phải là không tha cho cô, mà là. . . . . .

Không thể bỏ qua cô!

Chỉ vì chuyện mười hai năm trước, trong lòng hắn khắc cảnh tượng kia không cách nào phai mờ, sợ là cả đời khó quên rồi !

Vốn không muốn khi dễ cô, nhưng mỗi lần đều là không kiềm chế được làm cho cô khóc, điểm này, Dạ Thiên Ưng cũng tìm không ra lý do gì.

Từ từ ngồi dậy, khóe miệng hắn nâng lên nụ cười tà: “Ta không phải đã nói rồi sao? Đến lúc nào thì em hôn tôi có cảm giác, tôi liền bỏ qua cho em.”

Cắn chặt môi dưới, cô cố gắng pha loảng vị chua xót của nước mắt bên trong khoang miệng mũi: “Cái gì. . . . . . Gọi. . . . . . Hôn có cảm giác?”

Không có cách nào nhẫn nại, tại sao như vậy lại thêm mà không thể kết thúc. 14967626

Không phải chỉ là một cái hôn sao? Dù sao cô cùng Dạ Thiên Ưng cũng hôn qua nhiều lần.

“Đưa đầu lưỡi của ngươi ra.” Ý trời đã định làm y hệt như nói, cô có chút do dự. . . . . .

Tại sao hắn gọi mình lè lưỡi? Này cùng với cảm giác hôn kia có quan hệ sao? Thôi, mặc kệ nó! Lông mày cau lại, cô run run rẩy rẩy đưa đầu lưỡi mình ra.

“A, ” nhạt nhẽo cười, gò má Dạ Thiên Ưng từ từ tiếp cận cô. . . . . .

Mặt của hắn càng ngày càng đến gần mặt của mình, Ngô Hiểu Dao hốt hoảng thu đầu lưỡi của mình lại, đôi tay chống đỡ ở trước ngực Dạ Thiên Ưng, khẩn trương hỏi: “Anh. . . . . . Anh tới gần tôi định làm gì đấy?”

“Cô gái nhỏ, chẳng lẽ ở trong lòng em hôn môi, không phải miệng đối miệng cũng ở chung một chỗ sao? Huống chi. . . . . .” Mắt hơi chuyển động, hắn bình tĩnh hạ hai vai xuống nói: “Em không phải là hỏi tôi cái gì gọi là hôn có cảm giác sao? Tôi hiện tại dạy em a! , ngoan ngoãn đưa đầu lưỡi của em ra!”

. . . . . . . . . . . .

. . . . . . . . . . . .

Thôi! Nắm chặt quyền, cô hạ quyết tâm, vừa nhắm mắt, nhanh chóng đưa đầu lưỡi của mình ra.

Nhiều nhất đầu lưỡi bị cưỡng bức chút mà thôi, có quan hệ gì! Hừ! !

Đồ ngốc này, hoàn toàn không biết bên trong hôn môi có một cách hôn khác gọi là lưỡi hôn, chỉ muốn cắn rơi đầu lưỡi nhỏ kia của cô để dùng, nhưng lại không thể nấu canh.

Dạ Thiên Ưng hài lòng cười một tiếng, chậm rãi mở hai cánh môi ra, nhẹ nhàng. . . . . . Nhẹ nhàng mút thỏa thích đầu lưỡi của cô đưa ra.

Toàn thân run rẩy, toàn thân có một cảm giác giống như điện giật, Ngô Hiểu Dao theo bản năng mở hai mắt ra, liền thấy. . . . . . Nghĩ đến thân hình thông minh.

Khuôn mặt đẹp trai của Dạ Thiên Ưng đang sát với khuôn mặt mình, mà môi của hắn bám vào thật chặt trên môi của mình.

Trong nháy mắt, một cảm giác nóng rực hiện lên xung quanh hai gò má, hoảng hốt, cô lần nữa nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.

Đúng lúc này, Dạ Thiên Ưng khép hờ hai mắt liền mở ra, thấy cô từ từ tập trung tinh thần, miệng kia bất giác phát ra nụ cười rất thỏa mãn. . . . . .

Cái đầu lưỡi như con rắn linh hoạt thành thạo trêu chọc đầu lưỡi vụng về của cô.

Gò má Ngô Hiểu Dao lần nữa nóng lên, hô hấp vững vàng rõ ràng có chút gấp rút.

Cô chưa từng thử qua cách hôn như vậy, chưa bao giờ.

Nhớ lần đầu tiên lúc hôn cùng Dạ Thiên Ưng, đầu lưỡi của hắn chỉ là đẩy đôi môi của mình ra.

Mà lần thứ hai hôn, hắn thật chặt là nhẹ nhàng hôn lướt qua đôi môi của mình, mà lần này. . . . . .

Không khỏi cảm thấy cả người vô lực, tứ chi cùng với cơ thể càng thêm có một loại cảm giác tê liệt.

Ngô Hiểu Dao ngây thơ căn bản không chịu được cách hôn mãnh liệt của Dạ Thiên Ưng, chỉ chốc lát sau, cô giống như có cảm giác mình hít thở không thông mà như chết rồi, cả người không còn chút sức lực nào xụi lơ ở trong lòng của hắn, miệng mở to thở hổn hển. 10nlk.

Chỉ sợ hôn như vậy, mình nhất định sẽ bị biệt tử, nhất định!

Hiện tại loại cảm giác này là cái gì cảm giác đây? Cô căn bản không cách nào hình dung rồi.

Chỉ là hôn, Dạ Thiên Ưng liền làm cho đầu óc tay chân cô mềm nhũn, đây đối với đàn ông mà nói nên bực hay thỏa mãn? Chỉ sợ hiện nay cũng chỉ có người đàn ông kia mới có thể hiểu được cảm giác của bản thân mình.

Ôm thân hình xụi lơ của cô, Dạ Thiên Ưng nhất thời sinh ra một loại cảm giác tự hào!

Chỉ cần hôn một chút liền khiến ột người phụ nữ ở trong ngực của mình xụi lơ, tựa như tướng quân rong ruổi nơi chiến trường cùng quân đánh thắng trận !

Nhìn người trong ngực không ngừng thở hổn hển, hắn khẽ mỉm cười: “Biết loại cảm giác này sao? Lúc nào thì em cũng có thể đem tôi hôn cả người vô lực, tôi liền bỏ qua cho em!”

Xong đời, đoán chừng cả đời mình cũng không thể đem Dạ Thiên Ưng hôn có cảm giác như vậy rồi, nhìn một cái cũng biết hắn từng có rất nhiều người phụ nữ mới có thể luyện được kỹ thuật hôn thuần thục như vậy.

Mà mình. . . . . .

Chỉ mới chia tay bạn trai, còn chưa từng cùng hắn hôn lấy một lần.

Thở dốc trong chốc lát, cô nhanh chóng từ trong lồng ngực Dạ Thiên Ưng tránh thoát ra ngoài.

Mặc dù ‘ khiêu chiến ’ với người nay chỉ sợ rất khó, chỉ là. . . . . . Ngô Hiểu Dao cũng không có chịu thua!

Nội tâm bình phục bốn bề dậy sóng, cô nhanh chóng đưa tay ra hướng Dạ Thiên Ưng nói: “Trả lại y phục cho tôi đi!”

“Đợi chút.”

Lông mày cau lại, cô dùng ánh mắt sợ hãi quét qua đến thân thể trần truồng của Dạ Thiên Ưng: “Anh, lại muốn làm gì?”

“Không phải em muốn y phục, nhưng là e, phải nói cho tôi biết. . . . . . Nho nhỏ là ai ? !”

“. . . . . .” Ngô Hiểu Dao lập tức liền ngây ngẩn cả người, nho nhỏ? ? ? Nho nhỏ hắn là. . . . . .”Phốc” buồn cười cười, Ngô Hiểu Dao ôm chặt chăn, cả người ngã xuống trên giường, dùng ánh mắt xấu xa quét qua mắt Dạ Thiên Ưng, thần bí nói: “Tôi không nói cho anh biết!”

Cô gái nhỏ này, bắt đầu hư hỏng đùa dỡn có phải hay không? Chỉ là, cô hư hỏng đi nữa có thể hư hỏng qua con ‘ sói xám lớn ’ kia?

Thử hỏi, một căn phòng nhỏ, một cái giường ngủ, một người đàn ông và người phụ nữ trần truồng có thể làm được những chuyện gì? Cô hư hỏng đùa bỡn, đó không phải là chờ. . . . . .

Tự tìm đường chết sao? ?

Dạ Thiên Ưng không nhanh không chậm nhíu chân mày, vung tay lên, ‘ bá ’ trong nháy mắt, bao gồm cả Ngô Hiểu Dao chăn mền trên người liền buông lỏng ra.

“A ——” đôi tay nhanh chóng bảo vệ ngực, cô vừa cầu khẩn vừa lo lắng ý đồ đoạt lại chiếc chăn trên ta Dạ Thiên Ưng: “Cho tôi! Cho tôi! Tôi cho ngươi biết nó là người nào, có được hay không?”

“Hừ.” Xong rồi sao, trợn tròn mắt gì chứ? Cô vẫn còn muốn xúc phạm đến người có quyền có thế? Đó không phải là tự tìm cái chết sao? ? Dạ Thiên Ưng bày ra một vẻ mặt thắng lợi, đem chăn trả lại cho cô.

Thấy vậy, Ngô Hiểu Dao chỉ đành phải tức giận giới thiệu lai lịch ‘ nho nhỏ ’: “Nó là, nó là gối ôm của tôi. . . . . .”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.