Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn

Chương 107: Thay Đổi Mối Quan Hệ (Hai)



Xong rồi sao, trợn tròn mắt gì chứ? Cô vẫn còn muốn xúc phạm người có quyền có thế sao? Đây không phải là tự tìm cái chết sao? ? Dạ Thiên Ưng bày ra một vẻ mặt thắng lợi, đem chăn trả lại cho cô.

Thấy vậy, Ngô Hiểu Dao chỉ đành phải tức giận giới thiệu lai lịch ‘ nho nhỏ ’: “Nó là, nó là gối ôm của ôm gối. . . . . .”

. . . . . . . . . . . . Cam chịu chờ cái chết.

. . . . . . . . . . . .

Trời ơi, rõ ràng là hắn muốn chỉnh cô? Vậy mà cô lại chỉnh hắn? ? ?

Một cái gối ôm rách jb cũng đáng được đặt tên? ? ? ? Dạ Thiên Ưng còn tưởng rằng cùng lắm là người nào đó chứ! !

“A, a.” Khóe miệng co giật hai cái, hắn thật không biết làm sao.

Vậy mà Ngô Hiểu Dao không có cách nào tiếp nhận cái bộ dạng này của hắn. Lông mày cau lại, cô tức giận nói: “Làm gì bày ra nét mặt kia chứ? ? Nho nhỏ ở cùng tôi rất nhiều năm, không có nó tôi căn bản không ngủ được! ! !”

“Ách. . . . . .” Nếu cô nói như vậy. . . . . . Hai mắt chợt lóe, Dạ Thiên Ưng mập mờ kiêu ngạo cười tà: “Vậy em, ngày hôm qua ngủ ngon như vậy, xem ra, hoặc là tôi ‘ giống như ’ nho nhỏ của em. Hoặc là, tôi có thể cho em cảm giác an toàn sao. . . . . . ?”

Còn không đợi Ngô Hiểu Dao mở miệng đáp lời, Dạ Thiên Ưng lần nữa thêm vào một câu: “Ai, đừng gấp gáp trả lời, tôi trước nói cho em biết, nếu như em lựa chọn cái thứ nhất, em nên biết hậu quả!”

Uy hiếp! Đây là hắn uy hiếp, uy hiếp trắng trợn! ! ! !

Nhìn gương mặt đẹp trai Dạ Thiên Ưng đang âm trầm cười như không cười, Ngô Hiểu Dao uất ức ủy khuất nuốt xuống cơn giận này nói: “Cho tôi y phục, có được hay không?”

Phải, cô gái nhỏ này mỗi lần vừa bày ra bộ dạng uất ức lại làm cho Dạ Thiên Ưng luôn không có cách không thể không yêu thương.

Xoay người, nâng tay tới trên tủ đầu giường lấy một cái áo ngủ sợi tơ mặc vào người, hắn không nhanh không chậm đi ra khỏi phòng ngủ, từ trong phòng vệ sinh lấy đồng phục làm việc ra cho cô.

Vươn tay ra, lúc nhận lấy bộ quần áo kia, cô rõ ràng ngửi được trên y phục có mùi thơm ngát, rất rõ ràng cùng với bộ quần áo trên người Dạ Thiên Ưng phát ra hương thơm nhàn nhạt cũng không sai biệt lắm, lông mày cau lại, cô tò mò hỏi: “Anh tắm rồi?”

“Trong thang máy quá bẩn, có thể không tắm sao?” Những lời này, người nói vô tâm, làm người nghe như có tình ý.

Ngô Hiểu Dao ngây ngẩn cả người, cô hiện tại đột nhiên không biết người đàn ông yêu mị trước mắt này rốt cuộc là cái người như thế nào ? !

Có lúc đi, hắn đúng thật là tên đại bại hoại, đại ác ma, đối với cô lần lượt khi dễ, lần lượt sử dụng thủ đoạn lỗ mãng.

Vậy mà. . . . . .

Không thể phủ nhận là, cái tên ác ma thêm bại hoại này cũng sẽ không vì cô ‘ làm ’ cai việc này .

Mà bây trồi, Dạ Thiên Ưng thế nhưng mà lại là đàn ông tốt, đem ngủ say ở bên trong thang máy mang về nhà mình, giặt quần áo rồi trả lại ình! 14967626

Nếu như hắn muốn có thể đừng…đối với mình nhiều lần đùa giỡn thật là tốt biết bao?

Vẫn là đừng có ngu chứ, loại đại ác ma làm sao có thể bỏ qua mình đây?

Cái miệng nhỏ nhắn của Ngô Hiểu Dao đột nhiên dấy lên, ánh mắt tràn ngập địch ý trừng mắt nhìn Dạ Thiên Ưng.

Một khi phát ra cái ánh mắt này, Dạ Thiên Ưng có thể không hiểu, y phục cũng đưa cho cô, cô còn không mặc? Sau đó còn có thời gian trừng mắt nhìn mình?

“Em trừng mắt nhìn tôi là có ý gì, hay là chờ tôi giúp em mặc nó vào?”

Nghe lời nói đùa giỡn của Dạ Thiên Ưng, mặt Ngô Hiểu Dao bất mãn gióng lên tới quai hàm: “Mới không phải ! Ý tôi là bảo anh đi ra ngoài! ! !”

Đi ra ngoài? ? ?Lúc Ngô Hiểu Dao nói ra những lời này, hắn thiếu chút nữa bật cười.

Ai, quả nhiên cô gái nhỏ này không giống với những người phụ nữ mà hắn đã từng quen biết, mặc có mỗi bộ quần áo còn kiêng dè mình? Cũng không phải là chưa từng thấy qua? Đây không phải là lừa mình dối người sao?

Bất đắc dĩ, Dạ Thiên Ưng chậm rãi đi ra khỏi căn phòng, trực tiếp đi tới nhà bếp. . . . . .

Phòng bếp không quá lớn nhìn như nhỏ, nhưng cái gì cần có đều có, thật đúng là chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ!

Hắn thuần thục mở bếp ga, nong nóng không dính nồi, liền đem hai quả trứng cùng một cây lạp xương dùng rán dầu, phối hợp thành bữa ăn sáng hôm nay.

Không bao lâu sau, ở trong nhà Ngô Hiểu Dao đã mặc quần áo xong liền đi ra khỏi phòng ngủ, ai tới thật đúng là kỳ quái, người đàn ông hư luôn luôn bá đạo, hôm nay làm sao ngoan ngoãn như vậy đi ra ngoài đây? ( chú sói toát mồ hôi, xem ý tứ của cô, là hy vọng hắn ở lại quá? ! )

Vẻ mặt có chứa chút tò mò đi tới phòng khách, bên này Dạ Thiên Ưng đem bữa ăn sáng đã chuẩn bị xong: “Nhanh đi rửa mặt súc miệng, sau đó ra ngoài ăn điểm tâm đi!”

Ngô Hiểu Dao choáng váng, đứng ở phòng khách đờ đẫn nhìn Dạ Thiên ưng bên trong phòng bếp.

Thật không nghĩ tới, một người hư hỏng thế kia, lại đẹp trai như vậy thế nhưng lại đi nấu cơm à? ? Đây cũng quá. . . . . . Kỳ lạ đi chứ? ? ?

“Nhìn cái gì vậy? Còn không nhanh lên đi? ?” Cái dáng vẻ hung dữ kia, quả thật giống như một người cha nghiêm khắc đang chửi con gái mình .

Hừ! Ai muốn ăn điểm tâm hắn làm? ? Ngộ nhỡ bỏ thuốc độc thì làm thế nào? Stop! ! ! !

Đang lúc ở trong lòng Ngô Hiểu Dao liên tiếp oán trách”Òng ọc, òng ọc” cô bụng truyền ra âm thanh ‘ đánh trống ’ khiến cho thái độ cao ngạo của cô lập tức mềm xuống: “Phòng vệ sinh ở chỗ nào?”

“Em có phải hay không hay thật sự ngu ngốc ? ?” Hung dữ buông hai phần ăn sáng trong tay xuống, hắn bước nhanh tới trước mặt Ngô Hiểu Dao, vươn tay hung dữ đánh lên cái trán của cô: “Em đi qua phòng ngủ, phòng bếp em cũng thấy đấy, em hiện tại đang ở là phòng khách, duy nhất còn dư lại một căn phòng không phải là phòng rửa tay sao?”

Nghe lời nói kia của Dạ Thiên Ưng lần nữa nhục mạ mình, cô phồng phồng cái miệng nhỏ nhắn, làm khuôn mặt mất hứng hướng toilet chạy đi.

Khi bước chân dừng ở cửa phòng rửa tay, cô nhanh chóng xoay người nói: “Lý lẽ nhiều như vậy làm gì? Trực tiếp nói cho tôi biết toilet ở đâu không phải xong rồi sao? Tôi xem. . . . . . Anh mới ngu ngốc! ! ! ! ! !” Dứt lời, cô lập tức ‘ biến mất ’, giống như con chuột con chạy vào trong phòng rửa tay. . . . . .

“Em cô gái chết tiệt kia! ! !” Nhanh đuổi chậm đuổi, Dạ Thiên Ưng gióng như vô tình bị nhốt ở ngoài phòng vệ sinh, cái gương mặt đẹp trai kia hiện đầy mây đen.

Cái cô gái xấu xa này, thật sự là lá gan càng lúc càng lớn, lại dám mắng chửi mình ? ? ? Thật là không dạy dỗ cô thật tốt xem ra không được! !

Rõ ràng rất tức giận, nhưng thoáng qua. . . . . .

“Phù phù” Dạ Thiên Ưng lại buồn cười nở nụ cười.

Nói thật, thấy Ngô Hiểu Dao có dáng vẻ bướng bỉnh , hắn thật có chút bất đắc dĩ, lại có chút vui vẻ, tối thiểu. . . . . .

Thế gian cũng chỉ có cô gái này có thể trêu chọc làm ình vui vẻ như thế.

“Mình đã bao lâu không có vui vẻ như vậy rồi?” Con mắt thâm thúy của Dạ Thiên Ưng từ từ trở nên u buồn, hắn sang suốt vừa hỏi đã biết, tỉ mỉ hồi tưởng lại quá khứ, mơ hồ nhớ. . . . . .

Hắn giống như tại mười hai năm trước sẽ không cười vui vẻ như thế.

Giờ phút này. . . . . .

Nụ cười của hắn chính là ánh mặt trời, thoải mái như vậy, giống như ngâm ở trong lọ mật ngọt.

Hắn cười, hình như cái thế giới bóng tối này cùng bản nhân tính cách hắn có chút không hợp, đại khái nhanh vui mừng như vậy, hiện nay cũng chỉ có Ngô Hiểu Dao cô gái thanh thuần này mới có thể mang lại niềm vui cho hắn thôi. . . . . . ?


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.